Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 377: Khung Hình Của Buông Bỏ

Bước chân Minh Khang nhẹ nhõm, dứt khoát rời khỏi quán cà phê, không mang theo một chút vương vấn hay tiếc nuối. Anh biết, con đường phía trước là một hành trình mới, một chương mới trong cuộc đời anh, không chỉ là khám phá bản thân mà còn là mở lòng với những niềm vui giản dị, những điều anh đã từng bỏ lỡ. Chiếc máy ảnh kỹ thuật số mới, được anh đặt mua ngay sau khi đăng ký lớp học, đã được giao đến tận nhà. Dù cầm nó trên tay vẫn còn chút lúng túng, nhưng ánh mắt anh đã ánh lên một tia sáng của sự háo hức, như một đứa trẻ vừa nhận được món đồ chơi yêu thích.

Và rồi, buổi học nhiếp ảnh đầu tiên đã đến. Sáng sớm tinh mơ, khi màn đêm vẫn còn vương vấn trên những mái nhà, Minh Khang đã có mặt tại điểm hẹn, sẵn sàng cho một trải nghiệm hoàn toàn mới. Con hẻm nhỏ với cây hoa giấy vươn mình qua mái hiên, những bức tường rêu phong và dây điện chằng chịt, bỗng trở nên sống động dưới ánh nắng ban mai đầu tiên. Khác hẳn với những con đường rộng lớn, những tòa nhà cao tầng chọc trời quen thuộc, nơi đây mang một vẻ đẹp mộc mạc, bình dị mà anh chưa từng có dịp chiêm ngưỡng một cách trọn vẹn. Tiếng gió xào xạc trên những tán lá hoa giấy, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây, và cả mùi hoa giấy thoang thoảng xen lẫn mùi ẩm mốc của những ngôi nhà cổ, tạo nên một bản hòa âm của sự yên bình, hoài niệm.

Thầy Nguyên, người hướng dẫn nhiếp ảnh, xuất hiện với vẻ ngoài đúng chất nghệ sĩ: mái tóc hơi dài lãng tử, đôi mắt tinh anh và chiếc áo khoác jean bụi bặm. Thầy nở một nụ cười hiền lành, chào đón nhóm học viên, trong đó có Minh Khang, với sự nhiệt tình và thân thiện. Không khí buổi học không hề căng thẳng, thay vào đó là sự cởi mở và khuyến khích. Thầy Nguyên bắt đầu bằng việc hướng dẫn cách cầm máy, cách điều chỉnh khẩu độ, tốc độ màn trập, ISO – những thuật ngữ còn quá xa lạ với Minh Khang. Anh cẩn thận làm theo từng bước, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và nhựa cứng trên tay, một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với chiếc bàn phím máy tính hay những hợp đồng giấy tờ.

"Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu với chủ đề 'Vẻ đẹp từ những điều bình dị'," Thầy Nguyên nói, giọng điềm đạm nhưng đầy cuốn hút. "Các bạn hãy nhìn xung quanh, tìm kiếm một điều gì đó khiến các bạn rung động, dù là một bông hoa, một góc tường rêu, hay một khoảnh khắc đời thường nào đó. Đừng cố gắng tạo ra, hãy để nó tự xuất hiện."

Minh Khang hướng ống kính về phía cây hoa giấy cổ thụ, đang nở rực rỡ dưới nắng sớm. Hàng ngàn cánh hoa hồng phớt, trắng và tím đan xen, tạo thành một tấm thảm màu sắc lung linh. Anh cố gắng căn chỉnh, tìm một góc độ hoàn hảo, một bố cục cân đối. Anh muốn chụp một bức ảnh thật sắc nét, thật rõ ràng, để mọi chi tiết đều được "kiểm soát" trong khung hình. Nhưng càng cố gắng, anh lại càng thấy khó khăn. Bức ảnh anh chụp ra trông vẫn có gì đó thiếu sống động, thiếu đi cái hồn mà anh cảm nhận được bằng mắt thường. Anh cau mày, ngắm nghía chiếc máy ảnh, rồi lại nhìn lên cây hoa giấy, dường như đang đấu tranh với chính mình.

Thầy Nguyên nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Minh Khang, quan sát một lúc. "Thế nào, Khang?" Thầy hỏi, giọng dịu dàng.

Minh Khang hơi giật mình, vội vàng hạ máy xuống. "Dạ, em... em thấy hơi khó, thầy ạ. Em cứ có cảm giác phải 'kiểm soát' mọi thứ trong khung hình, nhưng lại không thể bắt được cái hồn của nó." Anh thú nhận, trong giọng nói có chút bối rối. Cái thói quen kiểm soát, sắp đặt mọi thứ trong công việc đã ăn sâu vào anh, giờ đây lại trở thành một rào cản trong nghệ thuật.

Thầy Nguyên mỉm cười, một nụ cười thấu hiểu. "Tôi hiểu mà. Rất nhiều người mới bắt đầu đều như vậy. Chúng ta luôn muốn mọi thứ phải hoàn hảo, phải theo ý mình. Nhưng đôi khi, để có một bức ảnh đẹp, chúng ta phải học cách buông bỏ sự sắp đặt, Khang ạ. Hãy để ống kính tự do kể câu chuyện của nó, hãy để cảm xúc của anh dẫn lối." Thầy nói, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Minh Khang. "Nghệ thuật không phải là sự sao chép một cách hoàn hảo, mà là sự truyền tải cảm xúc. Hãy nhìn bằng trái tim trước khi nhìn bằng ống kính. Hãy cảm nhận gió, mùi hương, ánh nắng... rồi hãy bấm máy."

Minh Khang im lặng lắng nghe, lời nói của Thầy Nguyên như chạm vào một điều gì đó sâu thẳm trong anh. "Buông bỏ sự sắp đặt... để cảm xúc dẫn lối." Những từ đó vang vọng trong tâm trí anh, không chỉ liên quan đến nhiếp ảnh, mà còn liên quan đến cả cuộc đời anh, đến mối quan hệ của anh với Yến Chi. Anh đã luôn cố gắng kiểm soát mọi thứ, đặt ra những điều kiện, những mục tiêu, tin rằng chỉ khi đạt được chúng, anh mới xứng đáng có được tình yêu. Anh đã cố gắng sắp đặt tương lai, mà quên mất rằng tình yêu, giống như một bông hoa giấy, có một vẻ đẹp riêng khi nó được tự do, khi nó không bị ép buộc vào bất kỳ khuôn khổ nào.

Anh thở dài một hơi, rồi từ từ hạ chiếc máy ảnh xuống. Lần này, anh không nhìn vào màn hình hay ống kính nữa. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cây hoa giấy. Anh cảm nhận ánh nắng dịu dàng len lỏi qua từng kẽ lá, cảm nhận làn gió mát rượi lướt qua mặt, mang theo mùi hoa thanh khiết. Anh nhìn những cánh hoa mỏng manh, một vài cánh đã lìa cành, rơi nhẹ xuống mặt đất ẩm ướt, tạo thành những đốm màu rực rỡ trên nền xám của xi măng. Không hoàn hảo, nhưng vẫn đẹp. Một vẻ đẹp tự nhiên, không cần phải sắp đặt hay kiểm soát.

Minh Khang khẽ nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của anh đã khác. Không còn sự căng thẳng hay cố chấp, mà thay vào đó là sự thư thái, cởi mở. Anh đưa máy ảnh lên một lần nữa, nhưng lần này, anh không cố gắng căn chỉnh quá nhiều. Anh để ống kính tự do di chuyển, tìm kiếm những góc độ mà mắt anh đã cảm nhận được bằng trái tim. Anh bấm máy, một, hai, ba tiếng "click" nhẹ nhàng vang lên, không còn sự gượng ép mà là một hành động tự nhiên, bản năng. Anh không biết liệu những bức ảnh này có đẹp hơn những bức trước không, nhưng anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, một cảm giác được giải thoát. Anh cảm thấy mình đang thực sự "sống" trong khoảnh khắc đó, chứ không phải chỉ cố gắng "ghi lại" nó.

Thầy Nguyên mỉm cười gật đầu, như đã hiểu được sự chuyển biến trong Minh Khang. "Đúng rồi đấy, Khang. Cứ như vậy. Hãy để bản thân anh hòa vào khung cảnh. Nhiếp ảnh, cũng như cuộc sống, là một hành trình của sự khám phá, không phải là một cuộc đua để đạt được sự hoàn hảo." Thầy nói, rồi quay sang hướng dẫn những học viên khác.

Minh Khang tiếp tục lang thang trong con hẻm nhỏ, tìm kiếm những góc khuất, những chi tiết mà trước đây anh chưa từng để ý. Một chậu cây cảnh cũ kỹ được đặt cạnh bậc cửa, một vệt nắng xuyên qua mái nhà, vẽ nên những hình thù kỳ lạ trên nền đất, hay một chú mèo lười biếng đang cuộn mình ngủ trên bậu cửa sổ. Mỗi khoảnh khắc đều có một câu chuyện riêng, và anh, với chiếc máy ảnh trên tay, đang học cách lắng nghe những câu chuyện đó. Anh nhận ra rằng, vẻ đẹp không phải lúc nào cũng cần sự hào nhoáng hay hoàn hảo. Nó có thể ẩn chứa trong những điều bình dị nhất, trong sự không hoàn hảo, trong chính những điều mà anh đã từng bỏ qua trong cuộc sống vội vã của mình. Anh đã từng chạy theo những mục tiêu lớn lao, những thành công rực rỡ, mà quên mất rằng hạnh phúc có thể đến từ những khoảnh khắc nhỏ bé, từ sự kết nối với thế giới xung quanh một cách chân thực nhất. Buổi học trôi qua nhanh chóng, để lại trong Minh Khang một dư vị ngọt ngào của sự bình yên và một niềm hứng khởi mới.

Chiều tối buông xuống thành phố, kéo theo những ánh đèn lung linh bắt đầu thắp sáng từ các tòa nhà cao tầng. Minh Khang trở về căn penthouse của mình, không còn cảm giác mệt mỏi hay áp lực như những buổi chiều tan sở trước đây. Căn hộ vẫn sang trọng, tối giản và rộng rãi, nhưng giờ đây, anh không còn cảm thấy sự tĩnh lặng đến mức cô độc nữa. Tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống âm thanh, hòa cùng tiếng gió rít qua ô cửa kính cao vút, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình.

Anh pha cho mình một ly cà phê nóng, vị đắng nhẹ và hương thơm quen thuộc lan tỏa trong không gian. Laptop được đặt trên bàn, nơi anh thường xuyên làm việc, nhưng hôm nay, nó lại được dùng cho một mục đích khác: xem lại những bức ảnh anh đã chụp trong buổi sáng. Ngồi trên chiếc sofa êm ái, anh chậm rãi lướt qua từng tấm hình. Có những bức ảnh còn nhòe, có những bức bị lệch sáng, nhưng anh không còn cảm thấy khó chịu hay thất vọng. Thay vào đó, anh nhìn chúng với một ánh mắt bao dung, như nhìn vào những bài học đầu tiên của một đứa trẻ.

Rồi đôi mắt anh dừng lại ở bức ảnh cây hoa giấy. Đó là bức ảnh anh chụp sau khi đã lắng nghe lời khuyên của Thầy Nguyên, sau khi đã buông bỏ sự kiểm soát và để cảm xúc dẫn lối. Bức ảnh không hoàn hảo về mặt kỹ thuật, nhưng nó lại có một vẻ đẹp chân thực, sống động đến lạ thường. Những cánh hoa giấy hồng phớt và trắng vẫn còn nguyên trên cành, nhưng anh lại đặc biệt chú ý đến những cánh hoa đã lìa cành, nằm rải rác trên nền đất xi măng. Chúng không còn gắn liền với cây mẹ, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ đẹp mỏng manh, tinh khôi, như một lời nhắc nhở về sự vô thường và vẻ đẹp của sự buông bỏ.

Minh Khang nhẹ nhàng vuốt nhẹ màn hình laptop, một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi. Anh nhận ra rằng, bức ảnh đẹp nhất không phải là bức ảnh anh cố gắng sắp đặt, mà là bức ảnh anh chụp khi đã buông bỏ sự kiểm soát, để cảm xúc dẫn lối. Hình ảnh những cánh hoa giấy rụng xuống đất, không hoàn hảo nhưng vẫn đẹp, gợi cho anh một suy nghĩ sâu sắc.

"Giống như hoa giấy," anh độc thoại nội tâm, giọng trầm ấm vang vọng trong tâm trí anh, "tình yêu cũng có một vẻ đẹp riêng khi nó được tự do. Cố gắng giữ lại, cố gắng sắp đặt, chỉ khiến nó mất đi vẻ tự nhiên. Có những thứ, càng cố gắng nắm giữ, càng dễ dàng tuột khỏi tay." Anh nhớ lại những lần anh đã cố gắng "kiểm soát" mối quan hệ của mình với Yến Chi, cố gắng đợi chờ một "thời điểm hoàn hảo" do chính anh đặt ra. Anh đã từng tin rằng, chỉ khi anh "ổn định", anh mới xứng đáng yêu cô, xứng đáng được yêu. Nhưng thực tế đã chứng minh điều ngược lại.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Vị đắng của cà phê lan tỏa trên đầu lưỡi, nhưng lại không còn mang theo vị chát của tiếc nuối. "Buông bỏ không phải là từ bỏ, Khang ạ," anh lại nghe thấy tiếng Thầy Nguyên văng vẳng trong đầu, nhưng lần này, đó là tiếng nói từ sâu thẳm nội tâm anh. "Buông bỏ không phải là từ bỏ, mà là chấp nhận một lẽ tự nhiên. Và đôi khi, đó lại là cách yêu thương sâu sắc nhất." Anh đã buông bỏ sự tiếc nuối về Yến Chi, buông bỏ ý niệm về một tình yêu "phải" diễn ra theo cách anh mong muốn. Anh chấp nhận rằng họ đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, vào hai thời điểm không trùng khớp. Đó không phải là lỗi của ai, mà là dòng chảy của cuộc đời.

Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ kính lớn, nhìn ra thành phố. Ánh đèn đô thị rực rỡ như những viên kim cương lấp lánh trên tấm thảm nhung đen của màn đêm. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn không ngừng đổi thay, giống như những dòng sông không ngừng chảy. Anh đã từng là một dòng sông cố gắng uốn mình theo những con đê do chính mình xây nên, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, việc để dòng sông tự do chảy theo con đường của nó mới là điều đúng đắn.

Minh Khang biết, việc chấp nhận sự 'lệch pha thời điểm' đã giải phóng anh khỏi gánh nặng của quá khứ. Nó giúp anh mở lòng hơn với những trải nghiệm mới, với những mối quan hệ mới trong tương lai, với một tâm thế trưởng thành và cân bằng hơn. Anh sẽ tiếp tục khám phá bản thân và những đam mê mới thông qua nhiếp ảnh, mở ra cánh cửa cho một cuộc sống phong phú hơn. Sự bình yên và chấp nhận này là nền tảng cho anh tìm kiếm hạnh phúc đích thực, không còn bị ám ảnh bởi quá khứ. Anh sẽ nhìn nhận các mối quan hệ trong tương lai với một tâm thế cởi mở, ít kiểm soát và trân trọng 'thời điểm' hơn.

Anh mỉm cười. Một nụ cười chân thành, mãn nguyện. Minh Khang biết, anh đã sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời, một chương mà anh sẽ tự tay vẽ nên, không còn những kỳ vọng của người khác, hay những định nghĩa cũ kỹ về thành công. Anh đã sẵn sàng để yêu, không phải chỉ bằng lý trí, mà bằng cả trái tim, một trái tim đã được chữa lành và học cách buông bỏ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free