Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 46: Vinh Quang Và Khoảng Trống Vô Hình
Minh Khang nhìn đồng hồ đeo tay, kim phút nhích từng chút nặng nề trên mặt số trắng. Đã gần bảy giờ tối. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu tắt hẳn bên ngoài ô cửa kính lớn của văn phòng, nhường chỗ cho những vệt sáng cam, tím cuối cùng hắt lên những tòa nhà chọc trời phía xa. Thành phố Sài Gòn vẫn chưa chịu ngủ yên, những dòng xe cộ phía dưới đường bắt đầu biến thành những dải ánh sáng vàng cam và đỏ rực rỡ, chảy trôi không ngừng như mạch máu của một sinh vật khổng lồ.
Anh thở dài, một hơi thở dài mang theo cả sự mệt mỏi tích tụ suốt một tuần làm việc căng thẳng. Dự án “Tháp Hưng Thịnh” đã kết thúc một cách rực rỡ, vượt mọi kỳ vọng. Anh và đội ngũ đã nhận được những lời khen ngợi không ngớt từ ông An, từ các đối tác. Vị thế của anh tại Thiên Phong đã được củng cố vững chắc hơn bao giờ hết, danh tiếng của một kiến trúc sư trẻ tài năng, quyết đoán và đầy tham vọng đã lan rộng. Anh có trong tay tất cả những gì anh đã từng đặt ra làm mục tiêu: sự nghiệp vững chắc, vị trí đáng mơ ước, thu nhập vượt trội. Mọi thứ đều hoàn hảo, trên giấy tờ và trong mắt người khác.
Thế nhưng, khi anh ngồi đây, trước màn hình máy tính vẫn còn bật sáng những bản vẽ kiến trúc phức tạp, một cảm giác trống rỗng khó tả lại len lỏi, bủa vây lấy anh. Nó không phải là sự kiệt sức thể chất thông thường, mà là một sự mệt mỏi từ sâu thẳm bên trong, một khoảng trống vô hình mà anh không thể gọi tên.
Trong không gian văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' hiện đại, với nội thất tối giản tông xám, trắng, đen chủ đạo, nơi mà tiếng gõ bàn phím vẫn lách tách đều đặn từ vài nhân viên vẫn còn ở lại, tiếng điện thoại reo vang lên đâu đó rồi tắt ngấm, Minh Khang cảm thấy mình như một mảnh ghép lạc lõng. Mùi giấy in mới, mùi cà phê phin còn vương vấn trong không khí, xen lẫn mùi nước hoa cao cấp của các đồng nghiệp, tất cả đều gợi lên một bầu không khí bận rộn, chuyên nghiệp, nhưng cũng vô cùng vô vị trong khoảnh khắc này. Anh nhìn quanh, những mô hình kiến trúc tinh xảo đặt trang trọng trên kệ kính, những bản vẽ kỹ thuật chi chít đường nét, tất cả đều là minh chứng cho thành quả lao động không ngừng nghỉ của anh và đồng đội. Anh nên cảm thấy tự hào, anh *đã* tự hào. Nhưng sự tự hào ấy lại nhanh chóng bị lấn át bởi một làn sóng hoài nghi.
"Đây là vinh quang... vậy tại sao mình lại thấy thế này?" Anh tự độc thoại trong tâm trí, giọng nói không thành tiếng, chỉ là một dòng suy nghĩ miên man. Anh xoa thái dương, cảm nhận sự nhức nhối âm ỉ đã đồng hành cùng anh suốt nhiều đêm liền. Anh đã hy sinh quá nhiều cho mục tiêu này: những giấc ngủ ngắn ngủi, những bữa ăn vội vàng, những buổi tối cô độc trong căn penthouse rộng lớn. Anh đã đẩy mình đến giới hạn, tin rằng khi chạm tới đỉnh cao này, mọi thứ sẽ trở nên sáng tỏ. Nhưng không, càng lên cao, không khí dường như càng loãng, và sự cô độc càng trở nên rõ nét.
Anh nhớ lại cuộc gặp gỡ với Yến Chi ở quán "Dấu Chân Mưa" vài ngày trước. Hình ảnh cô gái ấy, bình yên bên cuốn sổ phác thảo cũ kỹ, với nụ cười dịu dàng và ánh mắt trong trẻo, hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh. Cô ấy đã nói gì? "Anh cũng sẽ tìm thấy thôi, anh Khang. Chỉ là, mỗi người có một hành trình riêng. Và đôi khi, chúng ta cần phải trải qua những vinh quang đắng, những khoảng trống vô định, để biết mình thực sự muốn gì." Những lời đó, như một lời tiên tri, cứ vang vọng trong đầu anh. Vinh quang đắng. Đúng là nó. Thành công này, ngọt ngào trên đầu lưỡi, nhưng lại để lại một dư vị chát chúa, một khoảng trống rỗng nơi lồng ngực.
Anh tắt màn hình máy tính, ánh sáng xanh vụt tắt, để lại một khoảng tối bất định. Bàn làm việc của anh trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng quạt máy điều hòa thổi đều đều. Anh cầm chiếc điện thoại lên, ngón tay lướt trên danh bạ, dừng lại ở một cái tên quen thuộc. Hoàng Nam. Người bạn thân, người duy nhất anh có thể chia sẻ những suy nghĩ mơ hồ này mà không sợ bị phán xét, hay tệ hơn, bị cho là "làm mình làm mẩy" khi đã có tất cả. Anh phân vân một lúc, lưỡng lự giữa việc giữ kín những cảm xúc này hay tìm kiếm một sự lắng nghe. Cuối cùng, anh nhấn gọi. Tiếng chuông reo dài, đều đặn như nhịp đập của trái tim anh trong khoảnh khắc đó.
***
Đêm Sài Gòn đã lên đèn rực rỡ, nhưng bầu trời lại không trăng, chỉ có vài ngôi sao lấp lánh yếu ớt qua màn sương khói mờ ảo của đô thị. Minh Khang và Hoàng Nam ngồi bên cửa sổ kính lớn trong căn penthouse của anh. Từ độ cao này, thành phố trải dài như một tấm thảm dệt kim bằng ánh sáng, với những sợi chỉ vàng, đỏ, xanh lấp lánh không ngừng. Không khí trong căn hộ sang trọng, tối giản, dường như được bao phủ bởi một lớp tĩnh lặng đặc quánh, chỉ thỉnh thoảng bị xé toạc bởi tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính cường lực hay tiếng nước chảy khe khẽ từ hồ bơi vô cực ngoài ban công.
Ly rượu vang đỏ sóng sánh trong tay Minh Khang, ánh mắt anh xa xăm, dõi theo những chấm sáng di động dưới kia. Mùi hương gỗ quý từ nội thất nhập khẩu hòa quyện với mùi rượu vang nồng ấm và mùi nước hoa nam tính phảng phất từ Hoàng Nam, tạo nên một bầu không khí vừa sang trọng vừa có chút u buồn.
Hoàng Nam, với vóc dáng thư sinh và cặp kính cận, trông vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Anh nhấp một ngụm rượu, nhìn Minh Khang với ánh mắt đầy quan tâm.
"Công việc dạo này tốt chứ, Khang?" Hoàng Nam hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn. "Thấy cậu hơi khác. Giống như... vừa chiến thắng một trận đánh lớn nhưng lại đánh mất một thứ gì đó quan trọng vậy."
Minh Khang khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt nhòa trên môi. "Tốt, rất tốt... Như cậu thấy đấy, Tháp Hưng Thịnh thành công ngoài mong đợi. Mọi thứ đều đang đi đúng quỹ đạo, thậm chí là vượt xa. Nhưng đôi khi, tôi tự hỏi... thành công rồi thì sao nữa, Nam?"
Hoàng Nam nhướn mày, đẩy gọng kính. "Thì tiếp tục thành công chứ sao? Cậu đã đạt được nhiều hơn những gì người khác mơ ước ở tuổi này rồi. Còn muốn gì nữa? Một vị trí giám đốc điều hành? Hay tự mở công ty riêng? Với năng lực và danh tiếng của cậu bây giờ, mọi thứ đều nằm trong tầm tay."
Minh Khang day day vành ly rượu, ánh mắt vẫn không rời khỏi khung cảnh thành phố. "Nhưng... có phải lúc nào thành công cũng đi đôi với hạnh phúc không, Nam?"
Hoàng Nam bật cười nhỏ. "Hạnh phúc là gì chứ? Có tiền là có hạnh phúc rồi, ít nhất là không phải lo lắng về cơm áo gạo tiền. Cậu có mọi thứ rồi, nhà đẹp, xe sang, công việc tốt, địa vị xã hội. Nếu đây không phải là hạnh phúc, thì tôi cũng không biết cái gì là hạnh phúc nữa." Anh nói, giọng điệu có phần thực dụng, nhưng chân thành.
Minh Khang quay sang nhìn bạn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi. "Tôi không nói về tiền bạc, Nam ạ. Tôi nói về một cái gì đó sâu hơn... một khoảng trống khó tả. Như thể... tôi đã chạy một quãng đường quá dài, quá nhanh, và khi đến đích, tôi phát hiện ra mình đang đứng một mình giữa một khoảng không mênh mông."
Hoàng Nam im lặng một lúc, nhìn Minh Khang. Anh biết Minh Khang không phải là người dễ dàng mở lòng, và những lời này chắc hẳn đã được anh ấy suy nghĩ rất nhiều. "Một khoảng trống vô hình à?" Hoàng Nam lặp lại, như thể đang cố gắng hình dung nó. "Chắc cậu mệt mỏi thôi. Áp lực công việc, thiếu ngủ. Cậu nên nghỉ ngơi một thời gian."
"Không phải chỉ là mệt mỏi thể chất." Minh Khang khẽ thở dài. "Tôi cảm thấy mình đã xây nên một tòa tháp cao chót vót, nhưng khi đứng trên đỉnh, tôi lại thấy lạnh lẽo và cô đơn. Tôi đã từng tin rằng 'chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó', rằng thành công sự nghiệp là nền tảng của mọi hạnh phúc. Nhưng bây giờ, khi tôi đã có sự ổn định đó... tôi lại tự hỏi, cái giá của nó là gì? Và liệu nó có thực sự là tất cả không?"
Anh nhớ lại lời Yến Chi đã nói về "vinh quang đắng". Cô ấy đã nhìn thấy gì trong anh? Sự mệt mỏi? Sự thiếu vắng? Hay chính cái "khoảng trống vô định" mà anh đang cảm nhận? Yến Chi, cô gái ấy, dường như đã tìm thấy một sự bình yên, một sự độc lập mà anh đang khao khát nhưng chưa thể định hình. Cô ấy không chờ đợi điều kiện đủ đầy, cô ấy sống theo cảm xúc và tin vào hiện tại. Phải chăng, đó là điều anh đã bỏ lỡ trên con đường chinh phục đỉnh cao của mình?
Hoàng Nam đặt ly rượu xuống bàn kính, nhìn thẳng vào Minh Khang. "Khang, tôi hiểu cậu đang trải qua một giai đoạn khó khăn. Có lẽ, cậu đã đặt quá nhiều áp lực lên bản thân. Đôi khi, chúng ta cần phải chậm lại, nhìn nhận lại những gì mình thực sự muốn. Hạnh phúc không phải là một đích đến, nó là cả một hành trình. Và có lẽ, cậu đã quá tập trung vào đích đến mà quên mất hành trình rồi."
Minh Khang nhìn bạn, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn. Hoàng Nam không phán xét, không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng, mà chỉ gợi mở, để anh tự suy nghĩ. "Có lẽ vậy," anh thì thầm. "Tôi đã quá tin vào cái công thức 'ổn định = hạnh phúc' của mình. Và giờ đây, tôi đang đối mặt với sự thật rằng nó có vẻ không hoàn toàn đúng." Anh lắc nhẹ ly rượu, những giọt chất lỏng đỏ thẫm chao đảo, phản chiếu ánh đèn thành phố lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi. Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc ly truyền vào lòng bàn tay anh, nhắc nhở anh về sự lạnh lẽo đang hiện hữu trong chính tâm hồn mình. Anh cảm nhận được một "sợi dây vô hình" kéo anh lại gần Yến Chi, một sự đồng điệu trong việc nhìn nhận những mặt trái của cuộc sống, nhưng đồng thời, "bức tường vô hình" về ưu tiên và thời điểm vẫn sừng sững giữa họ, một bức tường mà chính anh đã dày công xây dựng bằng những niềm tin và mục tiêu của riêng mình.
Hoàng Nam không nói gì thêm, chỉ vỗ nhẹ lên vai Minh Khang. Anh biết, những suy tư này cần thời gian để Minh Khang tự mình gỡ bỏ.
***
Sau khi Hoàng Nam rời đi, căn penthouse rộng lớn lại chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng nhạc cổ điển du dương đã tắt từ lâu. Chỉ còn tiếng gió rít khẽ qua khe cửa sổ, và tiếng thì thầm của chính nội tâm Minh Khang. Đã quá nửa đêm, nhưng anh vẫn không tài nào chợp mắt được. Anh đi lại trong căn phòng khách mênh mông, cảm nhận sự lạnh lẽo bao trùm. Những lời của Hoàng Nam, dù chân thành, vẫn không thể xua tan đi cảm giác trống rỗng đang ngự trị trong lòng anh.
Anh đứng cạnh cửa sổ kính từ sàn đến trần, nhìn xuống thành phố vẫn còn thức giấc, những ánh đèn điện lung linh như một dải ngân hà nhân tạo. Đôi mắt anh mệt mỏi, ẩn chứa một sự suy tư sâu sắc. Anh không còn nhìn đồng hồ với sự thúc giục của công việc, mà với một câu hỏi lớn hơn bao giờ hết.
"Yến Chi..." Anh thầm gọi tên cô trong đ���u, hình ảnh cô gái bình yên ở quán cà phê lại hiện lên rõ nét. "Cô ấy có tìm thấy thứ gọi là hạnh phúc trọn vẹn không? Hay mình đang cố chấp với một định nghĩa sai lầm về thành công?"
Trong giây phút này, những mục tiêu tiếp theo trong sự nghiệp, những dự án lớn hơn, những con số lợi nhuận khổng lồ, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh không còn cảm thấy sự hưng phấn như trước, không còn khao khát mãnh liệt như những năm đầu. Cảm giác "khoảng trống vô hình" ngày càng trở nên rõ rệt, nó không chỉ là một sự mệt mỏi thoáng qua, mà là một lỗ hổng sâu hoắm, một sự thiếu vắng đến tận cùng.
Anh chậm rãi đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình, một nhịp đập đều đặn, nhưng không hề có sự rộn ràng, không có sự bình yên. Anh đã xây dựng một đế chế, đã đạt được mọi thứ mà anh nghĩ là cần thiết để hạnh phúc. Nhưng tại sao, vào thời điểm này, anh lại cảm thấy mình mất mát nhiều hơn là đạt được? Sự ổn định mà anh hằng theo đuổi, dường như đã biến anh thành một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản không còn biết cách cảm nhận trọn vẹn những điều giản dị, một phiên bản cô độc trên đỉnh vinh quang.
Anh nghĩ về Yến Chi, về con đường độc lập mà cô đã chọn. Cô chấp nhận rủi ro, chấp nhận sự không hoàn hảo, nhưng đổi lại, cô có được sự bình yên. Phải chăng, hạnh phúc không phải là một công thức, mà là một sự lựa chọn, một trạng thái tâm hồn?
Ánh sáng từ thành phố hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi. Minh Khang cảm thấy một sự hoài nghi sâu sắc về tất cả những gì anh đã tin tưởng. Anh đã dành cả tuổi trẻ để lao mình vào công việc, tin rằng sự nghiệp sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng giờ đây, anh lại đứng đây, một người đàn ông thành đạt, nhưng lại đối mặt với một khoảng trống mênh mông không thể lấp đầy bằng bất cứ thành công vật chất nào.
Liệu có một tương lai nào mà anh có thể tìm thấy sự bình yên và cân bằng như Yến Chi? Câu hỏi ấy, lặng lẽ nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong tâm trí anh, như một lời thì thầm giữa không gian tĩnh mịch của đêm khuya. Nó không phải là một câu hỏi dễ trả lời, và anh biết, đó sẽ là khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm hoàn toàn mới mẻ, một hành trình mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ phải đối mặt. Hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của hạnh phúc, và định nghĩa lại phiên bản của chính mình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.