Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 44: Vinh Quang Đắng

Yến Chi cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh từ những lời nói của bạn. Ly cà phê sứ ấm áp trong tay, không gian quán quen thuộc, và sự ủng hộ chân thành của Mai Thư – tất cả tạo nên một cảm giác bình yên và mãn nguyện. Cô mỉm cười, ánh mắt tràn đầy hy vọng. "Cảm ơn cậu nhé, Mai Thư. Mình sẽ cố gắng hết sức." Cô biết, đây là con đường cô cần đi, con đường để cô tìm thấy chính mình, để cô tự do sáng tạo và sống cuộc đời mà cô hằng mơ ước.

***

Tối đó, sau khi về nhà, cơn mưa phùn đã tạnh hẳn, để lại không khí dịu mát và trong lành. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa sổ, tạo nên một không gian lãng mạn và yên tĩnh trong căn hộ. Yến Chi thay một bộ đồ thoải mái, mở một bản nhạc jazz nhẹ nhàng mà cô yêu thích, tiếng kèn saxophone du dương len lỏi khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí thư thái. Cô ngồi xuống bàn làm việc, nơi ánh đèn bàn hắt xuống một vệt sáng ấm áp trên mặt bàn gỗ. Mùi hương của trà thảo mộc từ tách trà đã nguội lạnh vẫn còn vương vấn trong không khí.

Cô mở 'Sổ phác thảo cũ' ra, lướt qua những trang giấy trắng tinh và những bản vẽ dang dở đã được lấp đầy bằng những ý tưởng mới. Bằng cây bút chì mềm mại và hộp màu nước đã lâu không dùng đến, Yến Chi bắt đầu phác thảo những chi tiết đầu tiên cho dự án của mình. Cô tưởng tượng về những gam màu tươi sáng nhưng vẫn hài hòa, về chất liệu gỗ ấm áp kết hợp với kim loại hiện đại, về cách sắp đặt từng món đồ nhỏ để tạo nên một không gian vừa tiện dụng, vừa mang tính nghệ thuật.

Cô vẽ những đường nét uyển chuyển của chiếc kệ sách nhỏ, phác họa màu sắc của bức tường nơi cô sẽ treo những bức tranh tự tay vẽ. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một sự bình yên hiếm có, một niềm vui thuần túy đến từ việc sáng tạo. Từng nét bút, từng mảng màu nước hòa quyện vào nhau trên trang giấy trắng, như thể cô đang tự mình xây dựng nên một thế giới nhỏ bé, nơi mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của cô, nơi cô có thể tự do thể hiện bản thân mà không cần bất kỳ sự chấp thuận nào từ bên ngoài.

Cô miệt mài vẽ, đôi mắt lấp lánh sự tập trung và hài lòng. Bất chợt, một suy nghĩ thoáng qua trong tâm trí cô – hình ảnh Minh Khang. Cô tự hỏi liệu anh bây giờ đang làm gì. Chắc chắn là anh vẫn đang miệt mài với những dự án lớn, với những tòa nhà chọc trời và những con số khô khan. Cô nhớ lại hình ảnh anh tại triển lãm, dáng vẻ thành đạt nhưng cũng ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả trong ánh mắt. Rồi cô lại nghĩ đến đêm hôm trước, khi anh vẫn đang chiến đấu với công việc đến tận khuya, như những gì cô từng nghe loáng thoáng được từ Mai Thư và báo chí.

Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng cô, không phải là tiếc nuối hay mong chờ, mà là một sự chấp nhận. Cô nhận ra rằng con đường của họ thật sự khác biệt. Anh đang lao mình vào sự nghiệp, tìm kiếm thành công và sự ổn định theo cách của riêng anh. Còn cô, cô đang tìm kiếm sự bình yên và ý nghĩa từ những điều nhỏ bé, từ việc tự tạo ra giá trị cho chính mình. Và lạ thay, cô cảm thấy hoàn toàn ổn với điều đó.

Trong một khoảnh khắc vô thức, những nét bút chì của cô vẽ nên một đường nét trừu tượng, một khoảng trống được bao bọc bởi những đường cong mềm mại. Nó vô tình gợi lên hình ảnh về "Khoảng Cách" mà cô đã cảm nhận giữa cô và Minh Khang, một khoảng cách không phải vì thù hận hay sai trái, mà chỉ là sự khác biệt trong thời điểm, trong ưu tiên, trong phiên bản của chính họ. Nhưng lần này, khoảng cách ấy không còn mang đến sự đau khổ hay tiếc nuối. Nó chỉ là một phần của bức tranh cuộc đời, một lẽ tự nhiên mà cô đã học cách chấp nhận.

"Có lẽ, hạnh phúc không phải là tìm được một nửa, mà là tự tạo ra một thế giới trọn vẹn cho riêng mình," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cô khẽ mỉm cười, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa. Cô say sưa vẽ tiếp, đôi tay khéo léo lướt trên giấy, cảm nhận từng nét bút, từng mảng màu, như thể đang từng bước kiến tạo nên một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, một phiên bản độc lập, bình yên và tràn đầy sức sống. Đêm đó, trong căn hộ ấm áp của mình, Yến Chi đã không còn chờ đợi. Cô đang kiến tạo.

***

Sáng hôm sau, khi Yến Chi đang say sưa với những phác thảo đầu tiên của mình, tại Văn phòng Kiến trúc Thiên Phong, một bầu không khí hoàn toàn khác biệt đang bao trùm. Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua những tấm kính cường lực khổng lồ của tòa nhà hiện đại, đổ tràn vào không gian làm việc rộng lớn. Thay vì sự căng thẳng đến nghẹt thở của đêm trước, nơi mọi người đều dán mắt vào màn hình máy tính và những bản vẽ chi chít số liệu, giờ đây là một sự nhẹ nhõm rõ rệt, pha lẫn niềm tự hào và sự sôi nổi của những cuộc trò chuyện nhỏ lẻ. Tiếng gõ bàn phím vẫn đều đặn, tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi ngắn, nhưng không còn mang vẻ vội vã, gấp gáp. Thay vào đó, tiếng trao đổi công việc trở nên thoải mái hơn, đôi khi còn có tiếng cười khúc khích từ một nhóm nhỏ đồng nghiệp. Mùi cà phê mới pha thơm lừng, quyện với mùi giấy in còn vương mực và một chút mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu thiết kế vừa được đưa đến, tạo nên một sự pha trộn đặc trưng của môi trường công sở cao cấp.

Minh Khang đứng cạnh bàn làm việc của mình, hai tay chống hờ trên mặt bàn gỗ sồi tối màu, đôi mắt vẫn còn vương những quầng thâm nhợt nhạt dưới mí mắt nhưng ánh nhìn đã trở lại vẻ sắc bén, tập trung vốn có. Anh đang lướt qua báo cáo tổng kết cuối cùng về việc khắc phục sự cố cho Dự án "Tháp Hưng Thịnh", từng con số, từng dòng chữ đều được anh xem xét kỹ lưỡng. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm hôm nay dường như không thể che giấu được sự mệt mỏi hằn sâu trong từng thớ thịt, nhưng phong thái của anh vẫn điềm tĩnh và tự tin. Anh đã làm việc gần như không ngừng nghỉ suốt ba mươi sáu tiếng qua, chỉ chợp mắt vài giờ trên chiếc sofa trong văn phòng, nhưng tâm trí anh vẫn minh mẫn đến lạ thường. Anh cảm nhận được sự nhẹ nhõm của cả đội ngũ, và cả của chính mình, khi cơn bão đã đi qua.

Đức Anh, người đồng nghiệp trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, giờ đây đã gục đầu ngủ gật trên bàn làm việc của mình, bên cạnh là cốc cà phê đã cạn và một chồng tài liệu cao ngất. Mỹ Linh, cô nhân viên mới năng động, đang sắp xếp lại những bản vẽ bị xáo trộn, đôi mắt sáng ngời sự ngưỡng mộ khi nhìn về phía Minh Khang. Cô ấy vẫn còn rạng rỡ như mọi khi, có lẽ vì tuổi trẻ và năng lượng dồi dào, hoặc cũng có thể là do sự phấn khích khi được làm việc trong một dự án tầm cỡ. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Minh Khang và mỉm cười rạng rỡ. Minh Khang khẽ gật đầu đáp lại, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi.

"Khang, cậu đã làm rất tốt. Quyết định táo bạo đó đã cứu cả một dự án lớn. Cậu không làm tôi thất vọng."

Giọng nói trầm ấm, đầy uy lực của Ông An vang lên từ phía sau. Minh Khang quay lại, thấy sếp mình đang đứng đó, gương mặt cương nghị của ông giờ đây giãn ra với một nụ cười hài lòng. Ông An, với bộ vest lịch lãm màu xám than, toát lên vẻ quyền lực và sự từng trải của một nhà lãnh đạo. Ánh mắt sắc sảo của ông nhìn Minh Khang, chứa đựng sự đánh giá cao không thể che giấu.

"Cảm ơn sếp," Minh Khang đáp, giọng anh hơi khàn nhưng vẫn giữ được sự điềm đĩnh. "Đó là nhờ sự hợp tác của cả đội ngũ, và sự tin tưởng của sếp." Anh biết, quyết định của mình là một canh bạc lớn, và sự chấp thuận của Ông An đã đóng vai trò then chốt. Anh đã đặt cược danh tiếng của mình vào đó, và anh đã thắng. Cảm giác chiến thắng len lỏi trong từng tế bào, một niềm vui ngắn ngủi nhưng mãnh liệt.

"Đừng khiêm tốn," Ông An vỗ nhẹ vào vai anh, lực tay vừa đủ mạnh để thể hiện sự tán thưởng. "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Cậu đã chứng minh được cả hai. Đây không chỉ là thành công của dự án, mà còn là bước khẳng định vững chắc cho vị trí của cậu, Khang à."

Minh Khang chỉ khẽ mỉm cười. Anh hiểu ý của Ông An. Thành công này không chỉ là một điểm cộng, mà là một cột mốc quan trọng trong sự nghiệp của anh tại Thiên Phong. Nó củng cố vị thế của anh, mở ra những cơ hội mới, nhưng cũng đi kèm với những trách nhiệm lớn hơn. Anh chợt cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, dù trước đó anh chỉ cảm nhận được sự nhẹ nhõm.

Đúng lúc đó, Lâm Hải bước đến, bộ vest xanh navy ôm dáng hoàn hảo, mái tóc vuốt keo gọn gàng, toát lên vẻ tự tin đến mức phô trương. Nụ cười của anh ta thường trực trên môi, nhưng Minh Khang có thể nhận ra một sự cứng nhắc, một nét ghen tỵ khó chịu ẩn sâu trong đáy mắt.

"Ồ, sếp An và Minh Khang đang bàn chuyện đại sự à?" Lâm Hải cất giọng, nghe có vẻ thân thiện nhưng lại mang một chút mỉa mai nhẹ nhàng. "Tôi vừa nghe tin dự án 'Tháp Hưng Thịnh' đã được giải quyết ổn thỏa. Thật đáng kinh ngạc. Chúc mừng Minh Khang. Đúng là tài năng không đợi tuổi."

Minh Khang đối mặt với Lâm Hải, ánh mắt anh vẫn bình thản. Anh biết Lâm Hải không hề thật lòng chúc mừng. Đây chỉ là một cách để Lâm Hải thăm dò, để duy trì cuộc cạnh tranh ngầm giữa họ. "Cảm ơn anh, Lâm Hải," Minh Khang đáp, giọng điệu không chút cảm xúc thừa thãi. "Thành công này là công sức của cả tập thể. Mọi người đã làm việc rất chăm chỉ."

Lâm Hải nhún vai, nụ cười trên môi càng giãn rộng, nhưng ánh mắt anh ta vẫn lóe lên sự khó chịu khi nhìn vào Minh Khang. "Dù sao thì, mọi người đều biết ai là người dẫn dắt. Thắng thua là lẽ thường, quan trọng là ai biết tận dụng thời cơ." Anh ta nói rồi quay sang Ông An, bắt đầu báo cáo về một dự án khác, như muốn chuyển sự chú ý của sếp.

Minh Khang chỉ lặng lẽ quan sát. Anh đã quá quen với những màn kịch này. Anh không cần phải chứng minh gì thêm. Kết quả đã nói lên tất cả. Anh quay lại với báo cáo của mình, nhưng trong đầu, một suy nghĩ chợt lóe lên: "Cái giá của thành công này là gì?" Anh gạt phăng ý nghĩ đó đi. Giờ không phải lúc để suy tư. Anh cần phải tiếp tục, phải duy trì đà này. Sự nghiệp là tất cả, và anh đã đặt cược mọi thứ vào nó. Nhưng sâu thẳm bên trong, một cảm giác kiệt sức tiềm ẩn vẫn âm ỉ cháy, một lời nhắc nhở về những gì anh đã hy sinh để đạt được thành công này. Chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh, vẫn đều đặn tích tắc, như đang đếm ngược thời gian anh còn có thể duy trì nhịp độ này.

***

Tối cùng ngày, dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ của nhà hàng "Bữa Tối Của Ký Ức", một không khí hoàn toàn khác bao trùm. Không gian nơi đây được thiết kế theo phong cách tân cổ điển pha lẫn hiện đại, với những bức tường ốp gỗ tối màu, những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh và những bộ bàn ghế bọc nhung sang trọng. Khăn trải bàn trắng tinh, những bó hoa ly và hồng tươi tắn đặt giữa bàn, cùng với ánh nến lung linh, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và ấm cúng. Tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng của một bản giao hưởng cổ điển hòa quyện với tiếng ly tách chạm nhẹ, tiếng thì thầm trò chuyện và tiếng dao dĩa khẽ khàng va vào nhau, tất cả tạo nên một bản hòa tấu tinh tế của sự thanh lịch và riêng tư. Mùi thức ăn cao cấp từ bếp bay ra, hòa quyện với hương rượu vang đỏ nồng nàn và mùi hương hoa dịu nhẹ, tạo nên một bữa tiệc của các giác quan.

Đây là bữa tối mừng công nhỏ mà Ông An đã đích thân đứng ra tổ chức, một bữa tiệc ấm cúng dành cho những người chủ chốt đã góp phần vào thành công của dự án "Tháp Hưng Thịnh". Minh Khang được sắp xếp ngồi giữa Ông An và Hoàng Nam. Xung quanh anh là Đức Anh, Mỹ Linh, và vài đồng nghiệp khác, những người đã cùng anh trải qua những giờ phút căng thẳng nhất.

"Nâng ly cho thành công của dự án và tài năng của Minh Khang!" Ông An đứng dậy, nâng ly rượu vang đỏ lên cao, ánh mắt rạng rỡ niềm tự hào. Mọi người đồng loạt nâng ly, tiếng "chúc mừng" vang lên rộn rã.

Minh Khang cũng nâng ly lên, môi nở một nụ cười xã giao, lịch sự. Anh cảm nhận được sự ấm áp của ly rượu trên tay, nhưng trong lòng, anh lại cảm thấy một sự xa cách lạ lùng. Anh đáp lại những lời chúc mừng một cách trôi chảy, cảm ơn từng người một, nhưng dường như anh đang "diễn" một vai, một vai diễn của người hùng vừa chiến thắng. Sự mệt mỏi vẫn len lỏi trong từng cử chỉ, từng ánh mắt, dù anh đã cố gắng che giấu nó bằng nụ cười và sự tập trung.

"Trông cậu mệt mỏi quá, Khang," Hoàng Nam thì thầm, nghiêng người về phía Minh Khang khi mọi người đang bận rộn trò chuyện. Hoàng Nam, với vóc dáng thư sinh và cặp kính cận, trông có vẻ hiền lành và trầm tính. Ánh mắt anh đầy sự lo lắng khi nhìn người bạn thân. "Cứ như vừa trải qua một cuộc chiến vậy."

Minh Khang khẽ thở dài, nụ cười trên môi tắt hẳn, thay vào đó là một nụ cười nhạt. "Cũng gần như vậy, Nam ạ." Anh thừa nhận, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho Hoàng Nam nghe thấy. Anh không cần phải giấu giếm sự mệt mỏi của mình trước Hoàng Nam. Người bạn thân này là người duy nhất có thể nhìn thấu lớp vỏ bọc kiên cường của anh. "Mấy đêm liền không ngủ, lại còn phải căng não giải quyết đủ thứ... Giờ mới cảm nhận được cơ thể đang biểu tình." Anh day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ sau gáy.

"Mình đã bảo rồi, cậu cứ lao đầu vào công việc như thế thì có ngày đổ bệnh," Hoàng Nam trách yêu, nhưng trong giọng nói vẫn tràn đầy sự quan tâm. "Thành công là tốt, nhưng sức khỏe là quan trọng nhất, Khang à. Cậu có vẻ gầy đi nhiều rồi đấy."

Minh Khang nhìn xuống đĩa thức ăn cao cấp trước mặt mình. Anh không thấy đói. Cảm giác thèm ăn đã biến mất từ lâu, bị thay thế bằng sự kiệt sức và một chút trống rỗng. Anh cố gắng nhai vài miếng sườn cừu nướng, nhưng hương vị thơm ngon dường như không đọng lại trong vị giác của anh. "Mình biết," anh nói, giọng nhỏ. "Nhưng có những việc không thể trì hoãn. Dự án này quá quan trọng."

"Sếp Minh Khang, anh thật sự là thần tượng của em!" Đức Anh, với gương mặt trẻ trung đầy nhiệt huyết, lên tiếng từ phía đối diện, mắt sáng rực. "Cách anh xử lý khủng hoảng thật sự quá đỉnh. Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!"

Mỹ Linh cũng gật đầu đồng tình, gương mặt cô tràn đầy sự ngưỡng mộ. "Em vẫn còn phải học hỏi nhiều từ anh Khang ạ. Nhờ có anh mà em mới được tham gia vào dự án lớn như thế này."

Minh Khang mỉm cười gật đầu với hai người đồng nghiệp trẻ, cố gắng tỏ ra lịch thiệp và khiêm tốn. Những lời khen ngợi này, đáng lý ra phải mang lại cho anh niềm vui và sự thỏa mãn, nhưng lúc này, chúng lại chỉ như những tiếng vang vọng xa xăm. Anh cảm thấy mình như một diễn viên đang đứng trên sân khấu, nhận tràng pháo tay tán thưởng, trong khi sâu thẳm bên trong, anh chỉ muốn buông bỏ mọi thứ và tìm một nơi yên tĩnh để ngủ.

Anh vô thức đưa tay lên nhìn chiếc đồng hồ đeo tay Rolex của mình. Kim giây vẫn đều đặn quay, báo hiệu thời gian đang trôi đi không ngừng nghỉ. Anh chợt nghĩ, mình đã dành bao nhiêu thời gian cho công việc, cho những dự án, cho sự nghiệp này? Và cái giá của những khoảng thời gian đó là gì? Một cảm giác trống rỗng thoáng qua trong lòng. Anh đã đạt được điều anh mong muốn, một thành công lớn, sự công nhận từ cấp trên và đồng nghiệp. Nhưng niềm vui lại không trọn vẹn. Nó giống như một ly rượu vang hảo hạng, nhưng khi uống vào lại chỉ cảm thấy vị đắng chát ở cuối cuống họng.

Hoàng Nam nhìn thấy cái nhấp mắt và cử chỉ vô thức của Minh Khang, anh hiểu. "Cậu nên nghỉ ngơi đi. Công ty đâu có chạy mất đâu."

Minh Khang chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía cửa sổ kính, nơi những ánh đèn đô thị bắt đầu rực rỡ. "Nghỉ ngơi là xa xỉ lúc này, Nam ạ. Sau dự án này, sẽ còn nhiều dự án khác. Sẽ còn nhiều 'Tháp Hưng Thịnh' khác cần được xây dựng." Anh nói, nhưng trong giọng điệu đã không còn sự nhiệt huyết cháy bỏng như trước, thay vào đó là một sự chấp nhận số phận, một sự mệt mỏi đã ngấm sâu vào xương tủy. Anh tự hỏi, liệu có bao giờ anh thực sự được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được tìm kiếm một điều gì đó khác ngoài công việc? Câu hỏi đó lướt qua tâm trí anh nhanh như một làn gió, rồi lập tức bị sự ưu tiên cho công việc và tham vọng dập tắt. Anh vẫn phải tiến lên, đó là con đường anh đã chọn.

***

Đêm khuya, khi những ánh đèn cuối cùng của thành phố dần tắt, Minh Khang trở về căn hộ penthouse của mình. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản nhưng vô cùng sang trọng. Những tấm kính cường lực từ sàn đến trần trải dài khắp không gian, cho phép anh bao quát toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn bên dưới. Nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm ấm, cùng với mùi hương gỗ quý và nước hoa nam tính phảng phất trong không khí, tạo nên một không gian sống đẳng cấp. Tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa kính, tiếng nước chảy từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng và sự yên tĩnh tuyệt đối trong căn phòng rộng lớn, tất cả những điều đó dường như càng làm nổi bật sự trống rỗng và cô độc trong anh.

Anh cởi chiếc áo vest đen, nới lỏng cà vạt, vứt chúng lên chiếc ghế sofa da màu xám tro. Cả cơ thể anh như muốn đổ sụp xuống. Sự mệt mỏi thể chất đã đạt đến đỉnh điểm, nhưng điều đáng sợ hơn là sự mệt mỏi tinh thần. Anh bước đến bên cửa sổ lớn, đứng lặng lẽ, ngắm nhìn biển ánh sáng lấp lánh của thành phố không ngủ. Từng ngọn đèn cao ốc, từng con đường tấp nập, tất cả đều nằm dưới chân anh, như một vương quốc mà anh đã chinh phục.

Anh rót một ly rượu vang đỏ từ chai Cabernet Sauvignon hảo hạng, nhấp từng ngụm chậm rãi. Vị chát của rượu lan tỏa trong khoang miệng, rồi xuống đến cổ họng, mang theo một cảm giác lạnh lẽo đến tận cùng. Cảm giác trống trải trong không gian rộng lớn này dường như ăn mòn anh từ bên trong. Đây là thành quả của anh, là tất cả những gì anh đã đổi lấy bằng tuổi trẻ, bằng những đêm không ngủ, bằng những hy sinh không tên. Anh đã làm việc cật lực, đã vượt qua bao nhiêu khó khăn, đã chứng minh được năng lực của mình. Anh đã đạt được sự "ổn định" mà anh hằng khao khát, một nền tảng vững chắc để anh có thể xây dựng mọi thứ.

"Cuối cùng thì cũng xong... Nhưng sao lại thế này?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch, chỉ có anh và những bức tường lạnh lẽo làm người nghe. Anh đã nghĩ rằng khi đạt được thành công này, anh sẽ cảm thấy mãn nguyện, hạnh phúc tột cùng. Nhưng không, thay vào đó là một khoảng trống, một sự hụt hẫng khó tả. Niềm vui chiến thắng dường như chỉ là một thoáng chốc, rồi tan biến, để lại phía sau một dư vị đắng chát.

Anh đưa tay sờ lên gương mặt mình. Đôi mắt đỏ ngầu, quầng thâm rõ rệt. Những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh giờ đây càng trở nên sắc lạnh và khắc khổ hơn. Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính, một người đàn ông thành đạt, đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại cô độc đến đáng sợ.

"Đây là điều anh muốn, đúng không?" Lại một câu hỏi nữa vang lên trong đầu anh. "Đây là cái giá của sự ổn định, của một sự nghiệp rạng rỡ?" Anh chợt thấy mình thật nhỏ bé giữa không gian rộng lớn này, giữa một thành phố xa hoa lộng lẫy nhưng lại thiếu đi hơi ấm của một bàn tay, của một tiếng cười. Anh đã tự nhủ rằng phải ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó, nhưng khi sự ổn định đến, anh lại thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết.

Anh nhớ lại hình ảnh Yến Chi tại triển lãm, ánh mắt cô ấy, nụ cười nhẹ nhàng của cô. Rồi anh nghĩ đến những gì anh đã nghe loáng thoáng về cô ấy từ Mai Thư, rằng cô đang theo đuổi những dự án nhỏ, những thứ liên quan đến nghệ thuật, tìm kiếm sự bình yên cho riêng mình. Có lẽ, cô ấy đã tìm thấy nó rồi. Còn anh, anh đang tìm kiếm cái gì? Thành công, danh vọng, tiền bạc? Tất cả những thứ đó giờ đây, trong khoảnh khắc này, dường như trở nên vô nghĩa.

Cảm giác trống rỗng sau thành công là một dấu hiệu sớm, một lời cảnh báo thầm lặng rằng sự nghiệp một mình sẽ không bao giờ có thể lấp đầy tất cả khoảng trống trong cuộc sống của anh. Anh khao khát một điều gì đó khác, một điều gì đó mà anh chưa bao giờ dám theo đuổi một cách nghiêm túc, bởi vì anh đã quá bận rộn với việc xây dựng "nền tảng" của mình.

Minh Khang lại đưa ly rượu lên môi, uống cạn. Anh cảm nhận sự lạnh lẽo của ly rượu và sự trống rỗng trong lòng. Anh biết, ngày mai, anh sẽ lại khoác lên mình chiếc áo vest, lại trở thành Minh Khang kiên cường, quyết đoán của Thiên Phong. Nhưng đêm nay, trong căn penthouse cô độc này, anh cho phép mình yếu lòng, cho phép mình đối diện với câu hỏi day dứt: "Liệu có phải mình đang đi đúng hướng, hay chỉ đang chạy theo một cái bóng?"

Anh đứng đó, nhìn những ánh đèn thành phố dần chìm vào màn đêm tĩnh mịch, cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc hơn bất kỳ cơn kiệt sức thể chất nào. Thành công này, vinh quang này, sao lại đắng đến thế?

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free