Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 394: Bình Yên Trong Sự Lệch Pha: Lời Chấp Nhận Cuối Cùng
Minh Khang rời khỏi phòng trưng bày nghệ thuật, bước chân vững chãi và dứt khoát. Ánh mắt anh không còn nhìn lại, không còn vấn vương với những gì đã qua, mà chỉ hướng về phía trước, nơi những điều tốt đẹp đang chờ đợi, những mảng màu mới đang chờ được vẽ, và một tương lai rạng rỡ đang mở ra. Anh biết, anh đã tìm thấy sự bình yên của mình, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận những dòng chảy riêng biệt của cuộc đời, nơi hạnh phúc có thể đơm hoa theo rất nhiều hình thức khác nhau, không nhất thiết phải là ở bên nhau. Anh đã học được cách yêu thích bức tranh không hoàn hảo của chính mình, và của cả những người khác.
Khi Minh Khang trở về căn penthouse của mình, hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây thành phố. Ánh nắng vàng cam rực rỡ len lỏi qua những tấm kính cường lực từ sàn đến trần, đổ tràn vào không gian sống hiện đại, tối giản nhưng vô cùng sang trọng của anh. Nơi đây, mọi thứ đều được sắp đặt tinh tế, từ bộ sofa da Ý màu xám tro, chiếc bàn cà phê bằng đá cẩm thạch nguyên khối, cho đến những tác phẩm điêu khắc nhỏ đặt trên kệ gỗ óc chó. Cả căn phòng tràn ngập mùi hương gỗ quý và một chút tinh dầu chanh sả dịu nhẹ, mà An Nhiên đã gợi ý anh dùng để thư giãn.
Anh thả mình xuống chiếc ghế bành bọc da êm ái, đối diện với khung cửa sổ khổng lồ nhìn ra toàn cảnh thành phố đang bắt đầu lên đèn. Hàng triệu ánh đèn nhỏ li ti bắt đầu nhấp nháy, tựa như một dải ngân hà nhân tạo đang từ từ hiện ra trên nền trời tím sẫm. Một bản nhạc cổ điển không lời, dịu dàng và sâu lắng, phát ra từ hệ thống âm thanh ẩn mình, lấp đầy không gian tĩnh lặng. Tiếng gió rít khẽ qua khe cửa sổ, hòa cùng tiếng nước chảy rì rầm từ hồ bơi vô cực nhỏ ngoài ban công, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh tại.
Minh Khang không bật đèn. Anh muốn đắm chìm trong thứ ánh sáng nhập nhoạng này, nơi ranh giới giữa ngày và đêm, giữa thực tại và hồi ức trở nên mơ hồ. Anh với tay lấy một chai vang đỏ loại hảo hạng từ tủ rượu âm tường. Anh không có ý định uống để say, chỉ là muốn tìm một chút chất xúc tác cho những suy tư đang cuộn trào trong lòng. Tiếng nút chai bật ra khẽ khàng, rồi tiếng rượu đỏ sóng sánh chảy vào chiếc ly pha lê, tạo nên một âm thanh nhỏ bé nhưng rõ ràng trong sự yên tĩnh bao trùm.
Nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ và hương trái cây lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh nhắm mắt lại, và như một thước phim quay chậm, những ký ức về Yến Chi, về năm năm lỡ lầm, về lời tỏ tình muộn màng và sự từ chối nhẹ nhàng của cô hiện về rõ nét. Anh nhớ cái lần đầu tiên gặp cô ở "Dấu Chân Mưa", cô gái có đôi mắt buồn nhưng đầy sức sống, ngồi đọc sách trong góc quán. Nhớ những lần tình cờ gặp lại, mỗi năm một lần, mỗi lần một câu chuyện, một phiên bản khác của cả hai.
Anh nhớ những đêm anh lao đầu vào công việc, tin rằng chỉ khi có sự nghiệp vững vàng mới xứng đáng yêu ai đó. Anh nhớ những lúc nhìn thấy Yến Chi tươi cười bên người khác, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả, giữa tiếc nuối và chấp nhận. Anh nhớ cái ngày anh quyết định bỏ lại sau lưng mọi e ngại, mọi sự tính toán, để nói ra ba từ ấy, ba từ mà anh đã giữ kín quá lâu. Và anh nhớ nụ cười dịu dàng của cô, ánh mắt bao dung nhưng kiên định khi cô nói: "Em đã sẵn sàng để yêu, nhưng không phải với anh."
Minh Khang mở mắt, đưa tay lên chạm vào mặt kính cửa sổ lạnh lẽo. Thành phố bên ngoài đã hoàn toàn chìm vào bóng đêm, nhưng lại rực rỡ hơn bao giờ hết bởi vô vàn ánh sáng nhân tạo. Anh từng dằn vặt mình rất nhiều vì những gì đã qua. Anh từng nghĩ, nếu anh sớm nhận ra cảm xúc của mình, nếu anh không quá chú trọng vào sự nghiệp, nếu anh đã khác đi... Thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, đứng trước bức tranh cuộc đời mình, anh nhận ra rằng những "nếu" ấy chỉ là những cơn gió thoảng qua, vô nghĩa.
"Cô ấy đã đúng," Minh Khang lẩm bẩm, giọng anh trầm khẽ, hòa vào tiếng nhạc. "Chúng ta đã yêu nhau... nhưng ở hai phiên bản quá khác biệt. Hai đường thẳng song song, đôi khi lướt qua nhau, đôi khi gần đến mức tưởng chừng sẽ chạm vào, nhưng không bao giờ giao nhau ở đúng điểm, đúng thời khắc." Anh ngước nhìn lên trần nhà cao vút, cảm giác như đang nhìn vào một khoảng không vô tận. "Mỗi người đều đã có một hành trình riêng, một quỹ đạo riêng. Và giờ đây, mỗi người đều đã tìm thấy bình yên theo cách của mình."
Anh không còn cảm thấy sự giằng xé nội tâm như trước. Thay vào đó là một sự thanh thản lạ lùng, một cảm giác giải thoát. Cuộc sống là một bức tranh phức tạp, không phải lúc nào cũng cần sự hoàn hảo hay những đường nét trùng khớp tuyệt đối. Đôi khi, chính những khoảng trống, những đường nét đứt gãy, những sự "lệch pha" lại tạo nên vẻ đẹp độc đáo, một ý nghĩa sâu sắc hơn.
Minh Khang nhấp thêm một ngụm rượu. Vị chát đã dịu đi, để lại dư vị ngọt ngào. Anh nghĩ về An Nhiên, về những buổi tối trò chuyện đầy ý nghĩa, về sự đồng điệu trong tâm hồn mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ tìm thấy. Mối quan hệ với An Nhiên không phải là một sự thay thế, càng không phải là một sự vội vã. Đó là một khởi đầu mới, một mảng màu mới đầy hứa hẹn trong bức tranh cuộc đời anh, không vội vã, không áp lực, chỉ đơn giản là sự đồng điệu và sẻ chia. Cô ấy không phải là "người đúng thời điểm", mà là người đồng hành cùng anh trên con đường tìm kiếm sự bình yên và hạnh phúc của riêng mình.
Anh đứng dậy, bước đến lan can hồ bơi vô cực. Nước trong hồ phản chiếu ánh sáng từ thành phố, lấp lánh như hàng ngàn viên kim cương. Anh đặt tay lên thành hồ lạnh lẽo, cảm nhận làn gió đêm se lạnh mơn man trên da. Anh đã học được rằng, "sự ổn định" mà anh từng theo đuổi không chỉ là về tiền bạc hay địa vị. Nó còn là sự ổn định trong tâm hồn, sự vững vàng khi đối mặt với những tiếc nuối, và khả năng chấp nhận những gì không thể thay đổi. Anh đã trả một cái giá khá đắt cho bài học này, nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình đã thực sự trưởng thành.
Anh nhìn xuống thành phố rộng lớn bên dưới. Mỗi ánh đèn, mỗi tòa nhà, mỗi con đường đều chứa đựng vô vàn câu chuyện, vô vàn số phận. Ai cũng đang tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình, theo cách riêng của mình. Và có lẽ, "đúng người, sai thời điểm" không phải là một lời nguyền, mà là một lời nhắc nhở rằng cuộc sống luôn vận động, và đôi khi, điều tốt đẹp nhất là chấp nhận và buông bỏ, để những dòng chảy riêng biệt được tự do tìm đến bến bờ của riêng chúng.
Minh Khang quay lưng khỏi khung cảnh thành phố lộng lẫy, đi vào phòng ngủ. Anh không còn cảm thấy cô đơn trong căn penthouse rộng lớn này nữa. Anh đã tìm thấy sự bình yên, không phải trong sự ràng buộc hay sở hữu, mà trong sự chấp nhận và sự tự do của tâm hồn.
***
Sáng hôm sau, bầu trời trong xanh và gió mát. Ánh nắng ban mai rải những vệt sáng vàng óng lên những con phố tấp nập. Minh Khang lái chiếc xe thể thao của mình, lướt qua những đại lộ hiện đại. Một cuộc họp quan trọng với đối tác nước ngoài đang chờ anh, và anh cảm thấy tràn đầy năng lượng, sự tự tin. Anh đã là một Minh Khang của hiện tại, không còn bị quá khứ ràng buộc.
Khi chiếc xe của anh đi ngang qua một con hẻm nhỏ quen thuộc, anh bất giác giảm tốc độ. Con hẻm vẫn vậy, yên tĩnh và hoài niệm, với những bức tường rêu phong, những dây điện chằng chịt, và đặc biệt là cây hoa giấy lớn phủ đầy những chùm hoa tím hồng rực rỡ, rủ xuống mái hiên nhà. Mùi hoa giấy dịu nhẹ thoảng vào trong xe qua khe cửa kính hé mở, xen lẫn mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cũ và thoang thoảng mùi thức ăn từ các căn bếp đang chuẩn bị bữa sáng.
Cuối con hẻm, Quán Cafe "Dấu Chân Mưa" hiện ra trong tầm mắt anh. Quán vẫn đó, nhỏ nhắn, ấm cúng, với những ô cửa kính lớn và chiếc bảng hiệu gỗ đơn sơ. Đây là nơi mọi thứ bắt đầu. Nơi anh lần đầu tiên bắt gặp ánh mắt của Yến Chi, nơi những rung động đầu tiên nhen nhóm. Và cũng là nơi, không lâu trước đây, anh đã cố gắng viết lại một cái kết khác cho câu chuyện của họ, nhưng bất thành.
Minh Khang không dừng lại. Anh chỉ chậm rãi lướt qua, ánh mắt dừng lại ở quán cà phê đó một khoảnh khắc dài, đủ để những hình ảnh cũ lướt qua trong tâm trí anh như một đoạn phim câm. Anh nhìn thấy Yến Chi ngồi đó, với mái tóc dài buông xõa, gương mặt nghiêng nghiêng đọc sách. Anh nhìn thấy mình, trẻ tuổi, đầy tham vọng, chưa nhận ra rằng mình đang bỏ lỡ điều gì.
Nhưng giờ đây, sự day dứt đã không còn. Thay vào đó là một sự chấp nhận lặng lẽ, một sự bình yên đến lạ lùng. Anh không còn muốn quay ngược thời gian, không còn muốn thay đổi bất cứ điều gì. Mỗi khoảnh khắc, mỗi lựa chọn, mỗi lần lỡ nhịp đều đã góp phần tạo nên Minh Khang của ngày hôm nay, một người đàn ông trưởng thành hơn, thấu hiểu hơn, và quan trọng nhất, đã biết cách yêu thương chính mình và những người xung quanh một cách trọn vẹn nhất.
"Đây là nơi mọi thứ bắt đầu... và cũng là nơi mọi thứ nên kết thúc," Minh Khang tự nhủ, giọng anh khẽ khàng, chất chứa sự mãn nguyện. "Một kết thúc đẹp cho một câu chuyện đẹp, dù không trọn vẹn theo cách mà tuổi trẻ từng mơ ước."
Anh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản hiện trên môi. Nụ cười ấy không có chút tiếc nuối nào, chỉ có sự bình an và cái nhìn hướng về phía trước. Anh đạp ga, chiếc xe lướt đi êm ái, hòa vào dòng xe cộ tấp nập của thành phố. Anh không ngoái đầu lại. Không còn cần phải nhìn lại nữa.
Chiếc xe lướt đi, mang theo một Minh Khang mới, đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ để hướng về tương lai. Anh biết, Yến Chi đang hạnh phúc với lựa chọn của cô ấy. Và anh, anh cũng đang trên con đường tìm kiếm và xây dựng hạnh phúc của riêng mình. Có những người không phải là "không đúng", chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và điều đó, cuối cùng, cũng không phải là một bi kịch. Nó chỉ là một phần của cuộc sống, một dòng chảy không ngừng, nơi mỗi cá nhân tìm thấy sự bình yên trong chính con đường riêng biệt của mình. Minh Khang đã chấp nhận điều đó, và anh cảm thấy mình chưa bao giờ thanh thản đến thế.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.