Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 386: Những Khởi Đầu Mới
Minh Khang bước vào thang máy, gương mặt anh phản chiếu trong lớp kính sáng bóng, mang một vẻ điềm tĩnh và đầy hy vọng. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình.
***
Sáng hôm sau, ánh bình minh len lỏi qua tấm kính cường lực khổng lồ từ sàn đến trần của căn hộ penthouse, đổ dài trên sàn đá cẩm thạch mát lạnh. Sài Gòn đang thức giấc, nhưng trên độ cao này, mọi âm thanh ồn ào của phố thị dường như đều bị lọc lại, chỉ còn tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa sổ và tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ phía ban công. Minh Khang đứng đó, không vội vã, không căng thẳng. Anh không mặc suit hay áo sơ mi công sở như thường lệ, mà chỉ là một chiếc áo thun cotton màu xám than đơn giản, thoải mái. Vóc dáng cao ráo của anh in bóng trên nền trời xanh trong vắt, đôi mắt sâu thẳm của anh không còn vương vấn sự mệt mỏi hay áp lực, thay vào đó là một vẻ tĩnh tại lạ thường.
Trong tay anh là một ly cà phê sứ trắng, hơi ấm từ ly lan tỏa qua những ngón tay anh. Mùi cà phê Arabica thượng hạng mới pha thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ quý và một chút hương nước hoa nam tính còn vương lại từ tối hôm qua. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trên đầu lưỡi, mang theo một sự tỉnh táo dễ chịu, không gắt gỏng như những buổi sáng vội vã trước đây. Anh nhìn xuống thành phố đang dần bừng sáng, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, dòng xe cộ bắt đầu di chuyển như những mạch máu của một cơ thể sống khổng lồ. Trước đây, anh từng xem khung cảnh này như một biểu tượng của quyền lực, của thành công mà anh phải chinh phục. Giờ đây, anh nhìn nó bằng một con mắt khác, một con mắt chiêm nghiệm hơn, chấp nhận hơn.
“Thành phố này không chỉ là những tòa nhà chọc trời, những bản hợp đồng bạc tỉ,” anh tự nhủ thầm trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm lắng như tiếng gió thì thầm. “Nó còn là những con hẻm nhỏ, những góc phố bình dị, những mảnh đời đang cần được sẻ chia.” Anh đã dành quá nhiều thời gian để xây dựng đế chế của riêng mình, để theo đuổi sự "ổn định" mà anh tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng cái giá của sự ổn định ấy, là những đêm thức trắng, những bữa ăn vội vã, và một trái tim luôn trong trạng thái phòng thủ, chờ đợi một "thời điểm" hoàn hảo không bao giờ đến.
Anh bước chậm rãi đến bàn làm việc, nơi chiếc máy tính xách tay màu bạc đang đợi. Không như mọi ngày, anh không hề mở ứng dụng email công việc, cũng không kiểm tra lịch trình dày đặc. Thay vào đó, anh mở trình duyệt web, gõ vào thanh tìm kiếm những từ khóa lạ lẫm mà trước đây anh ít khi để tâm: "dự án cộng đồng kiến trúc", "kiến trúc bền vững", "tổ chức bảo tồn di sản". Anh lướt qua các trang web, đọc từng dòng chữ, đôi mắt anh dần sáng lên một cách lạ thường. Từ những thông tin về việc xây dựng nhà tình thương cho người nghèo ở ngoại ô, đến các khóa học về phục chế những công trình kiến trúc cổ, hay những nhóm kiến trúc sư tình nguyện đang tìm kiếm thành viên cho các dự án xanh hóa đô thị.
Anh cảm thấy một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong lồng ngực, một ngọn lửa của sự tò mò và hứng khởi, hoàn toàn khác biệt với ngọn lửa tham vọng mà anh từng nuôi dưỡng. Đó không phải là khao khát khẳng định bản thân, mà là một mong muốn giản dị hơn, chân thật hơn: được đóng góp, được tạo ra giá trị không chỉ cho riêng mình mà còn cho những người xung quanh, cho cộng đồng. Anh đã từng nghĩ, hạnh phúc là khi đạt được tất cả những mục tiêu đã đặt ra, là khi có một vị trí vững chắc trong xã hội. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, hạnh phúc có thể đến từ việc trao đi, từ việc tìm thấy một mục đích cao cả hơn, một điều gì đó "thực sự thuộc về mình" chứ không phải là điều "phải có" để chứng tỏ giá trị bản thân. Anh ghi chú những ý tưởng ban đầu vào một cuốn sổ tay bìa da cũ kỹ, nơi từng chứa đầy những bản phác thảo dự án thương mại, giờ đây lại được lấp đầy bằng những ý tưởng về những công trình mang tính nhân văn, những không gian xanh mát cho thành phố. Nét chữ của anh vẫn dứt khoát, nhưng có thêm một chút phóng khoáng, tự do, như chính tâm hồn anh lúc này. Ly cà phê đã vơi đi một nửa, và Minh Khang biết, một ngày mới đã thực sự bắt đầu, không phải với áp lực của công việc, mà với niềm hứng khởi của những khám phá mới.
***
Giữa buổi sáng làm việc, văn phòng Kiến Trúc "Khởi Nguyên" vẫn bận rộn như thường lệ. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo nhẹ, tiếng máy in rì rầm và những lời trao đổi công việc chuyên nghiệp. Không khí chuyên nghiệp, căng thẳng nhưng cũng tràn đầy năng lượng sáng tạo. Ánh đèn trắng mạnh từ trần hắt xuống những mô hình kiến trúc trưng bày, những bản vẽ chi tiết đang được các kiến trúc sư chăm chú chỉnh sửa. Mùi giấy in, cà phê mới pha và một chút hương nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp tạo nên một tổng thể quen thuộc.
Minh Khang, với chiếc áo sơ mi xanh nhạt lịch sự và quần tây tối màu, ngồi bên bàn làm việc của mình, nhưng tâm trí anh không hoàn toàn tập trung vào màn hình máy tính. Anh vừa hoàn thành một cuộc họp ngắn với đội ngũ, và giờ là lúc giải lao hiếm hoi. Hoàng Nam, người bạn thân và cũng là đồng nghiệp lâu năm, khẽ đặt một ly cà phê sứ trắng xuống bàn anh, rồi ngồi xuống ghế trống bên cạnh. Hoàng Nam vẫn vậy, dáng người thư sinh, đeo kính, ăn mặc nhã nhặn.
"Cà phê của cậu đây, Khang," Hoàng Nam nói, giọng nhẹ nhàng, từ tốn. Anh ấy quan sát Minh Khang, đôi mắt ẩn chứa sự thấu hiểu. "Cậu dạo này có vẻ khác lắm Khang à. Nhìn cậu không còn căng thẳng như trước."
Minh Khang nhấp một ngụm cà phê, hương vị quen thuộc nhưng tâm trạng thưởng thức lại khác hẳn. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười thật sự, không phải phép lịch sự. "Có lẽ tôi đã nhận ra, có những thứ không thể đo đếm bằng tiền, Nam ạ." Anh gập chiếc laptop lại, ngẩng đầu nhìn Hoàng Nam, ánh mắt anh giờ đây bình thản hơn nhiều so với trước đây. "Tôi từng nghĩ thành công là phải đạt được những con số, những dự án lớn, những vị trí cao. Nhưng giờ đây, tôi thấy những thứ đó chỉ là một phần nhỏ của bức tranh."
Hoàng Nam gật đầu, lắng nghe chăm chú. "Vậy cậu đang tìm kiếm điều gì?"
Minh Khang nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn của văn phòng, nơi ánh nắng nhẹ nhàng chiếu xuống những tòa nhà đối diện. "Tôi muốn tìm một mục đích khác, Nam ạ. Một thứ gì đó có ý nghĩa thực sự, không chỉ là lợi nhuận hay danh tiếng." Anh chống tay lên cằm, bắt đầu phác thảo một vài đường nét nguệch ngoạc lên một mảnh giấy ăn, nhưng không phải là một tòa nhà chọc trời, mà là hình dáng của một công viên nhỏ, với những hàng cây xanh và một khu vui chơi cho trẻ em. "Tôi đã nghĩ về việc xây dựng một 'không gian xanh đô thị' cho một khu dân cư nghèo nào đó. Hoặc tổ chức một buổi workshop về kiến trúc bền vững cho sinh viên, truyền đạt những kiến thức mà tôi đã tích lũy được, nhưng không phải vì mục đích kinh doanh."
Hoàng Nam nhíu mày, rồi mỉm cười nhẹ. "Nghe có vẻ hay đó, tôi ủng hộ cậu. Cậu biết không, tôi vẫn nhớ hồi xưa, khi chúng ta còn là sinh viên, cậu luôn ấp ủ những dự án kiến trúc xanh, những công trình mang tính cộng đồng. Sau này, khi bước vào vòng xoáy công việc, tôi cứ nghĩ cậu đã quên mất những lý tưởng đó rồi."
Minh Khang cười khẽ, có chút ngượng nghịu. "Đúng vậy, tôi đã từng quên mất. Tôi đã để mình bị cuốn vào những con số, những hợp đồng. Tôi đã từng tin rằng chỉ khi 'ổn định' rồi, tôi mới xứng đáng theo đuổi những lý tưởng đó, mới xứng đáng yêu ai đó. Nhưng cái định nghĩa 'ổn định' ấy cứ ngày càng xa vời, và tôi thì cứ mải miết chạy theo nó, mà quên mất chính mình." Anh nhìn vào bản phác thảo trên giấy ăn, rồi lại nhìn Hoàng Nam. "Có những người, như tôi, đã từng là phiên bản của một người chỉ biết đến công việc, đến sự nghiệp, đến những mục tiêu vật chất. Và rồi, khi tôi có tất cả những điều đó, tôi lại nhận ra mình đang thiếu vắng một điều gì đó thực sự quan trọng."
Hoàng Nam đặt tay lên vai Minh Khang, siết nhẹ. "Cậu đã trưởng thành rồi, Khang. Cậu đã đi một chặng đường dài để nhận ra điều đó. Và tôi tin, cậu sẽ tìm thấy hạnh phúc theo cách mà cậu tự định nghĩa, một hạnh phúc cân bằng hơn, ý nghĩa hơn."
Minh Khang gật đầu. Ánh mắt anh tràn đầy sự biết ơn và một niềm tin vững chắc. "Cảm ơn cậu, Nam. Có lẽ, đã đến lúc tôi phải xây dựng một phiên bản mới của chính mình, một phiên bản không còn bị ám ảnh bởi 'thời điểm' hay sự nghiệp đơn thuần nữa. Một phiên bản biết rằng, niềm vui có thể đến từ những điều nhỏ bé, từ việc sẻ chia, từ những dự án không vụ lợi." Anh gấp mảnh giấy ăn lại, cất vào túi áo, như cất giữ một hạt giống của tương lai. "Tôi sẽ bắt đầu tìm hiểu kỹ hơn về những dự án đó."
***
Vào một buổi chiều cuối tuần mát mẻ, khi những tia nắng vàng óng ả xuyên qua những ô cửa sổ lớn của Thư viện trường Đại học, Minh Khang không hề nghĩ đến việc đi đánh golf hay gặp gỡ đối tác như thói quen cũ. Thay vào đó, anh tìm đến nơi này, nơi từng là thánh đường tri thức của anh những năm tháng sinh viên, nơi anh đã từng mơ ước về những công trình kiến trúc vĩ đại, mang dấu ấn riêng. Mùi giấy cũ, mùi sách và mùi gỗ mộc mạc của những kệ sách cao vút tràn ngập không gian, mang theo một sự tĩnh lặng và trang nghiêm lạ thường. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính, và tiếng bước chân chậm rãi của những sinh viên đang miệt mài học tập tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tri thức.
Minh Khang đi dọc theo những dãy kệ sách, đôi tay anh lướt nhẹ qua từng gáy sách, tìm kiếm những cuốn sách về quy hoạch đô thị bền vững, về kiến trúc xanh, về bảo tồn di sản. Anh tìm thấy một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã ngả màu thời gian, với tựa đề "Hồn Phố Cổ: Kiến Trúc Và Di Sản Việt Nam". Anh lấy cuốn sách xuống, hít một hơi thật sâu mùi giấy cũ quen thuộc, rồi tìm một góc bàn trống gần cửa sổ, nơi ánh nắng dịu dàng chiếu vào.
Anh say sưa đọc, quên cả thời gian. Những dòng chữ, những hình ảnh về những ngôi nhà cổ kính, những con phố rêu phong ở Hội An, ở Hà Nội, ở Huế... bỗng trở nên sống động dưới ngòi bút của tác giả. Anh đặc biệt chú ý đến một bài báo nhỏ về dự án phục chế một khu nhà cổ bị xuống cấp nghiêm trọng ở Phố Cổ Hội An, được thực hiện bởi một nhóm kiến trúc sư trẻ tình nguyện. Bài báo không chỉ mô tả kỹ thuật phục chế, mà còn nhấn mạnh ý nghĩa văn hóa, lịch sử của việc bảo tồn những giá trị cổ xưa.
"Đây rồi... Đây chính là điều mình đã tìm kiếm," anh thốt lên trong tâm trí, một cảm giác vỡ òa, như tìm thấy mảnh ghép còn thiếu bấy lâu. Một niềm đam mê thuần túy, không vụ lợi, bỗng bùng cháy trong anh. Anh nhớ lại những buổi học về lịch sử kiến trúc, nhớ lại những chuyến đi thực tế khi còn là sinh viên, khi anh từng đứng lặng người trước vẻ đẹp cổ kính của những ngôi đền, những ngôi nhà rường truyền thống. Lúc đó, anh đã từng ước mơ được góp sức mình vào việc bảo tồn những di sản ấy. Nhưng rồi, vòng xoáy của sự nghiệp, của những dự án thương mại, đã cuốn anh đi xa khỏi những lý tưởng ban đầu.
Anh lấy ra cuốn sổ phác thảo cũ kỹ từ túi xách, nơi từng chứa đầy những bản thiết kế tòa nhà văn phòng, khu căn hộ cao cấp. Giờ đây, anh bắt đầu phác thảo những đường nét mới, những ý tưởng về việc làm thế nào để kết hợp giữa kiến trúc hiện đại và yếu tố truyền thống, để những công trình mới không làm mất đi hồn cốt của di sản, mà còn tôn vinh và bảo tồn chúng. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh khi anh hình dung ra những bản vẽ, những dự án mới, hoàn toàn thoát ly khỏi áp lực của doanh số, của lợi nhuận. Anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với "phiên bản" của chính mình ngày xưa, một chàng trai trẻ đầy lý tưởng, chưa bị tiền bạc hay danh vọng làm mờ mắt. Anh nhận ra, anh đã lạc mất phiên bản ấy của mình từ rất lâu rồi, và giờ đây, anh đang dần tìm lại được nó.
Minh Khang cặm cụi ghi chép, đôi mắt lấp lánh sự say mê. Anh tìm kiếm thông tin liên hệ của các tổ chức liên quan đến bảo tồn di sản, các quỹ hỗ trợ phục chế kiến trúc cổ. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh chỉ đã quá giờ ăn tối từ lâu, nhưng anh không hề hay biết. Anh hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, thế giới của những ý tưởng mới mẻ, của những mục đích cao đẹp. Anh đã chấp nhận rằng tình yêu với Yến Chi, dù có đẹp đến mấy, cũng đã thuộc về một thời điểm khác, một phiên bản khác của cả hai. Giờ đây, anh tìm thấy một tình yêu khác, một tình yêu dành cho cuộc sống, cho cộng đồng, cho những giá trị vĩnh cửu. Đó không phải là một sự thay thế, mà là một sự trưởng thành, một sự bình yên nội tại mà anh đã tìm kiếm bấy lâu. Anh gấp cuốn sách lại, khép cuốn sổ tay, lòng tràn ngập một cảm giác mãn nguyện và hy vọng. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới, nơi anh sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa hơn, không còn bị ám ảnh bởi những tiếc nuối hay sự "ổn định" mà anh từng theo đuổi.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.