Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 381: Nhịp Sống Mới, Tâm Thế Mới

Minh Khang khẽ mở mắt, ánh sáng ban mai dịu dàng lọt qua khe rèm, vẽ những vệt vàng nhạt lên tấm ga trải giường màu xám tro. Không còn cảm giác nặng trĩu hay trống rỗng như những buổi sáng trước kia, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến lạ, như thể một tảng đá vô hình đã được gỡ bỏ khỏi lồng ngực. Anh nằm thêm vài phút, lắng nghe nhịp thở đều đặn của chính mình, cảm nhận sự bình yên len lỏi qua từng tế bào. Thế giới bên ngoài vẫn tiếp diễn, nhưng trong thế giới nội tâm của anh, một chương mới đã thực sự bắt đầu.

Anh vươn vai, đứng dậy và bước đến bên cửa sổ, kéo rộng tấm rèm. Thành phố vẫn đang thức giấc, những tia nắng đầu tiên hôn lên những tòa nhà cao tầng, lấp lánh như dát vàng. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng người đi lại hối hả dưới phố, tất cả đều trở thành một bản giao hưởng quen thuộc, nhưng hôm nay, anh lắng nghe nó với một tâm hồn rộng mở hơn, không còn bị cuốn theo dòng chảy hối hả hay những lo toan chưa gọi thành tên. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào phổi, mang theo mùi của sương sớm và nhựa đường khô. Chiếc đồng hồ đeo tay trên tủ đầu giường điểm đúng bảy giờ, một sự khởi đầu đúng giờ, đúng nhịp.

Sau bữa sáng đơn giản nhưng đầy đủ, Minh Khang lái xe đến văn phòng. Con đường quen thuộc, những hàng cây xanh mướt hai bên đường, nhưng lần này, anh không còn để tâm trí lơ lửng ở những chuyện đã qua. Thay vào đó, anh chú tâm vào cảnh vật xung quanh, vào những thay đổi nhỏ nhặt mà trước đây anh ít khi để ý: một đóa hoa mới nở bên vệ đường, một bức bích họa vừa hoàn thành trên bức tường cũ. Sự quan sát tỉ mỉ ấy không phải là sự cố gắng, mà là một phản xạ tự nhiên của một tâm hồn đã được giải thoát.

Khi Minh Khang bước vào sảnh chính của tòa nhà văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên', tiếng điều hòa mát lạnh phả vào mặt, xua đi chút oi bức của mùa hè. Anh mỉm cười nhẹ với cô tiếp tân, bước vào thang máy, cảm nhận sự trơn nhẵn của nút bấm và ánh sáng trắng tinh khôi của cabin. Đây là nơi anh đã dành phần lớn thời gian và tâm huyết của mình trong suốt năm năm qua, nơi anh đã từng đặt trọn vẹn cả thanh xuân và khát vọng. Tòa nhà kính hiện đại, nội thất tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, những mô hình kiến trúc trưng bày tinh xảo dưới ánh đèn rọi, tất cả đều quen thuộc đến từng chi tiết. Nhưng hôm nay, không gian này không còn mang cảm giác của một gánh nặng phải gồng gánh, mà là một sân chơi để anh thể hiện năng lực và sự sáng tạo.

Anh là một trong những người đầu tiên đến văn phòng. Tiếng gõ bàn phím lách cách của vài đồng nghiệp đến sớm, tiếng máy pha cà phê rì rầm từ pantry, tất cả tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc của buổi sáng công sở. Minh Khang bước đến bàn làm việc của mình, đặt chiếc cặp da xuống, và với một động tác nhẹ nhàng, anh mở laptop. Màn hình bật sáng, hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh một ánh sáng xanh dịu. Đôi mắt sâu của anh, vốn thường ẩn chứa sự suy tư hay mệt mỏi khi công việc căng thẳng, giờ đây ánh lên một vẻ tập trung rõ ràng, không vẩn đục. Anh không còn vội vã hay áp lực, mà là sự bình tĩnh, chủ động trong từng hành động.

Anh bắt đầu sắp xếp lại những tài liệu trên bàn, không phải theo thói quen cũ, mà theo một trật tự mới, hiệu quả hơn. Mỗi tập hồ sơ được đặt ngay ngắn, mỗi cây bút được sắp xếp gọn gàng. Có vẻ như sự ngăn nắp trong tâm trí đã lan tỏa ra cả không gian làm việc của anh. Anh lướt qua danh sách email, bắt đầu xử lý từng vấn đề một cách nhanh chóng và dứt khoát. Một vấn đề tồn đọng từ tuần trước, liên quan đến việc tối ưu hóa chi phí cho dự án khu đô thị mới, mà trước đây anh còn do dự, nay được anh xem xét lại với một cái nhìn hoàn toàn mới. Anh nhanh chóng nhận ra một lỗ hổng trong bản dự toán và đề xuất một phương án thay thế, không chỉ giảm thiểu chi phí mà còn tăng cường tính bền vững của vật liệu. Anh gõ phím liên tục, những ngón tay lướt đi thoăn thoắt trên bàn phím, cảm giác tự tin và hiệu quả tràn ngập.

Đức Anh, cậu thực tập sinh năng nổ với đôi mắt sáng ngời, bước vào văn phòng không lâu sau đó. Cậu mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt đã là phẳng phiu và quần tây chỉnh tề, luôn muốn học hỏi từ Minh Khang. Cậu nhìn thấy Minh Khang đang chăm chú làm việc, dáng vẻ hoàn toàn khác với sự trầm tư mà cậu thường thấy. "Chào anh Khang ạ!" Đức Anh chào, giọng đầy nhiệt huyết. "Anh đến sớm thế ạ?"

Minh Khang ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ. "Chào Đức Anh. Anh đến sớm một chút để giải quyết vài việc." Nụ cười của anh không còn vẻ gượng gạo hay xã giao, mà là một nụ cười thật sự, ánh lên sự thanh thản.

Đức Anh hơi sững lại. Cậu cảm thấy một luồng năng lượng mới, tích cực toát ra từ sếp mình. "Anh Khang hôm nay trông khác quá, tràn đầy năng lượng!" cậu thốt lên, không giấu nổi sự ngạc nhiên và ngưỡng mộ.

Mỹ Linh, đồng nghiệp của Minh Khang, cũng vừa bước vào, trên tay cầm cốc cà phê latte nóng hổi. Cô là một cô gái trẻ trung, gương mặt sáng sủa, ăn mặc thời trang công sở và luôn tỏ ra ham học hỏi. Cô nghe thấy lời của Đức Anh và nhìn về phía Minh Khang. Quả thực, anh hôm nay có gì đó rất khác. Không còn vẻ mệt mỏi ẩn hiện dưới đôi mắt, không còn sự căng thẳng thường trực trên vầng trán. Thay vào đó là một vẻ điềm tĩnh, tập trung và một sự tự tin toát ra từ bên trong.

"Chào buổi sáng, anh Khang!" Mỹ Linh lên tiếng, giọng hơi tò mò.

Minh Khang gật đầu chào lại. Anh quay trở lại với màn hình máy tính, nhưng sự tập trung của anh không khiến anh trở nên xa cách. Anh vẫn cảm nhận được ánh mắt của đồng nghiệp, và anh hiểu rằng sự thay đổi của mình đã được nhận thấy. *Anh ấy trông thật chuyên nghiệp và tự tin hơn hẳn,* Mỹ Linh nghĩ thầm trong đầu, vừa nhấp một ngụm cà phê, vừa quan sát Minh Khang. Cô nhận ra rằng, đây không phải là vẻ tự tin gồng mình hay cố gắng chứng tỏ, mà là sự tự tin đến từ một tâm hồn đã được giải tỏa, được sắp xếp lại. Mùi cà phê mới pha lan tỏa khắp văn phòng, hòa quyện với mùi giấy in và chút hương nước hoa cao cấp từ những đồng nghiệp khác. Minh Khang cảm nhận tất cả, không còn né tránh hay lảng tránh những điều nhỏ nhặt của cuộc sống, mà đón nhận chúng như những phần không thể thiếu của hiện tại. Anh biết rằng, đây chính là sự khởi đầu của một phiên bản mới của chính mình, một phiên bản bình yên hơn, tập trung hơn và sẵn sàng hơn cho những gì phía trước.

***

Giữa buổi sáng, phòng họp nhỏ với những vách kính trong suốt trở nên sôi nổi hơn bình thường. Minh Khang đứng trước một chiếc bảng trắng lớn, nơi anh đã phác thảo những sơ đồ và biểu đồ phức tạp cho dự án khu đô thị. Ánh sáng đèn trắng mạnh từ trần hắt xuống, làm nổi bật những nét chữ và hình vẽ của anh. Tiếng gõ bàn phím đã nhường chỗ cho tiếng trao đổi công việc, tiếng giấy tờ sột soạt và thỉnh thoảng là tiếng cười nhẹ của một vài đồng nghiệp. Bầu không khí vẫn bận rộn, chuyên nghiệp, nhưng có một sự cộng tác rõ ràng hơn, một năng lượng sáng tạo đang tuôn chảy.

Trong cuộc họp nhỏ này, có mặt Ông An, vị giám đốc đầy kinh nghiệm và khó tính của công ty, cùng với Đức Anh và Mỹ Linh cùng vài thành viên chủ chốt khác trong nhóm. Minh Khang đang trình bày giải pháp cho một vấn đề khó khăn mà dự án đã gặp phải suốt mấy tuần qua: sự thiếu hiệu quả trong việc sử dụng năng lượng cho hệ thống chiếu sáng công cộng. Trước đây, anh có thể đã căng thẳng, giọng nói có chút gượng ép hoặc quá lý trí. Nhưng giờ đây, anh nói chuyện một cách mạch lạc, logic và đầy tự tin.

"Về vấn đề tối ưu hóa năng lượng cho hệ thống chiếu sáng," Minh Khang bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, "sau khi nghiên cứu sâu hơn về công nghệ đèn LED thông minh tích hợp cảm biến chuyển động và ánh sáng tự nhiên, tôi đã đưa ra một bản đề xuất chi tiết." Anh dùng cây bút laze chỉ vào sơ đồ trên bảng. "Thay vì sử dụng hệ thống cũ với đèn công suất cao hoạt động liên tục, chúng ta có thể triển khai giải pháp này để giảm đến 40% lượng điện tiêu thụ hàng tháng mà vẫn đảm bảo độ sáng cần thiết và an toàn cho cư dân."

Anh tiếp tục phân tích, đưa ra các con số cụ thể về chi phí đầu tư ban đầu so với lợi ích lâu dài, về tác động môi trường và về khả năng tích hợp với hệ thống quản lý đô thị thông minh. Mỗi lời anh nói đều có căn cứ, mỗi lập luận đều sắc bén. Anh không còn cố gắng chứng tỏ bản thân, mà chỉ đơn giản là chia sẻ những gì anh đã phân tích và tìm ra. Sự tự tin của anh không phải là sự tự cao, mà là sự bình tĩnh toát ra từ chính nội tâm đã được giải tỏa, từ một tâm trí thông suốt, không còn bị vướng bận bởi những lo âu cá nhân.

Ông An, dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị, luôn mặc vest lịch sự, ngồi ở vị trí đối diện. Ánh mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa sự từng trải của ông dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Minh Khang. Ông thường là người ít khi thể hiện cảm xúc, nhưng hôm nay, khóe môi ông khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười gần như không thể nhận ra. Ông gật đầu nhẹ, một dấu hiệu của sự hài lòng.

"Khang, tôi rất hài lòng với cách cậu xử lý vấn đề này," Ông An nói, giọng trầm ổn, vang vọng trong phòng. "Sự tập trung và khả năng phân tích của cậu trong những tuần gần đây là đáng nể. Dự án này đang đi đúng hướng nhờ vào sự chủ động của cậu."

Lời khen của Ông An không phải là điều dễ dàng có được. Đức Anh và Mỹ Linh ngồi bên cạnh Minh Khang, không khỏi ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Đức Anh thầm nghĩ, *Sếp Khang thật sự là một hình mẫu để mình học hỏi. Anh ấy không chỉ giỏi chuyên môn mà còn có một phong thái rất điềm tĩnh.* Mỹ Linh thì cảm thấy một sự tò mò. Cô đã từng chứng kiến những giai đoạn Minh Khang làm việc dưới áp lực, nhưng chưa bao giờ thấy anh bình thản và hiệu quả đến vậy. Cô tự hỏi điều gì đã khiến anh thay đổi.

Minh Khang đón nhận lời khen một cách khiêm tốn, nhưng vẫn giữ vững sự tự tin của mình. "Cảm ơn sếp," anh đáp, ánh mắt giao với Ông An. "Tôi nghĩ khi tâm trí thông suốt, mọi việc đều trở nên rõ ràng hơn. Chúng ta có thể nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ và tìm ra giải pháp tối ưu nhất."

Anh không chỉ nói vậy, anh thực sự tin điều đó. Kể từ sau buổi chiều định mệnh ấy, khi anh đã nói ra tất cả những điều chất chứa trong lòng và chấp nhận lời từ chối của Yến Chi, một gánh nặng khổng lồ đã được trút bỏ. Trước đây, anh luôn bị ám ảnh bởi sự "ổn định" và "phải đạt được" những thành công nhất định để xứng đáng với một tình yêu. Điều đó vô hình trung tạo ra áp lực, khiến anh đôi khi mất đi sự linh hoạt và sáng tạo. Nhưng giờ đây, khi đã hoàn toàn buông bỏ những ràng buộc của quá khứ, anh nhận ra rằng sự ổn định thực sự đến từ bên trong, từ sự bình yên trong tâm hồn.

Anh tương tác với đồng nghiệp một cách cởi mở và hiệu quả, lắng nghe ý kiến của họ, giải đáp thắc mắc một cách kiên nhẫn. Không khí buổi họp trở nên dễ chịu hơn hẳn, và mọi người cảm thấy được khuyến khích để đóng góp. Tiếng điều hòa vẫn đều đặn thổi ra luồng khí mát, giúp mọi người duy trì sự tỉnh táo. Mùi cà phê đã nhạt dần, thay vào đó là mùi giấy in mới và chút hương gỗ từ những mô hình kiến trúc. Minh Khang cảm thấy một sự kết nối rõ ràng với công việc, với đội nhóm của mình, một sự kết nối mà trước đây đôi khi bị che mờ bởi những suy nghĩ cá nhân. Anh biết rằng, đây mới là phiên bản tốt nhất của mình, một phiên bản không chỉ xuất sắc trong công việc mà còn trưởng thành và cân bằng trong cuộc sống. Sự tập trung mới này, sự bình yên nội tại này, chắc chắn sẽ dẫn anh đến những mục tiêu cao hơn, không chỉ trong sự nghiệp mà còn trong hành trình định hình lại cuộc đời mình.

***

Buổi trưa, Minh Khang lái xe đến một nhà hàng quen thuộc tên là 'Bữa Tối Của Ký Ức'. Cái tên nghe có vẻ hoài niệm, nhưng không gian bên trong lại mang một vẻ kiến trúc tân cổ điển pha trộn hiện đại, với nội thất gỗ tối màu, ánh đèn vàng ấm áp dịu nhẹ. Khăn trải bàn trắng tinh, những lọ hoa tươi cắm cẩn thận và những ngọn nến nhỏ trên mỗi bàn tạo nên một bầu không khí thanh lịch, lãng mạn và yên tĩnh. Tiếng nhạc không lời du dương chảy nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhẹ và tiếng thì thầm trò chuyện, tạo nên một sự riêng tư dễ chịu. Mùi thức ăn cao cấp, rượu vang và hương hoa ly thoang thoảng trong không khí.

Hoàng Nam đã ngồi chờ sẵn ở một góc khuất, trong một phòng riêng nhỏ được ngăn cách bằng vách kính mờ. Anh vẫn giữ dáng vẻ thư sinh, cao ráo, đeo kính và ăn mặc lịch sự với chiếc áo polo màu xanh than. Khi Minh Khang bước vào, Hoàng Nam mỉm cười, ánh mắt ẩn chứa sự vui mừng và ủng hộ.

"Khang, cậu đến rồi," Hoàng Nam nói, giọng nhẹ nhàng. "Trông cậu khác thật đấy, rất tốt."

Minh Khang ngồi xuống ghế đối diện, đặt chiếc đồng hồ đeo tay của mình lên bàn trước khi gọi đồ. "Cảm ơn cậu, Nam. Tớ cũng cảm thấy vậy." Anh gọi một món salad tươi và một phần bít tết vừa chín tới, không còn quan tâm nhiều đến việc phải chọn món cầu kỳ như trước.

"Cậu nói xem, có chuyện gì mà cậu lại thay đổi nhiều đến thế?" Hoàng Nam hỏi, đôi mắt hiền lành nhìn thẳng vào Minh Khang. "Lần trước cậu còn trầm tư lắm cơ mà."

Minh Khang mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười thật sự xuất phát từ sâu thẳm tâm hồn. Anh nhấp một ngụm nước lọc mát lạnh. "Nam này, cuối cùng thì tớ đã hiểu. Việc nói ra tất cả đã giải thoát tớ. Không phải vì kết quả, mà vì tớ đã dám đối mặt với chính mình, dám thừa nhận cảm xúc của mình."

Hoàng Nam lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu. Anh biết Minh Khang đã trải qua những gì, những năm tháng anh lao đầu vào công việc, cố gắng đạt được sự "ổn định" mà anh cho là điều kiện tiên quyết cho tình yêu. Anh cũng hiểu những dằn vặt của Minh Khang khi tình yêu và thời điểm không thể hòa hợp.

"Tớ mừng cho cậu," Hoàng Nam nói, giọng chân thành. "Trông cậu bây giờ thật sự khác, bình yên hơn rất nhiều. Không còn vẻ gì của sự mệt mỏi hay tiếc nuối nữa."

Minh Khang thở ra một hơi dài, như thể trút bỏ nốt những tàn dư cuối cùng của gánh nặng. "Đúng vậy. Nó giống như việc cậu đã đi một con đường rất dài, mang theo một chiếc ba lô đầy đá. Cậu cứ nghĩ rằng mình phải mang nó đến cuối con đường, nhưng rồi một ngày cậu nhận ra, cậu có quyền đặt nó xuống. Và khi đã đặt xuống, cậu thấy mình có thể đi nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn, và nhìn ngắm cảnh vật xung quanh một cách trọn vẹn hơn."

Anh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những ánh nắng trưa vẫn đang nhảy múa trên tán lá cây. "Giờ tớ muốn sống một cuộc đời mà tớ là người định hình, không còn bị ràng buộc bởi những 'nên làm' hay 'phải đạt được' nữa. Trước đây, mọi thứ đều là mục tiêu: phải có nhà, phải có xe, phải có vị trí cao. Tớ nghĩ đó là cách để có được hạnh phúc, có được tình yêu. Nhưng rồi tớ nhận ra, hạnh phúc không nằm ở những điều kiện đó, mà nằm ở cách mình sống, cách mình cảm nhận từng khoảnh khắc."

Hoàng Nam nhấp một ngụm rượu vang đỏ, nhìn Minh Khang với ánh mắt thấu hiểu. "Cậu đã trưởng thành thật rồi, Khang. Rất nhiều người phải mất cả đời để nhận ra điều đó."

"Có lẽ là vậy," Minh Khang khẽ đáp. "Tớ đã từng nghĩ rằng sự từ chối của Yến Chi sẽ là một cú sốc lớn, một vết thương khó lành. Nhưng thật ra, nó lại là một sự giải thoát. Khi cô ấy nói rằng cô ấy đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải với tớ, tớ đã cảm thấy đau, nhưng đồng thời, một sự rõ ràng đến lạ đã hiện hữu. Tớ không còn phải chờ đợi, không còn phải cố gắng níu kéo một điều gì đó không thuộc về mình. Cô ấy xứng đáng với hạnh phúc của riêng cô ấy, và tớ cũng vậy."

Minh Khang cầm chiếc nĩa lên, bắt đầu ăn món salad của mình. Vị tươi mát của rau củ, vị chua nhẹ của sốt dầu giấm lan tỏa trong miệng, anh cảm nhận được sự ngon miệng một cách trọn vẹn. Anh đã từng ăn những bữa ăn sang trọng hơn thế này rất nhiều, nhưng hiếm khi anh cảm nhận được hương vị của chúng một cách sâu sắc như bây giờ.

"Vậy giờ cậu định làm gì?" Hoàng Nam hỏi, tò mò về những kế hoạch mới của bạn mình.

"Tớ sẽ tiếp tục công việc, nhưng với một tâm thế khác," Minh Khang đáp, ánh mắt anh nhìn xa xăm, nhưng không phải là vô định. "Tớ sẽ tập trung vào những dự án mà tớ thực sự yêu thích, những thứ có thể mang lại giá trị cho cộng đồng, không chỉ là lợi nhuận. Và tớ sẽ dành thời gian cho những sở thích cá nhân, đặc biệt là nhiếp ảnh. Tớ nhận ra rằng, việc ghi lại những khoảnh khắc đời thường, những vẻ đẹp giản dị, mang lại cho tớ một niềm vui và sự bình yên rất lớn. Nó không chỉ là một sở thích, mà còn là một cách để tớ kết nối với thế giới, với những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa."

Minh Khang uống cạn ly nước. "Tớ không còn muốn bị ràng buộc bởi những 'phiên bản' hay 'thời điểm' nữa. Tớ muốn sống cho hiện tại, trân trọng từng khoảnh khắc. Tớ tin rằng, khi mình thực sự bình yên và trọn vẹn, những điều tốt đẹp sẽ tự tìm đến. Có thể là một mối quan hệ mới, có thể là những cơ hội mới, hoặc chỉ đơn giản là sự hài lòng với cuộc sống mà mình đang có."

Hoàng Nam gật đầu, một nụ cười ấm áp nở trên môi. "Tớ thật sự mừng cho cậu, Khang. Cậu đã tìm thấy con đường của riêng mình rồi." Anh biết rằng, người bạn của mình đã trải qua một hành trình dài và đầy gian nan. Nhưng cuối cùng, Minh Khang đã tìm thấy điều quý giá nhất: sự bình yên trong tâm hồn và niềm tin vào chính mình. Đây chính là nền tảng vững chắc cho một khởi đầu mới, một tương lai nơi anh có thể tìm kiếm một mối quan hệ dựa trên sự cân bằng, thấu hiểu và trân trọng 'thời điểm' hơn, không còn lặp lại những sai lầm cũ.

***

Chiều muộn, sau giờ làm, Minh Khang không về thẳng căn hộ penthouse của mình. Anh cảm thấy một sự thôi thúc nhẹ nhàng, một mong muốn được hít thở bầu không khí khác, được đắm mình vào những khung cảnh bình dị của thành phố. Chiếc máy ảnh của anh, vật phẩm đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc trong những ngày gần đây, được anh đeo ngang vai một cách tự nhiên. Anh lái xe đến một con hẻm nhỏ ở rìa trung tâm thành phố, nơi những ngôi nhà cũ kỹ nép mình dưới tán cây hoa giấy lớn.

Con hẻm này, với những bức tường rêu phong, những dây điện chằng chịt và những mái hiên lụp xụp, mang một vẻ đẹp hoài niệm rất riêng. Tiếng gió xào xạc nhẹ qua tán lá, tiếng chim hót lảnh lót từ đâu đó vọng lại, và mùi hoa giấy thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cổ. Đây là một nơi anh thường lui tới những lúc tâm trạng bất ổn trước đây, nhưng khi đó, anh thường tìm kiếm một điều gì đó, một hình bóng, một ký ức. Giờ đây, anh không còn tìm kiếm gì cả. Anh chỉ đơn giản là đi, quan sát, và trân trọng những gì đang hiện hữu.

Anh bước chậm rãi, đôi mắt anh không còn lướt qua mọi thứ một cách hờ hững, mà dừng lại ở từng chi tiết nhỏ. Ánh nắng chiều xiên qua những tán lá xanh um, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất. Một cụ già đang ngồi vá áo trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trước hiên nhà, bàn tay chai sạn thoăn thoắt đưa kim. Mái tóc bạc phơ của cụ phản chiếu ánh chiều tà, tạo nên một vầng sáng dịu dàng. Minh Khang nâng máy ảnh lên, cẩn thận căn chỉnh tiêu cự. Anh không vội vàng, mà chờ đợi khoảnh khắc hoàn hảo, khi ánh sáng và bóng tối giao thoa, khi nét mặt của cụ thể hiện sự tập trung và bình yên. *Click*. Tiếng màn trập khẽ vang lên, ghi lại khoảnh khắc bình dị mà đầy ý nghĩa đó.

Anh tiếp tục bước đi, lia ống kính đến một chùm hoa giấy rực rỡ, đỏ thắm, đang leo bám trên bức tường rêu phong. Từng cánh hoa mỏng manh, mềm mại, nhưng lại kiên cường bám trụ, tô điểm cho bức tường cũ một vẻ đẹp sống động. Đây không phải là Yến Chi của anh, không phải là thứ anh từng cố gắng tìm kiếm, nhưng là vẻ đẹp của sự tồn tại độc lập, của sự khoe sắc mà không cần bất cứ sự chấp thuận nào. Anh chụp lại, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng của máy ảnh, và trong mỗi khung hình, anh thấy được sự tự do.

Nội tâm của Minh Khang giờ đây là một dòng chảy êm đềm. Anh hồi tưởng lại câu nói của mình với Hoàng Nam: "Cuộc đời là vô vàn những khung hình. Trước đây, mình chỉ mải chạy theo một khung hình duy nhất, bỏ lỡ biết bao vẻ đẹp xung quanh. Giờ đây, mỗi khoảnh khắc đều đáng giá." Anh đã từng ám ảnh bởi một "khung hình" hoàn hảo của tình yêu, một "phiên bản" lý tưởng của cuộc đời. Anh đã bỏ lỡ biết bao khung hình khác, những khung hình của sự bình dị, của những niềm vui nhỏ bé, của những vẻ đẹp không hoàn hảo nhưng chân thật.

Anh dừng lại trước một bức tường graffiti đầy màu sắc ở cuối hẻm, nơi những nét vẽ ngẫu hứng tạo nên một tác phẩm nghệ thuật đường phố độc đáo. Tiếng cười trong trẻo của những đứa trẻ đang chơi đá cầu ở một khoảng sân gần đó vọng lại, xua tan đi sự tĩnh lặng của con hẻm. Chúng không hề biết rằng mình đang trở thành một phần của một "khung hình" đầy ý nghĩa, một biểu tượng của sự vô tư và hạnh phúc hiện tại. Anh chụp lại những nụ cười rạng rỡ, những đôi mắt sáng ngời, những bước chân thoăn thoắt của chúng. Mỗi khoảnh khắc đều mang một vẻ đẹp tự nhiên, không gò bó, không ép buộc.

Anh nhìn lại những bức ảnh vừa chụp, cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Không còn một chút vấn vương hay hối tiếc nào về quá khứ. Anh đã chấp nhận rằng họ đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, và rằng mỗi người đều xứng đáng với con đường hạnh phúc riêng. Sự bình yên và chấp nhận này là nền tảng vững chắc cho một khởi đầu mới trong cuộc sống. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương không còn những gánh nặng của quá khứ, mà tràn đầy hy vọng và sự tự do.

Minh Khang đeo máy ảnh lên vai, mỉm cười nhẹ. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời chiều, nơi những đám mây đang dần chuyển sang sắc tím hồng. Anh biết rằng, việc anh tiếp tục theo đuổi nhiếp ảnh sẽ mở ra những cơ hội mới, những mối quan hệ mới và những khám phá sâu sắc hơn về bản thân. Đó sẽ là một Minh Khang của tương lai, một phiên bản toàn diện và hạnh phúc hơn, không còn bị ám ảnh bởi những "thời điểm" hay "phiên bản" đã lỡ. Anh đã tìm thấy sự bình yên sâu sắc và trọn vẹn, và anh đã sẵn sàng để vẽ nên những "khung hình" mới cho cuộc đời mình, những khung hình của sự tự do và hạnh phúc đích thực.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free