Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 393: Dòng Chảy Riêng Biệt: Nơi Hạnh Phúc Đơm Hoa
Dưới ánh đèn lấp lánh của thành phố, Yến Chi khẽ đặt tách trà xuống bệ cửa sổ, cảm nhận sự thanh thản lan tỏa trong từng thớ thịt. Cô đã tìm thấy một bến đỗ bình yên, một tương lai mà cô tự tay lựa chọn và tin tưởng. Xa xăm, trong một góc khác của thành phố rộng lớn này, một người đàn ông cũng đang tìm thấy sự thanh thản của riêng mình, trong một không gian hoàn toàn khác biệt.
***
Đêm Sài Gòn luôn mang một vẻ đẹp diệu kỳ khi nhìn từ trên cao. Từ sân thượng của tòa nhà Landmark 81, nơi những vì sao dường như chạm được vào tầm tay, Minh Khang và An Nhiên ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn nhỏ, bao quanh bởi những tấm kính cường lực trong suốt. Dưới chân họ, cả thành phố trải dài như một tấm thảm dệt kim khổng lồ, rực rỡ bởi hàng triệu ánh đèn vàng, đỏ, xanh, đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động không ngừng chuyển động. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ quầy bar gần đó chảy tràn trong không khí, hòa cùng tiếng gió đêm mơn man và những cuộc trò chuyện rì rầm của các cặp đôi khác, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, đầy chất lãng mạn. Mùi cocktail tươi mát thoang thoảng trong không khí, dịu nhẹ và dễ chịu.
Minh Khang chậm rãi nhấp một ngụm rượu vang đỏ, vị chát nhẹ và hương trái cây lan tỏa trong khoang miệng. Anh đưa mắt nhìn ra xa, về phía những tòa nhà cao tầng đang phản chiếu ánh trăng bạc. Vóc dáng anh vẫn cao ráo, cân đối, không còn vẻ gầy guộc vì làm việc quá sức như những năm đầu. Khuôn mặt góc cạnh giờ đây toát lên vẻ trưởng thành, thanh thoát, đôi mắt sâu không còn chứa đựng sự mệt mỏi hay suy tư nặng nề, mà thay vào đó là sự điềm tĩnh và một chút ánh cười lấp lánh. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, được là phẳng phiu, kết hợp với quần kaki màu be, trông vừa lịch lãm vừa thoải mái. Chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc vẫn nằm gọn trên cổ tay anh, không còn là biểu tượng của áp lực thời gian mà là minh chứng cho dòng chảy của sự trưởng thành và chấp nhận.
An Nhiên ngồi đối diện anh, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên vai, khuôn mặt thanh tú với nụ cười nhẹ nhàng. Cô mặc một chiếc váy lụa màu kem, tinh tế và sang trọng, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn, phản chiếu những vì sao và ánh sáng thành phố. Cô cũng nhấp một ngụm cocktail, sau đó khẽ đặt ly xuống.
“Anh Khang, anh nghĩ cuộc sống có phải là một bức tranh lớn không?” An Nhiên cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư. “Mỗi người một nét vẽ, và không nhất thiết phải ghép lại thành một bức hoàn chỉnh để thấy nó đẹp.”
Minh Khang quay đầu lại, nhìn vào mắt cô, đôi môi khẽ nở nụ cười. Nụ cười ấy không còn là sự gượng gạo hay che giấu, mà là sự nhẹ nhõm, bình yên từ tận đáy lòng. “Anh từng nghĩ mình phải vẽ một bức thật hoàn hảo, phải có đủ mọi màu sắc, đủ mọi chi tiết. Anh từng tin rằng, nếu không hoàn hảo, thì không xứng đáng. Nhưng giờ anh hiểu, mỗi nét vẽ đều có giá trị riêng, và quan trọng là người vẽ có thấy nó đẹp hay không. Có những bức tranh chỉ đẹp khi nhìn từ xa, và có những bức chỉ đẹp khi mỗi nét vẽ đứng một mình, tỏa sáng theo cách riêng của nó.”
Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những ánh đèn đang nhấp nháy phía xa, như đang lướt qua những ký ức đã qua. Anh từng là một người đàn ông bị ám ảnh bởi sự ổn định, bởi cái gọi là “đúng thời điểm”. Anh đã từng để tuột mất những cơ hội, những cảm xúc chỉ vì anh cảm thấy mình chưa “đủ”, chưa “xứng đáng”. Nhưng những ngày tháng đó đã ở lại phía sau. Thời gian, cùng với những trải nghiệm, đã mài giũa anh, biến anh từ một người đàn ông với những nguyên tắc cứng nhắc thành một người đàn ông thấu hiểu hơn, bao dung hơn với chính mình và với cuộc đời.
An Nhiên lắng nghe anh nói, ánh mắt cô không hề rời khỏi anh, thể hiện sự thấu hiểu và đồng điệu hiếm có. Cô không cố gắng phán xét hay đưa ra lời khuyên, mà chỉ đơn giản là lắng nghe, là hiện diện. Điều đó khiến Minh Khang cảm thấy vô cùng thoải mái và được là chính mình.
“Vậy bức tranh của anh bây giờ, nó như thế nào?” An Nhiên hỏi, giọng cô chứa đựng sự tò mò chân thành.
Minh Khang nhìn ra xa lần nữa, một thoáng suy tư lướt qua trên gương mặt anh, nhưng không phải là sự ưu tư hay tiếc nuối, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Anh khẽ thở dài, rồi mỉm cười thanh thản. “Nó vẫn đang được vẽ, An Nhiên à. Có những đường nét mạnh mẽ, có những mảng màu rực rỡ của thành công trong công việc. Có những mảng màu trầm lắng của những bài học, những mất mát. Và cũng có những khoảng trắng, nơi anh đang chờ đợi những màu sắc mới, những trải nghiệm mới. Nhưng anh đã học được cách yêu thích từng nét cọ, từng màu sắc, dù nó không hoàn hảo như anh từng nghĩ. Anh không còn cố gắng ép buộc bức tranh phải theo một khuôn mẫu nào nữa. Anh chấp nhận sự không hoàn hảo, chấp nhận sự thay đổi, và anh tin rằng, chính sự tự do đó đã làm cho bức tranh của anh trở nên độc đáo và đẹp theo cách riêng của nó.”
Anh nâng ly rượu lên, nhìn vào mắt An Nhiên. Trong ánh mắt cô, anh thấy sự thấu hiểu, sự đồng cảm và một chút gì đó của sự ngưỡng mộ. Đó là một cảm giác kết nối chân thành mà anh đã khao khát từ rất lâu, một sự đồng điệu không cần phải nói ra bằng lời. Một thoáng hình ảnh của Yến Chi lướt qua tâm trí anh, không phải là một nỗi tiếc nuối day dứt, mà là một sự chấp nhận bình lặng. Cô ấy là một nét vẽ quan trọng trong quá khứ của anh, một mảng màu đã từng làm anh xao động. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, bức tranh của mỗi người là độc lập, và không phải nét vẽ nào cũng cần phải hòa quyện vào nhau để tạo nên vẻ đẹp tổng thể. Anh khẽ gật đầu, như tự nhủ rằng mọi thứ đã đúng như nó phải thế. Cuộc đời đã sắp đặt họ đi trên hai con đường riêng, để cả hai cùng tìm thấy phiên bản hạnh phúc của chính mình.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua khung cửa sổ lớn của căn hộ, đổ một vệt vàng ấm áp lên sàn gỗ. Gió nhẹ thổi vào từ ban công nhỏ, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng và mùi sách cũ từ giá sách đồ sộ. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm dưới tầng trệt, tất cả tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc, ấm cúng của một buổi sáng cuối tuần bình yên. Yến Chi và Thế Vinh đang cùng nhau sắp xếp lại căn hộ của cô, chuẩn bị cho một cuộc sống chung.
Căn hộ vẫn giữ phong cách tối giản kết hợp vintage mà Yến Chi yêu thích, nhưng giờ đây có thêm những nét chấm phá mới. Thế Vinh vừa chuyển một vài món đồ của anh đến: một chiếc loa nghe nhạc cổ điển, vài cuốn sách chuyên ngành về thiết kế nội thất, và đặc biệt là một bức tranh sơn dầu trừu tượng với gam màu đất trầm ấm. Yến Chi, với dáng người thanh thoát và mái tóc dài buông xõa tự nhiên, đang đứng trước bức tường trống, ướm thử vị trí cho bức tranh. Khuôn mặt cô tươi tắn, đôi mắt toát lên sự thông minh và linh hoạt, lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jeans, nhưng vẫn toát lên vẻ tự tin và rạng rỡ.
Thế Vinh, với vẻ ngoài trưởng thành và đôi mắt có hồn, từ phía sau vòng tay ôm lấy Yến Chi, cằm anh tựa nhẹ vào vai cô. Mùi hương nam tính, ấm áp của anh bao bọc lấy cô, mang lại cảm giác an toàn và vững chãi. Anh mặc một chiếc áo sơ mi denim và quần kaki, trông vừa khỏe khoắn vừa điềm đạm.
“Em thích vị trí này không? Anh nghĩ nó sẽ làm căn phòng ấm áp hơn, và bức tranh sẽ là điểm nhấn hoàn hảo,” Thế Vinh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo chút hài hước.
Yến Chi khẽ tựa đầu vào vai anh, ngước nhìn bức tranh. Cô cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay anh, hơi thở đều đặn phả vào tóc cô. Cảm giác này, sự hiện diện này, chính là điều cô đã tìm kiếm bấy lâu. Không phải là những lời hứa hẹn xa vời, không phải là những viễn cảnh lãng mạn như trong phim, mà là sự chân thật, giản dị của một cuộc sống được xây dựng từng chút một, với một người đồng hành thấu hiểu và sẻ chia.
“Chỉ cần là anh và em cùng chọn, cùng xây đắp, thì ở đâu cũng ấm áp cả,” Yến Chi đáp, giọng cô trong trẻo và tràn đầy yêu thương. Cô nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ. “Anh có nghĩ mình nên thêm một chậu cây xanh ở góc kia không? Một cây trầu bà leo chẳng hạn, sẽ làm mềm mại không gian hơn rất nhiều.”
Thế Vinh cười khẽ, hôn nhẹ lên tóc cô. “Ý hay đó. Anh sẽ tìm một chậu cây thật đẹp cho em. Mọi thứ cứ dần dần hoàn thiện, như cuộc sống của chúng ta vậy.”
Lời nói của anh chạm đến tận sâu thẳm trái tim Yến Chi. “Mọi thứ cứ dần dần hoàn thiện, như cuộc sống của chúng ta vậy.” Đúng vậy. Hạnh phúc không phải là một cái đích đến hoàn hảo ngay lập tức, mà là một hành trình dài của sự vun đắp, của những lựa chọn nhỏ nhặt mỗi ngày, của sự kiên định và niềm tin. Cô nhìn ra khung cửa sổ, những tia nắng len lỏi qua tán cây, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên tường. Một thoáng ký ức về quán cà phê ‘Dấu Chân Mưa’ chợt hiện về, về những lần lỡ hẹn, những khoảnh khắc mà cô đã từng nghĩ là định mệnh nhưng lại không thể thành hiện thực. Ly cà phê sứ, biểu tượng cho những cuộc gặp gỡ định mệnh không thành, giờ đây chỉ còn là một mảnh ghép của quá khứ.
Ngày trước, cô đã từng ôm ấp một mơ mộng về một tình yêu lãng mạn như trong truyện cổ tích, về một người đàn ông sẽ đến và lấp đầy mọi khoảng trống trong cuộc đời cô. Nhưng cuộc sống đã dạy cô rằng, hạnh phúc không đến từ việc chờ đợi một người hoàn hảo, mà đến từ việc tìm thấy một người có thể cùng cô xây dựng sự hoàn hảo từ những điều không hoàn hảo. Minh Khang là một người đàn ông tốt, không thể phủ nhận. Nhưng anh và cô đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, hai thời điểm không trùng khớp. Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Điều đó không có nghĩa là ai sai, ai đúng, mà chỉ đơn giản là sự trớ trêu của thời gian.
Giờ đây, cô không còn cảm thấy tiếc nuối hay day dứt. Mọi thứ đã đúng như nó phải thế. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình, không phải ở một nơi xa xôi, một tương lai mơ hồ, mà ở chính nơi đây, trong căn hộ ấm cúng này, bên cạnh Thế Vinh – người đàn ông kiên định, ấm áp và luôn đặt cô lên hàng đầu. Cô đã chọn hạnh phúc hiện tại, chọn một cuộc sống bình yên, thực tế, nơi cô được là chính mình và cùng người mình yêu kiến tạo nên một tương lai vững chắc.
Yến Chi khẽ nắm lấy tay Thế Vinh, siết nhẹ. Anh cũng đáp lại bằng một cái siết tay ấm áp. Cả hai cùng ng��m nhìn căn phòng đang dần trở thành tổ ấm mơ ước của họ. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi Yến Chi, tràn đầy niềm hạnh phúc và sự bình yên. Cô biết, hành trình phía trước sẽ còn nhiều điều để khám phá, nhưng cô tin rằng, với Thế Vinh, cô có thể đối mặt với mọi thứ. Đây là hiện tại mà cô đã chọn, và cô hoàn toàn mãn nguyện.
***
Chiều cùng ngày, trong một phòng triển lãm nghệ thuật đương đại nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, Minh Khang một mình đi dạo, đôi mắt sâu hút chăm chú vào từng tác phẩm. Không gian triển lãm mang kiến trúc công nghiệp hiện đại, với tường trắng tinh khôi, trần cao vút và sàn bê tông mài bóng loáng. Hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp được điều chỉnh cẩn thận, chỉ tập trung làm nổi bật những tác phẩm nghệ thuật, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh lặng, mời gọi sự chiêm nghiệm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của anh vang vọng trong không gian vắng lặng, hòa cùng tiếng nhạc ambient du dương phát ra từ những chiếc loa ẩn mình. Mùi sơn mới còn vương vấn, xen lẫn mùi gỗ và mùi giấy từ các tác phẩm, tạo nên một hương thơm đặc trưng của nghệ thuật.
Anh dừng lại trước một bức tranh trừu tượng khổ lớn. Đó là một tổng thể phức tạp của những đường nét đứt quãng, những mảng màu tưởng chừng như không liên quan, những khoảng trống lớn và sự kết nối không hoàn chỉnh. Có những đường màu xanh lam mạnh mẽ, có những vệt vàng cam rực rỡ, nhưng chúng không hề chạm vào nhau, mà chỉ lơ lửng, tồn tại song song, tạo nên một sự hài hòa đến lạ lùng. Thoạt nhìn, bức tranh có vẻ rời rạc, nhưng khi lùi lại một bước, anh nhận ra chính sự đứt gãy, sự không hoàn chỉnh ấy lại tạo nên một vẻ đẹp độc đáo, một ý nghĩa sâu sắc.
“Khoảng cách... đôi khi lại tạo nên vẻ đẹp riêng,” Minh Khang lẩm bẩm, giọng anh khẽ khàng, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. “Như những đường nét này, chúng không chạm vào nhau, nhưng lại cùng tồn tại, cùng tạo nên một ý nghĩa. Chúng không cần phải hòa quyện, không cần phải thuộc về nhau để được coi là đẹp, là có giá trị.”
Trong tâm trí anh, bức tranh ấy giống như một ẩn dụ hoàn hảo cho câu chuyện của anh và Yến Chi. Hai con người, hai đường nét riêng biệt, hai mảng màu rực rỡ theo cách riêng của mình. Họ đã từng lướt qua nhau, từng chạm vào cuộc đời nhau, từng tạo nên những rung động sâu sắc. Nhưng họ không bao giờ thực sự hòa quyện, không bao giờ thực sự kết nối theo cách mà cả hai mong muốn ở cùng một thời điểm. Khi anh cố gắng níu giữ, cô lại muốn bay xa. Khi anh bắt đầu mệt mỏi và muốn dừng lại, cô lại đang vững vàng trên đôi chân của mình. Và khi anh cuối cùng đã sẵn sàng để yêu, để ổn định, cô lại không còn chờ đợi anh nữa.
Sự trớ trêu của thời điểm, của những phiên bản không trùng khớp. Anh từng dằn vặt mình rất nhiều vì điều đó, từng ôm ấp một nỗi tiếc nuối âm ỉ trong lòng. Anh từng nghĩ rằng, chỉ khi cả hai cùng ở một phiên bản hoàn hảo, cùng đúng thời điểm, thì tình yêu mới có thể thăng hoa. Nhưng giờ đây, đứng trước bức tranh trừu tượng này, anh chợt nhận ra một sự thật sâu sắc hơn: không phải lúc nào tình yêu cũng là sự gắn kết, sự hòa quyện tuyệt đối. Đôi khi, nó là sự tôn trọng những con đường riêng, là sự chấp nhận rằng mỗi người đều có quyền vẽ nên bức tranh cuộc đời mình theo cách riêng biệt, và vẫn có thể tìm thấy hạnh phúc, sự hài hòa.
Minh Khang khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản. Đó không phải là nụ cười của sự cam chịu, mà là nụ cười của sự thấu hiểu và buông bỏ. Anh đã hoàn toàn chấp nhận. Anh không còn cảm thấy gợn chút lăn tăn nào về quá khứ. Yến Chi đã tìm thấy hạnh phúc của riêng cô ấy, một hạnh phúc trọn vẹn và đúng thời điểm. Còn anh, anh cũng đang tìm thấy hạnh phúc của mình, không phải bằng cách chạy theo một hình mẫu lý tưởng, mà bằng cách trân trọng những gì anh đang có, những con người đang hiện diện trong cuộc đời anh, và những trải nghiệm đang đến. An Nhiên là một khởi đầu mới, một mảng màu mới đầy hứa hẹn trong bức tranh cuộc đời anh, không vội vã, không áp lực, chỉ đơn giản là sự đồng điệu và sẻ chia.
Anh quay lưng rời đi, bước chân vững chãi và dứt khoát. Ánh mắt anh không còn nhìn lại, không còn vấn vương với những gì đã qua, mà chỉ hướng về phía trước. Nơi đó, những điều tốt đẹp đang chờ đợi, những mảng màu mới đang chờ được vẽ, và một tương lai rạng rỡ đang mở ra. Minh Khang biết, anh đã tìm thấy sự bình yên của mình, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận những dòng chảy riêng biệt của cuộc đời, nơi hạnh phúc có thể đơm hoa theo rất nhiều hình thức khác nhau, không nhất thiết phải là ở bên nhau. Anh đã học được cách yêu thích bức tranh không hoàn hảo của chính mình, và của cả những người khác.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.