Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 43: Nét Phác Thảo Cho Độc Lập

Đêm dài của Minh Khang trôi qua trong ánh sáng leo lét của màn hình và sự tĩnh mịch của văn phòng, nơi anh đang chiến đấu với những con số và bản vẽ. Cùng lúc ấy, trong một góc nhỏ của thành phố, một tâm hồn khác cũng đang thức giấc, không phải vì áp lực công việc, mà vì một sự thôi thúc mới mẻ, dịu dàng hơn, một tiếng gọi từ sâu thẳm bên trong.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên của một ngày mới lướt qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên sàn gỗ ấm áp của căn hộ cũ. Yến Chi khẽ cựa mình, cảm nhận sự mềm mại của tấm chăn bông và mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ ban công. Không còn những giấc ngủ chập chờn hay những cơn ác mộng về quá khứ, giờ đây, mỗi sớm mai thức dậy là một khởi đầu thanh khiết, hứa hẹn. Cô vươn vai, cảm nhận từng đốt sống lưng giãn ra, một cảm giác khoan khoái lan tỏa khắp cơ thể. Dáng người thanh thoát của cô ẩn hiện trong chiếc váy ngủ lụa mềm mại, tựa như một bức tranh tĩnh vật giữa không gian ngập tràn ánh sáng. Mái tóc dài màu hạt dẻ, giờ đây được thả tự nhiên, buông xõa trên vai, mềm như dòng suối.

Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gỗ mát lạnh. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại một cách đều đặn, như nhịp thở của thành phố đang dần tỉnh giấc. Đâu đó từ căn hộ đối diện, tiếng cười nói giòn tan của một đứa trẻ vang lên, xen lẫn tiếng lạch cạch của chén đĩa, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống thường nhật. Yến Chi mỉm cười nhẹ, những âm thanh ấy không còn làm cô khó chịu hay cảm thấy cô đơn như trước nữa. Ngược lại, chúng là một phần của sự sống động mà cô đang dần học cách trân trọng.

Cô rón rén vào bếp, pha một tách trà thảo mộc nóng hổi. Hương sả và gừng lan tỏa, xua đi chút lạnh giá còn sót lại của buổi sớm. Yến Chi cầm tách trà ấm áp, bước ra ban công nhỏ. Những chậu hoa nhài trắng muốt đang khoe sắc, tỏa hương thơm dịu ngọt trong làn gió sớm. Cô nhắm mắt lại, hít thật sâu, cảm nhận sự tươi mới của không khí, sự bình yên đang thấm đẫm từng tế bào. Đôi mắt cô, toát lên vẻ thông minh và linh hoạt, giờ đây ánh lên một tia sáng của sự quyết tâm mới.

Trở vào phòng khách, Yến Chi ngồi xuống chiếc ghế bành bọc vải bố màu kem, đặt tách trà lên bàn cà phê gỗ cũ kỹ. Ánh nắng đã tràn ngập căn phòng, làm nổi bật những chậu cây xanh mướt và những giá sách cao chất đầy sách đủ loại. Mùi sách cũ, mùi giấy và mực in đã trở thành một phần quen thuộc, một mùi hương của tri thức và những chuyến phiêu lưu không ngừng trong tâm trí cô. Cô đưa tay lấy cuốn 'Sổ phác thảo cũ' từ ngăn kéo dưới bàn, cuốn sổ bìa da đã bạc màu, với những trang giấy trắng tinh và cả những bản vẽ dang dở từ thời còn là sinh viên. Lật giở từng trang, cô nhìn ngắm những nét bút chì non nớt, những ý tưởng còn chưa thành hình. Chúng là minh chứng cho một Yến Chi của quá khứ, một Yến Chi từng tràn đầy đam mê nhưng cũng dễ bị tổn thương.

Một ý tưởng, không phải là một sự bùng nổ đột ngột, mà là một hạt mầm đã ươm mầm từ lâu, giờ đây bắt đầu nảy nở rõ nét trong tâm trí cô. Cô muốn tạo ra một không gian thật sự 'của mình', không chỉ là một căn hộ để ở, mà là một nơi phản ánh rõ nhất tâm hồn cô, một không gian để sáng tạo, để chữa lành, và để khẳng định bản thân. Cô muốn biến một góc nhỏ trong căn hộ thành một studio mini, nơi cô có thể tự do vẽ, thiết kế, và tạo tác. Đây không phải là một dự án lớn lao, mang tính thương mại, mà là một dự án cá nhân, một cách để cô tự tìm thấy niềm vui và ý nghĩa cho cuộc sống của mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai, không phải để lấp đầy khoảng trống mà một mối quan hệ đổ vỡ để lại.

"Đã đến lúc mình phải tự tìm thấy niềm vui và ý nghĩa cho cuộc sống của mình," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy kiên định. "Không phải chờ đợi một ai đó mang đến, hay cố gắng giữ lấy một điều gì đó đã không còn thuộc về mình. Hạnh phúc là một lựa chọn, một con đường mà mình tự vẽ ra, tự xây dựng." Cô nhớ lại những lời Mai Thư đã nói, về việc tự tạo ra thế giới của riêng mình. Có lẽ, đó chính là con đường cô cần đi.

Yến Chi nhấp một ngụm trà, vị ấm nóng lan tỏa trong cổ họng, tiếp thêm cho cô một nguồn năng lượng mới. Cô đặt tách trà xuống, cầm lấy cây bút chì quen thuộc, ngón tay lướt nhẹ trên trang giấy trắng tinh. Ánh mắt cô lấp lánh sự quyết tâm. Cô không còn là cô gái yếu đuối, dễ bị chi phối bởi cảm xúc nữa. Cô đã trải qua đổ vỡ, đã học cách đứng lên, và giờ đây, cô muốn tự mình chạm khắc nên phiên bản đẹp nhất của chính mình. Những nét phác thảo đầu tiên bắt đầu hiện ra trên giấy, những đường nét đơn giản nhưng ẩn chứa một khát khao mãnh liệt về sự độc lập và tự chủ. Đó là bước đi đầu tiên, một nét phác thảo nhỏ bé cho một hành trình lớn lao hơn, một hành trình mà cô biết sẽ dẫn cô đến một nơi mà cô thật sự thuộc về, một nơi do chính cô tạo ra.

***

Buổi trưa, Yến Chi quyết định tìm kiếm thêm nguồn cảm hứng. Cô đến Nhà Sách FAHASA trên đường Nguyễn Huệ, một không gian tri thức rộng lớn, nơi cô luôn cảm thấy bình yên và được tiếp thêm năng lượng. Nắng trưa đã dịu bớt, tạo nên một không gian vàng óng, lung linh bên ngoài phố phường tấp nập. Bước vào nhà sách, cô ngay lập tức bị bao bọc bởi mùi giấy mới, mùi mực in thoang thoảng và hương cà phê dịu nhẹ từ quầy nhỏ ở góc. Âm thanh ở đây luôn là một bản giao hưởng êm đềm: tiếng lật sách sột soạt, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ, xen kẽ với tiếng nhạc không lời du dương, tất cả tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, tri thức và đầy thoải mái.

Yến Chi bước đi chậm rãi giữa các dãy kệ sách cao ngút, tay lướt nhẹ trên từng gáy sách. Cô thích thú ngắm nhìn những cuốn sách được sắp xếp ngay ngắn, mỗi cuốn đều ẩn chứa một thế giới riêng đang chờ đợi được khám phá. Dáng người thanh thoát của cô nổi bật giữa dòng người qua lại, mái tóc dài buông xõa theo từng bước chân. Cô dừng lại ở khu vực nghệ thuật và thiết kế nội thất. Hàng trăm cuốn sách với bìa minh họa đẹp mắt, những bản vẽ kiến trúc tinh xảo, những bức ảnh nội thất đầy cảm hứng. Cô chăm chú đọc từng dòng giới thiệu, tìm kiếm một tia sáng, một ý tưởng mới lạ cho dự án của mình.

Cô tìm thấy một vài cuốn sách hay, đặc biệt là một cuốn có tên "Nghệ thuật sắp đặt không gian cá nhân – Biến ngôi nhà thành phản chiếu tâm hồn". Tựa đề ấy ngay lập tức thu hút cô. Cuốn sách bàn về cách mỗi người có thể tự tay biến không gian sống của mình thành một tác phẩm nghệ thuật độc đáo, nơi mỗi đồ vật, mỗi gam màu đều mang một ý nghĩa riêng, một câu chuyện riêng. Cô nhẹ nhàng lấy cuốn sách xuống, lật giở từng trang. Những hình ảnh minh họa về những căn phòng ấm cúng, tràn đầy cá tính, được sắp đặt một cách tinh tế khiến cô say mê. Cô rút chiếc bút chì và 'Sổ phác thảo cũ' ra, cẩn thận ghi chép lại những ý tưởng, những câu nói tâm đắc.

Đang mải mê với cuốn sách, cô chợt nghe thấy một giọng nói trầm ấm quen thuộc. "Cháu lại tìm được cuốn sách nào hay rồi sao, Yến Chi?"

Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt hiền hậu của Ông Minh, chủ hiệu sách mà cô thường ghé thăm. Ông Minh, với dáng người mảnh khảnh và cặp kính lão trễ xuống sống mũi, luôn toát lên vẻ uyên bác và điềm tĩnh. Mùi sách cũ thoang thoảng từ người ông, như một phần không thể tách rời. Trên tay ông vẫn cầm một cuốn sách bìa da đã sờn cũ, tựa như một người bạn tri kỷ không rời.

Yến Chi mỉm cười, vẻ mặt tươi tắn bừng sáng. "Dạ, chào ông ạ. Cháu đang muốn tìm một nguồn cảm hứng cho dự án nhỏ của riêng mình, về cách tạo ra một không gian thật sự 'của mình'." Cô chỉ vào cuốn sách trên tay. "Cuốn này có vẻ rất thú vị."

Ông Minh khẽ gật đầu, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "À, 'Không gian cá nhân'… Một chủ đề hay đấy. Cháu có vẻ đang tìm kiếm một điều gì đó sâu sắc hơn là chỉ trang trí nhà cửa nhỉ?" Ông nhìn cô bằng ánh mắt thấu hiểu, như thể có thể đọc được tâm tư cô.

Yến Chi ngập ngừng một chút rồi thành thật chia sẻ. "Dạ vâng. Cháu muốn tự tay thiết kế một góc nhỏ trong căn hộ, biến nó thành nơi cháu thật sự thuộc về, nơi mà mỗi chi tiết đều mang dấu ấn của cháu, không phải nơi cố gắng lấp đầy một khoảng trống nào đó." Cô khẽ thở dài, trong câu nói ẩn chứa một chút hoài niệm về những điều đã qua.

Ông Minh trầm ngâm một lát, rồi chậm rãi nói, giọng ông chứa đựng sự từng trải. "Mỗi người đều có một không gian riêng trong tâm hồn, cháu chỉ cần tìm cách để nó hiển hiện ra bên ngoài. Sách chỉ là công cụ, cảm xúc mới là họa sĩ. Cháu hãy lắng nghe trái tim mình, lắng nghe những gì cháu thật sự muốn. Cái đẹp, cái 'của mình', nó không nằm ở những món đồ đắt tiền hay những thiết kế cầu kỳ, mà nằm ở sự chân thật, ở câu chuyện mà cháu muốn kể thông qua không gian đó." Ông vừa nói, vừa nhẹ nhàng lật mở cuốn sách trên tay, đôi mắt vẫn đượm vẻ suy tư.

Lời nói của Ông Minh như một luồng gió mát lành thổi vào tâm hồn Yến Chi. Cô cảm thấy một sự vỡ òa nhẹ nhõm. Đúng vậy, cô không cần phải chạy theo những xu hướng hay cố gắng tạo ra một không gian hoàn hảo theo định nghĩa của người khác. Cô chỉ cần tạo ra một không gian chân thật, phản ánh chính con người cô, một không gian mà cô có thể tự do sáng tạo và chữa lành.

"Cháu cảm ơn ông nhiều lắm ạ," Yến Chi nói, ánh mắt cô ánh lên vẻ biết ơn chân thành. "Lời khuyên của ông thật sự rất ý nghĩa với cháu lúc này."

Ông Minh chỉ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự động viên và tin tưởng. "Cứ làm điều cháu tin là đúng, Yến Chi. Cuộc sống này là một bức tranh lớn, và mỗi chúng ta là một người họa sĩ."

Yến Chi khẽ cúi đầu chào ông, lòng cô tràn đầy cảm hứng và một sự bình yên lạ kỳ. Cô mua cuốn sách và rời đi, mang theo không chỉ tri thức từ những trang giấy mà còn cả sự khích lệ từ một tâm hồn uyên bác. Bước ra khỏi nhà sách, ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, trải dài trên những con đường. Những suy tư về không gian riêng, về việc tự tạo ra thế giới của mình vẫn vương vấn trong tâm trí cô, như những nét phác thảo đầu tiên cho một tác phẩm nghệ thuật.

***

Chiều muộn, những hạt mưa phùn lất phất bắt đầu rơi, tạo nên một màn sương mỏng lãng đãng trên phố. Yến Chi tìm đến Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', nơi quen thuộc mà cô và Mai Thư thường hẹn gặp. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, là một nhà ống cổ được cải tạo từ kiến trúc Pháp thuộc cũ kỹ. Lối vào là một giàn hoa giấy rực rỡ, che đi vẻ cũ kỹ của thời gian. Bên trong, không gian ấm cúng đến lạ thường. Những chiếc bàn gỗ sẫm màu, những chiếc ghế bọc da đã sờn, cùng với ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo cao, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, yên tĩnh, đôi khi có chút u buồn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, và cả mùi gỗ cũ thoang thoảng, tạo nên một cảm giác thân thuộc như trở về nhà. Từ khu vườn nhỏ phía sau, hương hoa nhài thoảng qua, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa cổ. Tiếng mưa rơi lách tách trên mái kính, một âm thanh êm dịu, ru lòng người.

Mai Thư đã ngồi đợi sẵn ở một góc quen thuộc, nơi có cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ. Cô ấy vẫn xinh đẹp và năng động như mọi khi, mái tóc nhuộm highlight thời thượng được buộc cao gọn gàng, tôn lên gương mặt sáng sủa. Trang phục của cô luôn sành điệu, một chiếc váy maxi màu xanh ngọc bích nổi bật giữa không gian trầm ấm của quán. Mai Thư mỉm cười rạng rỡ khi thấy Yến Chi bước vào, vẫy tay gọi cô.

"Yến Chi! Lại đây nào, mình gọi cà phê cho cậu rồi đấy." Giọng Mai Thư nhanh, mạnh mẽ, tràn đầy năng lượng, hoàn toàn trái ngược với sự trầm lắng của Yến Chi.

Yến Chi tiến đến, khẽ cười đáp lại. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế. Ly cà phê sứ quen thuộc, màu xanh pastel, đã được đặt sẵn trên bàn, bốc khói nghi ngút.

"Cậu đến lâu chưa?" Yến Chi hỏi, nhấp một ngụm cà phê ấm nóng. Vị đắng nhẹ của cà phê hòa quyện với chút ngọt ngào của sữa, xoa dịu vị giác.

"Cũng vừa mới đến thôi. Mà này, nhìn cậu hôm nay có vẻ khác lắm nha. Có chuyện gì vui à?" Mai Thư nháy mắt, ánh mắt tinh nghịch.

Yến Chi mỉm cười bí ẩn. "Thật ra thì... mình vừa nghĩ ra một dự án nhỏ." Cô kể cho Mai Thư nghe về ý tưởng biến một góc nhỏ trong căn hộ thành studio riêng, về những cuốn sách cô đã đọc, và cả lời khuyên của Ông Minh. Cô nói một cách hào hứng, đôi mắt lấp lánh sự sáng tạo. "Mình muốn tự tay thiết kế một góc nhỏ trong căn hộ, biến nó thành nơi mình thật sự thuộc về, không phải nơi cố gắng lấp đầy khoảng trống."

Mai Thư lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật gù. Cô ấy luôn là người bạn tuyệt vời, biết cách lắng nghe và đưa ra những lời khuyên chân thành. "Nghe hay đó Yến Chi! Cậu biết mà, mình luôn ủng hộ cậu hết mình. Cậu có năng khiếu mà, sao không làm sớm hơn chứ? Cứ làm đi, mình tin cậu sẽ tạo ra điều gì đó thật đặc biệt." Mai Thư hào hứng nói, giọng điệu đầy khích lệ. "Thật ra thì, mình còn nghĩ cậu nên mở một studio riêng, ví dụ như 'Studio Sắc Màu' chẳng hạn. Nghe kêu không? Mình sẽ là khách hàng đầu tiên!"

Yến Chi bật cười. "Studio Sắc Màu... nghe cũng được đấy chứ. Nhưng giờ mình chỉ muốn tập trung vào việc này trước đã." Cô khẽ thở dài, rồi nói tiếp, giọng cô trở nên trầm lắng hơn một chút. "Mình nhận ra rằng, mình đã dành quá nhiều thời gian để chờ đợi, để hy vọng vào một điều gì đó bên ngoài mang lại hạnh phúc. Nhưng thật ra, hạnh phúc phải đến từ bên trong, từ việc mình tự tạo ra giá trị cho chính mình."

Mai Thư gật đầu đồng tình. "Đúng vậy đó! Ai cần đàn ông khi có thể tự tạo ra thế giới của riêng mình chứ? Mà nói thật, nhìn cậu bây giờ mình thấy cậu mạnh mẽ hơn rất nhiều. Không còn là cô gái ngày xưa cứ mãi suy nghĩ về những chuyện đã qua nữa. Đây là một bước tiến lớn đó. Mình tin rằng dự án này sẽ giúp cậu tìm thấy nhiều điều thú vị về bản thân."

Yến Chi cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh từ những lời nói của bạn. Ly cà phê sứ ấm áp trong tay, không gian quán quen thuộc, và sự ủng hộ chân thành của Mai Thư – tất cả tạo nên một cảm giác bình yên và mãn nguyện. Cô mỉm cười, ánh mắt tràn đầy hy vọng. "Cảm ơn cậu nhé, Mai Thư. Mình sẽ cố gắng hết sức." Cô biết, đây là con đường cô cần đi, con đường để cô tìm thấy chính mình, để cô tự do sáng tạo và sống cuộc đời mà cô hằng mơ ước.

***

Tối đó, sau khi về nhà, cơn mưa phùn đã tạnh hẳn, để lại không khí dịu mát và trong lành. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa sổ, tạo nên một không gian lãng mạn và yên tĩnh trong căn hộ. Yến Chi thay một bộ đồ thoải mái, mở một bản nhạc jazz nhẹ nhàng mà cô yêu thích, tiếng kèn saxophone du dương len lỏi khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí thư thái. Cô ngồi xuống bàn làm việc, nơi ánh đèn bàn hắt xuống một vệt sáng ấm áp trên mặt bàn gỗ. Mùi hương của trà thảo mộc từ tách trà đã nguội lạnh vẫn còn vương vấn trong không khí.

Cô mở 'Sổ phác thảo cũ' ra, lướt qua những trang giấy trắng tinh và những bản vẽ dang dở đã được lấp đầy bằng những ý tưởng mới. Bằng cây bút chì mềm mại và hộp màu nước đã lâu không dùng đến, Yến Chi bắt đầu phác thảo những chi tiết đầu tiên cho dự án của mình. Cô tưởng tượng về những gam màu tươi sáng nhưng vẫn hài hòa, về chất liệu gỗ ấm áp kết hợp với kim loại hiện đại, về cách sắp đặt từng món đồ nhỏ để tạo nên một không gian vừa tiện dụng, vừa mang tính nghệ thuật.

Cô vẽ những đường nét uyển chuyển của chiếc kệ sách nhỏ, phác họa màu sắc của bức tường nơi cô sẽ treo những bức tranh tự tay vẽ. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một sự bình yên hiếm có, một niềm vui thuần túy đến từ việc sáng tạo. Từng nét bút, từng mảng màu nước hòa quyện vào nhau trên trang giấy trắng, như thể cô đang tự mình xây dựng nên một thế giới nhỏ bé, nơi mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của cô, nơi cô có thể tự do thể hiện bản thân mà không cần bất kỳ sự chấp thuận nào từ bên ngoài.

Cô miệt mài vẽ, đôi mắt lấp lánh sự tập trung và hài lòng. Bất chợt, một suy nghĩ thoáng qua trong tâm trí cô – hình ảnh Minh Khang. Cô tự hỏi liệu anh bây giờ đang làm gì. Chắc chắn là anh vẫn đang miệt mài với những dự án lớn, với những tòa nhà chọc trời và những con số khô khan. Cô nhớ lại hình ảnh anh tại triển lãm, dáng vẻ thành đạt nhưng cũng ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả trong ánh mắt. Rồi cô lại nghĩ đến đêm hôm trước, khi anh vẫn đang chiến đấu với công việc đến tận khuya, như những gì cô từng nghe loáng thoáng được từ Mai Thư và báo chí.

Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng cô, không phải là tiếc nuối hay mong chờ, mà là một sự chấp nhận. Cô nhận ra rằng con đường của họ thật sự khác biệt. Anh đang lao mình vào sự nghiệp, tìm kiếm thành công và sự ổn định theo cách của riêng anh. Còn cô, cô đang tìm kiếm sự bình yên và ý nghĩa từ những điều nhỏ bé, từ việc tự tạo ra giá trị cho chính mình. Và lạ thay, cô cảm thấy hoàn toàn ổn với điều đó.

Trong một khoảnh khắc vô thức, những nét bút chì của cô vẽ nên một đường nét trừu tượng, một khoảng trống được bao bọc bởi những đường cong mềm mại. Nó vô tình gợi lên hình ảnh về "Khoảng Cách" mà cô đã cảm nhận giữa cô và Minh Khang, một khoảng cách không phải vì thù hận hay sai trái, mà chỉ là sự khác biệt trong thời điểm, trong ưu tiên, trong phiên bản của chính họ. Nhưng lần này, khoảng cách ấy không còn mang đến sự đau khổ hay tiếc nuối. Nó chỉ là một phần của bức tranh cuộc đời, một lẽ tự nhiên mà cô đã học cách chấp nhận.

"Có lẽ, hạnh phúc không phải là tìm được một nửa, mà là tự tạo ra một thế giới trọn vẹn cho riêng mình," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cô khẽ mỉm cười, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa. Cô say sưa vẽ tiếp, đôi tay khéo léo lướt trên giấy, cảm nhận từng nét bút, từng mảng màu, như thể đang từng bước kiến tạo nên một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, một phiên bản độc lập, bình yên và tràn đầy sức sống. Đêm đó, trong căn hộ ấm áp của mình, Yến Chi đã không còn chờ đợi. Cô đang kiến tạo.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free