Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 397: Bình Minh Mới Của Yến Chi: Sắc Màu Của Hạnh Phúc
Minh Khang đã tìm thấy sự thanh thản trong khoảnh khắc hiện tại, chấp nhận những gì đã qua và sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình. Cùng lúc đó, ở một góc khác của thành phố rộng lớn này, Yến Chi cũng đang rạng rỡ đón chào bình minh của riêng cô, bình minh không chỉ của một ngày mới mà là của cả một tương lai tươi sáng, được cô tự tay dệt nên bằng những gam màu rực rỡ của hạnh phúc và sự mãn nguyện.
***
Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ lớn của căn hộ chung cư cũ kỹ, rải một vệt sáng ấm áp lên sàn gỗ. Đó là một căn hộ mang đậm dấu ấn của thời gian, với những mảng tường gạch trần được giữ nguyên, kết hợp cùng nội thất tối giản và những chậu cây xanh mướt mắt, tạo nên một không gian vừa hoài niệm vừa hiện đại, đúng như phong cách mà Yến Chi vẫn luôn theo đuổi. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa như một bản giao hưởng êm dịu của thành phố, hòa lẫn với tiếng cười nói râm ran của những đứa trẻ hàng xóm và một giai điệu jazz nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa cổ điển đặt trên giá sách. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng quyện với hương hoa nhài dịu nhẹ từ ban công, đôi khi xen lẫn mùi giấy cũ từ những cuốn sách đã sờn gáy, tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ.
Yến Chi và Thế Vinh đang ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa bọc vải linen màu kem, tay lật giở từng trang bản thiết kế nội thất. Chiếc bàn cà phê thấp phía trước đặt đầy những mẫu vật liệu nhỏ: một mảnh gỗ sồi thô, một viên gạch lát sàn màu xám tro, và cả những tấm vải rèm với nhiều họa tiết khác nhau. Ánh mắt cô lướt qua từng chi tiết, đôi khi dừng lại ở một ô vuông nhỏ trên bản vẽ, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Thế Vinh nghiêng đầu nhìn cô, mái tóc hơi dài chạm nhẹ vào vai áo khoác da màu nâu sẫm của anh, đôi mắt anh ánh lên vẻ trìu mến và một sự thấu hiểu sâu sắc.
“Em muốn phòng làm việc có cửa sổ lớn, để ánh sáng tự nhiên tràn vào, đúng không?” Thế Vinh hỏi, giọng trầm ấm, ngón tay anh nhẹ nhàng lướt trên bản vẽ, chỉ vào khu vực mà cô đã đánh dấu. Anh luôn biết cách đặt câu hỏi, không phải để kiểm tra, mà để khẳng định rằng anh lắng nghe, rằng anh thực sự quan tâm đến từng ước muốn nhỏ bé của cô.
Yến Chi gật đầu lia lịa, đôi mắt cô sáng lên rạng rỡ. “Đúng vậy! Ánh sáng là linh hồn của mọi tác phẩm, anh biết đấy. Và một góc nhỏ cho cây xanh, để em luôn thấy được sự sống và nguồn cảm hứng. Em muốn nó là nơi mà em có thể ngồi hàng giờ mà không cảm thấy mệt mỏi, nơi mà mọi ý tưởng đều có thể nở hoa.” Cô nói, rồi chỉ tay vào một vị trí khác trên bản vẽ, nơi cô phác thảo một chiếc giá sách âm tường, cao sát trần, chất đầy những cuốn sách đủ mọi thể loại. “Và một thư viện nhỏ, nơi chúng ta có thể cùng nhau đọc sách vào những buổi chiều mưa. Anh nghĩ sao về màu xanh rêu cho bức tường này?”
Thế Vinh mỉm cười, ánh mắt anh lấp lánh. “Rất tuyệt vời, Chi. Anh thích ý tưởng đó. Màu xanh rêu sẽ mang lại cảm giác bình yên, như một khu rừng nhỏ trong nhà chúng ta vậy. Em luôn có những ý tưởng tuyệt vời để biến một không gian thành một câu chuyện.” Anh đưa tay xoa nhẹ lên lưng cô, một cử chỉ quen thuộc, đầy yêu thương và an ủi. Hơi ấm từ bàn tay anh lan tỏa qua lớp áo mỏng, thấm vào da thịt cô, mang lại một cảm giác an toàn và thân thuộc.
Họ tiếp tục bàn luận, không chỉ về những bức tường hay đồ nội thất, mà còn về cách họ sẽ kết hợp không gian sống và không gian sáng tạo của Yến Chi. Căn hộ mới này không chỉ là một tổ ấm, mà còn là Studio Sắc Màu phiên bản thu nhỏ, nơi cô có thể tự do sáng tạo, vẽ nên những bức tranh của riêng mình. Yến Chi hình dung ra những buổi sáng sớm, khi ánh nắng đầu tiên rọi vào phòng làm việc, đánh thức những gam màu trên toan vẽ. Cô hình dung ra những buổi tối, khi cô và Thế Vinh cùng ngồi đọc sách, tiếng nhạc jazz vẫn êm dịu vang lên, và mùi trà thảo mộc vẫn thoang thoảng trong không khí.
“Anh nhớ không, lần trước mình nói về chuyến đi đến Hội An vào mùa thu này?” Yến Chi hỏi, đột nhiên chuyển chủ đề, đôi mắt cô nhìn xa xăm như đang vẽ ra một khung cảnh trong tâm trí. “Em muốn chụp thật nhiều ảnh, và có thể là vẽ một bộ tranh về những con phố cổ. Anh nghĩ sao nếu chúng ta dành trọn một tuần ở đó, chỉ để đi bộ, khám phá từng ngóc ngách, và thưởng thức những món ăn địa phương?”
Thế Vinh gật đầu, ánh mắt anh cũng tràn ngập sự háo hức. “Tuyệt vời! Anh đã nghĩ đến việc thuê một căn nhà nhỏ ở đó, có ban công nhìn ra sông Hoài. Chúng ta có thể ngồi đó ngắm đèn lồng, và anh sẽ giúp em mang vác giá vẽ, hay bất cứ thứ gì em cần. Em chỉ việc sáng tạo, còn lại cứ để anh lo.” Anh nói, giọng điệu ẩn chứa một sự hóm hỉnh nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại vô cùng chân thành.
Yến Chi bật cười, một tiếng cười trong trẻo, sảng khoái. Cô đứng dậy, đi đến chiếc kệ bếp nhỏ, lấy ra hai tách sứ trắng tinh và hộp trà hoa cúc. “Thế thì anh phải pha trà cho em rồi,” cô nói, vừa nói vừa pha trà, động tác mềm mại và uyển chuyển. Mùi hoa cúc thơm dịu lan tỏa, làm dịu đi mọi căng thẳng còn vương vấn trong không khí. Thế Vinh nhìn theo bóng dáng cô, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và bình yên. Anh biết rằng, những khoảnh khắc giản dị như thế này, những cuộc trò chuyện về tương lai, về những điều nhỏ nhặt làm nên hạnh phúc, chính là điều mà anh đã tìm kiếm bấy lâu nay.
Khi Yến Chi đặt tách trà xuống bàn, Thế Vinh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, ngón tay anh vuốt ve mu bàn tay mềm mại. “Anh cảm thấy rất may mắn, Chi. May mắn vì được ở bên em, được cùng em xây dựng những điều này.”
Yến Chi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. “Em cũng vậy, Vinh. Em chưa bao giờ cảm thấy bình yên và hạnh phúc đến thế. Mọi thứ cứ như thể đang vào đúng quỹ đạo của nó, mọi mảnh ghép đều tìm thấy vị trí của mình.” Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để mùi trà, mùi hoa nhài, và hơi ấm từ Thế Vinh bao bọc lấy mình. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình đã tìm thấy một bến đỗ bình yên, nơi cô có thể tự do là chính mình, và được yêu thương trọn vẹn. Những gì đã qua, dù là những nuối tiếc hay những bài học, giờ đây chỉ còn là những dấu chân mờ nhạt trên con đường cô đã đi, là những mảnh ghép nhỏ góp phần tạo nên bức tranh hạnh phúc viên mãn của hiện tại.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ấm áp rọi qua cửa sổ lớn của Studio Sắc Màu, đánh thức những gam màu còn đang say ngủ trên toan vẽ. Đây là một không gian rộng rãi, tràn ngập ánh sáng, với những bức tường trắng tinh khôi và sàn gỗ sáng màu. Mùi sơn dầu thoang thoảng quyện với hương cà phê mới pha, tạo nên một không khí đặc trưng của sự sáng tạo. Yến Chi đang đứng trước một bức tranh lớn, cao gần bằng người cô, tay cầm cọ, đôi mắt tập trung cao độ vào từng nét vẽ. Chiếc tạp dề vải jean vương vãi những vết màu, mái tóc dài được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ vầng trán thanh tú.
Bức tranh mà cô đang hoàn thiện là một tác phẩm rực rỡ, mang đậm phong cách của cô: những mảng màu tương phản nhưng hài hòa, những đường nét mạnh mẽ nhưng vẫn mềm mại, uyển chuyển. Đó là một bức tranh trừu tượng, nhưng người xem có thể cảm nhận được sự sống động, sự bùng nổ của năng lượng và niềm hy vọng. Nó giống như một khu vườn bí mật, nơi những đóa hoa của hy vọng và đổi mới đang nở rộ, dưới ánh mặt trời rực rỡ. Từng nét cọ của Yến Chi không chỉ là việc tô điểm màu sắc lên toan, mà còn là việc cô kể một câu chuyện, một hành trình. Mỗi lần cọ chạm vào bề mặt vải, cô lại cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với chính mình, với những cảm xúc và trải nghiệm đã qua.
“Mỗi nét cọ là một câu chuyện, một hành trình,” cô thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa bluetooth. “Không còn những gam màu xám của tiếc nuối, chỉ có sắc màu rực rỡ của hiện tại và tương lai.” Cô lùi lại một bước, nheo mắt nhìn tổng thể bức tranh. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi cô. Cô cảm thấy hoàn toàn kiểm soát được cuộc sống của mình, từ sự nghiệp đang phát triển rực rỡ đến tình yêu viên mãn. Cô đã tìm thấy sự cân bằng, sự hài hòa mà trước đây cô từng khao khát nhưng chưa bao giờ thực sự chạm tới.
Điện thoại cô rung nhẹ. Là một tin nhắn từ Thế Vinh: “Bức tranh thế nào rồi, họa sĩ của anh? Đừng quên nghỉ ngơi và ăn sáng nhé. Yêu em!” Yến Chi mỉm cười ấm áp. Anh luôn biết cách quan tâm cô một cách tinh tế, không quá phô trương nhưng đủ để cô cảm thấy được yêu thương và trân trọng. Cô nhanh chóng lau tay bằng chiếc khăn vải cũ, nhấp một ngụm cà phê đen còn ấm trên bàn. Vị đắng nhẹ của cà phê hòa với hương thơm của sơn dầu, một sự kết hợp quen thuộc và đầy cảm hứng.
Cô chụp vài bức ảnh cận cảnh và toàn cảnh bức tranh, chọn tấm ưng ý nhất và gửi cho Thế Vinh, kèm theo một tin nhắn: “Gần xong rồi anh yêu! Em nghĩ anh sẽ thích gam màu này. Em đang nghỉ ngơi và thưởng thức cà phê đây. Nhớ anh!” Cô biết, anh sẽ mỉm cười khi nhìn thấy bức ảnh, và có thể sẽ gọi điện cho cô ngay sau đó để chia sẻ sự hào hứng. Đó là cách họ kết nối, cách họ chia sẻ niềm vui và sự đam mê trong cuộc sống.
Khi cô đứng ngắm bức tranh thêm một lần nữa, cô nhận ra rằng, đây không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một tấm gương phản chiếu hành trình của chính cô. Từ một cô gái với những gam màu trầm buồn của sự đổ vỡ, đến một người phụ nữ rực rỡ, tràn đầy sức sống và niềm tin vào tương lai. Cô đã học được cách biến những vết sẹo thành những điểm nhấn độc đáo, biến những nỗi đau thành nguồn cảm hứng. Cô không còn là phiên bản của Yến Chi ngày xưa, chờ đợi một điều gì đó mơ hồ. Cô là Yến Chi của hiện tại, chủ động tạo ra hạnh phúc cho chính mình, bằng những nét cọ đầy tự tin và những gam màu rực rỡ của cuộc đời.
***
Chiều hôm đó, Yến Chi hẹn Mai Thư tại Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', nơi mà cả hai đã có vô số kỷ niệm. Căn nhà ống cổ được cải tạo vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ, với những bức tường gạch nhuốm màu thời gian và nội thất gỗ tối màu, mang đến một cảm giác ấm cúng và hoài niệm. Ánh đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, làm nổi bật những bức tranh cũ, những cuốn sách báo xưa và các vật dụng trang trí vintage được sắp đặt tinh tế. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa lẫn với tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những lời trò chuyện thì thầm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, đôi khi còn thoang thoảng hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ phía sau, tạo nên một bầu không khí thân thuộc đến nao lòng.
Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và chiếc váy sành điệu, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy Yến Chi bước vào. Cô vẫy tay gọi, nụ cười rạng rỡ. “Chi! Cậu đến rồi! Lại đây, tớ đã gọi cho cậu một ly cà phê sữa đá quen thuộc rồi đấy.”
Yến Chi mỉm cười, tiến đến bàn quen thuộc của họ ở một góc khuất. Trên bàn đã có sẵn một ly cà phê sữa đá và một chiếc Ly cà phê sứ với họa tiết hoa văn cổ điển, chiếc ly mà cô vẫn thường dùng mỗi khi đến đây. Cô ngồi xuống, ánh mắt lướt qua không gian quen thuộc, cảm thấy một chút bâng khuâng nhưng nhanh chóng thay thế bằng sự thanh thản.
“Thật sự đấy, tớ chưa bao giờ thấy cậu rạng rỡ như bây giờ,” Mai Thư nói ngay khi Yến Chi vừa ngồi xuống, ánh mắt cô bạn thân quét qua Yến Chi từ đầu đến chân. “Tình yêu với Thế Vinh, công việc, mọi thứ đều đúng quỹ đạo của nó. Nhìn cậu cứ như một bông hoa vừa được tưới tắm đầy đủ ấy.”
Yến Chi khẽ cười, đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc vương trên trán. “Cậu quá lời rồi, Thư. Nhưng đúng là tớ cảm thấy mọi thứ thật đúng lúc. Tớ đã học được cách trân trọng những gì mình có, và không còn vội vàng đuổi theo những thứ không thuộc về mình.” Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng ngọt dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng, quen thuộc và dễ chịu.
Mai Thư thở dài một tiếng, nhưng là một tiếng thở dài của sự nhẹ nhõm và vui mừng. “Tớ vẫn nhớ ngày xưa, cậu cứ như một cô bé lạc lối trong mê cung cảm xúc ấy. Cứ mãi nghĩ về những điều đã qua, những điều không thể nào thay đổi. Nhưng giờ đây, cậu đã khác rồi. Trưởng thành hơn, bình yên hơn rất nhiều.”
Yến Chi gật đầu, ánh mắt cô khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa giả định của quán vẫn tí tách rơi trên mái kính. “Phải, tớ đã từng như vậy. Nhưng cuộc sống dạy cho chúng ta nhiều điều, phải không? Tớ nhận ra rằng, có những người không phải là ‘không đúng’, chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ.” Cô nói, những cụm từ ấy bật ra một cách tự nhiên, không còn mang theo chút nặng nề nào của quá khứ. Nó chỉ đơn thuần là một sự chấp nhận, một sự thật hiển nhiên.
Mai Thư nắm lấy bàn tay Yến Chi, ánh mắt cô tràn đầy sự chúc phúc. “Tớ mừng cho cậu, Chi. Thật sự mừng cho cậu. Nhìn cậu hạnh phúc, tớ cũng cảm thấy hạnh phúc lây.”
“Mà nói đến hạnh phúc,” Yến Chi tiếp lời, đôi mắt cô lấp lánh sự phấn khích, “tớ và Vinh đang lên kế hoạch cho một chuyến đi dài ngày đến Châu Âu vào cuối năm nay. Anh ấy muốn cùng tớ khám phá những bảo tàng nghệ thuật ở Paris, những phòng trưng bày ở Florence. Và chúng tớ cũng đang tìm một căn hộ mới, rộng rãi hơn, có đủ không gian cho studio của tớ và một khu vườn nhỏ. Cậu thấy sao? Có muốn tham gia vào việc trang trí không?”
Mai Thư bật cười sảng khoái. “Ôi chao! Nghe thôi đã thấy thú vị rồi! Chắc chắn rồi, tớ sẽ là người đầu tiên tình nguyện giúp cậu chọn rèm cửa và cây cảnh. Cậu biết tớ có mắt thẩm mỹ mà!”
Cuộc trò chuyện của họ tiếp tục xoay quanh những dự định mới, những chuyến đi sắp tới, và cách Yến Chi đã tìm thấy sự cân bằng trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Yến Chi cảm thấy lòng mình thật nhẹ nhõm và an yên. Cô biết rằng, dù quá khứ có những nuối tiếc, nhưng hiện tại của cô lại rực rỡ và tràn đầy hy vọng. Cô đã từng khao khát một tình yêu như định mệnh, nhưng giờ đây cô hiểu rằng, hạnh phúc thật sự không phải là một phép màu hay một sự sắp đặt của số phận, mà là một hành trình tự mình kiến tạo, bằng sự trưởng thành, sự chấp nhận và lòng biết ơn.
***
Tối hôm đó, Nhà Hàng 'Bữa Tối Của Ký Ức' chìm trong ánh đèn vàng lãng mạn, tiếng nhạc không lời du dương vang vọng, tạo nên một không gian riêng tư và ấm cúng. Kiến trúc tân cổ điển với nội thất gỗ tối màu, những chiếc bàn được trải khăn trắng tinh khôi, tô điểm bằng nến và hoa tươi, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí thanh lịch và sang trọng. Mùi thức ăn cao cấp hòa quyện với hương rượu vang thoang thoảng, và mùi hương hoa ly dịu nhẹ từ những lẵng hoa đặt trên bàn. Yến Chi và Thế Vinh ngồi đối diện nhau, ánh nến lung linh phản chiếu trong đôi mắt họ, làm nổi bật vẻ rạng rỡ của cô và sự điềm đạm của anh.
Thế Vinh nhẹ nhàng rót thêm rượu vang đỏ vào ly của Yến Chi, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và tin tưởng. “Anh biết em đã trải qua nhiều điều, Chi. Những vui buồn, những thử thách, tất cả đều đã định hình em thành người phụ nữ tuyệt vời mà anh yêu thương ngày hôm nay. Anh trân trọng tất cả những gì đã qua, và anh chỉ mong được cùng em viết tiếp những chương mới của cuộc đời mình, thật đẹp, thật ý nghĩa.”
Yến Chi mỉm cười, cảm động trước những lời nói chân thành của anh. Cô đặt bàn tay mình lên tay anh, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi. “Em cũng vậy, Vinh. Em chưa bao giờ cảm thấy bình yên và hạnh phúc đến thế. Cảm ơn anh vì đã đến, vì đã yêu thương và chấp nhận em như em vốn có. Anh là một phần không thể thiếu trong bức tranh hạnh phúc của em.”
Họ nói về những kế hoạch cho tương lai, không chỉ là căn hộ mới hay chuyến đi Châu Âu, mà còn là những ước mơ lớn hơn, sâu sắc hơn. Thế Vinh chia sẻ về dự định mở rộng công việc ra thị trường quốc tế, và Yến Chi hào hứng kể về dự án triển lãm cá nhân đầu tiên của mình. Họ bàn về việc xây dựng tổ ấm, về những đứa trẻ mà họ mơ ước sẽ có trong tương lai, về một cuộc sống gia đình ấm cúng và tràn ngập tiếng cười. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt đều chứa đựng sự đồng điệu, sự tin tưởng tuyệt đối vào nhau.
Khi món tráng miệng được dọn ra, Thế Vinh bất ngờ lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ túi áo khoác. Anh đặt nó lên bàn, đẩy nhẹ về phía Yến Chi. “Đây là món quà nhỏ, thay cho lời hứa của anh, rằng anh sẽ luôn ở bên em, trân trọng em, và cùng em đi đến cuối con đường.”
Yến Chi ngạc nhiên mở chiếc hộp. Bên trong là một chiếc vòng cổ bằng bạc với mặt dây chuyền hình ngọn sóng cách điệu, tinh xảo và độc đáo. Ngọn sóng, biểu tượng cho sự tự do, sự biến đổi không ngừng, nhưng cũng là sự mạnh mẽ và kiên cường. “Vinh… nó đẹp quá,” cô thì thầm, đôi mắt cô rưng rưng.
Thế Vinh nhẹ nhàng tháo chiếc vòng ra khỏi hộp, anh đứng dậy đi vòng qua bàn, giúp Yến Chi đeo vào cổ. Những ngón tay anh chạm nhẹ vào làn da cô, truyền đi một hơi ấm dịu dàng. “Ngọn sóng không ngừng vỗ bờ, không ngừng đổi mới. Giống như em vậy, Chi. Luôn tự do, luôn sáng tạo, nhưng cũng luôn tìm thấy bến bờ bình yên để trở về.”
Yến Chi quay lại, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên lan tỏa từ Thế Vinh. Cô hít một hơi thật sâu, để mùi nước hoa thoang thoảng của anh, mùi hoa ly và hương rượu vang hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của hạnh phúc. Cô cảm thấy trọn vẹn, không còn bất kỳ khoảng trống nào trong trái tim. Những kí ức về quá khứ, về những lần lỡ nhịp, giờ đây chỉ là những mảnh ghép mờ nhạt, tô điểm cho bức tranh hiện tại thêm phần sâu sắc. Cô đã chấp nhận tất cả, biết ơn tất cả.
Họ nâng ly rượu, ánh mắt chạm nhau, nụ cười rạng rỡ. “Vì một tương lai tươi sáng và hạnh phúc của chúng ta,” Thế Vinh nói, giọng anh trầm ấm và đầy hứa hẹn.
Yến Chi đáp lại, ánh mắt cô ánh lên niềm tin và tình yêu mãnh liệt. “Và vì những chương mới, thật đẹp, mà chúng ta sẽ cùng nhau viết.”
Trong khoảnh khắc ấy, Yến Chi biết rằng cô đã thực sự tìm thấy bến đỗ của mình. Không phải là một bến đỗ được xây dựng từ những điều kiện hay sự ổn định vật chất, mà là một bến đỗ được tạo nên từ sự thấu hiểu, sự đồng điệu của tâm hồn, và tình yêu chân thành. Cô không còn chờ đợi, không còn tiếc nuối. Cô đã chủ động nắm lấy hạnh phúc của mình, và cùng Thế Vinh, cô đang vẽ nên một bức tranh cuộc đời rực rỡ sắc màu, tràn đầy hy vọng và những hứa hẹn ngọt ngào. Bình minh mới đã thực sự đến, mang theo tất cả những gì cô đã từng mơ ước, và hơn thế nữa.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.