Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 384: Chốn Bình Yên Tìm Thấy
Buổi tối ở nhà hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức' mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, như một bức tranh được vẽ bằng ánh sáng và những gam màu trầm ấm. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn chùm pha lê, phản chiếu lung linh trên nội thất gỗ tối màu được chạm khắc tinh xảo, tạo nên một không gian vừa sang trọng, vừa thân mật. Khăn trải bàn trắng tinh khôi, những bông hoa ly trắng muốt cắm trong lọ thủy tinh cao và những ngọn nến nhỏ xíu lắc lư trong gió nhẹ từ hệ thống điều hòa, tất cả tạo nên một bầu không khí thanh lịch và lãng mạn. Tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng như hơi thở, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhẹ vào nhau và những lời thì thầm trò chuyện từ các bàn xung quanh, tạo thành một bản giao hưởng êm ái, không hề phá vỡ sự riêng tư của từng khoảnh khắc. Mùi thức ăn cao cấp, hương rượu vang thoang thoảng và chút hương hoa ly dịu ngọt quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng, khó quên.
Yến Chi và Thế Vinh ngồi đối diện nhau trong một góc khuất, nơi ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt cô, làm đôi mắt cô ánh lên vẻ bình yên lạ thường. Cô không cần cố gắng để che giấu bất kỳ điều gì, cũng không cần phải tìm kiếm sự chấp thuận. Bên Thế Vinh, cô là chính cô, một phiên bản đã trưởng thành, tự tin và mãn nguyện. Anh nhìn cô, đôi mắt có hồn và nụ cười phóng khoáng thường trực, tạo cho người đối diện cảm giác tin cậy và an toàn tuyệt đối.
“Hôm nay em có một buổi họp khá căng thẳng với đối tác mới,” Yến Chi bắt đầu kể, giọng cô trong trẻo nhưng không kém phần kiên định. Cô thuật lại chi tiết về những thách thức trong việc đàm phán, những quan điểm khác biệt và cách cô đã cùng đội nhóm của mình tìm ra giải pháp. Trong lời kể của cô, không có sự phô trương hay than vãn, chỉ có sự nhiệt huyết và niềm vui khi được làm điều mình yêu thích.
Thế Vinh lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc mỉm cười tán thành. Anh không ngắt lời cô, cũng không đưa ra những lời khuyên vội vã. Anh chỉ đơn thuần là hiện diện ở đó, như một chỗ dựa vững chắc, một người bạn đồng hành thấu hiểu. Ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm, không phán xét, chỉ có sự ủng hộ và ngưỡng mộ thầm lặng.
Khi Yến Chi kết thúc câu chuyện của mình, Thế Vinh khẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ, rồi đặt ly xuống bàn một cách nhẹ nhàng. “Em luôn biết cách biến những điều nhỏ nhặt thành giá trị lớn lao,” anh nói, giọng trầm ấm và điềm đạm. “Nghe em kể về cách em giải quyết vấn đề, anh cảm thấy như đang đọc một cuốn sách thú vị vậy. Mỗi thử thách đều trở thành một cơ hội để em phát triển.”
Yến Chi mỉm cười, nụ cười thanh thản và rạng rỡ. “Có lẽ, em chỉ đang tìm thấy nơi mình thuộc về,” cô đáp, ánh mắt lướt qua những ngọn nến rồi dừng lại ở Thế Vinh. Những lời nói của anh không chỉ là lời khen, mà còn là sự công nhận sâu sắc về con người cô, về hành trình cô đã đi qua. Nó chạm đến một phần trong tâm hồn cô, một phần đã từng cảm thấy lạc lối, không chắc chắn. Giờ đây, mọi thứ dường như đã vào đúng quỹ đạo. Cô cảm thấy được thấu hiểu, được trân trọng, và quan trọng hơn cả, cô cảm thấy bình yên.
Thế Vinh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Yến Chi đang đặt trên mặt bàn trắng tinh. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang cô, một hơi ấm không vồ vập, không gấp gáp, mà là một sự tin cậy vững chãi. “Và anh hy vọng, nơi đó có anh,” anh nói tiếp, ánh mắt anh chứa đựng sự ấm áp và chân thành. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một mong muốn được sẻ chia.
Yến Chi không trả lời ngay. Cô nhìn vào đôi mắt anh, nơi cô thấy sự điềm tĩnh, sự thấu hiểu và một tình yêu không đòi hỏi. Cô cảm nhận được từng thớ thịt trong lòng mình đang rung lên, không phải vì sự hồi hộp của một cuộc tình mới, mà vì sự mãn nguyện khi tìm thấy điều mình đã hằng mong mỏi. Những gì cô cần không phải là một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng, mà là một chốn bình yên, một người có thể cùng cô đi qua những ngày giông bão, và cùng cô tận hưởng những khoảnh khắc tĩnh lặng.
Cô khẽ siết nhẹ tay anh, một cử chỉ nhỏ bé nhưng chứa đựng tất cả những cảm xúc không lời. “Nơi đó, chắc chắn có anh,” cô thì thầm, giọng nói như tan chảy trong không gian lãng mạn. Cái gật đầu nhẹ nhàng của cô, nụ cười rạng rỡ trên môi, và ánh mắt long lanh chứa đựng niềm hạnh phúc đã đủ để Thế Vinh hiểu. Họ không cần nhiều lời hoa mỹ, chỉ cần sự thấu hiểu sâu sắc từ ánh mắt và cử chỉ. Cô cảm thấy an toàn tuyệt đối khi ở bên anh, một cảm giác mà cô đã từng tìm kiếm, từng lầm tưởng, nhưng giờ đây mới thực sự chạm tới. Nó không phải là một sự ổn định vật chất mà Minh Khang từng theo đuổi, mà là một sự ổn định tinh thần, một bến đỗ bình yên cho tâm hồn. Với Thế Vinh, cô không cần phải cố gắng để trở thành ai khác, không cần phải chạy theo bất kỳ chuẩn mực nào. Anh chấp nhận cô, yêu thương cô, và cùng cô xây dựng một thế giới nhỏ bé của riêng họ, nơi mỗi điều nhỏ nhặt đều trở nên có ý nghĩa.
Sau bữa tối, họ đi dạo một đoạn ngắn trên con phố vắng, dưới ánh đèn vàng của những cột đèn đường cổ kính. Không khí mát mẻ dễ chịu của đêm muộn vuốt ve làn da, khiến tâm hồn thêm phần thư thái. Tiếng giày khẽ khàng trên vỉa hè lát đá, tiếng gió xào xạc qua tán cây, tất cả như hòa vào nhịp đập bình yên của thành phố về đêm. Thế Vinh tiễn Yến Chi về căn hộ của cô. Trước cửa, anh khẽ ôm cô vào lòng, một cái ôm dịu dàng nhưng đầy vững chãi. Cô tựa đầu vào vai anh, hít hà mùi hương trầm ấm quen thuộc, cảm thấy tất cả những lo toan, những bộn bề của một ngày dài tan biến.
“Ngủ ngon nhé, em yêu,” anh thì thầm vào tai cô, nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên mái tóc cô.
“Anh cũng vậy,” Yến Chi đáp, giọng cô đầy yêu thương.
Yến Chi bước vào căn hộ, lòng nhẹ nhõm và tràn đầy sự mãn nguyện. Căn hộ của cô, một chung cư cũ phong cách thập niên 90, luôn mang một vẻ đẹp hoài niệm và ấm cúng. Ban công nhỏ hướng ra thành phố, cửa sổ lớn đón nắng mỗi buổi sáng, và nội thất bên trong được cô tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với nhiều cây xanh mướt và một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách đủ thể loại. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại từ hành lang, tất cả đều trở thành một phần của âm thanh cuộc sống quen thuộc, không hề phá vỡ sự yên bình của riêng cô.
Cô thay quần áo, sau đó bước vào bếp nhỏ, pha một tách trà thảo mộc. Hương trà dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, xua đi những mệt mỏi cuối cùng của ngày dài. Cô mang tách trà ấm nóng ra ngồi bên cửa sổ, nhìn ngắm thành phố về đêm. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, như những viên kim cương khổng lồ trải dài trên nền nhung đen của bầu trời. Ánh đèn đường vàng vọt, những dòng xe cộ trôi như dải lụa phát sáng.
Trong đầu cô, hình ảnh Thế Vinh hiện lên rõ nét. Không ồn ào, không vội vã, nhưng vững chãi và ấm áp. Anh không phải là một cơn bão cuốn đi mọi thứ, cũng không phải là một ngọn lửa bùng cháy dữ dội. Anh là dòng sông hiền hòa, chảy qua cuộc đời cô, mang theo sự mát lành và nuôi dưỡng. Anh đến đúng lúc cô cần, đúng lúc cô đã học được cách yêu thương bản thân mình trọn vẹn nhất, đúng lúc cô đã biết rõ mình muốn gì.
Cô nhấp một ngụm trà ấm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng. Yến Chi nhận ra rằng, sự 'ổn định' mà Minh Khang từng theo đuổi, cô đã tìm thấy nó, nhưng không phải ở những giá trị vật chất hào nhoáng, những con số tài khoản hay danh vọng công việc. Sự ổn định mà cô có được hiện tại là sự ổn định trong tâm hồn, là sự bình yên khi không còn phải chạy theo những điều không thuộc về mình, là sự mãn nguyện khi mỗi sáng thức dậy đều có thể mỉm cười và biết ơn cuộc sống. Đó là sự thấu hiểu, sự tin cậy, và một tình yêu không cần phải chứng minh bằng bất cứ điều gì.
Cô khẽ vuốt ve bìa cuốn 'Sổ phác thảo cũ' đặt trên bàn cạnh cửa sổ. Cuốn sổ đã cùng cô đi qua biết bao nhiêu thăng trầm, chứng kiến những nét vẽ nguệch ngoạc của một cô gái trẻ đầy băn khoăn, cho đến những bức phác thảo có hồn, đầy màu sắc của một người phụ nữ trưởng thành, hạnh phúc và tự tin. Mỗi trang giấy, mỗi nét chì, đều kể một câu chuyện về sự biến đổi, về những phiên bản khác nhau của chính cô.
Trong khoảnh khắc ấy, Yến Chi hoàn toàn giải quyết được những 'dư âm' còn sót lại từ lời tỏ tình của Minh Khang. Cô không còn cảm thấy chút tiếc nuối hay hoài nghi nào về quyết định của mình. Không phải là một cuộc tình chớp nhoáng, không phải là sự chờ đợi mỏi mòn. Chỉ là sự hiện diện, sự thấu hiểu, và một niềm tin vững chắc vào ngày mai. Cô đã từng nói với Mai Thư rằng họ đã yêu những phiên bản khác nhau của đối phương ở những thời điểm khác nhau. Và giờ đây, cô đã tìm thấy phiên bản phù hợp nhất với mình, không phải là phiên bản của quá khứ, mà là phiên bản hiện tại, phiên bản trưởng thành và bình yên.
Yến Chi mỉm cười nhẹ nhõm. Nụ cười ấy không phải là nụ cười của sự chiến thắng hay của việc quên đi quá khứ, mà là nụ cười của sự bình yên nội tại, của một tâm hồn đã tìm thấy sự cân bằng tuyệt đối. Cô đã học được cách chấp nhận rằng có những người không phải là "không đúng", chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản, sai thời điểm. Và điều đó không có gì đáng trách, cũng không có gì đáng phải hối tiếc. Mỗi người đều có con đường riêng, và cô, Yến Chi, đã tìm thấy con đường hạnh phúc của mình. Cô đặt tách trà xuống, tắt đèn, và chìm vào giấc ngủ với một tâm thế mới mẻ, trái tim rộng mở, và một niềm hy vọng rạng rỡ cho những "khung hình" mới của cuộc đời mình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.