Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 388: Dấu Chân Mưa Vẫn Đó, Anh Thì Không
Màn đêm buông xuống căn hộ của Yến Chi đã mang theo sự yên bình, thì bình minh đầu tiên của ngày mới lại rạng rỡ trên đỉnh cao của thành phố, phủ ánh sáng vàng óng lên căn penthouse của Minh Khang. Không khí trong lành, mát lạnh từ độ cao hàng chục tầng lùa qua những ô cửa kính cường lực từ sàn đến trần, xua tan đi sự tù túng của một đêm dài. Minh Khang, với vóc dáng cao ráo, cân đối, không còn vẻ gầy guộc hay mệt mỏi như những năm tháng đầu tiên anh dồn hết tâm trí vào sự nghiệp. Khuôn mặt góc cạnh của anh giờ đây mang một vẻ thanh thoát, đôi mắt sâu không còn ẩn chứa sự suy tư căng thẳng mà thay vào đó là ánh nhìn điềm tĩnh, tự tại. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, phù hợp với hình ảnh một người đàn ông trưởng thành, có chiều sâu.
Anh ngồi trước bàn làm việc lớn, làm từ gỗ óc chó nguyên khối, đặt ở vị trí có thể bao quát toàn cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh. Trên bàn là một tập giấy phác thảo dày cộp, những bản vẽ chi tiết về kiến trúc xanh cho cộng đồng, những công trình không chỉ vì lợi nhuận mà còn vì giá trị bền vững, vì con người. Cây bút chì mềm mại lướt đi trên trang giấy, tạo nên những đường nét uyển chuyển của một khu vườn trên cao, hay một hệ thống tưới tiêu tự động cho nông trại đô thị. Đôi khi, anh nhấp một ngụm trà thảo mộc ấm nóng, hương bạc hà và hoa cúc dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, xua đi chút lạnh lẽo của buổi sớm. Bên cạnh đó, chiếc đồng hồ đeo tay với thiết kế tối giản, mặt số màu xanh thẫm, vẫn tích tắc đều đặn, nhắc nhở anh về dòng chảy của thời gian, nhưng không còn là áp lực mà là sự đồng hành.
Tiếng nhạc không lời cổ điển, một bản concerto của Bach, vang lên khe khẽ từ hệ thống loa âm trần, hòa quyện cùng tiếng gió lùa qua ô cửa kính và tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Tất cả tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ có Minh Khang và những ý tưởng đang nảy nở. Anh mỉm cười hài lòng với bản phác thảo vừa hoàn thành, một khu nhà cộng đồng được thiết kế với những mảng xanh lớn, những không gian mở khuyến khích sự tương tác.
"Sự ổn định... và cái giá của nó." Anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm như thường lệ, nhưng giờ đây không còn sự nặng nề của gánh lo toan. "Đã từng là thước đo của mọi thứ, giờ đây lại là khởi đầu cho những điều ý nghĩa hơn."
Anh nhớ lại những năm tháng tuổi trẻ, khi anh lao đầu vào công việc với niềm tin sắt đá rằng chỉ khi có được sự ổn định vật chất, khi đã có một nền tảng vững chắc, anh mới xứng đáng để yêu một ai đó, mới có thể mang lại hạnh phúc trọn vẹn. Anh đã từng nghĩ, tình yêu là một thứ xa xỉ, một món quà chỉ dành cho những người đã "đến đích." Nhưng cuộc sống đã dạy anh một bài học khác, rằng hành trình quan trọng hơn đích đến, và đôi khi, những điều quý giá nhất lại xuất hiện khi ta ít mong đợi nhất, hoặc khi ta chưa "sẵn sàng" theo định nghĩa của riêng mình. Minh Khang của hiện tại đã hiểu rằng sự ổn định không phải là một cái đích, mà là một trạng thái của tâm hồn, một sự bình yên nội tại. Nó không phụ thuộc vào số dư tài khoản hay danh vọng, mà đến từ việc tìm thấy ý nghĩa trong những gì mình làm, và từ việc chấp nhận những gì cuộc sống mang lại. Anh đã từng mệt mỏi với áp lực tự đặt ra, với vòng xoáy không ngừng của những mục tiêu. Nhưng giờ đây, anh tìm thấy niềm vui trong từng đường nét vẽ, trong từng ý tưởng được hình thành, trong khả năng kiến tạo những giá trị thực sự cho cộng đồng.
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, tay vẫn cầm tách trà. Thành phố trải dài bên dưới, những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Anh đã xây dựng nên một đế chế nhỏ của riêng mình, đạt được những thành công mà nhiều người mơ ước. Nhưng hạnh phúc thật sự không đến từ những con số trên báo cáo tài chính, hay những lời tán dương từ đối tác. Nó đến từ khoảnh khắc này, khi anh cảm thấy trọn vẹn, khi anh biết mình đang sống đúng với giá trị của bản thân. Anh đã từng tin rằng, để có thể nắm tay Yến Chi, anh phải là một người đàn ông hoàn hảo, đã có tất cả. Nhưng khi anh "có tất cả" theo định nghĩa của mình, cô lại không còn chờ đợi anh nữa. Đó là một sự trớ trêu, một bài học đắt giá về "đúng người, sai thời điểm." Anh đã từng tự dằn vặt mình, liệu có phải anh đã quá tham lam, quá cố chấp? Liệu có phải anh đã đánh mất một cơ hội quý giá vì những định kiến của bản thân?
Nhưng thời gian và sự trưởng thành đã xoa dịu những vết thương. Anh hiểu rằng Yến Chi cũng đã sống cuộc đời của cô ấy, với những lựa chọn và những trưởng thành riêng. Cô ấy không chờ đợi anh, không phải vì cô ấy không yêu anh, mà vì cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc trong phiên bản của chính mình, và phiên bản đó không còn đồng điệu với anh nữa. Đó không phải là sự phản bội, mà là lẽ tự nhiên của cuộc đời. Minh Khang khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm, không vương vấn tiếc nuối. Anh đã buông bỏ được gánh nặng của quá khứ, không còn bị ám ảnh bởi những "nếu như" hay "giá mà." Anh của hiện tại là một người đàn ông bình yên, thanh thản, và tự tại. Anh hướng về tương lai một cách kiên định, với những dự án mới, những đam mê mới, và một trái tim đã học được cách yêu thương bản thân và chấp nhận những gì đã qua. Anh đã tìm thấy "mục đích" khác ngoài công việc, một mục đích rộng lớn hơn, ý nghĩa hơn.
***
Giữa buổi sáng, sau khi đã sắp xếp xong công việc tại nhà và chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng với đối tác về dự án kiến trúc xanh, Minh Khang lái xe rời khỏi căn penthouse. Chiếc xe lướt êm ái trên những con đường rộng lớn của thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh dưới ánh nắng dịu. Anh đang trên đường đến địa điểm khảo sát cho một dự án mới, một khu dân cư sinh thái nằm ở vùng ven đô. Tâm trí anh tràn ngập những ý tưởng, những tính toán về vật liệu bền vững, về cách tối ưu hóa năng lượng tự nhiên.
Vô tình, hay có lẽ là một sự sắp đặt của định mệnh, chiếc xe của anh rẽ vào một con hẻm nhỏ, quen thuộc đến mức tim anh khẽ chệch một nhịp. Con hẻm rợp bóng cây, với những ngôi nhà cũ kỹ mang kiến trúc Pháp thuộc đã phai màu thời gian. Và rồi, nó hiện ra trước mắt anh, tấm biển hiệu cũ kỹ, nhuốm màu mưa nắng: Quán Cafe "Dấu Chân Mưa".
Quán cafe vẫn vậy. Cửa kính trong suốt phản chiếu ánh nắng, để lộ không gian bên trong ấm cúng. Những chiếc bàn gỗ mộc mạc, những chậu cây xanh nhỏ treo lủng lẳng, và đặc biệt là mùi cà phê rang xay thơm nồng lan tỏa ra tận đầu hẻm. Mùi hương ấy, một thứ mùi đã từng làm trái tim anh xao xuyến, gợi nhắc về những buổi chiều mưa, về những câu chuyện dở dang, về những khoảnh khắc mà anh và Yến Chi đã từng rất gần, nhưng rồi lại lướt qua nhau. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, một giai điệu cũ mà anh từng nghe, văng vẳng từ bên trong, hòa cùng tiếng ly tách va chạm lách cách và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách. Bầu không khí vẫn ấm cúng, lãng mạn và có chút u hoài như ngày nào.
Minh Khang không dừng lại. Chiếc xe chỉ chậm rãi lướt qua, không một chút chần chừ đáng kể. Ánh mắt anh dừng lại một thoáng trên biển hiệu cũ kỹ, rồi lướt qua khung cửa sổ, nhìn vào không gian quen thuộc bên trong. Anh thấy một vài cặp đôi đang trò chuyện, một cô gái đang đọc sách bên cửa sổ, và một người pha chế đang tỉ mỉ chuẩn bị ly cà phê. Mọi thứ vẫn diễn ra như nó vốn có, như thể thời gian chưa từng trôi qua đối với "Dấu Chân Mưa."
Một nụ cười thoáng hiện trên môi Minh Khang, một nụ cười nhẹ, không vương chút đau đớn hay tiếc nuối. Đó là một nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận. Anh nhớ lại lần đầu tiên anh biết đến quán cafe này, khi Yến Chi đã từng kể cho anh nghe về nó, về những kỷ niệm của cô ấy. Anh cũng nhớ những lần anh đã đứng trước cửa quán, lưỡng lự không dám bước vào, vì khi đó anh vẫn còn mắc kẹt trong những suy nghĩ của riêng mình, trong cái vỏ bọc "chưa ổn định" mà anh tự đặt ra.
"Dấu Chân Mưa vẫn ở đó, như một mảnh ký ức đẹp đẽ," anh độc thoại nội tâm. "Nhưng anh thì không."
Anh đã từng tin rằng, một ngày nào đó, khi anh đã "đủ đầy," anh sẽ dẫn Yến Chi trở lại đây, để viết tiếp câu chuyện của họ. Nhưng cuộc đời không phải là một cuốn tiểu thuyết được viết sẵn. Mối tình của họ, hay đúng hơn là sự lỡ nhịp của họ, là minh chứng rõ ràng nhất cho cụm từ "đúng người, sai thời điểm." Họ đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, hai dòng chảy không bao giờ thực sự gặp được nhau ở cùng một điểm. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, cô lại vừa kết thúc một mối tình sâu đậm, cần được chữa lành. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và khao khát tình yêu, cô lại đang yên ổn với cuộc sống độc thân, tìm thấy sự bình yên trong chính mình. Và đến năm thứ tư, khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, Yến Chi lại không còn chờ đợi anh nữa. Cô đã tìm thấy một bến đỗ khác, một tình yêu khác, ở một thời điểm mà cô thực sự cần nó, và anh ấy cũng sẵn sàng cho cô.
Anh hiểu rằng, đó không phải là lỗi của bất kỳ ai. Đó chỉ là một lẽ tự nhiên, một sự trớ trêu của thời gian. Yến Chi đã đúng khi không chờ đợi anh. Cô ấy đã sống cho hiện tại của mình, và anh đã sống cho tương lai mà anh hằng mơ ước. Cả hai đều đã trưởng thành, đã thay đổi, đã trở thành những phiên bản tốt hơn của chính mình, nhưng trên những con đường khác nhau. Giống như khi bạn nhìn lại một bức ảnh cũ, bạn có thể mỉm cười với nó, trân trọng những kỷ niệm, nhưng bạn biết rằng bạn không thể quay ngược thời gian để sống lại khoảnh khắc đó.
Minh Khang khẽ lắc đầu, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng sự giải thoát. Anh không còn cảm thấy day dứt, không còn cảm thấy một nỗi đau âm ỉ nào khi đi qua "Dấu Chân Mưa." Chỉ còn lại sự bình yên. Anh đã chấp nhận rằng câu chuyện của anh và Yến Chi đã có một cái kết. Một cái kết không phải là sự đoàn tụ, nhưng là sự chấp nhận và thấu hiểu. Nó đẹp theo một cách rất riêng, không bi lụy, không hờn trách, mà đầy trưởng thành.
***
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, rời xa con hẻm nhỏ và quán cafe "Dấu Chân Mưa." Cảnh vật hai bên đường lướt qua nhanh chóng, những hàng cây xanh, những ngôi nhà cao tầng, dòng người hối hả trên phố. Minh Khang cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ hoàn toàn. Nó không phải là cảm giác trống rỗng sau một cuộc chia tay, mà là sự thanh thản khi một chương cũ đã được khép lại một cách trọn vẹn, để nhường chỗ cho một chương mới.
Anh siết nhẹ vô lăng, cảm nhận sự chắc chắn của khối kim loại lạnh dưới lòng bàn tay. Anh không hối tiếc, không bi lụy, chỉ đơn thuần là chấp nhận và vững vàng tiến bước. Con đường phía trước rộng mở, hứa hẹn những điều mới mẻ và đầy thử thách. Anh nhìn thẳng về phía trước, nơi ánh nắng cuối buổi sáng rực rỡ chiếu rọi.
"Dấu Chân Mưa vẫn ở đó," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm và rõ ràng hơn bao giờ hết, "nhưng anh đã không còn là người đàn ông của những ngày xưa cũ. Yến Chi cũng vậy."
Anh biết, Yến Chi giờ đây cũng đang bình yên, hạnh phúc với lựa chọn của mình. Điều đó khiến anh cảm thấy nhẹ lòng. Họ không ở bên nhau, nhưng cả hai đều đã tìm thấy con đường của riêng mình, tìm thấy hạnh phúc trong phiên bản trưởng thành của chính họ. Và như vậy, là đủ.
Minh Khang khẽ mỉm cười, một nụ cười tự tin và mãn nguyện. Anh đã từng là một người đàn ông bị ám ảnh bởi sự nghiệp, bởi những mục tiêu vật chất. Nhưng giờ đây, anh là một người đàn ông đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời, trong những giá trị bền vững, trong sự đóng góp cho cộng đồng. Anh đã học được cách cân bằng, cách yêu thương bản thân, và cách chấp nhận những lẽ thường của cuộc sống. Anh đã từng nghĩ tình yêu là một cuộc chiến, nhưng giờ anh hiểu, tình yêu là sự chấp nhận, là sự tự do cho cả hai.
Chiếc xe rẽ vào một con đường lớn hơn, dẫn ra ngoại ô thành phố, nơi những cánh đồng xanh mướt và những dự án xây dựng mới đang dần hình thành. Phía xa, anh đã nhìn thấy những chiếc cần cẩu khổng lồ vươn mình lên bầu trời, những khung thép đang được dựng. Đó là nơi công trường dự án mới của anh đang chờ đợi. Nơi anh sẽ kiến tạo những không gian xanh, những khu dân cư thân thiện với môi trường, hiện thực hóa tầm nhìn của mình về một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Anh hướng về phía đó, với một trái tim thanh thản và một tâm hồn đầy nhiệt huyết. Câu chuyện của anh và Yến Chi đã khép lại, không phải bằng một kết thúc bi kịch, mà bằng một sự chấp nhận ngọt ngào pha lẫn cay đắng. Họ đã yêu nhau, ở những phiên bản khác nhau, ở những thời điểm không trùng khớp. Nhưng điều quan trọng là, cả hai đều đã tìm thấy hạnh phúc và bình yên trên con đường riêng của mình. Và đó, có lẽ, chính là cái kết đẹp nhất cho câu chuyện tình yêu lỡ nhịp của họ. Minh Khang hít thở sâu, cảm nhận mùi đất mới, mùi xi măng và mùi cỏ cây thoang thoảng. Anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương tràn ngập ý nghĩa và niềm vui.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.