Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 383: Dư Âm Quyết Định: Bình Yên Nơi Vết Thương Lành
Dòng hồi tưởng về Minh Khang, về những năm tháng cùng anh đã qua, đã kết thúc với một nụ cười nhẹ nhõm trên môi Minh Khang. Nhưng ở một góc khác của thành phố, nơi những ban công đầy cây xanh và tiếng xe cộ vẫn vang vọng một cách dịu dàng, Yến Chi cũng đang đối diện với những dư âm của cuộc gặp gỡ định mệnh ấy, với một tâm thế rất riêng.
Sáng muộn, khi ánh nắng ban mai đã vươn mình lên cao, xuyên qua những tán lá xanh rì trên ban công, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn gỗ ấm áp trong căn hộ của Yến Chi. Căn hộ nằm trong một chung cư cũ kỹ của thập niên 90, nhưng dưới bàn tay khéo léo của cô, nó đã trở thành một không gian tràn đầy hơi thở của thời gian và sự tinh tế. Đồ nội thất tối giản nhưng không đơn điệu, mỗi món đồ đều mang một câu chuyện riêng, từ chiếc bàn trà bằng gỗ sồi cũ kỹ đến chiếc giá sách cao ngất ngưởng chất đầy những cuốn sách bìa mềm đã ngả màu. Những chậu cây xanh mướt mắt, từ cây trầu bà leo tường đến chậu lan hồ điệp đang hé nở, mang lại sức sống và sự tươi mới cho không gian.
Yến Chi ngồi bên cửa sổ, nơi một chiếc ghế bành bọc vải lanh màu be được đặt ngay ngắn, đón trọn ánh nắng. Dáng người cô thanh thoát trong chiếc váy linen màu trắng ngà, mái tóc dài được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ cao thanh tú. Đôi mắt cô, vẫn toát lên sự thông minh và linh hoạt, giờ đây mang một vẻ trầm tư khó tả khi nhìn ra xa xăm. Trên tay cô là một tách trà hoa cúc nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi sách cũ và hương hoa nhài từ ban công đang nở rộ. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, lẫn vào tiếng cười nói vọng lại từ nhà hàng xóm, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng trong khoảnh khắc này, nó lại càng làm nổi bật sự tĩnh lặng trong tâm hồn cô.
Cô đưa tách trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt thanh lan tỏa. Sau đó, cô đặt tách trà xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh, với tay lấy một cuốn sổ phác thảo cũ. Bìa sổ đã sờn màu, những trang giấy bên trong đã ngả vàng, đầy ắp những nét vẽ nguệch ngoạc và những dòng ghi chú vội vàng từ những năm tháng tuổi trẻ. Đây không phải là lần đầu tiên cô mở nó ra kể từ ngày gặp lại Minh Khang, nhưng hôm nay, việc lật giở từng trang lại mang một ý nghĩa khác. Cô không tìm kiếm một bản vẽ cụ thể nào, chỉ đơn thuần là muốn nhìn lại chính mình, qua từng nét bút, từng cảm xúc đã được ghi lại một cách chân thật nhất.
Một nét vẽ ngây thơ của một cô gái tóc ngắn, đôi mắt rạng rỡ, đang say sưa ngắm nhìn thành phố từ một ban công nào đó. Một nét vẽ khác là hình ảnh một đôi bàn tay đan vào nhau, nhưng lại lửng lơ giữa không trung, không chạm tới. Yến Chi khẽ mỉm cười khi nhìn thấy những nét vẽ của chính mình những năm về trước, khi cô còn là một cô gái trẻ tràn đầy mộng mơ, tin vào những điều lãng mạn không tưởng. Rồi nụ cười nhạt dần, một sự trầm ngâm bao trùm lấy gương mặt cô khi những ký ức về Minh Khang ùa về, không ồn ào mà nhẹ nhàng như làn gió sớm.
"Lời nói đó... sao lại đến muộn màng thế này?" – Giọng nói nội tâm của cô vang lên, không trách móc mà chỉ là một sự chấp nhận hiển nhiên. Cô nhớ lại ánh mắt chất chứa của Minh Khang khi anh bày tỏ lòng mình, một ánh mắt mà cô đã từng khao khát được thấy, được cảm nhận, nhưng lại đến vào thời điểm mà trái tim cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên. Cô nhớ lại cảm giác bối rối, một chút bùi ngùi khi nghe những lời chân thành ấy, những lời lẽ mà nếu như đến sớm hơn, có lẽ đã thay đổi cả một câu chuyện.
Cô lật sang một trang khác, nơi có một dòng ghi chú nhỏ, viết vội vàng: "Chỉ cần rung động, không cần điều kiện đủ đầy." Đó là Yến Chi của những năm đầu tiên, khi cô vừa trải qua đổ vỡ, vẫn còn tin vào những cảm xúc bản năng, muốn yêu bằng cả trái tim mà không màng đến những toan tính, những "ổn định" mà xã hội hay chính Minh Khang khi đó theo đuổi. Rồi cô lại nhìn thấy một dòng khác, vài năm sau đó: "Đôi khi, đúng người nhưng sai thời điểm lại là bi kịch lớn nhất." Đó là khi cô bắt đầu nhận ra sự lệch pha giữa mình và anh, khi anh đang lao vào sự nghiệp, còn cô thì khao khát một bờ vai. Và giờ đây, trang giấy trống trơn, không một nét vẽ, không một dòng chữ nào có thể diễn tả hết sự bình yên mà cô đang cảm nhận.
Yến Chi biết rõ mình đã từ chối Minh Khang không phải vì anh không xứng đáng, hay vì cô không còn tình cảm. Tình cảm thì vẫn ở đó, một thứ tình cảm đã hóa thành kỷ niệm, thành một phần của quá khứ đẹp đẽ nhưng không thể quay lại. Lý do là vì họ đã lỡ nhau quá nhiều lần. Mỗi khi một người sẵn sàng, người kia lại đang bận rộn với những mục tiêu khác, những phiên bản khác của chính mình. Khi anh cố gắng xây dựng nền móng vững chắc cho tương lai, cô lại sống trọn vẹn với hiện tại. Khi anh bắt đầu nhận ra giá trị của tình yêu và sự cân bằng, cô lại đã học được cách yêu bản thân, tìm thấy sự độc lập và bình yên trong cuộc sống của riêng mình. Và đến khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để nắm lấy tay cô, cô lại đã tìm thấy một bàn tay khác, một trái tim khác đồng điệu hơn, ở đúng thời điểm mà cô cần.
Cái cảm giác bùi ngùi nhẹ nhàng khi hồi tưởng về một tình yêu dang dở, một tình yêu "chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản", vẫn ở đó, lẩn khuất đâu đó trong tâm trí Yến Chi. Nhưng nó không còn là nỗi đau hay sự tiếc nuối đến xé lòng, mà chỉ là một nốt nhạc trầm trong bản nhạc cuộc đời cô, khiến tổng thể trở nên sâu lắng và ý nghĩa hơn. Cô vuốt nhẹ lên bìa cuốn sổ, cảm nhận sự sờn cũ của giấy, như cảm nhận những vết thương lòng đã lành, những ký ức đã hóa thành kỷ niệm.
Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu cần phải có sự mãnh liệt, sự hy sinh. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng tình yêu đích thực là sự bình yên, sự thấu hiểu và sự đồng điệu trong từng khoảnh khắc, không cần phải chờ đợi hay cố gắng thay đổi bất cứ điều gì. Cô đã tìm thấy điều đó. Và đó là lý do cô kiên định với quyết định của mình. Không có sự oán trách, không có sự hối hận. Chỉ là sự chấp nhận một lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời, rằng có những câu chuyện, dù đẹp đến mấy, cũng chỉ có thể là kỷ niệm.
Yến Chi đứng dậy, bước ra ban công. Gió nhẹ nhàng thổi, vuốt ve mái tóc cô. Cô hít thở sâu, lồng ngực tràn đầy không khí trong lành mang theo mùi hoa nhài. Ánh nắng ban trưa rực rỡ, nhưng không gay gắt, ôm trọn lấy cô. Cô nhìn xuống thành phố đang bận rộn bên dưới, những con người đang hối hả với cuộc sống của riêng mình. Cô đã tìm thấy sự bình yên nội tại, một sự ổn định không đến từ vật chất mà đến từ sự vững vàng trong tâm hồn. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, một tình yêu không còn bị ràng buộc bởi những định kiến hay những "nếu như" của quá khứ. Cô đã học được cách buông bỏ những gì không thuộc về mình, và trân trọng những gì mình đang có.
***
Buổi chiều, quán cà phê “Dấu Chân Mưa” chìm trong một không khí ấm cúng, lãng mạn thường thấy. Tọa lạc trong một căn nhà ống cổ kính, quán giữ lại những nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ, với những bức tường gạch trần và những ô cửa sổ vòm duyên dáng. Nội thất bên trong chủ yếu là gỗ, được đánh bóng kỹ lưỡng, toát lên vẻ cổ điển và sang trọng. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo trần tạo nên một không gian huyền ảo, mời gọi người ta tìm đến sự tĩnh lặng. Trong góc quán, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên, hòa vào tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những cuộc trò chuyện thì thầm của khách hàng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa sứ thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan.
Yến Chi ngồi đối diện Mai Thư, hai người chiếm một góc bàn cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ tĩnh mịch. Yến Chi vẫn trong chiếc váy linen trắng ngà, nhưng khoác thêm một chiếc cardigan mỏng màu xanh rêu, toát lên vẻ nhẹ nhàng, thanh lịch. Khuôn mặt cô vẫn tươi tắn, nhưng Mai Thư, người bạn thân thiết đã gắn bó với cô qua bao thăng trầm, vẫn tinh ý nhận ra một chút trầm ngâm còn vương vấn trong đôi mắt cô.
Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và phong cách sành điệu, đang nhấp một ngụm trà đào. Cô nhìn Yến Chi, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt bạn. Mai Thư luôn là người quan sát giỏi, cô không vồ vập hỏi han mà đợi Yến Chi tự mở lời. Nhưng sự im lặng kéo dài một lúc đủ để Mai Thư nhận ra có điều gì đó cần được chia sẻ.
“Thấy cậu dạo này có vẻ... khác lạ,” Mai Thư mở lời, giọng nói nhanh và mạnh mẽ nhưng vẫn đầy sự quan tâm. “Mọi chuyện với Minh Khang ổn chứ?”
Yến Chi mỉm cười nhẹ, đặt tách cà phê sứ xuống bàn. Chiếc tách sứ trắng tinh, ấm áp trong lòng bàn tay cô, phản chiếu ánh đèn vàng của quán. “Ổn,” cô đáp, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự vững vàng. “Mọi chuyện đã kết thúc một cách bình yên. Tớ đã nói với anh ấy rồi.”
Mai Thư nhíu mày, đôi mắt biểu cảm pha chút ngạc nhiên và lo lắng. “Cậu không hối hận chứ?” Cô hỏi, không giấu nổi sự tò mò. Mai Thư biết rõ mối tình giữa Yến Chi và Minh Khang là một sợi dây vô hình đã gắn kết họ trong suốt nhiều năm, dù chẳng bao giờ thực sự thành hình. Cô đã chứng kiến Yến Chi trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc vì người đàn ông ấy.
Yến Chi lắc đầu nhẹ. Ánh mắt cô kiên định nhìn thẳng vào Mai Thư, không một chút dao động. “Không. Tớ đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải với anh ấy.” Cô ngừng lại một chút, như để sắp xếp lại những suy nghĩ trong lòng, không phải để thuyết phục Mai Thư, mà là để khẳng định với chính mình. “Chúng tớ đã lỡ nhau quá nhiều lần, Mai Thư ạ. Giống như hai con thuyền đi song song, nhưng mỗi chiếc lại có một nhịp điệu riêng, một hải trình riêng. Khi chiếc này neo đậu, chiếc kia lại đang ra khơi. Và ngược lại.”
Mai Thư gật đầu, lắng nghe một cách chăm chú. Cô hiểu Yến Chi đang nói về điều gì. “Đúng người, sai thời điểm,” Mai Thư khẽ nói, gần như là một tiếng thở dài.
Yến Chi khẽ cười, nụ cười thanh thản. “Đúng vậy. Hoặc có lẽ, đúng người, nhưng sai phiên bản của nhau. Chúng tớ đã yêu những phiên bản khác nhau của đối phương ở những thời điểm khác nhau. Và giờ đây, tớ thực sự hạnh phúc với những gì mình đang có, với Thế Vinh.”
Nói đến Thế Vinh, đôi mắt Yến Chi sáng lên một cách tự nhiên, không cần cố gắng. Không phải là một sự rạng rỡ chói chang, mà là một ánh sáng ấm áp, dịu dàng, như ánh đèn vàng trong quán cà phê này. Cô đặt tay lên tay Mai Thư, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, truyền đi sự bình yên và tự tin trong quyết định của mình. Cái nắm tay ấy như một lời khẳng định không lời, rằng mọi thứ đều ổn, rằng cô đã tìm thấy bến đỗ an toàn của riêng mình.
Mai Thư nhìn vào đôi mắt ấy, vào cái nắm tay ấy, và cô hiểu. Không cần thêm lời giải thích nào nữa. Cô gật đầu thấu hiểu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Cô biết Yến Chi của hiện tại đã không còn là cô gái của những năm về trước, dễ bị cuốn theo cảm xúc hay những điều không chắc chắn. Yến Chi giờ đây là một người phụ nữ chín chắn, độc lập, biết rõ mình muốn gì và xứng đáng với điều gì. Sự bình yên và kiên định này của Yến Chi báo hiệu một tương lai hạnh phúc và ổn định bên Thế Vinh, khẳng định cái kết "không ở bên nhau nhưng đều hạnh phúc" của câu chuyện tình yêu dang dở này.
“Vậy là tốt rồi,” Mai Thư nói, giọng điệu thay đổi từ lo lắng sang nhẹ nhõm. “Cậu hạnh phúc là được. Thật mừng vì cậu đã tìm thấy bình yên.”
Yến Chi siết nhẹ tay Mai Thư. “Cảm ơn cậu. Cảm ơn vì luôn ở bên tớ.”
Họ ngồi đó thêm một lúc, trò chuyện về những chuyện vụn vặt trong cuộc sống, về công việc, về những dự định tương lai. Nhưng câu chuyện về Minh Khang đã khép lại, không một chút gợn sóng, không một chút vương vấn. Yến Chi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một khoảng trời. Những tòa nhà cao tầng bắt đầu lên đèn, tạo thành những dải sáng lấp lánh như một bức tranh trừu tượng của cuộc sống. Trong mắt cô, không còn chút tiếc nuối hay muộn phiền nào, chỉ còn sự thanh thản và một tia hy vọng mới, rạng rỡ.
Cô đã sẵn sàng để vẽ nên những "khung hình" mới cho cuộc đời mình, những khung hình của sự tự do và hạnh phúc đích thực, bên cạnh người đàn ông đã đến đúng thời điểm, và đúng phiên bản của cô. Yến Chi biết rằng, có những người không phải là "không đúng", chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và cô, đã học được cách chấp nhận điều đó, để bước tiếp trên con đường hạnh phúc của riêng mình, với một trái tim đã lành lặn, bình yên. Việc Yến Chi nhắc đến "hạnh phúc đích thực ở một nơi khác, với Thế Vinh" củng cố niềm tin rằng cô đã tìm thấy bến đỗ, dọn đường cho những chương cuối cùng thể hiện sự viên mãn của cả hai nhân vật chính, mỗi người một nẻo.
Yến Chi mỉm cười. Nụ cười ấy không phải là nụ cười của sự chiến thắng, mà là nụ cười của sự bình yên nội tại, của một tâm hồn đã tìm thấy sự cân bằng. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cô, Yến Chi, đã sẵn sàng để bước tiếp, với trái tim rộng mở và một tâm thế mới mẻ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.