Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 396: Dấu Chân Mưa Trong Ký Ức: Vị Ấm Của Quá Khứ

Khi ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, rải những vệt vàng cam lên những con phố quen thuộc, Yến Chi trở về căn hộ của mình. Không gian bên trong đã chìm trong ánh hoàng hôn dịu nhẹ. Tiếng nhạc jazz không lời vẫn đang phát khe khẽ từ chiếc máy phát đĩa than cũ kỹ, những giai điệu êm ái lấp đầy căn phòng, mang theo một chút gì đó hoài niệm, lãng mạn. Cô cởi chiếc váy bohemian, thay vào bộ đồ ở nhà thoải mái, rồi ngồi xuống chiếc sofa êm ái, nơi có chiếc đèn sàn ánh vàng dịu hắt sáng một góc. Cô lại cầm cuốn sách lên, nhưng lần này, cô thực sự đọc, từng câu chữ thấm dần vào tâm trí.

Thời gian trôi qua thật nhẹ nhàng, êm đềm. Khi tiếng khóa cửa vang lên, Yến Chi ngẩng đầu lên, mỉm cười. Thế Vinh đã về. Anh bước vào, dáng người trưởng thành, có chút phong trần trong chiếc áo da quen thuộc. Đôi mắt có hồn của anh dừng lại ở cô, nụ cười phóng khoáng hiện lên trên môi.

"Anh về rồi," anh nói, giọng trầm ấm, điềm đạm. "Em đợi anh à?"

Yến Chi khép cuốn sách lại, đặt nó sang một bên. "Anh về rồi. Em vừa đọc xong một chương sách hay." Cô đứng dậy, bước đến ôm nhẹ lấy anh. Hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa, mang theo mùi hương quen thuộc của gió bụi đường phố và một chút mùi da thuộc.

Thế Vinh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên tóc cô, rồi khẽ vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô. "Hôm nay em có vẻ vui hơn mọi ngày," anh nhận xét, đôi mắt anh ánh lên sự yêu thương và thấu hiểu.

Yến Chi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô tràn đầy yêu thương và tin tưởng nhìn vào anh. "Em đã tìm thấy sự bình yên thực sự, Thế Vinh ạ. Cảm ơn anh vì đã ở đây, đúng lúc này." Cô siết nhẹ vòng tay, cảm nhận từng nhịp đập nơi lồng ngực anh. Thế Vinh không hỏi sâu hơn, anh chỉ mỉm cười. Anh hiểu Yến Chi, hiểu những gì cô đã trải qua, và hơn ai hết, anh trân trọng sự bình yên mà cô đang có. Anh biết, cô đã từng phải học cách buông bỏ, học cách chấp nhận những điều không thể thay đổi, để rồi tìm thấy chính mình.

"Anh cũng vậy, Yến Chi," Thế Vinh đáp lại, giọng nói ấm áp như vỗ về. "Cảm ơn em vì đã đến và ở lại. Em là bến đỗ bình yên của anh."

Họ đứng đó một lúc, ôm nhau giữa căn hộ ấm cúng, tiếng nhạc jazz vẫn chảy đều, như một lời thì thầm của hạnh phúc. Sau đó, Thế Vinh cởi áo khoác, đặt nó lên ghế, rồi cùng Yến Chi ngồi xuống sofa. Anh nhẹ nhàng kéo cô tựa vào lòng, cùng nhau lật giở những trang sách mà cô đang đọc dở. Bàn tay anh nắm lấy bàn tay cô, những ngón tay đan vào nhau một cách tự nhiên, ấm áp. Cảm giác mềm mại của chiếc sofa ôm lấy cơ thể họ, sự dịu mát của đêm hè len lỏi qua ô cửa sổ, tất cả tạo nên một khoảnh khắc thật trọn vẹn.

Họ không nói thêm nhiều, chỉ đơn giản là tận hưởng sự hiện diện của nhau, sự bình yên mà họ đã cùng nhau xây dựng. Yến Chi nhìn ra ban công, nơi những chậu hoa nhài vẫn tỏa hương thơm ngát dưới ánh trăng mờ ảo. Cô biết, hạnh phúc không phải là một đích đến vĩ đại, mà là những khoảnh khắc nhỏ bé được vun đắp mỗi ngày. Cô đã không còn chờ đợi điều gì, không còn tìm kiếm một "phiên bản" hoàn hảo của tình yêu. Cô chỉ đơn giản là sống trọn vẹn với hiện tại, với người đàn ông đang ở bên cạnh mình.

Mọi thứ đã đúng lúc, đúng người. Không phải là một câu chuyện tình yêu đầy kịch tính, mà là một câu chuyện về sự trưởng thành, về sự chấp nhận, và về việc tìm thấy bình yên trong chính dòng chảy của cuộc đời. Yến Chi nhắm mắt lại, khẽ tựa đầu vào vai Thế Vinh, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ anh. Cô đã đi qua những tháng năm đầy sóng gió, đã học được những bài học quý giá, và giờ đây, cô đang ở đây, bình yên, hạnh phúc, và biết ơn tất cả những gì đã xảy ra, đã định hình nên cô của ngày hôm nay.

***

Tối hôm đó, khi Yến Chi và Thế Vinh đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên của riêng mình, cách đó không xa, tại tầng thượng của một tòa nhà chọc trời, Minh Khang trở về căn hộ penthouse của mình. Thành phố đã lên đèn, biến những con đường thành dải lụa vàng lấp lánh, những tòa nhà cao tầng thành những khối pha lê lộng lẫy dưới màn đêm. Căn hộ của anh, một tác phẩm kiến trúc hiện đại, tối giản với những gam màu trầm chủ đạo, đón anh bằng sự tĩnh lặng quen thuộc. Kính cường lực từ sàn đến trần trải dài khắp không gian, phô bày toàn cảnh đô thị tráng lệ, nhưng đôi khi cũng khiến không gian trở nên rộng lớn đến mức cô độc.

Anh nhẹ nhàng cởi chiếc áo khoác vest sẫm màu, đặt nó lên một chiếc ghế bành bọc da sang trọng, rồi để chiếc cặp tài liệu bằng da cá sấu xuống bàn console cạnh cửa. Hôm nay, công việc đã hoàn thành đúng tiến độ, một dự án lớn vừa được chốt hạ thành công. Theo lẽ thường, anh sẽ dành vài giờ để xem xét các báo cáo, nghiên cứu thị trường cho dự án tiếp theo, hoặc ít nhất là lên kế hoạch cho ngày mai. Nhưng lạ thay, một sự mệt mỏi rất đỗi bình yên bỗng xâm chiếm tâm trí anh, khiến mọi gánh nặng công việc dường như tan biến. Anh không muốn nghĩ gì cả, chỉ muốn để tâm hồn mình trôi nổi, không định hướng.

Minh Khang bước đến bên cửa sổ kính lớn, thả mình vào tầm nhìn vô tận của thành phố đang lấp lánh. Tiếng gió rít khe khẽ qua khe cửa kính, như một bản giao hưởng thầm thì của đêm. Từ hệ thống âm thanh thông minh trong phòng, một giai điệu jazz nhẹ nhàng, không lời vang lên, chậm rãi và du dương. Đó là một bản nhạc anh thường nghe khi muốn tìm kiếm sự thư thái, một chút hoài niệm vương vấn. Mùi hương gỗ quý từ nội thất, xen lẫn mùi nước hoa nam tính phảng phất trên áo sơ mi, và một chút không khí trong lành từ độ cao bao quanh anh. Cảm giác này không còn là sự cô đơn gặm nhấm, mà là một sự tĩnh lặng đầy đủ, như một bức tranh hoàn hảo của một người đàn ông đã tìm thấy chính mình.

Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn thường ẩn chứa sự suy tư và đôi khi là mệt mỏi, giờ đây ánh lên một vẻ mơ màng, dịu dàng hơn. Anh không cố gắng gợi nhớ, nhưng hình ảnh của Yến Chi bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí anh, không báo trước, không kịch tính, chỉ đơn giản là hiện diện. Đó là nụ cười của cô, một nụ cười rạng rỡ, trong trẻo, như ánh nắng ban mai mà anh đã từng nhìn thấy trong lần gặp gỡ đầu tiên, hay nụ cười có chút bướng bỉnh khi cô kể về những chuyến đi của mình. Những ký ức không còn là những vết cứa đau nhói về những cơ hội đã vụt mất, cũng không phải là nỗi tiếc nuối day dứt về "giá như". Thay vào đó, chúng hiện lên như những thước phim cũ, nhuốm màu thời gian, nhưng lại mang một vẻ đẹp thanh thoát, nhẹ nhàng.

Anh nhớ lại những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, những lời đối thoại còn dang dở, những ánh mắt lướt qua nhau. Khi đó, anh luôn bị cuốn vào vòng xoáy của sự nghiệp, của những mục tiêu "ổn định" mà anh đặt ra cho chính mình. Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu phải đợi, đợi đến khi anh có tất cả, đợi đến khi anh trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình. Nhưng giờ đây, khi đã đạt được gần như mọi thứ mình mong muốn, anh mới thấu hiểu rằng cái "ổn định" đó không phải là điều kiện tiên quyết cho tình yêu, mà nó chính là một phần của hành trình trưởng thành. Và Yến Chi, cô gái đã xuất hiện trong cuộc đời anh vào những thời điểm "sai" ấy, lại chính là người đã gián tiếp định hình nên con người anh của ngày hôm nay.

Anh đã không còn cảm thấy sự đau lòng hay chua xót khi nghĩ về cô. Thay vào đó, là một cảm giác ấm áp, dễ chịu, như thể cô là một phần của quá khứ đẹp đẽ, một người thầy vô hình đã dạy anh về sự quý giá của thời điểm, về việc sống trọn vẹn với cảm xúc. Anh nhận ra rằng, dù không có một cái kết chung, nhưng Yến Chi đã là một dấu mốc quan trọng trong hành trình của anh. Cô đã là một chất xúc tác, một tấm gương phản chiếu để anh nhìn lại chính mình, để anh nhận ra rằng có những điều không thể trì hoãn, có những cảm xúc cần được đón nhận ngay tại khoảnh khắc nó xuất hiện.

Minh Khang khẽ nhắm mắt lại, hít sâu mùi hương của không gian xung quanh. Tiếng nhạc jazz vẫn chảy đều, như một dòng sông êm ả. Anh có thể cảm nhận được từng thớ thịt trong cơ thể mình đang được thư giãn, từng gánh nặng vô hình được trút bỏ. Anh đã từng mang trong mình rất nhiều hoài bão, rất nhiều áp lực phải thành công. Và trong hành trình đó, anh đã vô tình bỏ lỡ những khoảnh khắc, những con người đáng lẽ ra đã có thể ở lại. Nhưng giờ đây, anh không còn hối tiếc. Anh chấp nhận. Chấp nhận rằng đó là một phần không thể thiếu đã định hình con người anh, một phần đã giúp anh nhận ra giá trị thực sự của sự cân bằng và bình yên nội tại. Nụ cười của Yến Chi ngày xưa, trong ký ức anh, giờ đây không còn là lời nhắc nhở về một mối tình lỡ làng, mà là một ngọn lửa nhỏ ấm áp, soi sáng con đường anh đi, nhắc nhở anh về những bài học quý giá đã học được. Anh mỉm cười nhẹ.

***

Sáng hôm sau, tại văn phòng kiến trúc "Khởi Nguyên", không khí vẫn ngập tràn sự bận rộn và chuyên nghiệp. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang, tiếng trao đổi công việc rộn ràng, tất cả tạo nên một bản nhạc quen thuộc của một công ty đang phát triển mạnh mẽ. Trong phòng làm việc của mình, Minh Khang đang xem xét một bản thiết kế mới. Anh ngồi thẳng lưng, ánh sáng từ cửa sổ kính lớn chiếu rọi vào bàn làm việc, làm nổi bật những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh. Tuy nhiên, sự tập trung của anh không còn là sự căng thẳng đến mức gồng mình như trước. Thay vào đó là một vẻ điềm tĩnh, ung dung, dường như mọi áp lực đều đã được anh hóa giải thành sự bình thản.

Căn phòng làm việc của Minh Khang, với thiết kế tối giản và hiện đại, luôn phản ánh một phần con người anh: hiệu quả, tinh tế, và có phần khép kín. Nhưng hôm nay, có một sự thay đổi nhỏ. Anh đã để một chậu cây xanh nhỏ trên bàn, và bức tường trống phía sau anh giờ đây có thêm một bức tranh trừu tượng với gam màu xanh lá cây và trắng, mang đến một cảm giác tươi mới, dịu mát hơn. Mùi giấy in, cà phê mới pha từ máy espresso cá nhân, và mùi nước hoa cao cấp phảng phất trong không khí.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng làm việc khẽ mở. Hoàng Nam bước vào, trên tay là hai ly cà phê nóng hổi, nghi ngút khói, hương thơm quyến rũ lan tỏa khắp căn phòng. Anh bạn thân của Minh Khang, với dáng người thư sinh và cặp kính tri thức, đặt một ly xuống bàn anh, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

"Cậu dạo này trông khác hẳn, Khang ạ," Hoàng Nam mở lời, giọng nói nhẹ nhàng, đầy quan tâm. "Thư thái hơn nhiều." Anh nhấp một ngụm cà phê, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Minh Khang. "Không còn thấy cậu vùi đầu vào công việc đến quên ăn quên ngủ nữa. Hay là tìm được 'nàng thơ' mới rồi?" Hoàng Nam khẽ cười, một nụ cười ẩn ý.

Minh Khang ngẩng đầu lên khỏi bản thiết kế, mỉm cười đáp lại. Nụ cười của anh giờ đây không còn gượng gạo hay mệt mỏi, mà là một nụ cười thật tâm, đầy vẻ thanh thản. "Cũng không hẳn là 'nàng thơ' mới, Nam ạ. Có lẽ... cũng đến lúc nhìn mọi thứ bằng một con mắt khác." Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trên đầu lưỡi, sau đó là hậu vị ngọt ngào. "Anh đã từng nghĩ rằng thành công là đích đến duy nhất. Nhưng giờ thì hiểu ra, thành công chỉ là một phần của hành trình. Điều quan trọng hơn là cách mình trải nghiệm hành trình đó, và mình trở thành con người như thế nào sau tất cả."

Hoàng Nam gật gù, ánh mắt tỏ vẻ thấu hiểu. "Nghe cậu nói vậy, tớ mừng cho cậu thật đấy. Tớ luôn lo lắng cho cậu, sợ cậu cứ mãi chạy theo những mục tiêu, rồi bỏ lỡ những điều quý giá khác." Anh đặt ly cà phê xuống, hơi cúi người về phía trước một chút. "Cậu biết không, đôi khi tớ tự hỏi, liệu cái giá của sự 'ổn định' mà cậu từng theo đuổi có quá đắt không?"

Minh Khang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang rọi xuống thành phố. "Cái giá... có lẽ là những trải nghiệm, những cảm xúc mà mình đã không dám đối mặt, không dám nắm giữ. Nhưng Nam này," anh quay lại nhìn bạn, ánh mắt kiên định, "nó không phải là một sự hối tiếc. Nó là một bài học. Một bài học để mình trưởng thành hơn, để mình biết trân trọng hiện tại hơn. Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Tớ hiểu ra, đó không phải là lỗi của ai cả, chỉ là sự trớ trêu của thời điểm." Giọng anh trầm ấm, không chút trách móc, chỉ có sự chấp nhận và thấu hiểu sâu sắc.

Hoàng Nam không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, biết rằng Minh Khang đã thực sự tìm thấy câu trả lời cho chính mình. Anh bạn thân của anh đã đi qua một chặng đường dài, từ một chàng trai đầy tham vọng đến một người đàn ông điềm tĩnh, sâu sắc.

Vừa lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Đức Anh, thực tập sinh trẻ tuổi của công ty, một chàng trai trẻ trung, năng động với đôi mắt sáng đầy nhiệt huyết, bước vào. Cậu mặc chiếc áo sơ mi gọn gàng, tay cầm một tập bản vẽ. "Sếp Khang, em có chút thắc mắc về bản vẽ phối cảnh của dự án Sky Garden. Em muốn hỏi ý kiến anh ạ."

Minh Khang mỉm cười nhẹ, không chút vội vã hay nóng nảy như những năm đầu anh mới khởi nghiệp. Anh mời Đức Anh ngồi xuống, kiên nhẫn lắng nghe cậu trình bày. Cậu thanh niên trẻ tuổi nói về những khó khăn trong việc cân bằng giữa yếu tố thẩm mỹ và tính khả thi của công trình, đôi lúc có chút lúng túng.

Minh Khang nhẹ nhàng đặt tay lên tập bản vẽ, ngón tay lướt qua những đường nét phác thảo. "Đức Anh, em đã làm rất tốt. Ý tưởng của em rất sáng tạo. Tuy nhiên, em cần nhớ rằng kiến trúc không chỉ là về cái đẹp, mà còn là về sự bền vững và công năng. Đôi khi, chúng ta phải lùi lại một bước, nhìn vào bức tranh toàn cảnh, không chỉ là những chi tiết nhỏ." Anh dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Đức Anh. "Đừng chỉ cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người, mà hãy tìm ra tiếng nói riêng của mình, nhưng phải dựa trên nền tảng vững chắc của thực tế. Em hiểu không?"

Đức Anh chăm chú lắng nghe, đôi mắt rạng rỡ dần lên. Cậu gật đầu lia lịa. "Em cảm ơn anh Khang, em hiểu rồi ạ. Anh nói đúng, đôi khi cần phải nhìn xa hơn những gì trước mắt. Em cứ mãi loay hoay với mấy chi tiết nhỏ mà quên mất tổng thể." Cậu nhìn Minh Khang với vẻ ngưỡng mộ không che giấu. "Em muốn được thành công như anh, sếp ạ! Vừa có tầm nhìn, vừa có sự điềm tĩnh."

Minh Khang khẽ cười. "Thành công không phải là một công thức, Đức Anh. Nó là một hành trình học hỏi không ngừng. Cứ đi đi, rồi em sẽ tìm thấy con đường của riêng mình." Anh vỗ nhẹ vai cậu thực tập sinh, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và động viên. "Điều quan trọng nhất là đừng bao giờ đánh mất bản thân trên con đường đó."

Cuộc trò chuyện tiếp tục với những lời hướng dẫn cụ thể hơn về bản vẽ. Minh Khang kiên nhẫn giải thích, phân tích từng điểm một, không một chút khó chịu hay vội vàng. Anh không còn là chàng trai trẻ tuổi luôn bị thời gian và áp lực công việc cuốn đi, mà là một người đàn ông trưởng thành, có thể dành thời gian để sẻ chia kinh nghiệm, để truyền cảm hứng cho thế hệ sau. Sự thay đổi này không chỉ là ở phong thái làm việc, mà còn là ở cách anh nhìn nhận cuộc sống, cách anh đối xử với mọi người xung quanh.

Hoàng Nam im lặng quan sát, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả. Anh đã chứng kiến Minh Khang trải qua những giai đoạn khó khăn nhất, và giờ đây, thấy bạn mình đạt được sự bình yên nội tại này, anh thực sự cảm thấy nhẹ nhõm. Minh Khang đã tìm thấy sự cân bằng, không phải là sự từ bỏ mục tiêu, mà là sự hài hòa giữa công việc và cuộc sống, giữa hoài bão và hạnh phúc cá nhân.

***

Tối hôm đó, Minh Khang trở về căn hộ penthouse của mình một lần nữa. Thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn lại những ánh đèn rải rác như những vì sao trên mặt đất. Trăng sáng vằng vặc, rọi ánh bạc xuống qua khung cửa kính lớn, tạo nên một vệt sáng lung linh trên sàn nhà đá cẩm thạch. Không khí se lạnh của đêm khuya len lỏi vào căn phòng, nhưng không hề mang đến cảm giác trống trải.

Anh ngồi xuống chiếc sofa bọc da màu xám tro, đặt ly rượu vang đỏ xuống bàn cà phê bằng kính. Hôm nay, anh không mở nhạc. Anh chỉ muốn tận hưởng sự tĩnh lặng tuyệt đối, để tâm hồn mình hoàn toàn được đắm chìm trong khoảnh khắc hiện tại. Tiếng gió rít qua ô cửa kính vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó nghe như một lời thì thầm dịu êm, không còn là tiếng kêu khắc khoải. Mùi hương gỗ quý từ nội thất, mùi rượu vang thoang thoảng, và không khí trong lành từ độ cao hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa sang trọng, vừa gần gũi.

Minh Khang đưa tay chạm nhẹ vào chiếc đồng hồ đeo tay quen thuộc, một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, từng là biểu tượng cho sự nghiêm túc, sự cam kết với thời gian và những mục tiêu anh đã đặt ra. Nó đã đồng hành cùng anh qua bao nhiêu dự án, bao nhiêu đêm thức trắng, bao nhiêu khoảnh khắc chạy đua với thời gian. Nhưng giờ đây, anh khẽ tháo nó ra, đặt nhẹ nhàng xuống bàn cà phê bên cạnh ly rượu vang. Đó không phải là một hành động từ bỏ thời gian hay những mục tiêu anh đang theo đuổi. Nó là một cử chỉ tượng trưng cho việc anh đã tìm thấy sự hài hòa, sự cân bằng giữa việc theo đuổi những hoài bão và việc sống trọn vẹn với những khoảnh khắc hiện tại. Anh không còn bị thời gian chi phối, mà đã học được cách làm chủ nó, học được cách trân trọng từng giây phút.

Anh nhắm mắt lại, một lần nữa, hình ảnh nụ cười của Yến Chi lại hiện lên, rõ ràng và trong trẻo như chưa từng có bất kỳ khoảng cách thời gian nào. Nụ cười ấy, giờ đây không còn mang theo chút gợn sóng nào của tiếc nuối hay đau buồn. Nó không còn là một vết sẹo cũ nhắc nhở về một mối tình lỡ làng, mà là một tia nắng ấm áp, dịu dàng lan tỏa trong tim anh. Anh cảm nhận được sự ấm áp đó, một sự ấm áp thanh khiết, không vướng bận.

Anh hiểu rằng, Yến Chi và câu chuyện của họ, dù không có một cái kết như những câu chuyện tình yêu cổ tích, nhưng lại là một phần không thể thiếu, một chất xúc tác mạnh mẽ đã định hình nên con người anh của ngày hôm nay. Cô đã đến vào những thời điểm anh còn quá tập trung vào sự "ổn định" của mình, quá mải mê xây dựng những bức tường phòng thủ. Và chính những lần gặp gỡ, những khoảnh khắc "lệch pha" ấy đã dạy anh về giá trị của sự kết nối, về sự quý giá của cảm xúc không thể chờ đợi.

Minh Khang hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên trọn vẹn đang lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã trải qua một hành trình dài, từ một chàng trai trẻ đầy tham vọng, kiên cường nhưng cũng có phần cứng nhắc, đến một người đàn ông trưởng thành, điềm tĩnh và thấu hiểu. Anh đã học được rằng hạnh phúc không phải là việc sở hữu tất cả, mà là việc chấp nhận những gì mình có và buông bỏ những gì không thuộc về mình. Anh đã từng nghĩ rằng việc không có Yến Chi bên cạnh sẽ là một sự thiếu hụt lớn. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, dù cô không ở bên anh theo cách anh từng mơ ước, nhưng cô đã để lại trong anh một dấu ấn không thể phai mờ, một bài học về tình yêu và sự trưởng thành.

Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn dịu dàng bao phủ vạn vật. Không còn bất kỳ sự giằng xé nào trong tâm hồn anh. Chỉ còn lại sự thanh thản, lòng biết ơn và một niềm tin vững chắc vào tương lai. Anh biết rằng, anh đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương không còn những gánh nặng của quá khứ, mà chỉ còn sự bình yên và những trải nghiệm mới đang chờ đón. Anh mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản, chấp nhận tất cả những gì đã qua, và sẵn sàng đón nhận những gì sẽ đến. Dấu chân mưa trong ký ức, giờ đây không còn là nỗi buồn, mà là vị ngọt ngào của những kỷ niệm đã định hình nên anh.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free