Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 389: Dư Vị Thanh Thản Của Trưởng Thành
Chiếc xe của Minh Khang đã khuất dạng trên con đường lớn dẫn ra ngoại ô, mang theo hình bóng của một người đàn ông đã trút bỏ được gánh nặng quá khứ, hướng về phía những dự án mới, những chân trời mới. Cùng lúc đó, trong căn hộ nhỏ nằm sâu trong một con hẻm cổ kính của thành phố, Yến Chi đang bắt đầu một ngày mới, cũng với một tâm thế thanh thản và bình yên không kém.
***
Ánh nắng ban mai rực rỡ, tinh khôi như vừa được gội rửa sau một cơn mưa đêm, len lỏi qua ô cửa sổ lớn bằng gỗ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn nhà lát gạch bông họa tiết. Không khí trong căn hộ của Yến Chi thoang thoảng mùi trà thảo mộc dịu nhẹ, hòa cùng hương hoa nhài từ chậu cây nhỏ xinh đặt trên bệ cửa sổ, mang đến một cảm giác thư thái và dễ chịu đến lạ. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại chỉ là một âm thanh nền mơ hồ, không đủ sức phá vỡ sự tĩnh lặng an nhiên nơi đây. Đôi khi, tiếng cười nói trong trẻo của một đứa trẻ hàng xóm hoặc tiếng chim hót líu lo ngoài ban công lại điểm xuyết thêm cho bức tranh buổi sáng một nét chấm phá đầy sức sống.
Yến Chi khẽ cựa mình, vươn vai trên chiếc giường quen thuộc. Cô không còn ngủ vùi đến trưa như những năm tháng tuổi trẻ đầy bão giông cảm xúc. Giờ đây, cô trân trọng từng khoảnh khắc của một ngày mới, thức dậy cùng ánh bình minh, hít thở căng lồng ngực bầu không khí trong lành. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa trên vai, vài sợi tóc óng ả lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Cô ngồi dậy, khoác vội chiếc áo lụa mỏng màu kem, bước chân nhẹ nhàng ra phía ban công.
Ban công nhỏ, nhưng được Yến Chi chăm chút cẩn thận, biến thành một khu vườn thu nhỏ với đủ loại cây xanh và hoa. Những chậu xương rồng nhỏ nhắn kiên cường, những cây dương xỉ xanh mướt rủ mình, và đặc biệt là giàn hoa nhài đang bung nở trắng muốt, tỏa hương thơm ngát. Yến Chi đứng đó, tay vịn vào lan can sắt rỉ sét đã được cô sơn lại màu xanh cổ điển, đôi mắt cô dõi theo dòng người hối hả dưới phố. Cô nhìn thấy những bà cụ gánh hàng rau tươi, những nhân viên văn phòng vội vã với ly cà phê trên tay, những đứa trẻ xúng xính đồng phục đến trường. Tất cả tạo nên một bức tranh cuộc sống thường nhật đầy sinh động và chân thực.
Cô không vội vã. Cô tận hưởng từng làn gió mát lành lướt qua mái tóc, cảm nhận hơi ấm của nắng sớm mơn man trên làn da. Trong lúc chờ ấm nước sôi để pha trà, cô khẽ lật dở cuốn sổ phác thảo cũ kỹ đã theo cô qua bao nhiêu năm tháng. Cuốn sổ bìa da sờn bạc, với những trang giấy đã ngả màu ố vàng, ẩn chứa vô vàn những nét vẽ nguệch ngoạc, những ý tưởng còn dang dở, những cảm xúc được gửi gắm qua từng đường nét. Có những bức vẽ đầy màu sắc tươi sáng, phản ánh một Yến Chi hồn nhiên, vô tư. Lại có những nét chì u tối, góc cạnh, gợi nhắc về một thời điểm cô từng lạc lối trong nỗi đau và sự đổ vỡ.
Cô dừng lại ở một trang vẽ vội, đó là hình ảnh một cây cầu bắc qua dòng sông, nhưng giữa cầu lại có một khoảng trống. Bên dưới, dòng chữ viết vội vàng: "Muốn chạm tới nhưng sao xa vời?" Yến Chi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, pha chút hoài niệm nhưng không hề có sự nuối tiếc. Cô nhớ lại cảm giác chông chênh của những ngày đầu tiên sau mối tình tan vỡ, khi cô tưởng chừng như đã mất đi phương hướng. Cô nhớ lại những lần gặp gỡ tình cờ với Minh Khang, những khoảnh khắc mà trái tim cô từng rung động, từng thắc mắc liệu đó có phải là định mệnh. Nhưng rồi, những khoảng trống, những lệch pha trong thời điểm và phiên bản của mỗi người đã khiến cây cầu ấy không bao giờ được nối liền.
"Đúng người, sai thời điểm," cô thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư, "hoặc có lẽ, đúng người nhưng sai phiên bản của nhau." Cô lật thêm vài trang. Những nét vẽ dần trở nên dứt khoát hơn, màu sắc tươi sáng hơn, chủ đề cũng đa dạng hơn – những gương mặt người phụ nữ mạnh mẽ, những cảnh vật thiên nhiên hùng vĩ, những kiến trúc độc đáo mà cô từng mơ ước được chiêm ngưỡng. Cô nhận ra, mỗi vết xước, mỗi đổ vỡ trong quá khứ không phải là điểm dừng, mà là những chất liệu quý giá đã hun đúc nên con người cô của ngày hôm nay.
Tiếng ấm nước reo sôi kéo cô về với thực tại. Yến Chi đứng dậy, pha cho mình một tách trà hoa cúc nóng hổi, hương thơm thanh dịu lan tỏa khắp căn phòng. Cô trở lại ban công, nhấp một ngụm trà ấm nóng, cảm nhận vị ngọt thanh đọng lại nơi đầu lưỡi. Thành phố dưới chân cô đã bắt đầu nhộn nhịp hơn.
Cô nhìn ra xa, về phía những tòa nhà cao tầng đang vươn mình lên bầu trời. Trong những năm tháng qua, cô đã không ngừng cố gắng, không ngừng học hỏi. Từ một cô gái vừa trải qua đổ vỡ, chênh vênh với cảm xúc và những lựa chọn của bản thân, cô đã trở thành một người phụ nữ độc lập, tự chủ, có sự nghiệp riêng tại Studio Sắc Màu. Cô không còn chờ đợi một "hoàng tử" đến giải cứu, không còn tin vào những định mệnh siêu nhiên hay phép màu. Cô tin vào chính mình, tin vào khả năng tự tạo ra hạnh phúc cho bản thân.
"Sự độc lập này... là cái giá của cả những giọt nước mắt và những nụ cười," cô nghĩ thầm. "Và nó thật đáng giá."
Yến Chi khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ phác thảo. Những nét vẽ dang dở năm xưa giờ đã được thay thế bằng những ý tưởng sáng tạo mới mẻ, những dự án nghệ thuật đầy tâm huyết mà cô đang ấp ủ. Cô không còn nhìn quá khứ với sự nuối tiếc hay dằn vặt. Thay vào đó, cô nhìn nó như một phần của hành trình trưởng thành, một chương sách đã giúp cô định hình nên phiên bản Yến Chi vững vàng, bình yên và mãn nguyện của hiện tại. Cô đã học được cách yêu bản thân mình trước tiên, học cách trân trọng những gì mình đang có, và học cách mở lòng đón nhận những điều tốt đẹp một cách chân thành nhất.
Cô đặt cuốn sổ xuống, đặt tách trà lên bàn, rồi vươn vai một lần nữa. Một ngày mới đã thực sự bắt đầu, và cô đã sẵn sàng để đón nhận nó, với tất cả sự tự tin và bình yên trong tâm hồn. Cô mỉm cười. Nụ cười ấy không còn vương vấn chút ưu tư nào của quá khứ, chỉ còn lại sự thanh thản và một niềm hân hoan thầm kín.
***
Buổi trưa, quán cafe "Dấu Chân Mưa" vẫn mang một vẻ đẹp lãng mạn, cổ điển như vốn có. Ánh nắng dịu dàng tháng Tư len lỏi qua những tán lá xanh um tùm bên ngoài, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên mặt bàn gỗ cũ kỹ và những bức tranh treo tường đã ngả màu thời gian. Mùi cà phê rang xay thơm nồng quấn quýt với hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất thêm chút hương hoa sứ trắng muốt từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy mê hoặc. Tiếng nhạc acoustic du dương chảy tràn trong không gian, hòa cùng tiếng ly tách va chạm lách cách và những lời trò chuyện thì thầm, tạo nên một bản hòa tấu êm ái, quen thuộc.
Mai Thư đã ngồi đợi sẵn ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những mái ngói rêu phong. Mái tóc nhuộm highlight thời thượng của cô lấp lánh dưới ánh sáng, trang phục sành điệu và nụ cười rạng rỡ khiến cô nổi bật giữa không gian trầm mặc của quán. Vừa thấy Yến Chi bước vào, Mai Thư đã vẫy tay gọi í ới, giọng nói nhanh và mạnh mẽ của cô vang lên đầy hứng khởi.
"Chi ơi! Đằng này!"
Yến Chi mỉm cười bước tới, dáng người thanh thoát, nhẹ nhàng. Hôm nay, cô chọn một chiếc váy linen màu xanh rêu nhã nhặn, vừa thanh lịch lại vừa toát lên vẻ phóng khoáng, tự do. Đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt của cô ánh lên vẻ rạng rỡ.
"Cậu đến sớm thế?" Yến Chi hỏi, kéo ghế ngồi đối diện Mai Thư.
"Tớ háo hức quá mà! Lâu rồi hai đứa mới có dịp ngồi tỉ tê thế này. Dạo này cậu bận bịu với Studio Sắc Màu quá nhỉ? Mà công nhận, nhìn cậu bây giờ... đúng là phiên bản hoàn hảo nhất của Yến Chi mà tớ từng biết đấy!" Mai Thư không giấu được vẻ ngưỡng mộ trong ánh mắt, đưa tay cầm lấy Ly cà phê sứ của mình, nhấp một ngụm.
Yến Chi khẽ cười, nụ cười thanh thoát và tự tin. "Cậu lại quá lời rồi. Nhưng tớ cũng phải công nhận, tớ đang cảm thấy rất ổn, rất bình yên." Cô gọi một ly cà phê sữa đá, rồi đặt cuốn sổ phác thảo của mình lên bàn, tay khẽ miết nhẹ lên bìa cuốn sổ.
"Ổn là đúng rồi! Công việc thì thăng hoa, Studio Sắc Màu của cậu giờ nổi như cồn, bao nhiêu dự án lớn nhỏ. Còn tình yêu thì... ôi, nhìn cái cách Thế Vinh cưng chiều cậu kìa, ai mà không ghen tị cơ chứ!" Mai Thư nói, đôi mắt lấp lánh vẻ trêu chọc. "Trông cậu thật sự hạnh phúc, Chi ạ. Giờ cậu đã tìm thấy đúng người rồi nhỉ?"
Yến Chi nhấp một ngụm cà phê sữa đá mát lạnh. Vị đắng nhẹ của cà phê hòa quyện với vị ngọt béo của sữa, tan chảy nơi đầu lưỡi, mang lại cảm giác sảng khoái. Cô nhìn Mai Thư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nhiều suy tư.
"Không phải là tìm thấy đúng người, mà là mình đã tìm thấy đúng phiên bản của mình để đón nhận hạnh phúc, Thư ạ. Và Vinh đến đúng lúc," Yến Chi chậm rãi nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục. "Trước đây, tớ luôn cảm thấy mình thiếu một điều gì đó, hoặc là quá vội vàng, hoặc là quá yếu đuối. Tớ đã từng tin vào định mệnh, tin rằng chỉ cần gặp đúng người thì mọi thứ sẽ tự động đâu vào đấy. Nhưng không phải. Hạnh phúc không tự nhiên mà đến, nó là cả một quá trình trưởng thành của chính mình."
Mai Thư gật gù lắng nghe, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc hơn. "Cậu nói đúng. Tớ cứ tưởng là 'đúng người, sai thời điểm' như người ta hay nói. Nhưng cậu thì khác, cậu biến cái 'sai thời điểm' ấy thành động lực để mình tốt hơn."
Yến Chi mỉm cười. "Đúng vậy. Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Tớ và Minh Khang từng như thế. Mỗi người đều có những hành trình riêng, những ưu tiên riêng. Khi anh ấy mải mê xây dựng sự nghiệp, tớ lại đang cố gắng chữa lành vết thương lòng. Đến khi anh ấy sẵn sàng để yêu, tớ lại đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình, không còn chờ đợi nữa. Và rồi Vinh đến."
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. "Vinh không phải là người đến để lấp đầy những khoảng trống hay chữa lành vết thương của tớ. Anh ấy đến khi tớ đã tự mình chữa lành được rồi, khi tớ đã tự tìm thấy sự trọn vẹn trong bản thân. Anh ấy không phải là 'điều kiện đủ' cho hạnh phúc của tớ, mà là 'người đồng hành' tuyệt vời trên con đường hạnh phúc mà tớ đã tự kiến tạo."
Mai Thư chớp mắt, gật đầu lia lịa. "Nghe cậu nói mà tớ thấy thấm thía quá. Vậy nên cậu mới không còn vương vấn gì về Minh Khang nữa, đúng không?"
Yến Chi khẽ lắc đầu, đặt tay lên cuốn sổ phác thảo. "Không phải là không vương vấn, Thư ạ. Những kỷ niệm ấy là một phần của mình, là những dấu mốc quan trọng trên hành trình trưởng thành. Nhưng nó không còn là một nỗi day dứt hay tiếc nuối nữa. Giờ đây, khi nghĩ về Minh Khang, tớ chỉ cảm thấy một sự bình yên. Tớ biết anh ấy cũng đang hạnh phúc, đang thành công với những dự án mà anh ấy hằng tâm huyết. Chúng tớ đã từng yêu nhau, ở những phiên bản khác nhau, ở những thời điểm không trùng khớp. Nhưng điều quan trọng là, cả hai đều đã tìm thấy con đường của riêng mình, tìm thấy hạnh phúc trong phiên bản trưởng thành của chính họ."
Cô nhấp thêm một ngụm cà phê, rồi nhìn vào đôi mắt của Mai Thư. "Tớ đã từng nghĩ hạnh phúc là khi mình tìm được một người hoàn hảo để ở bên. Nhưng giờ tớ hiểu, hạnh phúc là khi mình trở thành một phiên bản hoàn hảo của chính mình, đủ đầy để đón nhận và chia sẻ tình yêu."
"Tuyệt vời quá, Yến Chi!" Mai Thư reo lên, giọng nói đầy cảm thán. "Tớ thật sự mừng cho cậu. Nhìn cậu bây giờ, tớ thấy một nguồn năng lượng tích cực mà trước đây chưa từng có. Vậy còn dự định sắp tới của cậu là gì? Đám cưới với Thế Vinh à?" Mai Thư cười tinh nghịch.
Yến Chi mỉm cười, đôi má ửng hồng nhẹ. "Đám cưới thì... cứ để tự nhiên thôi. Tớ và Vinh đều không vội vàng. Quan trọng là hiện tại chúng tớ đang rất hạnh phúc, rất thấu hiểu nhau. Còn về công việc, tớ đang ấp ủ một dự án lớn, một triển lãm nghệ thuật kết hợp với các nghệ sĩ trẻ. Tớ muốn tạo ra một không gian nơi mọi người có thể tìm thấy sự đồng điệu trong những khác biệt, nơi những vết nứt, những đổ vỡ lại trở thành chất liệu cho vẻ đẹp."
Cô khẽ miết nhẹ bìa cuốn sổ phác thảo, trên đó có vài nét vẽ nguệch ngoạc về một tác phẩm sắp hoàn thành. "Tớ muốn chứng minh rằng, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và điều đó không có nghĩa là họ không thể tìm thấy hạnh phúc của riêng mình."
Mai Thư gật đầu tán thành. "Tớ tin cậu sẽ thành công! Cứ nhìn cách cậu biến Studio Sắc Màu từ một ý tưởng thành một thương hiệu đình đám là biết rồi."
Hai cô gái tiếp tục trò chuyện rôm rả, tiếng cười trong trẻo của Yến Chi và giọng nói mạnh mẽ của Mai Thư hòa quyện vào không gian ấm cúng của "Dấu Chân Mưa". Quán cà phê vẫn trầm mặc, vẫn mang nét hoài niệm, nhưng Yến Chi giờ đây đã đi qua những tháng ngày chênh vênh để tìm thấy sự thanh thản trong chính mình. Cô không còn là cô gái của những ngày xưa cũ, mà là một phiên bản trưởng thành, độc lập và mãn nguyện, sẵn sàng cho những chương mới của cuộc đời mình.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng con phố, Yến Chi rời quán cafe "Dấu Chân Mưa", tạm biệt Mai Thư và hướng thẳng đến một Phòng Triển Lãm Nghệ Thuật Đương Đại nằm ở trung tâm thành phố. Đây là một không gian mới được cải tạo từ một nhà kho cũ, với kiến trúc công nghiệp hiện đại, tường trắng tinh khôi, trần cao vút và sàn bê tông sáng màu, tạo cảm giác rộng rãi và thoáng đãng. Hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp được bố trí khéo léo, làm nổi bật từng tác phẩm nghệ thuật, biến không gian này thành một thế giới riêng biệt, nơi cảm xúc và tư duy được tự do bay bổng.
Vừa bước vào, Yến Chi đã cảm nhận được bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng bao trùm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của vài người khách tham quan lướt qua, tiếng xì xào bình luận khe khẽ và đôi khi là tiếng nhạc ambient nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh ẩn mình, tất cả tạo nên một sự hài hòa, kích thích các giác quan. Mùi sơn mới của những tác phẩm vừa hoàn thiện, mùi gỗ nhẹ nhàng từ những khung tranh và cả mùi cà phê thoang thoảng từ quầy nhỏ ở góc phòng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của không gian nghệ thuật.
Yến Chi không vội vàng. Cô đi dạo chậm rãi qua các khu trưng bày, ngắm nhìn những tác phẩm của các nghệ sĩ khác. Mỗi bức tranh, mỗi tác phẩm điêu khắc đều kể một câu chuyện riêng, thể hiện những góc nhìn độc đáo về cuộc sống, về con người. Cô dừng lại trước một bức tranh trừu tượng với những mảng màu đối lập mạnh mẽ, rồi lại mỉm cười trước một tác phẩm sắp đặt tinh tế từ những vật liệu tái chế. Cô cảm nhận được sự đồng điệu trong sáng tạo, sự tự do trong biểu đạt mà mỗi nghệ sĩ gửi gắm vào tác phẩm của mình.
Sau một vòng tham quan, Yến Chi cuối cùng cũng đến khu vực trưng bày tác phẩm của chính mình. Đó là một tác phẩm sắp đặt kết hợp hội họa mang tên "Dư Vị Thanh Thản". Tác phẩm bao gồm ba tấm canvas lớn, mỗi tấm vẽ một phiên bản của chính Yến Chi ở những thời điểm khác nhau. Tấm đầu tiên là một cô gái trẻ với đôi mắt đầy hoài bão nhưng cũng ẩn chứa sự yếu đuối, những nét vẽ còn ngập ngừng, màu sắc có phần u tối. Tấm thứ hai là một người phụ nữ với gương mặt khắc khổ hơn, đôi mắt mệt mỏi nhưng đã có sự kiên cường, với những gam màu trầm ấm nhưng pha lẫn chút hỗn loạn. Và tấm thứ ba, là một Yến Chi trưởng thành, thanh thoát, đôi mắt ánh lên sự bình yên và tự tin, với những nét vẽ dứt khoát, mạnh mẽ, và những gam màu tươi sáng, hài hòa, nhưng vẫn có những vết nứt nhỏ được cố ý giữ lại, được điểm xuyết bằng những ánh vàng lấp lánh như vàng kintsugi.
Ngay phía dưới ba tấm canvas, là một hộp kính trong suốt chứa đầy những mảnh vỡ từ gốm sứ cũ, từ những chiếc ly tách đã từng vỡ tan, được Yến Chi cẩn thận gắn kết lại bằng một loại keo vàng đặc biệt. Chúng được sắp đặt một cách tinh tế, tạo thành một hình ảnh trừu tượng nhưng đầy ý nghĩa về sự phục hồi và vẻ đẹp của những vết nứt.
Yến Chi đứng lặng trước tác phẩm của mình, đôi mắt ánh lên sự tự hào và bình yên. Cô chạm nhẹ vào bề mặt tấm canvas cuối cùng, cảm nhận sự mịn màng của lớp sơn và kết nối sâu sắc giữa quá khứ và hiện tại. Cô nhớ lại những tháng ngày mình đã từng trải qua, những đổ vỡ, những mất mát, những lần tự hỏi bản thân liệu mình có thể vượt qua được không. Mỗi mảnh vỡ trong hộp kính kia, mỗi vết nứt trên bức tranh kia đều là một phần của câu chuyện cô đã đi qua.
"Mỗi vết nứt đều tạo nên một vẻ đẹp riêng," cô thì thầm, giọng nói trầm lắng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Cũng như mỗi đổ vỡ trong đời, đều là chất liệu để mình trưởng thành hơn."
Cô đã từng nghĩ, những vết sẹo sẽ mãi là nỗi đau, là dấu hiệu của sự thất bại. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng, chúng là những minh chứng cho sự kiên cường, cho khả năng tái sinh và tìm thấy vẻ đẹp ngay cả trong những điều không hoàn hảo nhất. Giống như nghệ thuật kintsugi của Nhật Bản, nơi những mảnh gốm vỡ được hàn gắn bằng vàng, khiến chúng trở nên đẹp hơn, quý giá hơn cả khi còn nguyên vẹn.
Yến Chi không còn tìm kiếm sự hoàn hảo bên ngoài, mà cô tìm thấy sự trọn vẹn trong chính bản thân mình, chấp nhận mọi khía cạnh, mọi vết nứt của cuộc đời. Cô đã chấp nhận rằng, cô và Minh Khang đã từng yêu nhau, ở những phiên bản không trùng khớp. Cô đã chấp nhận rằng, có những câu chuyện tình yêu không cần một cái kết đoàn tụ để trở nên đẹp đẽ. Cái kết của họ, là sự chấp nhận và bình yên của cả hai người, mỗi người trên con đường hạnh phúc riêng.
Cô hít thở sâu, cảm nhận mùi sơn mới và mùi gỗ thoang thoảng. Một cảm giác mãn nguyện dâng trào trong lòng. Cô đã tìm thấy phiên bản hạnh phúc, độc lập của hiện tại. Cô không còn chờ đợi. Cô đã sẵn sàng cho những điều mới mẻ, những sáng tạo mới, với một trái tim mở rộng và một tâm hồn thanh thản. Ánh đèn chiếu rọi vào tác phẩm của cô, làm nổi bật những vết nứt vàng óng, như những tia hy vọng, những minh chứng cho sự hồi sinh và vẻ đẹp vĩnh cửu của cuộc sống.
Và như vậy, là đủ. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, không phải trong một cái kết cổ tích, mà trong sự chấp nhận thực tại và tình yêu dành cho chính mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.