Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 376: Ống Kính Của Sự Chấp Nhận

Minh Khang khẽ mở mắt, ánh đèn thành phố lại hiện ra trước mắt anh, lung linh và xa vời. Tiếng nhạc không lời cổ điển vẫn du dương trong không gian tĩnh lặng của căn penthouse. Anh không còn nhìn thấy hình ảnh Yến Chi của những lần gặp gỡ đó, mà là một Minh Khang của hiện tại, đã trưởng thành hơn, đã hiểu hơn. Anh nhìn vào màn hình laptop, trang web về nhiếp ảnh vẫn mở, nhưng không còn sự phân vân hay tiếc nuối ám ảnh nữa. Thay vào đó là một sự quyết tâm, một sự bình yên lạ thường.

Những hồi ức vừa qua, dù nhuốm màu bittersweet, nhưng đã giúp anh nhìn rõ hơn về con đường mình đã đi, về những lựa chọn anh đã thực hiện. Anh hiểu rằng, mỗi quyết định của anh và Yến Chi đã định hình nên con đường riêng biệt của mỗi người, dẫn họ đến những phiên bản khác nhau của chính mình. Không ai có lỗi cả. Chỉ là, họ đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, hai dòng thời gian lệch pha. Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Đó là một lẽ thật nghiệt ngã, nhưng giờ đây, anh đã chấp nhận nó. Sự chấp nhận không có nghĩa là quên lãng, mà là chuyển hóa nỗi tiếc nuối thành bài học, thành động lực để tiến về phía trước. Anh đã tìm thấy sự giải thoát và bình yên khi đã nói ra sự thật lòng mình, và khi Yến Chi đã nhẹ nhàng từ chối, cô cũng đã giải thoát anh khỏi gánh nặng của sự chờ đợi.

"Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, hai dòng thời gian lệch pha. Không ai có lỗi cả. Chỉ là... không trùng thời điểm." Anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm ấm, như một lời thì thầm với chính mình, với vũ trụ. "Và bây giờ, đã đến lúc mình phải viết tiếp câu chuyện của riêng mình." Không còn là những tham vọng mù quáng, không còn là cuộc chạy đua không ngừng nghỉ. Anh sẽ dành thời gian cho những sở thích cũ, những điều mà anh đã bỏ quên từ lâu. Anh sẽ khám phá những khía cạnh khác của cuộc sống ngoài công việc, tìm kiếm những niềm vui giản dị, những khoảnh khắc đẹp đẽ mà Chú Ba đã nói đến.

Minh Khang khẽ đóng laptop, màn hình tối sầm, chấm dứt dòng hồi tưởng. Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ kính lớn, nơi thành phố vẫn đang chìm trong ánh đèn đêm huyền ảo. Anh đưa bàn tay phải lên, áp vào khung kính lạnh, cảm nhận sự mát lạnh truyền qua lòng bàn tay. Ánh mắt anh kiên định nhìn xa xăm vào màn đêm, không còn một chút ưu tư hay vương vấn. Anh biết, con đường phía trước còn dài và mơ hồ, nhưng anh không còn sợ hãi. Anh đã sẵn sàng bước đi, với một tâm thế mới, một trái tim được chữa lành, và một niềm hy vọng mong manh về một tương lai mà anh sẽ tự tay kiến tạo, không còn là những tham vọng mù quáng, mà là sự bình yên đích thực từ sâu thẳm tâm hồn. Có lẽ, việc chấp nhận sự 'lệch pha thời điểm' này sẽ giúp anh mở lòng hơn với những mối quan hệ mới trong tương lai, với một tâm thế trưởng thành và cân bằng hơn.

***

Sáng hôm sau, những tia nắng đầu tiên rọi qua lớp kính cường lực trong suốt, tràn ngập căn penthouse rộng lớn của Minh Khang. Không gian tối giản, sang trọng với tông màu trầm ấm bỗng bừng sáng, những vật dụng nội thất nhập khẩu đắt tiền phản chiếu ánh vàng dịu nhẹ. Tiếng nhạc không lời cổ điển vẫn du dương từ hệ thống loa âm trần, hòa cùng tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa và tiếng nước chảy khe khẽ từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Một mùi hương gỗ quý thoang thoảng quyện với chút hương nước hoa nam tính còn vương lại từ tối qua, tạo nên một bầu không khí thanh khiết, đầy tĩnh lặng nhưng không còn cô độc như trước.

Minh Khang đã thức dậy từ sớm. Anh không vội vã kiểm tra email hay lịch họp như mọi khi. Thay vào đó, anh ngồi bên cửa sổ lớn, nơi ánh sáng bình minh đang vẽ lên những vệt dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch. Trên chiếc bàn cà phê bằng kính đặt trước mặt anh là một chiếc máy ảnh Sony Alpha A7R V mới toanh, màu đen tuyền, cùng với vài cuốn sách hướng dẫn nhiếp ảnh, bìa sách minh họa những bức ảnh phong cảnh tuyệt đẹp. Anh chậm rãi nhấp một ngụm cà phê đen nóng hổi, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi đặt tách xuống. Bàn tay anh lướt nhẹ trên thân máy ảnh, cảm nhận sự tinh xảo của từng đường nét, từng nút bấm.

Anh lật một trang sách hướng dẫn, đôi mắt sâu thẳm, thường ngày ẩn chứa sự suy tư và mệt mỏi vì công việc, giờ đây lại ánh lên sự tò mò và hứng thú. Anh đọc chậm rãi, cố gắng ghi nhớ những thuật ngữ mới mẻ: khẩu độ, tốc độ màn trập, ISO, tiêu cự… Những khái niệm này hoàn toàn khác biệt so với những con số khô khan trong báo cáo tài chính hay bản vẽ kiến trúc. Anh nhấc máy ảnh lên, đưa mắt nhìn qua ống kính. Thế giới qua ống kính bỗng trở nên khác lạ, có chiều sâu hơn, có trọng tâm hơn. Anh thử điều chỉnh tiêu cự, khung cảnh căn phòng bỗng chốc mờ ảo rồi sắc nét dần.

Minh Khang nhớ lại câu nói của Chú Ba về việc "sống chậm lại" và "tìm kiếm điều đẹp đẽ trong những điều nhỏ nhặt". Anh đã bỏ quên quá nhiều điều. Suốt ngần ấy năm, anh chỉ biết chạy theo một mục tiêu duy nhất: sự nghiệp và sự ổn định. Anh đã tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," và cái giá anh phải trả là đánh mất những khoảnh khắc, những cảm xúc, và cả một tình yêu có thể đã chớm nở. Giờ đây, khi nhìn qua ống kính máy ảnh, anh nhận ra rằng cuộc sống cũng giống như một bức ảnh. Nếu chỉ nhìn vào một điểm duy nhất, ta sẽ bỏ lỡ toàn bộ bức tranh.

Anh khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm, không còn chút gượng ép nào. "Thời điểm là một ống kính," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm ấm vang vọng trong tâm trí. "Nó có thể phóng đại những gì ta muốn thấy, và làm mờ đi những gì ta không muốn chấp nhận. Nhưng nếu ta học cách điều chỉnh tiêu cự, ta sẽ thấy toàn cảnh." Anh đưa máy ảnh lên, thử chụp một vài vật thể trong phòng: một bình hoa lan đang nở rộ trên bàn ăn, một góc của thành phố xa xăm qua khung cửa kính, hay đơn giản là chiếc đồng hồ đeo tay của anh đang nằm gọn gàng trên tủ đầu giường. Mỗi lần nhấn nút chụp, anh cảm thấy một niềm vui nho nhỏ, một sự kết nối mới với thế giới xung quanh mà trước đây anh chưa từng để ý tới.

Anh lại lật trang sách, đọc một đoạn về bố cục và ánh sáng. Bất chợt, anh nhận ra sự tương đồng giữa nhiếp ảnh và kiến trúc. Cả hai đều đòi hỏi sự tỉ mỉ, sự cân bằng và một cái nhìn tổng thể. Nhưng kiến trúc là tạo ra một không gian vật lý, còn nhiếp ảnh là ghi lại một khoảnh khắc, một cảm xúc. Anh đã dành cả tuổi trẻ để xây dựng những công trình vững chắc, những tòa nhà cao tầng. Giờ đây, anh muốn học cách ghi lại những khoảnh khắc phù du, những vẻ đẹp mong manh của cuộc sống. Anh biết, con đường này còn dài, nhưng anh không còn cảm thấy vội vã. Sự bình yên trong tâm hồn đã giúp anh nhìn nhận mọi thứ một cách khách quan hơn, không còn đổ lỗi cho bản thân hay Yến Chi. Anh đã hiểu rằng đó là quy luật tự nhiên của cuộc sống, và sự 'lệch pha' là điều khó tránh khỏi. Nó không phải là một thất bại, mà là một phần của hành trình trưởng thành.

***

Buổi chiều cùng ngày, tại văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', không khí vẫn nhộn nhịp như mọi khi. Tiếng gõ bàn phím lách tách, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc hối hả từ các khu vực làm việc mở, xen lẫn tiếng máy in chạy ro ro và đôi khi là tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng phát ra từ một máy tính nào đó. Mùi giấy in, mùi cà phê mới pha từ pantry, và cả mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp hòa quyện trong không gian điều hòa mát lạnh.

Minh Khang ngồi tại bàn làm việc của mình, một chiếc bàn rộng rãi, gọn gàng, với màn hình máy tính lớn hiển thị những bản vẽ kiến trúc phức tạp. Anh vẫn đang giải quyết công việc, ký duyệt hồ sơ, đưa ra chỉ đạo. Tuy nhiên, sự khác biệt trong phong thái của anh là rõ rệt. Vẻ căng thẳng, nhíu mày thường trực đã biến mất. Thay vào đó là một sự điềm tĩnh, tập trung nhưng không quá áp lực. Đôi khi, anh dừng lại vài giây, nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố đang chuyển mình dưới nắng chiều, rồi khẽ mỉm cười.

Đức Anh, một nhân viên cấp dưới trẻ tuổi, năng động, với đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, gõ cửa phòng làm việc của Minh Khang. "Sếp Khang, em có bản báo cáo về dự án khu dân cư mới đây ạ. Có một vài vấn đề nhỏ phát sinh trong khâu vật liệu, em đã đưa ra ba phương án giải quyết nhưng vẫn còn phân vân." Đức Anh đưa tập tài liệu ra, gương mặt có chút lo lắng. Anh chàng này luôn muốn được thành công như Minh Khang, sếp của mình, và luôn cố gắng hết sức trong mọi nhiệm vụ.

Minh Khang không vội vàng xem tài liệu. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt điềm đạm nhìn Đức Anh. "Ngồi đi, Đức Anh." Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng hơn hẳn so với những lần trước. "Hãy nói cho tôi nghe về bản chất của vấn đề trước khi chúng ta đi vào các phương án. Theo em, nguyên nhân gốc rễ là gì? Và tại sao em lại phân vân giữa ba phương án đó?" Anh dựa lưng vào ghế da, ra hiệu cho Đức Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Đức Anh có chút bất ngờ trước cách tiếp cận của sếp. Thông thường, Minh Khang sẽ nhanh chóng lật tài liệu, phân tích các con số và đưa ra quyết định dứt khoát. Nhưng hôm nay, anh lại muốn nghe về bản chất vấn đề, về góc nhìn của cậu. Đức Anh bắt đầu trình bày, đôi lúc vấp váp nhưng vẫn cố gắng diễn đạt rõ ràng. Minh Khang lắng nghe một cách kiên nhẫn, thỉnh thoảng gật đầu, hoặc nhíu mày nhẹ khi Đức Anh đi sâu vào chi tiết.

"Trong kiến trúc, mỗi cấu trúc đều có điểm yếu và điểm mạnh," Minh Khang nói sau khi Đức Anh kết thúc phần trình bày, giọng anh trầm ổn, đầy sự chiêm nghiệm. "Cũng như trong cuộc sống, không có gì là hoàn hảo, chỉ có cách ta nhìn nhận và chấp nhận nó. Vấn đề vật liệu này, có thể nhìn nhận là một thách thức, nhưng cũng có thể là cơ hội để chúng ta tìm ra một giải pháp sáng tạo hơn, bền vững hơn. Đừng chỉ nhìn vào ba phương án có sẵn, hãy thử mở rộng tầm nhìn của mình. Đôi khi, giải pháp tốt nhất lại nằm ngoài những gì chúng ta thường nghĩ đến." Anh đưa tay ra hiệu cho Đức Anh cầm lại tập tài liệu. "Hãy về suy nghĩ thêm, tìm hiểu thêm những vật liệu thay thế khác, hoặc cách thức xử lý để khắc phục điểm yếu của vật liệu hiện tại mà không ảnh hưởng đến chất lượng công trình. Tôi tin em có thể làm được."

Đức Anh cầm tập tài liệu, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và một niềm cảm hứng mới. Cậu cảm thấy như Minh Khang không chỉ đang dạy mình cách giải quyết công việc, mà còn là một bài học về tư duy, về cách nhìn nhận vấn đề. "Vâng, em hiểu rồi ạ. Em cảm ơn sếp." Cậu đứng dậy, cúi chào và rời đi, trong lòng vẫn còn suy nghĩ về những lời sếp Khang vừa nói.

Hoàng Nam, bạn thân của Minh Khang, người thường xuyên đi ngang qua phòng làm việc của anh, đã quan sát toàn bộ cuộc trò chuyện. Anh mỉm cười, rồi tiến đến cửa phòng Minh Khang. "Trông ông khác hẳn." Hoàng Nam nói, ánh mắt thấu hiểu. "Có vẻ như tìm được 'góc chụp' mới rồi nhỉ?" Anh dựa vào khung cửa, thư thái.

Minh Khang ngẩng đầu lên, nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Anh hiểu ý bạn mình. "Có lẽ vậy." Anh đáp, giọng điệu bình thản. "Có những thứ, phải lùi lại một chút, nhìn từ một góc độ khác, mới thấy được hết vẻ đẹp của nó." Anh quay lại với công việc, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự bình yên lạ thường. Hoàng Nam gật đầu, biết rằng bạn mình đã thực sự tìm thấy một sự thay đổi sâu sắc bên trong. Anh không cần nói gì thêm, chỉ một ánh mắt, một nụ cười nhẹ là đủ để cả hai hiểu nhau.

***

Chiều muộn, khi thành phố đã lên đèn, Minh Khang lái xe đến Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa' quen thuộc. Ánh nắng đã dịu hẳn, bầu trời chuyển sang sắc tím hồng, tạo nên một vẻ đẹp lãng mạn, trầm lắng. Quán cà phê vẫn ấm cúng như mọi khi, với kiến trúc nhà ống cổ được cải tạo, giữ lại những nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ. Nội thất gỗ sẫm màu, những chiếc đèn vàng treo lơ lửng tạo ra ánh sáng dịu nhẹ, phản chiếu trên những bức tranh cũ, những kệ sách đầy ắp và các vật dụng trang trí vintage. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ một góc quán, hòa cùng tiếng ly tách va chạm lách cách và những câu chuyện thì thầm của khách hàng. Một mùi hương cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, và thoang thoảng hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, quen thuộc.

Minh Khang chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ra con hẻm yên tĩnh. Anh không mang theo máy ảnh, chỉ đơn giản là muốn ngồi lại, nhâm nhi ly cà phê quen thuộc và quan sát cuộc sống xung quanh. Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng nhẹ và hương thơm đặc trưng của quán vẫn vẹn nguyên như những lần trước. Anh chậm rãi thưởng thức từng ngụm, cảm nhận sự mát lạnh lan tỏa.

Anh lặng lẽ quan sát những con người qua lại. Có những cặp đôi trẻ đang trò chuyện ríu rít, có những người bạn đang cười đùa, và cả những người ngồi một mình, say sưa với cuốn sách hay chiếc laptop của họ. Những khoảnh khắc bình dị đó, trước đây anh có lẽ sẽ không để tâm, sẽ chỉ xem chúng như một phần nền của cuộc sống bận rộn. Nhưng giờ đây, anh lại thấy chúng thật sống động, thật ý nghĩa. Anh cảm nhận một sự bình yên sâu sắc len lỏi trong tâm hồn mình, một sự bình yên không đến từ sự thành công hay sở hữu, mà đến từ sự chấp nhận và sự buông bỏ.

Anh nhớ lại những dòng hồi ức về Yến Chi, về những lần lỡ nhịp. "Không phải lỗi của ai. Chỉ là dòng chảy," anh thầm nhủ, giọng nội tâm trầm ấm như đang kể một câu chuyện cổ tích. "Tựa như hai con sông, dù cùng khởi nguồn, nhưng rồi sẽ rẽ nhánh, chảy theo những con đường riêng. Không có con đường nào là sai, chỉ là chúng ta đã không cùng một hướng đi ở cùng một thời điểm. Và đó là lẽ tự nhiên." Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê và mùi hoa nhài thoang thoảng. Nỗi chua xót đã tan biến, chỉ còn lại sự thấu hiểu và một chút hoài niệm nhẹ nhàng.

Anh mở mắt, đưa tay lấy chiếc điện thoại. Anh lướt qua một vài trang tin tức, rồi dừng lại ở một quảng cáo về các lớp học nhiếp ảnh. Đó là lớp học cơ bản dành cho người mới bắt đầu, được tổ chức vào các buổi tối trong tuần. Anh đã tìm hiểu về nó từ hôm qua. Ngay lập tức, anh nhấp vào đường link đăng ký. Anh điền đầy đủ thông tin cá nhân: tên, tuổi, số điện thoại, email. Mỗi cú chạm màn hình, mỗi ký tự anh gõ, đều mang theo một ý nghĩa mới, một sự khẳng định cho quyết định của mình.

Anh không còn phân vân, không còn chần chừ. Đây không phải là một quyết định bốc đồng, mà là kết quả của một quá trình chiêm nghiệm sâu sắc, một sự tái định nghĩa về hạnh phúc và ý nghĩa cuộc đời. Anh đã sẵn sàng để "tự mình vẽ nên bức tranh của riêng mình", như lời anh đã nói với chính mình đêm qua. Bức tranh đó sẽ không còn chỉ là màu xám của những tòa nhà chọc trời, hay những đường nét cứng nhắc của bản vẽ kiến trúc. Nó sẽ có thêm những gam màu của thiên nhiên, của con người, của những khoảnh khắc đời thường mà anh đã bỏ lỡ.

Sau khi hoàn tất việc đăng ký, một email xác nhận đã được gửi đến. Minh Khang đọc email, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không còn là nụ cười gượng gạo hay xã giao, mà là nụ cười chân thành, mãn nguyện. Anh biết, con đường phía trước sẽ không hoàn toàn dễ dàng. Sẽ có những thử thách, những điều mới mẻ mà anh phải học hỏi. Nhưng anh không còn sợ hãi. Anh đã sẵn sàng đối mặt với chúng, với một tâm thế cởi mở và một trái tim được chữa lành.

Việc chấp nhận sự 'lệch pha thời điểm' đã giải phóng anh khỏi gánh nặng của quá khứ. Nó giúp anh mở lòng hơn với những trải nghiệm mới, với những mối quan hệ mới trong tương lai, với một tâm thế trưởng thành và cân bằng hơn. Anh biết, sẽ có lúc anh gặp lại Yến Chi, hoặc nghe tin về cô ấy. Nhưng lúc đó, anh sẽ không còn cảm thấy chua xót hay tiếc nuối. Anh sẽ chúc phúc cho cô, bởi vì cô cũng đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. Và anh, cũng đang trên con đường tìm kiếm hạnh phúc đích thực của mình, không còn bị ràng buộc bởi những kỳ vọng của người khác, hay những định nghĩa cũ kỹ về thành công.

Minh Khang uống cạn ly cà phê, đặt ly sứ xuống bàn. Anh đứng dậy, ánh mắt lướt qua các chi tiết trong quán một lần nữa, như muốn ghi lại tất cả vào tâm trí. Rồi anh bước ra khỏi quán, hòa mình vào dòng người trên phố. Bước chân anh nhẹ nhõm, dứt khoát. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, một chương mới trong cuộc đời anh. Một hành trình khám phá bản thân, khám phá những niềm vui giản dị, và có lẽ, cũng là một hành trình để anh tìm thấy một tình yêu mới, ở đúng phiên bản, đúng thời điểm.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free