Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 399: Khoảnh Khắc Vô Thanh: Dư Âm Giữa Hai Con Đường

Minh Khang rời khỏi nhà hàng với Hoàng Nam, một cảm giác bình yên lạ thường vây lấy anh. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, không còn vẻ hối hả, vội vã mà anh từng cảm nhận. Hơi thở của đêm mang theo mùi hương của những loài hoa không tên, của không khí mát lành sau một ngày dài. Anh lái xe, không theo thói quen cũ mà rẽ vào một con đường ít người qua lại, nơi những hàng cây cổ thụ nghiêng mình dưới ánh trăng mờ.

Trong lòng anh, những lời Hoàng Nam nói vẫn văng vẳng. "Phiên bản của cậu đã thay đổi, Nam ạ." Thật vậy, Minh Khang của ngày hôm nay đã rất khác so với những phiên bản trước đó. Không còn là chàng trai trẻ tuổi đầy tham vọng, lao đầu vào công việc để tìm kiếm sự ổn định vật chất. Cũng không phải là người đàn ông mệt mỏi, khao khát một bến đỗ bình yên nhưng lại quá cứng nhắc trong những điều kiện của riêng mình. Anh giờ đây là một người đàn ông trưởng thành, biết chấp nhận những điều không như ý, biết buông bỏ những gì không thuộc về mình, và hơn hết, biết tìm thấy hạnh phúc từ sâu thẳm nội tâm.

Vô thức, chiếc xe của Minh Khang chậm dần rồi dừng hẳn trước Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa'. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ bên trong, đổ bóng những khung cửa sổ kính cũ kỹ lên vỉa hè lát gạch. Kiến trúc nhà ống cổ được cải tạo vẫn giữ nguyên nét Pháp thuộc, với những chậu cây xanh mướt treo lủng lẳng và một biển hiệu gỗ nhỏ đã bạc màu thời gian. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, một bản piano không lời quen thuộc, lọt qua lớp cửa kính, hòa vào không gian tĩnh lặng của buổi tối. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, xen lẫn hương bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ mộc mạc, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ.

Minh Khang không bước xuống xe. Anh chỉ ngồi đó, tay đặt hờ trên vô lăng, ánh mắt dõi sâu vào bên trong quán. Nơi ấy, từng là điểm hẹn của những cuộc gặp gỡ định mệnh, của những khoảnh khắc lỡ nhịp đầy tiếc nuối. Nơi ấy, cũng là nơi anh đã nói ra những lời thật lòng nhất, và Yến Chi đã nhẹ nhàng từ chối, không phải vì cô không yêu anh, mà vì thời điểm của họ không còn trùng khớp.

"Cuộc gặp gỡ đó... một sự giải thoát," anh thì thầm, giọng nói trầm khẽ tan vào không khí đêm. Anh nhớ lại khoảnh khắc Yến Chi nhìn anh, đôi mắt cô không còn sự mong chờ hay ưu tư, mà thay vào đó là sự thanh thản và mãn nguyện. Cô đã nói rằng cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải với anh. Lúc đó, trái tim anh có chút nhói đau, nhưng không phải là một nỗi đau quặn thắt như anh từng lo sợ. Đó là một nỗi đau nhẹ nhàng, như một cánh hoa rụng sau khi đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

Anh đã từng tin rằng, chỉ khi có được cô, anh mới thực sự hạnh phúc. Anh đã từng nghĩ rằng, Yến Chi là mảnh ghép cuối cùng cho bức tranh cuộc đời anh. Nhưng giờ đây, ngồi trước quán cafe quen thuộc này, anh nhận ra rằng bức tranh ấy đã hoàn thiện theo một cách khác. Anh đã tự mình vẽ nên những đường nét mới, tô điểm thêm những gam màu khác, và tìm thấy một vẻ đẹp khác, không cần đến sự hiện diện của cô để trở nên trọn vẹn.

Minh Khang hít một hơi thật sâu, để mùi cà phê và hương hoa nhài thoang thoảng từ một góc vườn nào đó len lỏi vào buồng phổi. Anh nhắm mắt lại, tái hiện lại hình ảnh Yến Chi của ngày cuối cùng họ gặp nhau – một Yến Chi tự tin, rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Không còn là cô gái vừa trải qua đổ vỡ, cũng không phải cô gái bình yên, độc lập chờ đợi một ai đó. Cô đã là phiên bản hoàn chỉnh của chính mình, một phiên bản không còn thuộc về anh.

Và anh cũng vậy. "Phiên bản của mình đã thay đổi, Nam ạ," anh đã nói với Hoàng Nam. Anh của bây giờ không còn sợ hãi sự cô đơn, không còn ám ảnh bởi "sự ổn định" vật chất mà bỏ quên đi những giá trị tinh thần. Anh đã học được rằng, "sự ổn định thực sự phải đến từ bên trong." Đó là sự bình yên khi anh tự mình pha một tách cà phê buổi sáng, khi anh chăm sóc những chậu cây cảnh trên ban công, khi anh dành thời gian đọc một cuốn sách hay học một ngôn ngữ mới. Đó là sự mãn nguyện khi anh nhìn thấy sự phát triển của công ty, khi anh chia sẻ kinh nghiệm cho những đồng nghiệp trẻ.

Anh mở mắt ra. Ánh đèn đường đã sáng rõ hơn, hắt lên mặt đường một vệt sáng vàng cam. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh điểm 8 giờ tối. Không gian quán cafe vẫn ấm áp, mời gọi, nhưng anh biết, nơi đó không còn giữ bất cứ điều gì thuộc về anh và Yến Chi nữa. Những kỷ niệm vẫn còn đó, nhưng chúng đã được cất giữ cẩn thận trong một góc nhỏ của trái tim, không còn làm anh đau đáu hay tiếc nuối. Chúng chỉ đơn thuần là một phần của hành trình, là những dấu chân đã in hằn trên con đường mà anh đã đi qua.

Một nụ cười nhẹ nở trên môi Minh Khang. Không phải nụ cười bi lụy hay chua xót, mà là nụ cười của sự thanh thản, của một người đã tìm thấy bến đỗ của chính mình. Bến đỗ ấy không phải là một người con gái, không phải là một mối tình lãng mạn, mà là chính bản thân anh, là sự trưởng thành và chấp nhận những lẽ thật nghiệt ngã của cuộc đời. Anh hít một hơi cuối cùng, cảm nhận sự mát lạnh của không khí buổi chiều len lỏi qua ô cửa kính xe, rồi từ từ khởi động động cơ. Chiếc xe lăn bánh, khuất dần vào dòng người tấp nập, mang theo một Minh Khang đã hoàn toàn khác, một Minh Khang bình yên và mãn nguyện với con đường của riêng mình.

***

Khoảng mười lăm phút sau khi chiếc xe của Minh Khang khuất dạng, Yến Chi đi bộ trên vỉa hè. Cô vừa hoàn thành một buổi gặp gỡ với nhà cung cấp vật liệu nghệ thuật mới cho Studio Sắc Màu và đang trên đường về nhà. Chiếc váy bohemian nhẹ nhàng màu xanh ngọc bích bay bay theo từng bước chân, mái tóc dài buông xõa bồng bềnh. Gương mặt cô tươi tắn, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự tự tin, mãn nguyện. Cô không hề hay biết rằng Minh Khang vừa mới ở đây, chỉ cách cô một quãng đường ngắn ngủi.

Khi đi ngang qua Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', Yến Chi bất giác chậm lại. Ánh mắt cô hướng về phía quán, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Vẫn là khung cảnh quen thuộc ấy, vẫn là tiếng nhạc acoustic dìu dặt ấy, vẫn là mùi cà phê rang xay và hương hoa nhài ấy. Tất cả như một cuộn phim quay chậm, đưa cô trở về với những ký ức không quá xa xôi, nhưng cũng không còn vương vấn.

"Nơi này… thật sự đã chứng kiến nhiều điều," cô nghĩ thầm. Nụ cười trên môi cô giãn rộng hơn khi cô nhớ về cuộc trò chuyện cuối cùng của họ tại đó. Yến Chi đã nói với Minh Khang rằng cô không còn chờ đợi anh nữa. Lúc ấy, cô không hề có ý định làm tổn thương anh, cũng không có chút oán trách nào. Chỉ đơn giản là cô đã tìm thấy thời điểm của mình, tìm thấy hạnh phúc của riêng cô.

"Em đã tìm thấy thời điểm của mình, Khang ạ. Anh cũng vậy, phải không?" Cô tự hỏi, không có ý định tìm kiếm câu trả lời từ bất kỳ ai. Đó chỉ là một lời thì thầm của trái tim, một sự khẳng định cho con đường mà cô đã chọn, và cả con đường mà cô tin rằng anh cũng đã tìm thấy cho riêng mình.

Yến Chi của ngày hôm nay đã không còn là cô gái sống theo cảm xúc, luôn khao khát một tình yêu nồng cháy. Cô đã không còn là người vừa trải qua đổ vỡ, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa. Cô đã là một người phụ nữ trưởng thành, độc lập, và đặc biệt là, cô đã tìm thấy một tình yêu đồng điệu, một người đàn ông tên Thế Vinh, người không chỉ yêu cô mà còn hiểu và trân trọng mọi phiên bản của cô. Họ cùng nhau xây dựng tổ ấm, cùng nhau vun đắp sự nghiệp, cùng nhau chia sẻ những ước mơ và hoài bão.

Mùi cà phê thơm lừng, quyện với hương hoa sứ dịu nhẹ từ khu vườn nhỏ phía sau quán, khiến Yến Chi khẽ nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận một dòng năng lượng bình yên, quen thuộc len lỏi qua từng thớ thịt, từng tế bào. Đó không phải là sự hoài niệm đau đáu, cũng không phải là nỗi buồn man mác. Đó là một cảm giác của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận. Giống như một lời chào từ quá khứ, một sự xác nhận rằng mọi thứ đã diễn ra theo đúng quỹ đạo của nó, và mọi người đều đã tìm thấy vị trí xứng đáng của mình.

Cô mở mắt, nhìn về phía xa xăm. Con đường phía trước trải rộng, ánh đèn đường dẫn lối. Bước chân cô tiếp tục vững vàng, không chút do dự. Cô không quay đầu lại, không một thoáng ngoái nhìn. Bởi lẽ, cô biết rằng tất cả những gì cần được nói, cần được cảm nhận, đã được hoàn tất. Cô đã không còn chờ đợi, không còn vương vấn. Hạnh phúc của cô đang ở phía trước, cùng với Thế Vinh, cùng với Studio Sắc Màu của riêng cô, cùng với những dự định và ước mơ mà cô đang vun đắp.

Nụ cười vẫn đọng trên môi Yến Chi, một nụ cười mãn nguyện và đầy tự tin. Cô biết, cô đã đưa ra lựa chọn đúng đắn cho bản thân, cho trái tim mình. Và quan trọng hơn, cô tin rằng Minh Khang cũng đã tìm thấy điều tương tự. Họ có thể đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, ở hai thời điểm không trùng khớp, nhưng giờ đây, cả hai đều đã tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc đích thực, dù là trên hai con đường hoàn toàn riêng biệt.

***

Sau khi Minh Khang đã rời đi và Yến Chi đã tiếp tục hành trình của mình, con hẻm nhỏ dẫn đến Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa' trở nên tĩnh lặng. Ánh nắng vàng dịu của buổi chiều tà đã nhường chỗ cho ánh đèn đường và ánh trăng non, nhưng vẫn còn vương vấn chút hơi ấm cuối cùng của một ngày dài. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo cái se lạnh của đêm, làm lay động những tán lá cây và cả những cánh hoa giấy rực rỡ đang bám víu trên vòm cổng cũ kỹ.

Những cánh hoa giấy đủ màu sắc – hồng, tím, trắng – chao nghiêng trong gió, rồi khẽ khàng lìa cành, lả tả rơi xuống mặt đường. Chúng nhẹ nhàng đậu trên lớp gạch lát, trên những phiến lá khô, hay trôi dạt vào dòng nước nhỏ đọng lại từ một cơn mưa ban chiều. Không tiếng động, không chút vội vã, chỉ là sự buông bỏ nhẹ nhàng và thanh thoát.

Trong không khí tĩnh mịch ấy, một cảm giác lạ lùng bao trùm. Đó không phải là sự cô đơn, cũng không phải là nỗi buồn. Mà là một sự giao thoa cảm xúc vô hình, một dòng năng lượng bình yên lan tỏa, như một lời thì thầm của định mệnh, xác nhận rằng cả Minh Khang và Yến Chi, dù không còn bên nhau, đã đạt được sự thấu hiểu và chấp nhận cuối cùng.

Cảm giác 'kết nối tinh thần thầm lặng' ấy như một sợi chỉ vô hình, tuy không thể nhìn thấy nhưng lại hiện hữu một cách rõ ràng. Nó không còn là sợi dây ràng buộc của tình yêu lãng mạn, mà là một sự gắn kết của sự trân trọng và chúc phúc. Họ đã từng là một phần không thể thiếu trong cuộc đời nhau, đã từng là động lực, là thử thách, và là tấm gương phản chiếu những phiên bản khác nhau của chính mình. Giờ đây, họ không còn cần sự hiện diện của đối phương để cảm nhận điều đó. Sự chấp nhận đã thay thế cho tiếc nuối, sự bình yên đã xoa dịu mọi vết thương lòng.

Mỗi cánh hoa giấy rơi xuống như một cánh thư vô hình, mang theo lời tạm biệt và lời chúc phúc. Tạm biệt một đoạn đường đã qua, tạm biệt những phiên bản của nhau đã từng tồn tại, và chúc phúc cho những con đường riêng biệt mà mỗi người đang bước đi. Con hẻm nhỏ với cây hoa giấy rực rỡ ấy, từng chứng kiến những bước chân vội vã, những ánh mắt tìm kiếm, giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng và vẻ đẹp dịu dàng của sự buông bỏ.

Gió vẫn thổi, những cánh hoa giấy vẫn tiếp tục rơi, như những giọt nước mắt cuối cùng của một câu chuyện tình yêu bittersweet, ngọt ngào và cay đắng. Nhưng những giọt nước mắt ấy không còn là của sự đau khổ, mà là của sự thanh lọc, của sự giải thoát. Chúng báo hiệu một sự khởi đầu mới, một tương lai nơi cả Minh Khang và Yến Chi, dù xa cách, đều đã tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình, trong một phiên bản hoàn thiện nhất của chính bản thân họ. Họ đã không ở bên nhau, nhưng họ đã yêu nhau, và quan trọng hơn, họ đã học được cách yêu chính mình và chấp nhận tất cả những gì cuộc sống mang lại.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free