Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 400: Dấu Chân Hạnh Phúc: Những Con Đường Riêng

Gió vẫn thổi, những cánh hoa giấy vẫn tiếp tục rơi, như những giọt nước mắt cuối cùng của một câu chuyện tình yêu bittersweet, ngọt ngào và cay đắng. Nhưng những giọt nước mắt ấy không còn là của sự đau khổ, mà là của sự thanh lọc, của sự giải thoát. Chúng báo hiệu một sự khởi đầu mới, một tương lai nơi cả Minh Khang và Yến Chi, dù xa cách, đều đã tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình, trong một phiên bản hoàn thiện nhất của chính bản thân họ. Họ đã không ở bên nhau, nhưng họ đã yêu nhau, và quan trọng hơn, họ đã học được cách yêu chính mình và chấp nhận tất cả những gì cuộc sống mang lại.

***

Đêm Sài Gòn buông xuống, lấp lánh như một dải ngân hà khổng lồ trải dài dưới chân trời. Trong căn penthouse sang trọng tọa lạc trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, Minh Khang và Hoàng Nam đang nhấm nháp chút rượu vang đỏ. Ánh đèn thành phố rực rỡ xuyên qua lớp kính cường lực từ sàn đến trần, vẽ nên một bức tranh huyền ảo trên tấm thảm lông mềm mại. Không gian được thiết kế tối giản nhưng tinh tế, với những món nội thất nhập khẩu đắt tiền và tông màu trầm ấm, tạo cảm giác vừa hiện đại vừa tĩnh tại. Một bản nhạc jazz không lời nhẹ nhàng đang khuấy động không khí, hòa cùng tiếng gió rẽ qua ô cửa kính và tiếng nước chảy rì rào từ hồ bơi vô cực nhỏ phía ngoài ban công. Mùi gỗ quý từ bộ bàn ghế cùng với hương nước hoa nam tính phảng phất, tạo nên một bầu không khí sang trọng, đôi khi tĩnh lặng đến mức cô độc, nhưng đêm nay, nó được lấp đầy bởi sự sẻ chia của hai người đàn ông trưởng thành.

Minh Khang, với vóc dáng cao ráo và cân đối hơn nhiều so với những năm đầu anh còn gầy guộc vì công việc quá sức, tựa lưng vào chiếc sofa da êm ái. Khuôn mặt góc cạnh của anh giờ đây không còn hằn lên vẻ mệt mỏi hay suy tư thường trực, mà thay vào đó là sự điềm tĩnh và một nụ cười nhẹ. Đôi mắt sâu của anh phản chiếu ánh đèn đô thị, lấp lánh sự mãn nguyện. Anh khẽ lắc nhẹ ly rượu vang trên tay, chất lỏng màu ruby xoay tròn, óng ánh dưới ánh đèn. "Dự án mới có vẻ rất hứa hẹn, Khang ạ," Hoàng Nam mở lời, giọng điệu vui vẻ. "Nghe nói cậu đang định mở rộng sang cả thị trường Đông Nam Á?"

Minh Khang gật đầu, đặt ly rượu xuống bàn kính. "Đúng vậy. Đã dành khá nhiều thời gian để nghiên cứu và chuẩn bị. Cũng là lúc để thử thách bản thân ở một tầm cao mới." Anh không còn nói về công việc với vẻ căng thẳng hay áp lực, mà là sự tự tin và hứng thú. "Với lại, tôi cũng vừa đăng ký một lớp học guitar cổ điển. Thấy mấy đồng nghiệp chơi mấy bản nhạc nhẹ nhàng trong giờ nghỉ trưa, tôi cũng hứng thú." Anh cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Còn chuyến đi phượt Tây Bắc đã lên kế hoạch rồi, Nam ạ. Cuối năm nay, chắc chắn đi."

Hoàng Nam, với dáng người thư sinh và chiếc kính cận trên sống mũi, mỉm cười hiền lành. Anh mặc một chiếc áo polo màu xanh navy lịch sự, toát lên vẻ nhã nhặn. "Thấy ông bây giờ đúng là khác hẳn. Từ cái cách ông nói về công việc, đến những sở thích cá nhân, tất cả đều toát lên một sự bình yên. Thấy ông vui, tôi cũng mừng." Hoàng Nam vỗ nhẹ vào vai Minh Khang, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. "Ngày trước, ông lúc nào cũng 'phải ổn định', 'chưa đến lúc', 'cần phải làm cái này cái kia'. Giờ thì nghe có vẻ nhẹ nhàng hơn nhiều rồi."

Minh Khang nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa màn đêm. "Ừm, đúng là tôi từng nghĩ hạnh phúc phải là một đích đến lớn lao nào đó, một cột mốc cụ thể mà mình phải đạt được. Phải có sự nghiệp vững chắc, phải có tài chính ổn định, rồi mới dám nghĩ đến tình yêu, đến những điều lãng mạn." Giọng anh trầm ấm, mang chút hoài niệm nhưng không hề bi lụy. "Nhưng giờ tôi hiểu, nó nằm trong những điều nhỏ nhặt, trong sự chấp nhận bản thân và những gì mình có. Hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là cả một hành trình." Anh quay sang nhìn Hoàng Nam, ánh mắt chân thành. "Tôi đã từng yêu phiên bản của Yến Chi lúc đó, và giờ tôi trân trọng những kỷ niệm đó. Chúng là một phần quan trọng để tôi trở thành phiên bản của ngày hôm nay."

Hoàng Nam gật đầu, lắng nghe một cách chăm chú. Anh biết, đây là lần đầu tiên Minh Khang nói về Yến Chi một cách cởi mở và thanh thản đến vậy. "Vậy là cuối cùng, ông cũng đã tìm thấy sự cân bằng cho riêng mình, đúng không?"

Minh Khang mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và đầy chấp nhận. "Đúng vậy. Tôi đã học được cách buông bỏ những điều không thuộc về mình, và trân trọng những gì đang có. Tôi cũng biết ơn vì tôi đã tìm thấy phiên bản tốt hơn của chính mình, một phiên bản không còn bị ám ảnh bởi 'sự ổn định' theo một cách cứng nhắc, mà biết cách tận hưởng cuộc sống và lắng nghe trái tim mình nhiều hơn. Có lẽ, có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản. Và khi phiên bản của mình thay đổi, thì mình cũng có quyền tìm kiếm một hạnh phúc khác, một phiên bản khác phù hợp hơn." Anh nâng ly rượu vang của mình lên, chạm nhẹ vào ly của Hoàng Nam. "Cho những phiên bản tốt hơn của chúng ta." Hoàng Nam cũng nâng ly, đáp lại bằng một nụ cười ấm áp. Ly rượu vang mát lạnh trên tay Minh Khang như xóa tan mọi mệt mỏi, mọi vương vấn của quá khứ. Anh đã thực sự bình yên.

***

Cùng lúc đó, trong một căn hộ ấm cúng hơn nhiều, nằm trong một chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90, Yến Chi và Thế Vinh đang thưởng thức bữa tối lãng mạn. Căn hộ của cô không có tầm nhìn xa hoa như penthouse của Minh Khang, nhưng nó tràn ngập sự ấm áp và cá tính. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng treo trên trần hắt xuống, làm nổi bật những món đồ nội thất vintage mà cô tự tay trang trí. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, tiếng cười nói của hàng xóm vọng lại từ hành lang, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng không hề phá vỡ sự riêng tư của không gian này. Mùi hương của trà thảo mộc thoang thoảng, hòa cùng hương hoa nhài tinh khiết từ những chậu cây xanh mướt trên ban công nhỏ.

Yến Chi, với mái tóc dài được buộc gọn gàng, khuôn mặt tươi tắn và đôi mắt lấp lánh niềm vui, đang kể cho Thế Vinh nghe về buổi triển lãm nghệ thuật cô vừa tham gia. Cô mặc một chiếc váy linen màu kem nhẹ nhàng, toát lên vẻ thanh thoát và tự tin. "Hôm nay em gặp một nghệ sĩ gốm sứ rất thú vị, Vinh ạ. Cô ấy dùng những mảnh gốm vỡ để tạo ra những tác phẩm mới, nói rằng mỗi mảnh vỡ đều mang một câu chuyện, và khi ghép lại, chúng tạo nên một vẻ đẹp độc đáo, không thể nào lặp lại." Cô say sưa kể, ánh mắt cô lấp lánh như những vì sao. "Em thấy nó giống như cuộc đời mình vậy. Những đổ vỡ, những lỡ nhịp, cuối cùng đều là chất liệu để tạo nên phiên bản tốt hơn của chính mình."

Thế Vinh, với vẻ ngoài phong trần và nụ cười phóng khoáng, lắng nghe cô bằng sự quan tâm và yêu thương vô hạn. Anh mặc chiếc áo da quen thuộc, nhưng cách anh nhìn Yến Chi lại đầy vẻ dịu dàng. Bàn tay anh đặt nhẹ lên bàn, và khi Yến Chi dừng lời, anh liền nắm lấy bàn tay cô, siết nhẹ. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang cô, mang đến cảm giác an toàn và vững chãi. "Anh thấy em bây giờ là phiên bản đẹp nhất, rạng rỡ nhất, Yến Chi ạ," Thế Vinh nói, giọng trầm ấm và điềm đạm, đôi mắt anh ánh lên sự ngưỡng mộ. "Anh rất vui vì được là một phần trong cuộc đời em, được chứng kiến hành trình em trở thành một người phụ nữ độc lập, tự tin và đầy đam mê như bây giờ."

Yến Chi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi từ Thế Vinh. Cô biết ơn sự hiện diện của anh, một người đàn ông đến đúng lúc, khi cô đã sẵn sàng để yêu thương một cách trọn vẹn nhất, không còn vướng bận những điều kiện hay sự chờ đợi vô vọng. Cô đã từng là người sống theo cảm xúc, tin vào hiện tại, nhưng đôi khi lại vội vàng, lại dễ bị tổn thương. Giờ đây, cô đã tìm thấy sự cân bằng, sự bình yên trong chính mình, và Thế Vinh là mảnh ghép hoàn hảo cho bức tranh ấy. "Em cũng vậy, Vinh ạ," cô khẽ nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng của tình cảm chân thành. "Em biết ơn vì anh đã đến đúng lúc, khi em đã sẵn sàng để yêu thương một cách trọn vẹn nhất. Anh không chỉ yêu con người em, mà còn yêu cả những ước mơ, những khát vọng của em."

Cô ngước nhìn anh, nụ cười mãn nguyện nở trên môi. "Có những lúc em đã từng nghĩ, tình yêu là phải chờ đợi, là phải tìm kiếm một ai đó thật hoàn hảo. Nhưng giờ em hiểu, hạnh phúc không phải là tìm được người hoàn hảo, mà là tìm được người đến đúng thời điểm, và cùng mình hoàn thiện. Anh chính là người đó của em, Vinh." Thế Vinh mỉm cười, kéo cô lại gần hơn, hôn nhẹ lên tóc cô. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng tiếp tục vang lên, tiếng gió mát từ ban công lùa vào, làm lay động những chiếc lá xanh. Họ cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chậu hoa nhài đang nở rộ, tỏa hương thơm ngát trong đêm. Mùi hương ấy hòa quyện với mùi trà và sách cũ trong căn phòng, tạo nên một không gian riêng tư, ấm áp và bình yên. Bàn tay cô vẫn nằm gọn trong bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm và sự chở che. Yến Chi nhắm mắt lại, cảm nhận trọn vẹn khoảnh khắc này, một khoảnh khắc mà cô biết, mình đã thực sự tìm thấy bến đỗ.

***

Khuya hơn một chút, sau khi chia tay Hoàng Nam, Minh Khang không về ngay căn hộ. Anh lái xe đến Sân Thượng Tòa Nhà Landmark 81, một địa điểm tráng lệ và choáng ngợp với kiến trúc hiện đại, kính cường lực bao quanh và tầm nhìn bao quát toàn thành phố. Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ quán bar trên cao cùng tiếng gió nhẹ lướt qua, hòa vào không khí trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách khác. Mùi cocktail thoang thoảng cùng không khí trong lành trên cao khiến anh cảm thấy sảng khoái lạ thường.

Anh đứng tựa vào lan can kính, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và bình yên len lỏi qua từng tế bào. Dưới chân anh, Sài Gòn lung linh như một tấm thảm dệt bằng hàng triệu viên kim cương, kéo dài đến tận chân trời. Trong tâm trí anh, thoáng hiện lên hình ảnh Yến Chi của những năm tháng cũ – cô gái với đôi mắt biết cười, với sự hồn nhiên và những khát vọng mãnh liệt. Anh nhớ lại những cuộc gặp gỡ tình cờ, những khoảnh khắc lỡ nhịp, những lời tỏ tình muộn màng và cả lời từ chối nhẹ nhàng nhưng dứt khoát của cô. Một chút tiếc nuối vẫn còn đó, như một dư vị ngọt ngào pha lẫn cay đắng, nhưng nó không còn là nỗi day dứt, mà chỉ là một phần của kỷ niệm đẹp. Hình ảnh Yến Chi dần tan biến, nhường chỗ cho hình ảnh của một Minh Khang mới – vững vàng, điềm tĩnh, và hạnh phúc với con đường riêng của mình. Anh đã thực sự chấp nhận rằng, có những câu chuyện tình yêu không cần một cái kết ở bên nhau, mà chỉ cần cả hai đều tìm thấy hạnh phúc, dù là trên hai con đường hoàn toàn khác biệt.

"Chúng ta đã từng yêu nhau, nhưng ở hai phiên bản khác nhau. Chúng ta đã lỡ nhau, không phải vì không có tình yêu, mà vì không cùng một thời điểm, không cùng một tần số." Minh Khang độc thoại trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy sự thấu hiểu. "Giờ đây, mỗi người đều đã tìm thấy hạnh phúc, theo cách riêng của mình. Và đó là một cái kết đẹp. Một cái kết không cần phải viết tiếp, mà chỉ cần cảm nhận." Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và thanh thản. Anh không còn tìm kiếm sự ổn định từ bên ngoài để bù đắp cho những thiếu hụt bên trong, mà đã tìm thấy sự ổn định và bình yên từ chính bản thân mình. Đó là một hành trình dài, một hành trình của sự trưởng thành và tự nhận thức. Anh gật đầu với chính mình, như một lời chào tạm biệt quá khứ, và một lời chào đón tương lai.

Cùng lúc đó, tại căn hộ của mình, Yến Chi cũng đang nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn thành phố về đêm. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật nụ cười bình yên. Bàn tay cô vẫn nằm gọn trong bàn tay Thế Vinh, người đang ôm cô từ phía sau, tựa cằm lên vai cô. Cô cảm nhận được sự ấm áp, sự chở che từ anh, và hơn hết là sự thấu hiểu vô bờ bến.

"Tình yêu không phải là sự chờ đợi, mà là sự nắm bắt đúng lúc," Yến Chi thầm nghĩ, lòng cô tràn ngập sự biết ơn. "Em đã nắm bắt được hạnh phúc của em, Vinh. Anh chính là điểm dừng chân bình yên mà em đã tìm kiếm." Cô nhắm mắt lại, tựa đầu vào vai Thế Vinh, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của anh. Cô đã không còn chờ đợi, không còn vương vấn những điều đã qua. Cô đã thực sự buông bỏ, và tìm thấy sự bình yên, hạnh phúc trọn vẹn. Studio Sắc Màu của cô đang phát triển, những dự án nghệ thuật mới đang chờ đón, và bên cạnh cô là Thế Vinh – người bạn đời, người đồng hành, người hiểu và yêu thương cô nhất.

Minh Khang và Yến Chi, hai con người đã từng yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau, giờ đây đứng trên hai con đường riêng biệt, nhưng đều đã tìm thấy điểm đến của hạnh phúc. Họ không ở bên nhau, nhưng họ đã học được cách yêu, cách chấp nhận, và cách trưởng thành từ chính mối tình lệch pha ấy. Dưới ánh đèn lung linh của Sài Gòn, hai tâm hồn ấy, dù không còn chung lối, vẫn cảm nhận được sự kết nối vô hình của những bài học đã qua, của những phiên bản đã từng tồn tại. Mỗi người một nơi, mỗi người một hạnh phúc, nhưng đều mang trong tim một lời chúc phúc thầm lặng dành cho đối phương. Câu chuyện của họ khép lại không phải bằng một kết cục bi kịch, mà bằng một sự chấp nhận ngọt ngào pha lẫn cay đắng, một lời khẳng định rằng tình yêu có thể tồn tại dưới nhiều hình thức, và hạnh phúc có thể đến từ những con đường không ngờ nhất. Họ đã không ở bên nhau, nhưng họ đã yêu nhau, và quan trọng hơn, họ đã học được cách yêu chính mình và chấp nhận tất cả những gì cuộc sống mang lại, để rồi bước tiếp trên hành trình mới với trái tim thanh thản và tràn đầy hy vọng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free