Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 390: Dư Âm Lặng Lẽ Của Những Phiên Bản Đã Qua

Yến Chi đứng lặng trước tác phẩm của mình, đôi mắt ánh lên sự tự hào và bình yên. Cô chạm nhẹ vào bề mặt tấm canvas cuối cùng, cảm nhận sự mịn màng của lớp sơn và kết nối sâu sắc giữa quá khứ và hiện tại. Cô nhớ lại những tháng ngày mình đã từng trải qua, những đổ vỡ, những mất mát, những lần tự hỏi bản thân liệu mình có thể vượt qua được không. Mỗi mảnh vỡ trong hộp kính kia, mỗi vết nứt trên bức tranh kia đều là một phần của câu chuyện cô đã đi qua.

"Mỗi vết nứt đều tạo nên một vẻ đẹp riêng," cô thì thầm, giọng nói trầm lắng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Cũng như mỗi đổ vỡ trong đời, đều là chất liệu để mình trưởng thành hơn."

Cô đã từng nghĩ, những vết sẹo sẽ mãi là nỗi đau, là dấu hiệu của sự thất bại. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, chúng là những minh chứng cho sự kiên cường, cho khả năng tái sinh và tìm thấy vẻ đẹp ngay cả trong những điều không hoàn hảo nhất. Giống như nghệ thuật kintsugi của Nhật Bản, nơi những mảnh gốm vỡ được hàn gắn bằng vàng, khiến chúng trở nên đẹp hơn, quý giá hơn cả khi còn nguyên vẹn.

Yến Chi không còn tìm kiếm sự hoàn hảo bên ngoài, mà cô tìm thấy sự trọn vẹn trong chính bản thân mình, chấp nhận mọi khía cạnh, mọi vết nứt của cuộc đời. Cô đã chấp nhận rằng, cô và Minh Khang đã từng yêu nhau, ở những phiên bản không trùng khớp. Cô đã chấp nhận rằng, có những câu chuyện tình yêu không cần một cái kết đoàn tụ để trở nên đẹp đẽ. Cái kết của họ, là sự chấp nhận và bình yên của cả hai người, mỗi người trên con đường hạnh phúc riêng.

Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi sơn mới và mùi gỗ thoang thoảng. Một cảm giác mãn nguyện dâng trào trong lòng. Cô đã tìm thấy phiên bản hạnh phúc, độc lập của hiện tại. Cô không còn chờ đợi. Cô đã sẵn sàng cho những điều mới mẻ, những sáng tạo mới, với một trái tim mở rộng và một tâm hồn thanh thản. Ánh đèn chiếu rọi vào tác phẩm của cô, làm nổi bật những vết nứt vàng óng, như những tia hy vọng, những minh chứng cho sự hồi sinh và vẻ đẹp vĩnh cửu của cuộc sống.

Và như vậy, là đủ. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không phải trong một cái kết cổ tích, mà trong sự chấp nhận thực tại và tình yêu dành cho chính mình.

***

Đêm về khuya, thành phố trải dài dưới tầm mắt Minh Khang như một tấm thảm dệt từ ánh sáng và bóng tối. Từ căn hộ penthouse trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, anh có thể nhìn thấy những con đường lấp lánh như mạch máu, những tòa nhà cao tầng rực rỡ và cả những dải sáng mờ ảo của sông nước. Căn phòng rộng lớn, được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản, sang trọng, chìm trong ánh sáng dịu nhẹ từ đèn trần và phản chiếu từ đô thị xa xăm. Kính cường lực từ sàn đến trần mở ra một khung cảnh bao la, khiến cho cả không gian như được mở rộng vô tận, hòa mình vào bầu trời đêm. Nội thất nhập khẩu đắt tiền, với những đường nét sắc sảo, tông màu trầm ấm, càng tôn lên vẻ lịch lãm, tinh tế của chủ nhân. Một giai điệu nhạc cổ điển không lời, du dương và sâu lắng, khẽ lướt trong không khí, đủ để lấp đầy sự tĩnh lặng nhưng không làm xáo trộn tâm tư. Tiếng gió rít khẽ qua ô cửa kính, mang theo hơi lạnh của đêm hè, và đâu đó là tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của sự yên bình.

Minh Khang ngồi trên chiếc sofa da màu đen tuyền, dáng người cao ráo, vóc dáng cân đối, tựa lưng vào lớp đệm êm ái. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu than chì, tay áo xắn nhẹ lên đến khuỷu tay, để lộ cổ tay vững chãi và chiếc đồng hồ đeo tay với mặt kính sapphire lấp lánh. Khuôn mặt góc cạnh của anh, giờ đây đã bớt đi vẻ căng thẳng của những năm tháng vật lộn với sự nghiệp, thay vào đó là một nét trầm tư, bình yên. Đôi mắt sâu của anh, không còn vẻ mệt mỏi hay ẩn chứa những toan tính, mà ánh lên sự thấu hiểu và chấp nhận. Anh vừa kết thúc một ngày dài với dự án kiến trúc xanh mới của mình, một dự án đầy tham vọng và ý nghĩa mà anh đã dành hết tâm huyết. Cảm giác mãn nguyện len lỏi trong từng tế bào, một sự mãn nguyện không phải đến từ danh vọng hay tiền bạc, mà từ việc được làm điều mình yêu thích, được kiến tạo nên những giá trị bền vững cho cuộc sống.

Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê đen không đường còn ấm nóng trong chiếc ly sứ tinh xảo, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Ngón tay anh khẽ gõ nhịp trên thành ly, theo điệu nhạc đang vang lên. Anh nhìn lên bức tường đối diện, nơi treo một bản vẽ kiến trúc khổng lồ, chi tiết và đầy tính nghệ thuật. Đó là phác thảo đầu tiên của dự án khu đô thị sinh thái mà anh đang ấp ủ, một tầm nhìn lớn lao mà anh đã theo đuổi bấy lâu.

Ánh mắt anh lướt qua những ngọn đèn xa xăm của thành phố, từng ánh sáng nhỏ bé như những vì sao trên mặt đất. Thành phố này... đã thay đổi anh rất nhiều. Từ một chàng trai trẻ tuổi đầy tham vọng, chỉ biết lao đầu vào công việc, anh đã trở thành một người đàn ông trưởng thành hơn, điềm tĩnh hơn, biết cân bằng giữa sự nghiệp và cuộc sống. Anh đã từng tin rằng "Chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó," và cái giá của sự ổn định ấy, đôi khi là những khoảng trống, những sự đánh đổi vô hình.

"Và cả những người mình từng gặp, họ cũng đã định hình nên mình của hiện tại," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Giọng nói của anh, thường ngày điềm tĩnh, chính xác khi nói về công việc, nay lại mang một chút hoài niệm khi chạm đến những miền ký ức. Anh nhớ về Yến Chi. Không phải là một hình ảnh cụ thể, mà là một cảm giác, một dư vị. Một cô gái với đôi mắt linh hoạt, nụ cười tươi tắn, người đã từng xuất hiện trong cuộc đời anh vào những thời điểm anh chưa sẵn sàng để đón nhận.

Anh không day dứt, không tiếc nuối. Chỉ là một sự ghi nhận lặng lẽ. Anh nhớ về lần đầu tiên họ gặp nhau tại quán cà phê "Dấu Chân Mưa", nơi định mệnh dường như đã sắp đặt, nhưng thời điểm lại trớ trêu. Anh nhớ về những lần gặp gỡ tình cờ sau đó, mỗi lần cách nhau một năm, như những thước phim quay chậm của một câu chuyện dang dở. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, cô lại vừa trải qua đổ vỡ. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân. Và đến năm thứ tư, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, cô lại không còn chờ đợi anh nữa.

Minh Khang khẽ nhắm mắt lại. Đúng người, sai thời điểm. Hoặc có lẽ, họ chỉ là hai phiên bản của nhau, đã yêu nhau ở những khoảnh khắc không trùng khớp. Những điều đó, giờ đây, không còn là gánh nặng. Chúng là những mảnh ghép quý giá, đã mài giũa anh, đã dạy cho anh biết rằng sự ổn định không chỉ nằm ở tài chính hay sự nghiệp, mà còn nằm trong sự an yên của tâm hồn.

Anh mở mắt ra, nhìn về phía khung cửa sổ lớn, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như một lời hứa về một tương lai không ngừng vận động. Một nụ cười rất khẽ nở trên môi anh, không buồn cũng không vui, chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc. Anh đã buông bỏ những điều không thuộc về mình, đã chấp nhận những gì đã qua, và đã tìm thấy con đường riêng để kiến tạo hạnh phúc. Anh đã từng là một người đàn ông bị ám ảnh bởi việc xây dựng, giờ đây anh vẫn xây dựng, nhưng không chỉ là những công trình kiến trúc, mà còn là một cuộc sống trọn vẹn, ý nghĩa. Mùi gỗ quý từ nội thất, mùi nước hoa nam tính nhẹ nhàng vương vấn, hòa quyện với không khí trong lành từ độ cao, tạo nên một không gian riêng tư, thanh khiết. Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và bình yên len lỏi trong lồng ngực. Anh biết rằng, mình đang đi đúng hướng.

***

Cùng lúc đó, tại một góc khác của thành phố, trong căn hộ ấm cúng của mình, Yến Chi cũng đang chìm trong những suy tư của riêng cô. Căn hộ của cô, dù không đồ sộ hay xa hoa như của Minh Khang, nhưng lại mang một vẻ đẹp riêng, một sự ấm áp và bình yên khó tả. Đó là một căn chung cư cũ phong cách thập niên 90, với ban công nhỏ rợp bóng cây xanh và những ô cửa sổ lớn đón nắng. Nhưng bên trong, qua bàn tay khéo léo của Yến Chi, nó đã biến thành một không gian sống đầy chất nghệ sĩ, một sự kết hợp tinh tế giữa phong cách tối giản và nét vintage hoài cổ. Những chậu cây xanh nhỏ xinh đặt khắp nơi, mang hơi thở thiên nhiên vào từng góc phòng. Một giá sách lớn đầy ắp những cuốn sách nghệ thuật, văn học, và cả những cuốn tiểu thuyết cũ kỹ, là minh chứng cho một tâm hồn phong phú và luôn khao khát tri thức.

Đêm đã về khuya, nhưng không khí trong căn hộ vẫn ấm áp và dịu nhẹ. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, một âm thanh quen thuộc của đô thị không bao giờ ngủ yên. Đôi khi, cô còn nghe thấy tiếng cười nói nhỏ nhẹ của những người hàng xóm thân thiện. Yến Chi ngồi trên tấm thảm lông mềm mại đặt giữa phòng khách, bên cạnh là một chồng sách vừa đọc xong và cuốn sổ phác thảo cũ đã sờn bìa. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn tỏa ra, làm nổi bật những gam màu ấm áp của nội thất và những bức tranh treo tường. Mùi hương trà thảo mộc thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy cũ từ sách và hương hoa nhài dìu dịu bay vào từ ban công, tạo nên một không gian thật sự thanh bình.

Yến Chi mặc một chiếc váy cotton rộng rãi màu be nhạt, mái tóc dài được búi lỏng phía sau gáy, để lộ chiếc cổ thanh thoát. Khuôn mặt cô tươi tắn, đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt, giờ đây ánh lên vẻ mãn nguyện. Cô vừa hoàn thành một bản vẽ đầy cảm hứng cho dự án nghệ thuật tiếp theo của mình, những nét vẽ dứt khoát và tự do như chính tâm hồn cô hiện tại. Cô cảm thấy trọn vẹn với cuộc sống độc lập, sự nghiệp đang ngày càng phát triển và một tình yêu bình yên, vững chắc bên Thế Vinh.

Cô khẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc còn ấm nóng, cảm nhận vị ngọt thanh và hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. Cô đặt tách trà xuống, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bìa da đã sờn của cuốn sổ phác thảo cũ. Đó là cuốn sổ cô đã dùng để ghi lại những ý tưởng đầu tiên cho tác phẩm "Dư Vị Thanh Thản", và cũng là nơi lưu giữ nhiều cảm xúc, nhiều phiên bản của chính cô qua từng năm tháng. Một dòng chữ trong cuốn sách cô đang đọc, hay một nét vẽ trừu tượng bất chợt hiện lên trong tâm trí khi cô lật dở cuốn sổ, bất chợt gợi lên một hình bóng đã cũ.

"Mỗi người mình gặp đều là một mảnh ghép," cô độc thoại trong tâm trí, giọng nói trong trẻo của cô như tiếng nhạc jazz êm đềm, đầy cảm xúc nhưng không hề bi lụy. "Có mảnh ghép vừa vặn, có mảnh ghép lại tạo ra khoảng trống, nhưng tất cả đều cần thiết để hoàn thiện bức tranh." Cô nghĩ về Minh Khang. Về những năm tháng cô từng chờ đợi, từng hy vọng vào một "phiên bản" của anh sẽ đến đúng lúc.

Cô nhớ về những khoảnh khắc lỡ nhịp, khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Những ký ức ấy giờ đây không còn mang theo sự đau đáu hay tiếc nuối. Chúng chỉ là những dấu ấn, những chất liệu đã định hình nên Yến Chi của ngày hôm nay. Cô nhớ lại cảm giác nhẹ nhõm khi cô buông bỏ, khi cô chấp nhận rằng tình yêu không nhất thiết phải là sự sở hữu, mà là sự chấp nhận những gì đã đến và đi. Cô đã tìm thấy hạnh phúc đích thực không phải trong việc chờ đợi một người nào đó thay đổi, mà trong việc tự mình thay đổi, tự mình tìm thấy sự bình yên và trọn vẹn.

Yến Chi khẽ đặt cuốn sổ phác thảo xuống, khép nhẹ đôi mắt lại một thoáng. Hít một hơi thật sâu mùi hương của trà và hoa nhài, cô cảm nhận sự thanh khiết len lỏi trong lồng ngực. Cô mở mắt ra, nhìn về bức tranh "Khoảng Cách" đang treo trên tường, một trong những tác phẩm đầu tiên của cô sau những đổ vỡ. Bức tranh ấy, với những mảng màu đối lập nhưng hài hòa, những đường nét trừu tượng diễn tả sự gần gũi nhưng không chạm tới được, giờ đây như một minh chứng cho hành trình trưởng thành của cô. Một nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên gương mặt cô, một nụ cười không chỉ là hạnh phúc, mà còn là sự bình yên, sự chấp nhận.

Cô đã từng yêu, đã từng đau, và giờ đây, cô đã trưởng thành. Cô và Minh Khang, họ đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, hai thời điểm không trùng khớp. Nhưng điều đó không có nghĩa là câu chuyện của họ không có một cái kết đẹp. Cái kết của họ, là sự thanh thản và hạnh phúc độc lập của mỗi người. Là việc cả hai đều đã tìm thấy phiên bản tốt nhất của chính mình, không phải vì nhau, mà là vì chính bản thân mình. Và đó, có lẽ, là một trong những câu chuyện tình yêu đẹp nhất, chân thật nhất, mà cuộc đời đã ban tặng cho họ. Yến Chi nhẹ nhàng nhấc tách trà lên, một lần nữa, tận hưởng dư vị ấm áp lan tỏa trong đêm.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free