Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 45: Lời Thì Thầm Giữa Những Khoảng Cách
Minh Khang đứng đó, nhìn những ánh đèn thành phố dần chìm vào màn đêm tĩnh mịch, cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc hơn bất kỳ cơn kiệt sức thể chất nào. Thành công này, vinh quang này, sao lại đắng đến thế?
Anh không về thẳng căn hộ penthouse của mình. Cái không gian rộng lớn và sang trọng ấy, giờ phút này, đối với anh lại càng thêm ngột ngạt. Anh cần một nơi nào đó khác, một khoảng lặng mà không phải là sự tĩnh mịch đến rợn người của bốn bức tường xa hoa. Chiếc xe Audi đen bóng lướt đi trên những con đường Sài Gòn vẫn còn ồn ào nhưng đã thưa thớt dần. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên kính xe, tạo thành những vệt sáng lướt qua nhanh chóng, như chính thời gian mà anh đang cố gắng níu giữ. Anh không biết mình muốn đi đâu, chỉ biết mình cần một chút hơi thở khác lạ, một thứ gì đó có thể xoa dịu cái trống rỗng đang gặm nhấm từ bên trong.
Cuối cùng, chiếc xe dừng lại trước một con hẻm nhỏ quen thuộc. Từ bên trong, một thứ ánh sáng vàng ấm áp hắt ra, cùng với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng và mùi cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí se lạnh của buổi tối Sài Gòn. Quán cà phê "Dấu Chân Mưa". Anh đã không đến đây từ rất lâu rồi, có lẽ là từ những lần gặp gỡ tình cờ với Yến Chi. Cứ mỗi khi anh cảm thấy lạc lõng, quán cà phê này dường như lại hiện ra trong tâm trí anh như một điểm neo giữ vô thức. Anh tắt máy, bước xuống xe, cảm nhận hơi lạnh luồn qua lớp áo sơ mi, xua đi phần nào sự mệt mỏi đeo bám. Tiếng đóng cửa xe khẽ khàng, rồi anh rảo bước vào con hẻm nhỏ.
Quán cà phê vẫn vậy, vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ của một căn nhà ống được cải tạo. Những ô cửa kính lớn viền gỗ nâu, những chậu cây xanh nhỏ treo lủng lẳng tạo cảm giác gần gũi. Bên trong, đèn vàng tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, đủ để nhìn rõ mọi vật nhưng cũng đủ để tạo nên một bầu không khí riêng tư, ấm cúng. Tiếng nhạc piano nhẹ nhàng, du dương lấp đầy không gian, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và những tiếng trò chuyện thì thầm. Mùi cà phê đặc trưng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò khiến dạ dày anh khẽ cồn cào. Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình dịu lại đôi chút. Có lẽ, đây chính là thứ "hơi thở khác lạ" mà anh đang tìm kiếm.
Anh chọn một chiếc bàn nhỏ khuất vào góc, nơi có thể quan sát toàn bộ quán mà không bị ai làm phiền. Duy, chàng barista với mái tóc tạo kiểu và hình xăm nhỏ trên cổ tay, nhận ra anh. Duy mỉm cười thân thiện, tiến đến bàn với chiếc khăn lau bàn trắng tinh.
“Chào anh Khang, đã lâu rồi không thấy anh ghé qua,” Duy nói, giọng tự nhiên, ấm áp. “Hôm nay anh vẫn dùng như mọi khi chứ ạ?”
Minh Khang khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. “Vâng, một ly cà phê đen đá, ít đường.”
“Dạ vâng, anh đợi em một lát.”
Duy nhanh chóng quay vào quầy pha chế. Minh Khang dựa lưng vào thành ghế, nhắm mắt lại. Anh cảm nhận rõ sự mệt mỏi của cơ thể, từng thớ thịt như muốn giãn ra. Anh đã làm việc quá sức trong suốt một thời gian dài, đến mức anh quên mất cảm giác được nghỉ ngơi thật sự là như thế nào. Cái cảm giác trống rỗng kia vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí anh, như một bóng ma không tên. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, đã có mọi thứ mà anh từng mơ ước, nhưng tại sao anh lại không cảm thấy hạnh phúc? Tại sao anh lại thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết?
Anh mở mắt, ánh mắt lướt qua một lượt không gian quán. Rồi bỗng dưng, ánh mắt anh dừng lại. Ở một góc khuất khác, gần cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau, có một cô gái đang ngồi. Cô ấy dường như hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, không hề bị ảnh hưởng bởi những âm thanh xung quanh. Mái tóc dài thả tự nhiên, chiếc váy bohemian nhẹ nhàng, và đôi mắt tinh anh đang chăm chú vào một cuốn sổ phác thảo cũ. Yến Chi. Tim anh khẽ lệch nhịp. Thật bất ngờ.
Cô ấy vẫn vậy, nhưng cũng rất khác. Vẻ thanh thoát vốn có nay được điểm thêm một sự bình yên, tự tại mà anh chưa từng thấy rõ ràng đến thế. Cô không còn nét ưu tư ẩn giấu như những lần gặp trước. Thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một niềm say mê toát ra từ mỗi nét vẽ. Cạnh cô là một ly cà phê sứ, đã vơi đi một nửa, và vài mẩu bánh ngọt nhỏ. Mùi hương của hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ kia dường như cũng quấn quýt quanh cô, tạo nên một vầng hào quang dịu dàng. Anh nhận ra, sự bình yên này không phải là sự thờ ơ, mà là kết quả của một quá trình chữa lành, một hành trình tìm lại bản thân mà cô đã kiên trì theo đuổi.
Minh Khang cảm thấy một chút bối rối. Anh nên làm gì đây? Vờ như không thấy, hay đến chào hỏi? Anh đã từng tự nhủ rằng mình sẽ không để tình cảm xen vào con đường sự nghiệp. Nhưng giờ đây, khi anh đã có được tất cả, anh lại thấy mình trống rỗng. Và Yến Chi, cô ấy dường như đã tìm thấy thứ mà anh đang khao khát. Sự bình yên. Anh hít một hơi sâu, rồi quyết định. Anh sẽ đến chào cô.
Duy mang đến ly cà phê đen đá của anh. “Của anh đây ạ.”
Minh Khang cầm ly cà phê, cảm nhận sự lạnh buốt của đá truyền qua thành ly thủy tinh. Anh khẽ gật đầu cảm ơn Duy, rồi đứng dậy. Anh bước từng bước nhẹ nhàng về phía góc bàn của Yến Chi, tiếng đế giày khẽ khàng trên sàn gỗ. Anh không muốn phá vỡ cái khoảnh khắc bình yên mà cô đang có.
Yến Chi vẫn say sưa với cuốn sổ của mình. Cô cẩn thận vẽ từng nét bút chì, đôi khi nheo mắt lại để kiểm tra tỉ lệ, đôi khi lại mỉm cười một mình khi một ý tưởng hay chợt đến. Chiếc bút chì lướt nhẹ trên giấy, tạo ra những đường cong mềm mại, những khối hình trừu tượng. Có lẽ, cô đang phác họa một ý tưởng mới cho dự án cá nhân của mình, thứ mà Mai Thư từng kể thoáng qua.
"Chào cô."
Giọng nói trầm ấm của Minh Khang vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng xung quanh Yến Chi. Cô giật mình, ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô mở to, một thoáng ngạc nhiên lướt qua, rồi nhận ra anh.
"Anh Khang?" Yến Chi khẽ thốt lên, giọng nói trong trẻo mang theo chút bất ngờ. "Bất ngờ quá. Anh vẫn thường ghé đây sao?"
Minh Khang khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. Anh đứng đó, cao ráo, lịch thiệp, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự mệt mỏi rõ rệt, dù anh đã cố gắng che giấu. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, cà vạt nới lỏng, toát lên vẻ chuyên nghiệp nhưng cũng có chút phong trần. "Không thường xuyên lắm. Chỉ là... tôi cần một chút không khí khác." Anh dừng lại một chút, rồi hỏi, "Tôi có thể ngồi đây không?"
Yến Chi mỉm cười nhẹ nhàng, gật đầu. "Tất nhiên rồi. Mời anh."
Minh Khang kéo chiếc ghế đối diện cô, chậm rãi ngồi xuống. Anh đặt ly cà phê của mình lên bàn, hơi thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt anh lướt qua cuốn sổ phác thảo của cô, nơi những đường nét trừu tượng đang dần hiện rõ.
"Cô vẫn say mê với nghệ thuật như vậy." Anh nhận xét, giọng nói trầm ấm.
Yến Chi khẽ cười, một nụ cười bình yên và tự tại. "Vâng, em đang bắt đầu một dự án nhỏ của riêng mình. Nó giúp em tìm thấy sự cân bằng." Cô ngừng lại, rồi nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh trông có vẻ mệt mỏi."
Minh Khang khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như vô hình. "Thành công đôi khi cũng có cái giá của nó." Anh đưa tay vuốt nhẹ lên chiếc Đồng hồ đeo tay, chiếc đồng hồ đắt tiền mà anh đã đeo suốt những năm qua, như một biểu tượng của thời gian và những mục tiêu anh đã đặt ra. "Công việc không cho phép ngơi nghỉ nhiều."
"Em thì đang tận hưởng một chút bình yên tự tạo," Yến Chi nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin. Cô không hề khoa trương, chỉ đơn giản là chia sẻ một sự thật. "Sau nhiều chuyện, em nhận ra, đôi khi điều quan trọng nhất không phải là đạt được những gì mình muốn, mà là tìm thấy sự an yên trong những gì mình đang có."
Minh Khang lắng nghe, ánh mắt anh không rời khỏi cô. Anh nhìn thấy sự khác biệt rõ rệt giữa hai người. Anh vẫn đang chạy đua với thời gian, với những mục tiêu không ngừng nghỉ. Còn cô, cô đã tìm thấy một nhịp điệu riêng, chậm rãi và đầy đủ. Anh nhớ lại cảm giác trống rỗng trong căn penthouse, cái cảm giác vô nghĩa khi đứng trên đỉnh cao của thành công.
"Cô nói đúng," Minh Khang khẽ nói, giọng anh trầm hơn một chút, như đang tự nói với chính mình. "Tôi... tôi vừa hoàn thành một dự án lớn. Mọi thứ đều thành công rực rỡ. Nhưng tôi lại không cảm thấy mãn nguyện như mình nghĩ." Anh nhìn vào ly cà phê đen đá của mình, những viên đá tan chảy chậm rãi. "Cảm giác trống rỗng... nó cứ đeo bám."
Yến Chi không ngắt lời anh. Cô lắng nghe một cách chân thành, đôi mắt cô ánh lên sự thấu hiểu. Cô đã từng trải qua cảm giác đó, cái cảm giác hụt hẫng sau khi mọi thứ kết thúc, dù là một mối quan hệ hay một giai đoạn của cuộc đời.
"Em hiểu cảm giác đó," cô khẽ nói. "Khi mình đặt quá nhiều kỳ vọng vào một thứ gì đó, và rồi khi đạt được, nó lại không mang đến hạnh phúc như mình tưởng tượng. Có lẽ, hạnh phúc không nằm ở đích đến, mà là ở hành trình." Yến Chi quay lại với cuốn Sổ phác thảo cũ của mình, ngón tay cô lướt nhẹ trên những đường nét. Cô bắt đầu phác thảo thêm một vài nét, vô thức tạo ra những hình khối đan xen, có những khoảng trống, có những đường nối. Nó trông giống như một mê cung, hoặc những con đường song song không bao giờ gặp nhau. Một bức tranh của "khoảng cách".
Minh Khang nhìn hành động của cô, rồi lại nhìn vào ánh mắt cô. Anh cảm nhận được một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn đang tìm kiếm điều gì đó. Nhưng đồng thời, anh cũng nhận ra một bức tường vô hình đang tồn tại giữa họ, một bức tường được xây dựng từ những ưu tiên khác biệt, từ những phiên bản khác nhau của chính họ.
"Cô đang vẽ gì vậy?" Anh hỏi, giọng tò mò.
Yến Chi ngẩng đầu lên, đưa cuốn sổ về phía anh. "Em đang phác thảo một ý tưởng cho studio nhỏ của mình. Về những khoảng cách... trong cuộc sống, trong cảm xúc, trong các mối quan hệ. Những khoảng cách mà chúng ta đôi khi vô tình tạo ra, hoặc không thể vượt qua."
Minh Khang nhìn vào những nét vẽ của cô. Những đường nét trừu tượng, nhưng anh lại cảm nhận được sự sâu sắc trong đó. Anh nhìn thấy hình ảnh của chính mình, của cô, và của mối quan hệ lỡ nhịp giữa họ. "Đúng người, sai thời điểm," anh tự nhủ thầm, cái cụm từ quen thuộc ấy lại hiện về trong tâm trí anh. Anh đã từng nghĩ mình cần sự ổn định trước khi xứng đáng yêu ai đó. Nhưng khi sự ổn định đến, anh lại phát hiện ra mình đang đứng quá xa, và người anh muốn nắm tay lại đã học cách buông bỏ.
"Nó rất ý nghĩa," Minh Khang nói, giọng chân thành. "Tôi... tôi cũng đang tự hỏi, liệu mình có đang đi đúng hướng không. Liệu cái 'ổn định' mà tôi đang theo đuổi, có phải là tất cả những gì tôi cần?" Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong miệng, như chính dư vị của thành công anh vừa đạt được. "Có những người không phải là 'không đúng', chỉ là đến đúng người… nhưng sai phiên bản." Anh không nói thẳng ra là ai, nhưng Yến Chi hiểu. Cô nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự cảm thông.
Cô khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Cuộc sống này, đôi khi ta cứ mãi chạy theo một thứ gì đó mà không biết rằng, cái mình thực sự cần lại nằm ở một nơi khác, hoặc ở một thời điểm khác. Em đã từng như vậy." Cô dừng lại, rồi tiếp tục, "Khi em bắt đầu dự án này, em chỉ muốn tìm lại chính mình, tìm lại niềm vui trong sáng tạo. Và em nhận ra, sự bình yên không cần phải tìm kiếm ở đâu xa, nó nằm ngay trong tâm hồn mình, khi mình biết chấp nhận và buông bỏ những thứ không thuộc về mình."
Minh Khang cảm thấy một làn gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng. Anh nhìn Yến Chi, nhìn cái cách cô nói về cuộc sống, về sự bình yên. Có lẽ, đây chính là thứ mà anh đang thiếu. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng một đế chế, mà quên mất việc xây dựng một ngôi nhà cho tâm hồn mình. Anh thoáng nghĩ về việc liệu có một ngày anh sẽ tìm thấy sự bình yên và cân bằng như Yến Chi, gieo mầm cho sự thay đổi trong tương lai của anh khi anh bắt đầu chất vấn giá trị của thành công.
"Tôi... tôi ngưỡng mộ cô," Minh Khang nói, lời nói xuất phát từ tận đáy lòng. "Cô đã tìm thấy con đường của mình."
Yến Chi mỉm cười, nụ cười của cô rạng rỡ như ánh đèn vàng trong quán. "Anh cũng sẽ tìm thấy thôi, anh Khang. Chỉ là, mỗi người có một hành trình riêng. Và đôi khi, chúng ta cần phải trải qua những vinh quang đắng, những khoảng trống vô định, để biết mình thực sự muốn gì."
Cuộc trò chuyện của họ tiếp tục thêm một lúc, không quá dài nhưng đủ sâu sắc. Họ nói về công việc, về những dự định tương lai, về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Mỗi lời nói, mỗi ánh mắt trao đổi đều chứa đựng một sự kết nối tinh tế, một rung cảm tiềm ẩn mà cả hai đều nhận ra. Minh Khang cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường khi được chia sẻ những suy nghĩ sâu kín của mình với cô. Yến Chi cảm nhận được sự "thiếu vắng" trong ánh mắt của Minh Khang dù anh rất thành đạt, và cô hiểu rằng, thành công không phải lúc nào cũng đi đôi với hạnh phúc.
Thời gian trôi qua nhanh chóng trong bầu không khí ấm cúng của "Dấu Chân Mưa". Tiếng nhạc acoustic vẫn đều đều, tiếng ly tách va chạm đã thưa dần khi quán bắt đầu vắng khách. Đồng hồ trên tường điểm những con số cuối cùng của buổi tối. Đã đến lúc phải ra về.
Minh Khang đứng dậy. "Cảm ơn cô, Yến Chi. Cuộc trò chuyện này... tôi cảm thấy tốt hơn nhiều." Anh lịch sự gật đầu, ánh mắt vẫn còn vương vấn chút suy tư.
Yến Chi cũng đứng dậy, mỉm cười dịu dàng. Cô gấp cuốn Sổ phác thảo cũ của mình lại, ôm vào lòng. "Không có gì, anh Khang. Em cũng rất vui khi được gặp anh. Mong sớm gặp lại anh."
Minh Khang bước ra khỏi quán trước. Anh nhìn Yến Chi đi sau, bóng dáng cô thanh thoát và nhẹ nhõm. Anh dừng lại một chút ở cửa, hít thở khí trời se lạnh của Sài Gòn về đêm. Anh nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô phía sau, rồi tiếng cô chào Duy.
"Vâng, anh giữ gìn sức khỏe," Yến Chi nói, khi cô bước qua anh. Ánh mắt họ chạm nhau một lần cuối, một cái nhìn đầy sự thấu hiểu và một chút gì đó tiếc nuối.
Rồi họ rẽ hai hướng khác nhau.
Minh Khang bước về phía chiếc xe Audi đen của mình. Anh lái xe về căn hộ penthouse, nhưng lần này, tâm trạng anh không còn trống rỗng đến tận cùng như trước. Cuộc gặp gỡ với Yến Chi đã gieo vào lòng anh một hạt mầm của sự nghi vấn, và cả một khao khát mới. Anh vẫn nhìn đồng hồ, nhưng không phải với sự thúc giục, mà với một câu hỏi: Liệu có một tương lai nào mà anh có thể tìm thấy sự bình yên như cô? Anh chợt nhận ra rằng, dù anh và cô đang ở hai phiên bản khác nhau, với những ưu tiên khác nhau, nhưng giữa họ vẫn tồn tại một sợi dây vô hình, một sự kết nối kỳ lạ. Tuy nhiên, sợi dây đó lại bị ngăn cách bởi một bức tường vô hình khác, bức tường của thời điểm và lựa chọn.
Yến Chi bước đi trên vỉa hè, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên bóng cô. Bước chân cô nhẹ nhàng, tự tại. Cuộc gặp gỡ bất ngờ với Minh Khang đã mang đến một rung động nhẹ nhàng, một chút hoài niệm về những gì đã qua. Anh vẫn là một người đàn ông thành đạt, nhưng vẻ mệt mỏi và sự trống rỗng trong ánh mắt anh khiến cô cảm thấy xót xa. Cô hiểu rằng, anh vẫn đang ở trong cuộc chiến của riêng mình, một cuộc chiến để đạt được "sự ổn định" mà anh tin là cần thiết. Nhưng cô, cô đã vượt qua giai đoạn đó. Cô đã tìm thấy niềm vui trong sự độc lập, trong từng nét vẽ, trong từng buổi chiều ngồi lặng lẽ ở "Dấu Chân Mưa". Cô tự nhủ rằng cô cần kiên định với con đường của mình, con đường đã mang lại cho cô sự bình yên mà cô hằng mong muốn. Tình yêu có thể đến, nhưng không phải là thứ cô vội vàng tìm kiếm nữa. Cô đã sẵn sàng cho tình yêu, nhưng không phải tình yêu đến từ sự chờ đợi, mà đến từ sự đồng điệu, ở đúng thời điểm.
Trong đầu cô vẫn còn vương vấn những hình ảnh phác thảo dang dở trong cuốn sổ, những đường nét trừu tượng của "Khoảng Cách". Khoảng cách về thời gian, khoảng cách về tâm hồn, khoảng cách về những phiên bản mà họ đã và đang là của nhau. Đêm Sài Gòn vẫn dịu mát, mang theo chút gió nhẹ. Yến Chi ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những hy vọng nhỏ bé. Cô cảm thấy một sự chấp nhận lặng lẽ, một sự bình yên sâu sắc, dù biết rằng có những điều trong cuộc sống không thể thay đổi, không thể níu giữ.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.