Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 382: Dấu Vết Thời Gian: Nét Chấm Phá Của Bình Yên

Minh Khang đã rời con hẻm hoa giấy vào tối hôm trước với một tâm hồn nhẹ bẫng, một sự thanh thản mà anh đã lâu không cảm nhận được. Đêm đó, giấc ngủ đến với anh thật tự nhiên, không mộng mị, không trằn trọc. Sáng nay, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới vừa hé mình qua đường chân trời, Minh Khang đã thức giấc. Khoảng 6 giờ 30 phút sáng, căn hộ penthouse vẫn còn chìm trong sự tĩnh lặng của buổi bình minh. Ánh sáng vàng nhạt, tinh khôi len lỏi qua tấm kính cường lực từ sàn đến trần, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền đá cẩm thạch mát lạnh, trải dài qua tấm thảm lông mềm mại và dừng lại ở chiếc sofa da màu than chì nơi anh đang ngồi.

Anh không vội vàng bật đèn, cũng không vội vã với bất kỳ công việc nào. Sáng nay, thời gian dường như trôi chậm hơn, thảnh thơi hơn. Trong tay anh là một chiếc ly sứ màu kem, có logo quen thuộc của quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', chiếc ly mà anh đã mang về từ rất lâu rồi, một vật kỷ niệm nhỏ nhoi mà anh vẫn giữ gìn cẩn thận. Chiếc ly đã trống rỗng, nhưng hơi ấm từ những giọt cà phê cuối cùng vừa được anh nhấm nháp vẫn còn vương vấn trên thành sứ, tỏa ra một mùi hương cà phê rang xay nhè nhẹ, quyện với mùi gỗ quý phảng phất từ nội thất cao cấp và chút hương nước hoa nam tính còn sót lại từ đêm qua trên chiếc áo sơ mi anh khoác hờ.

Minh Khang đặt chiếc ly lên đùi, mân mê vành ly nhẵn mịn. Anh ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua lớp kính trong suốt, nhìn ngắm thành phố đang dần bừng tỉnh sau một đêm dài. Những tòa nhà chọc trời vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm, nhưng những ánh đèn đường đã bắt đầu lụi tàn, nhường chỗ cho sắc hồng cam của bình minh. Tiếng còi xe xa xăm vọng lại từ phía xa, tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính cao vút, tạo nên một bản giao hưởng đô thị chậm rãi và tĩnh mịch.

"Mùi cà phê này... quen thuộc đến lạ," anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm của anh hòa vào không gian tĩnh lặng, nghe như một lời độc thoại, một tiếng lòng không cần ai đáp lại. "Giống như những lần ta tình cờ gặp nhau, đều bắt đầu bằng một tách cà phê... hay một khoảnh khắc ngẫu nhiên, không hẹn trước." Anh nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau ở quán cà phê 'Dấu Chân Mưa', cái cách Yến Chi đã ngồi đó, giữa những cuốn sách và mùi cà phê, với đôi mắt có chút đượm buồn. Rồi những lần sau đó, dù ở đâu, dù trong hoàn cảnh nào, sự xuất hiện của cô luôn mang đến một cảm giác quen thuộc, như thể họ đã từng biết nhau từ rất lâu rồi, ở một kiếp nào đó, hay một phiên bản khác của cuộc đời.

Anh khẽ nhắm mắt lại, để dòng hồi tưởng cuốn đi. Không còn là sự day dứt, không còn là nỗi tiếc nuối đến xé lòng như những ngày trước đây. Giờ đây, những ký ức ấy hiện về như những thước phim cũ được tua chậm, mang một vẻ đẹp hoài niệm nhưng thanh thản. Chúng giống như những tấm ảnh đẹp mà anh đã chụp, ghi lại một khoảnh khắc đã qua, không thể thay đổi, nhưng lại có giá trị riêng của nó.

Minh Khang cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong chính mình. Cái cảm giác bình yên này không phải là sự chai sạn của cảm xúc, mà là sự chấp nhận trọn vẹn. Anh đã từng nghĩ rằng việc không thể có được Yến Chi là một mất mát, một thất bại. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng đó chỉ là một phần của hành trình, một ngã rẽ mà cả hai cần phải đi qua để tìm thấy chính mình, để trưởng thành. Tiếng nhạc không lời cổ điển, nhẹ nhàng, du dương từ hệ thống âm thanh thông minh của căn hộ bắt đầu vang lên, những nốt nhạc trầm bổng như vỗ về tâm hồn anh, đưa anh về với những thước phim ký ức.

Anh mân mê chiếc ly sứ một lần nữa, ngón tay anh lướt nhẹ qua đường viền của logo. Chiếc ly này, cùng với những câu chuyện mà nó chứa đựng, không còn là một gánh nặng, mà là một kỷ vật quý giá. Nó nhắc nhở anh về một tình yêu đã từng tồn tại, một tình yêu mà dù không thành hình trọn vẹn, nhưng đã để lại những dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời anh. Nó đã dạy anh về sự kiên nhẫn, về sự thấu hiểu, và quan trọng hơn cả, về ý nghĩa của việc buông bỏ và chấp nhận. Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, phủ đầy căn phòng bằng một màu vàng óng ả, ấm áp. Minh Khang hít thở sâu, cảm nhận sự sống động của thành phố ngoài kia, và sự bình yên tràn ngập trong tâm hồn mình. Anh đã sẵn sàng để đối diện với những ký ức, không phải để đau khổ, mà để trân trọng.

***

Trong tâm trí Minh Khang, dòng hồi tưởng tiếp tục chảy. Những hình ảnh về Yến Chi bắt đầu hiện lên rõ nét, như những thước phim tài liệu được lưu giữ cẩn thận trong kho tàng ký ức. Anh nhìn thấy cô ở nhiều phiên bản khác nhau, mỗi phiên bản đều mang một vẻ đẹp riêng, một câu chuyện riêng.

Lần đầu tiên là ở quán cà phê 'Dấu Chân Mưa'. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn văng vẳng bên tai anh, mùi cà phê rang xay quyện với hương hoa lài từ góc quán. Cô ngồi đó, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt đượm buồn nhưng vẫn ẩn chứa một tia sáng kiên cường. Anh nhớ mình đã bị hút hồn bởi vẻ đẹp mong manh nhưng đầy nội lực ấy. Lúc đó, anh chỉ là một chàng trai trẻ đầy tham vọng, đang lao đầu vào sự nghiệp, tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Yến Chi lúc ấy, vừa trải qua một đổ vỡ, cần một bờ vai, một sự an ủi. "Cô ấy đã đến quá sớm," Minh Khang thầm nghĩ, không còn chút trách cứ nào trong suy nghĩ, chỉ còn sự thấu hiểu. "Hay có lẽ, tôi đã quá muộn để nhận ra điều cô ấy cần." Những lời thoại ngắn ngủi, những ánh mắt chạm nhau, những rung động đầu tiên... tất cả đều gói gọn trong một khoảnh khắc mà cả hai đều nhận ra sự không đồng điệu.

Rồi đến những năm sau, khi anh vô tình gặp lại cô ở khuôn viên Đại học Sài Gòn. Tiếng sinh viên cười nói rộn ràng, tiếng chuông lớp học vang vọng, mùi phấn bảng và sách vở thoang thoảng trong không khí. Yến Chi lúc đó đã là một cô sinh viên năng động, tràn đầy sức sống. Cô không còn vẻ buồn bã như trước, thay vào đó là sự tự tin và rạng rỡ. Anh nhớ lần đó, anh đã nhìn cô từ xa, tim anh khẽ rung động, nhưng công việc lại cuốn anh đi. "Khi tôi đang lao vào sự nghiệp, cô ấy lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm," anh tự nhủ. "Chúng tôi cứ thế, lướt qua nhau, mỗi người một nhịp, một hành trình." Anh nhớ nụ cười rạng rỡ của cô khi cô nói về những dự định của mình, về những ước mơ. Anh đã ngưỡng mộ cô, nhưng lại chưa đủ dũng khí để bước tới, bởi anh vẫn còn vướng bận với những định nghĩa về "sự ổn định" mà anh tự đặt ra cho mình.

Dòng hồi tưởng đưa anh đến con hẻm nhỏ có cây hoa giấy, nơi anh đã gặp lại cô nhiều lần nhất. Tiếng gió xào xạc qua tán lá, mùi hoa giấy thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi ẩm mốc của những ngôi nhà cổ. Yến Chi ở đó, lúc thì bình yên đọc sách dưới gốc cây, lúc thì say sưa vẽ vời. Cô đã dần trở thành một người phụ nữ độc lập, tự chủ, không còn chờ đợi bất cứ ai. "Khi tôi bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô ấy lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân," anh tự nhủ, một chút ngậm ngùi, nhưng không còn là sự dày vò. Đó là sự thật, một sự thật nghiệt ngã nhưng chân thành. Anh đã nhìn thấy sự trưởng thành của cô, sự tự do trong tâm hồn cô. Và anh đã yêu cái phiên bản Yến Chi ấy, yêu cái cách cô chấp nhận cuộc sống, chấp nhận chính mình.

"Cô ấy đã luôn ở đó, trong những khoảnh khắc khác nhau của cuộc đời tôi. Mỗi lần gặp gỡ, tôi lại thấy một Yến Chi mới, và cũng là một Minh Khang khác." Anh nhận ra rằng, mỗi lần họ gặp nhau, không chỉ Yến Chi thay đổi, mà chính anh cũng đã thay đổi. Từ một Minh Khang trẻ tuổi đầy tham vọng, đến một Minh Khang trưởng thành hơn, mệt mỏi hơn, rồi cuối cùng là một Minh Khang khao khát tình yêu và sự bình yên. Những phiên bản ấy, dù không thể hòa hợp thành một câu chuyện tình trọn vẹn, nhưng lại là những mảnh ghép quan trọng, tạo nên bức tranh cuộc đời anh.

Anh nhớ lại lời tỏ tình cuối cùng của mình, dưới ánh hoàng hôn nhuộm tím cả con hẻm hoa giấy. Anh đã dũng cảm nói ra tất cả, không còn giữ lại bất cứ điều gì. Và cô, sau một khoảnh khắc im lặng, đã nhẹ nhàng từ chối. "Em đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải với anh." Lời nói ấy, từng khiến tim anh nhói đau, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không phải là sự phủ nhận tình cảm, mà là sự khẳng định về con đường riêng của mỗi người.

"Tôi từng nghĩ đó là sự trớ trêu của số phận, một trò đùa nghiệt ngã của thời gian," Minh Khang tiếp tục độc thoại nội tâm. "Nhưng giờ đây, tôi hiểu đó là những dấu vết thời gian, khắc ghi những bài học quý giá." Mỗi khoảnh khắc với Yến Chi, dù ngắn ngủi hay dang dở, đều đã dạy anh điều gì đó. Nó dạy anh về sự trân trọng hiện tại, về việc không nên trì hoãn những cảm xúc, về việc phải dũng cảm đối diện với lòng mình. Nó cũng dạy anh rằng, tình yêu không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là sự mong muốn hạnh phúc cho đối phương, dù người đó có ở bên cạnh mình hay không.

Minh Khang cảm nhận một làn gió nhẹ luồn qua ô cửa kính, khẽ lay động rèm cửa. Anh không còn cảm thấy tiếc nuối cho những gì đã mất, mà thay vào đó là một sự trân trọng sâu sắc. "Không phải là tiếc nuối, mà là trân trọng. Trân trọng cả những điều đã không thành." Bởi vì chính những điều không thành đó đã định hình anh, đã mài giũa anh, đã biến anh thành phiên bản Minh Khang của ngày hôm nay – một phiên bản bình yên, trưởng thành và sẵn sàng hơn bao giờ hết cho một tình yêu đúng nghĩa, đúng thời điểm. Những ký ức về Yến Chi giờ đây không còn là những mũi dao cứa vào lòng, mà là những đóa hoa dại mọc bên đường, tô điểm cho hành trình anh đã đi qua, nhắc nhở anh về vẻ đẹp của sự bất toàn, của những điều không hoàn hảo. Chúng là những phần không thể thiếu của câu chuyện cuộc đời anh, một câu chuyện mà anh đã chấp nhận trọn vẹn, với tất cả những ngọt ngào và cay đắng của nó.

***

Dòng hồi tưởng dịu dàng khép lại, như một cuốn phim đã đến hồi kết. Minh Khang từ từ mở mắt. Ánh nắng đã lên cao, chiếu thẳng vào căn phòng qua khung cửa kính, làm cho không gian trở nên sáng bừng và ấm áp. Đồng hồ đeo tay của anh, một chiếc Patek Philippe lịch lãm, chỉ hơn 10 giờ sáng. Một nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản nở trên môi anh, xóa tan đi mọi dấu vết của sự suy tư còn vương vấn. Dòng hồi tưởng về Yến Chi đã không mang lại sự nặng nề hay dằn vặt nào, mà ngược lại, nó để lại trong anh một cảm giác bình yên sâu sắc, một sự giải thoát hoàn toàn. Đó là cảm giác của một người đã chấp nhận trọn vẹn quá khứ, không cố gắng thay đổi, không cố gắng níu kéo, chỉ đơn giản là trân trọng.

Anh đặt chiếc ly cà phê sứ trống rỗng xuống chiếc bàn kính bên cạnh sofa. Tiếng ly chạm mặt kính khe khẽ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Sự yên tĩnh này không còn là sự cô độc, mà là sự thanh bình, là không gian riêng để anh tự tại với chính mình. Anh đứng dậy, vươn vai. Cơ thể anh giãn ra sau một buổi sáng tĩnh tại. Anh bước đến ban công rộng lớn, nơi không khí trong lành của buổi trưa đang tràn vào. Gió nhẹ nhàng lướt qua mái tóc anh, mang theo hơi ẩm và mùi của thành phố đang hoạt động sôi nổi bên dưới.

Minh Khang hít thở sâu, lồng ngực anh căng tràn không khí. Anh nhìn xuống toàn cảnh thành phố đang trải dài dưới chân mình – những con đường tấp nập xe cộ, những tòa nhà cao tầng vươn mình lên bầu trời quang đãng, những mảng xanh của công viên xen kẽ giữa khối bê tông. Mọi thứ đều chuyển động, đều thay đổi, nhưng anh lại cảm thấy mình đang đứng vững, bình yên giữa dòng chảy ấy.

"Mỗi kỷ niệm, mỗi khoảnh khắc đã qua, đều là một phần của tôi," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm giờ đây tràn đầy sự vững vàng và tự tin. "Chúng định hình tôi, dạy tôi cách yêu thương, cách chấp nhận. Và giờ đây, tôi đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của mình, không còn bị ràng buộc bởi những gì đã cũ." Anh không còn là chàng trai hay người đàn ông luôn đặt công việc lên hàng đầu, luôn sợ hãi sự không ổn định. Anh đã học được rằng, sự ổn định thực sự không nằm ở những thành công vật chất, mà nằm ở sự vững vàng trong tâm hồn, ở khả năng đối diện và chấp nhận mọi thăng trầm của cuộc đời.

Minh Khang biết rằng, những bài học từ mối tình dang dở với Yến Chi là vô giá. Nó đã giúp anh hiểu rõ hơn về chính mình, về những gì anh thực sự tìm kiếm trong một mối quan hệ. Anh không còn sợ hãi những điều không hoàn hảo, không còn khao khát một "phiên bản" lý tưởng đến mức bỏ lỡ những giá trị thực. Sự bình yên và chấp nhận hoàn toàn quá khứ này báo hiệu rằng anh đã sẵn sàng cho một mối quan hệ mới, một tình yêu mới được xây dựng trên sự thấu hiểu, cân bằng và đúng thời điểm, không còn lặp lại những sai lầm cũ.

Anh tựa tay vào lan can kính, ánh mắt dõi về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi. Trong mắt anh, không còn chút tiếc nuối hay muộn phiền nào, chỉ còn sự thanh thản và một tia hy vọng mới, rạng rỡ. Anh đã phát triển thành một người đàn ông chín chắn hơn, có khả năng yêu thương và cam kết một cách sâu sắc và trưởng thành. Anh không còn nghĩ về "nếu như", mà tập trung vào "bây giờ" và "sẽ là". Anh đã sẵn sàng để vẽ nên những "khung hình" mới cho cuộc đời mình, những khung hình của sự tự do và hạnh phúc đích thực. Và anh biết, lần này, anh sẽ không bỏ lỡ.

Minh Khang mỉm cười. Nụ cười ấy không phải là nụ cười của sự chiến thắng, mà là nụ cười của sự bình yên nội tại, của một tâm hồn đã tìm thấy sự cân bằng. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và anh, Minh Khang, đã sẵn sàng để bước tiếp, với trái tim rộng mở và một tâm thế mới mẻ.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free