Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 42: Bão Tố Dự Án: Quyết Định Táo Bạo

Yến Chi tựa lưng vào ghế, cảm nhận cái siết tay đầy thấu hiểu của Mai Thư. Cô nhìn ra màn mưa lất phất bên ngoài, những hạt nước nhỏ li ti bám vào mặt kính, tạo nên một bức màn lãng mạn nhưng cũng đầy khoảng cách. Lòng cô thanh thản đến lạ, một sự bình yên đã được kiến tạo từ những đổ vỡ và chiêm nghiệm. Minh Khang vẫn đang miệt mài với những tòa nhà chọc trời, với những dự án triệu đô, kiến tạo nên một thế giới vật chất vững chãi và đáng ngưỡng mộ. Còn Yến Chi, cô đang kiến tạo nên những thế giới riêng, những câu chuyện bằng màu sắc và hình khối, nơi cảm xúc và chiêm nghiệm được thăng hoa. Họ là hai con người, hai phiên bản, hai dòng chảy song song, mang theo những ước mơ và mục tiêu khác biệt. Và Yến Chi, cô đã sẵn sàng chấp nhận điều đó, để bước tiếp trên con đường mà cô tự tay vẽ nên, độc lập và tự chủ. Màn mưa bên ngoài vẫn đều đều rơi, gột rửa những bụi bặm của thành phố, và cũng gột rửa những vương vấn cuối cùng trong tâm hồn cô.

***

Sáng thứ Hai, 8 giờ sáng. Ánh nắng sớm yếu ớt xuyên qua những tầng mây mỏng manh, cố gắng chiếu rọi vào thành phố đang cựa mình thức giấc. Tại Văn Phòng Kiến Trúc Thiên Phong – nay là một tòa nhà kính hiện đại, sừng sững giữa trung tâm Sài Gòn – bầu không khí đã bắt đầu nhộn nhịp. Bên trong, nội thất được thiết kế tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, toát lên vẻ chuyên nghiệp và tinh tế. Những mô hình kiến trúc tinh xảo, từ nhà phố đến cao ốc chọc trời, được trưng bày trang trọng trong các tủ kính, phản chiếu ánh sáng trắng mạnh từ hệ thống đèn trần. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo đều đặn, tiếng trao đổi công việc rộn ràng hòa cùng tiếng máy in rì rầm và đôi khi là tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng từ khu vực làm việc chung, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một buổi sáng đầu tuần bận rộn. Mùi cà phê mới pha thơm lừng quyện với mùi giấy in, thoang thoảng cả mùi nước hoa cao cấp và đôi khi là mùi vật liệu xây dựng mới từ các mẫu vật liệu trưng bày, tất cả tạo nên một không gian làm việc tràn đầy năng lượng và sự sáng tạo.

Minh Khang bước vào văn phòng, dáng người cao ráo, vóc dáng cân đối nhưng đôi vai có chút gầy hơn so với trước đây, dấu hiệu của những tháng ngày làm việc cật lực không ngừng nghỉ. Khuôn mặt anh góc cạnh, đôi mắt sâu thường ẩn chứa sự suy tư, mệt mỏi, đặc biệt là khi công việc căng thẳng. Hôm nay, anh diện một chiếc áo sơ mi xanh đậm được là phẳng phiu, quần tây đen lịch sự, toát lên vẻ chỉn chu, chuyên nghiệp. Anh chưa kịp ngồi xuống chiếc ghế xoay bọc da quen thuộc ở khu vực làm việc riêng tư hơn một chút, chưa kịp nhấp một ngụm cà phê sáng mà cô thư ký vừa mang tới, thì chiếc điện thoại trên tay đã rung lên bần bật. Là Đức Anh.

"Sếp Khang, có chuyện rồi! Lỗi kỹ thuật ở tầng 30 của Tháp Hưng Thịnh, rất nghiêm trọng ạ!" Giọng Đức Anh, dù cố gắng giữ bình tĩnh, vẫn lộ rõ vẻ hốt hoảng, gần như hét lên qua điện thoại, làm bầu không khí vốn đã bận rộn trong văn phòng bỗng chốc trở nên căng thẳng cực độ. Minh Khang cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ hơi lạnh của điều hòa, mà từ thông tin vừa nhận được. Tháp Hưng Thịnh, dự án trọng điểm mà Thiên Phong đã đổ biết bao công sức và tài chính vào, dự án mà anh đã dốc toàn bộ tâm huyết và uy tín cá nhân để dẫn dắt, giờ lại gặp sự cố nghiêm trọng đến vậy.

Minh Khang khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi. Mùi cà phê thơm lừng giờ đây dường như cũng không còn sức mạnh để xoa dịu thần kinh anh nữa. Anh mở mắt, ánh mắt đã lấy lại được sự điềm tĩnh và kiên định thường thấy, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là một sự lo lắng tiềm ẩn. "Bình tĩnh, Đức Anh. Cậu nói chi tiết hơn được không? Lỗi gì? Mức độ ra sao?" Giọng anh trầm ổn, phát ra từng chữ một rõ ràng, cố gắng truyền sự bình tĩnh cho người đối diện. "Triệu tập đội ngũ liên quan ngay lập tức, chuẩn bị tất cả báo cáo về phần thiết kế đó và các phương án khắc phục ban đầu. Tôi sẽ xuống phòng họp ngay."

Minh Khang cúp điện thoại, đặt nó xuống bàn. Anh không uống cà phê, cũng không có thời gian để suy nghĩ nhiều hơn. Toàn bộ kế hoạch làm việc trong ngày đã bị đảo lộn chỉ trong vài giây. Anh xoay người, định đi thẳng về phía phòng họp kính, nơi mà anh biết rằng cuộc chiến thực sự sẽ bắt đầu.

Ngay lúc đó, một giọng nói trầm thấp, mang theo chút mỉa mai vang lên từ phía sau. "Ồ, có vẻ dự án của Khang lại có 'điều bất ngờ' rồi nhỉ? Hy vọng không ảnh hưởng đến tiến độ chung của tập đoàn."

Minh Khang quay đầu lại. Lâm Hải, với vẻ ngoài điển trai, mái tóc vuốt keo gọn gàng và bộ vest Ý đắt tiền, đang đứng tựa lưng vào khung cửa phòng làm việc của mình, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Ánh mắt Lâm Hải quét qua Minh Khang, ẩn chứa sự dò xét và cạnh tranh thường thấy. Minh Khang biết rõ Lâm Hải luôn tìm cách để vượt qua mình, và bất kỳ sơ hở nào trong công việc của anh cũng sẽ là cơ hội để Lâm Hải tấn công. Nhưng vào lúc này, anh không có tâm trí để đôi co. Sự cố ở Tháp Hưng Thịnh còn quan trọng hơn bất cứ lời mỉa mai nào. Anh chỉ liếc nhìn Lâm Hải một cái, ánh mắt không hề dao động, rồi quay người, sải bước dài về phía phòng họp, dáng vẻ kiên định, không để lời nói của đối thủ làm xao nhãng. Tiếng bước chân anh vang vọng trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, mạnh mẽ và dứt khoát.

***

Hai giờ sau, bầu trời ngoài ô cửa kính lớn của phòng họp đã chuyển từ nắng nhẹ sang nắng gắt. Những tia nắng chói chang đổ thẳng vào căn phòng, tạo nên một không khí oi ả, dù bên trong vẫn lạnh lẽo bởi hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất. Phòng họp vốn được thiết kế để tạo sự yên tĩnh và trang nghiêm, nay lại mang một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Chiếc bàn họp dài bằng gỗ óc chó sáng bóng, những chiếc ghế xoay bọc da đen sang trọng, màn hình chiếu lớn và những bức tường kính trong suốt – tất cả dường như đang lặng lẽ chứng kiến một cuộc chiến không tiếng súng. Mùi gỗ mới, mùi giấy và không khí lạnh từ điều hòa quyện vào nhau, tạo thành một hợp hương đặc trưng của những quyết định trọng đại.

Cuộc họp diễn ra với sự có mặt của Ông An, vị Chủ tịch đáng kính của tập đoàn Thiên Phong, Lâm Hải, đối thủ không đội trời chung của Minh Khang, và các trưởng nhóm liên quan đến dự án Tháp Hưng Thịnh. Ông An, với dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị và bộ vest lịch sự, ngồi ở vị trí chủ tọa. Ánh mắt ông sắc sảo nhưng ẩn chứa sự từng trải, dường như đang cân nhắc từng lời nói, từng cử chỉ của Minh Khang.

Minh Khang đứng trước màn hình chiếu, giọng nói trầm ổn, trình bày vấn đề một cách khách quan, phân tích sâu sắc các rủi ro mà lỗi thiết kế ở tầng 30 có thể gây ra. Anh không hề che giấu, không hề bào chữa, mà đi thẳng vào trọng tâm, đưa ra những con số thiệt hại ước tính và thời gian đình trệ dự kiến nếu không có biện pháp khắc phục kịp thời. Anh biết, trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Một dự án đình trệ không chỉ gây thiệt hại về tài chính mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của cả tập đoàn.

Ông An lắng nghe một cách nghiêm nghị, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Hải, như muốn thăm dò phản ứng của anh ta. Lâm Hải thì không ngừng đưa ra những câu hỏi xoáy, mỗi câu hỏi đều như một mũi kim châm vào điểm yếu trong quản lý dự án của Minh Khang. "Minh Khang, anh có nghĩ rằng việc kiểm soát chất lượng đã không được đảm bảo chặt chẽ ngay từ đầu không? Lỗi này không phải là nhỏ, nó có thể đã được phát hiện sớm hơn nhiều nếu quy trình làm việc được thực hiện đúng cách." Giọng Lâm Hải nghe có vẻ khách quan, nhưng ẩn chứa sự châm chọc và ý đồ hạ bệ rõ ràng.

Minh Khang vẫn giữ vẻ bình tĩnh, kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, không để mình bị cuốn vào những tranh cãi không cần thiết. Anh biết, đây không phải lúc để phân bua hay đổ lỗi, mà là lúc để tìm ra giải pháp. Sau khi nghe hết các phương án khắc phục truyền thống được đưa ra bởi các trưởng nhóm – những phương án an toàn nhưng mất nhiều thời gian và chi phí – Minh Khang bất ngờ đề xuất một giải pháp táo bạo.

"Thưa Ông An, và các anh chị. Tôi đã cân nhắc kỹ lưỡng. Các phương án truyền thống đều khả thi, nhưng chúng ta sẽ mất ít nhất hai tháng để khắc phục hoàn toàn, chưa kể chi phí phát sinh." Minh Khang dừng lại một chút, ánh mắt quét qua những gương mặt căng thẳng trong phòng. "Tôi đề xuất một phương án khác. Chúng ta sẽ áp dụng kỹ thuật 'gia cố nhanh bằng vật liệu composite tiên tiến' kết hợp với 'phương pháp mô phỏng động lực học' để kiểm tra lại toàn bộ cấu trúc. Phương án này đòi hỏi sự phối hợp khẩn cấp từ nhiều bộ phận, chấp nhận rủi ro cao hơn về mặt kỹ thuật ban đầu, nhưng nó hứa hẹn sẽ khắc phục vấn đề chỉ trong ba tuần, giảm thiểu tối đa thời gian đình trệ và giữ vững uy tín của dự án."

Cả phòng họp chìm vào im lặng. Ông An nhìn thẳng vào Minh Khang, ánh mắt đầy thử thách. "Khang, anh có bao nhiêu phần trăm tự tin với phương án này? Thời gian là vàng bạc." Giọng ông trầm, uy lực.

Minh Khang đáp lại bằng ánh mắt kiên định, không một chút do dự. Anh đặt tay lên chiếc đồng hồ đeo tay của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay, như một lời nhắc nhở về những áp lực thời gian mà anh đang phải đối mặt. "Thưa Ông An, 80% thành công nếu thực hiện đúng quy trình và 100% sự cam kết của tôi. Phương án này tuy mạo hiểm nhưng là cách duy nhất để dự án không bị đình trệ quá lâu và giữ vững uy tín của Thiên Phong." Anh nhấn mạnh từng chữ, thể hiện sự quyết tâm sắt đá.

Lâm Hải nghe vậy, khẽ nhếch mép. "Một quyết định liều lĩnh. Liệu có quá sức với một người đang 'đơn độc' trên mặt trận công việc không, Khang?" Giọng anh ta mang đầy vẻ châm chọc, muốn khoét sâu vào sự 'đơn độc' mà Minh Khang đôi khi cũng cảm thấy.

Minh Khang quay sang nhìn Lâm Hải, ánh mắt anh sắc lẹm, không chút nao núng. "Sự nghiệp không bao giờ đơn độc khi có cả một tập đoàn đứng sau, Hải. Và tôi tin vào đội ngũ của mình." Anh đáp trả trực diện, không cho Lâm Hải một cơ hội nào để công kích thêm. Anh biết rằng, dù có cảm thấy cô đơn đến đâu, anh cũng không thể để lộ sự yếu đuối trước đối thủ.

Ông An im lặng một lát, ánh mắt ông dường như đang soi xét từng góc cạnh trong tâm trí Minh Khang. Cuối cùng, ông khẽ gật đầu. "Được rồi, Khang. Tôi tin tưởng vào quyết định của anh. Triển khai ngay lập tức. Báo cáo tình hình cho tôi mỗi sáu tiếng." Ánh mắt ông vẫn đầy thử thách, nhưng cũng ẩn chứa một sự kỳ vọng lớn lao. Minh Khang khẽ cúi đầu, lòng anh trào dâng một cảm giác v���a nhẹ nhõm, vừa nặng trĩu trách nhiệm. Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến cam go, nhưng anh đã sẵn sàng.

***

Đêm khuya, 2 giờ sáng. Văn Phòng Kiến Trúc Thiên Phong, vốn ồn ào và sôi động ban ngày, giờ đây chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn ánh đèn trắng mạnh hắt ra từ khu vực làm việc của Minh Khang và tiếng gõ bàn phím dồn dập của anh. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh đèn qua lớp kính trong suốt, tạo thành một dải ngân hà nhân tạo lấp lánh và vô tận.

Minh Khang vẫn miệt mài làm việc, kiểm tra từng chi tiết của phương án mới, điều phối các nhóm làm việc trực tuyến qua những cuộc gọi video liên tục. Anh đã không rời khỏi bàn làm việc suốt mười tám tiếng đồng hồ. Cốc cà phê đã cạn từ lâu, nguội lạnh, nhưng Minh Khang vẫn giữ được sự tập trung cao độ đến kinh ngạc. Vóc dáng anh có phần gầy guộc hơn dưới ánh đèn văn phòng, nhưng đôi mắt anh vẫn ánh lên vẻ kiên quyết không gì lay chuyển được.

Bên cạnh anh, Đức Anh và Mỹ Linh, dù đã thấm mệt, vẫn cố gắng ở lại hỗ trợ. Đức Anh, với khuôn mặt trẻ trung và đôi mắt sáng giờ đã đỏ hoe, ngáp ngắn ngáp dài. Mỹ Linh, cô đồng nghiệp trẻ trung, năng động, với gương mặt sáng sủa và phong thái luôn ham học hỏi, cũng không giấu được vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng tỉnh táo.

"Sếp Khang, anh nên nghỉ một chút. Mọi người cũng thấm mệt rồi ạ." Đức Anh, không nén được một cái ngáp, khẽ nói, giọng cậu ấy hơi khàn đi vì thức khuya.

Minh Khang đứng dậy, vươn vai, cảm nhận từng đốt sống lưng kêu rắc rắc. Cơ thể anh rã rời, đầu óc nặng trĩu, nhưng ý chí vẫn như một sợi thép không gỉ. Anh nhìn ra cửa sổ, nhìn những ánh đèn thành phố xa xăm, rồi lại quay vào công việc. Anh biết, sáng mai sẽ là chìa khóa. Mọi thứ phải hoàn hảo.

"Chưa thể, Đức Anh. Chúng ta cần đảm bảo mọi thứ hoàn hảo. Sáng mai sẽ là chìa khóa." Giọng Minh Khang cũng khàn đặc, nhưng vẫn kiên quyết. "Các em về nghỉ đi, anh sẽ tự lo nốt phần còn lại. Sáng mai chúng ta sẽ có một ngày dài."

Mỹ Linh nhìn Minh Khang, trong mắt cô ánh lên sự ngưỡng mộ chân thành. Cô khẽ nói nhỏ với Đức Anh, đủ để Minh Khang có thể nghe thấy. "Anh Khang thật sự rất giỏi và có trách nhiệm."

Minh Khang không đáp lại. Anh chỉ gật đầu với hai người, rồi lại quay về phía bàn làm việc. Anh lấy thêm một cốc nước lọc từ máy làm mát, cảm nhận vị nước lạnh xoa dịu cổ họng khô khốc. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, kim đồng hồ đã chỉ 2 giờ sáng. Thời gian vẫn vô tình trôi đi, không ngừng nghỉ.

Dù mệt mỏi đến cùng cực, anh vẫn cảm thấy một sự thôi thúc không ngừng, một niềm tin mãnh liệt rằng đây là con đường anh đã chọn và phải đi đến cùng. Con đường của những tòa nhà chọc trời, của những dự án triệu đô, của sự nghiệp và danh vọng. Trong một thoáng, một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong tâm trí anh – hình ảnh Yến Chi, với nụ cười bình yên và ánh mắt tràn đầy sự tự do. Anh nhớ lại cảm giác nhẹ nhõm, thanh thản mà cô mang lại khi họ tình cờ gặp nhau ở triển lãm. Một sự bình yên mà anh, trong guồng quay công việc không ngừng nghỉ này, dường như chưa bao giờ có được. Anh thoáng nghĩ về một cuộc sống cân bằng hơn, nơi công việc không phải là tất cả, nơi có chỗ cho những cảm xúc mềm mại và những khoảng lặng riêng tư. Nhưng ngay lập tức, lý trí anh gạt bỏ những suy nghĩ đó. "Chưa phải lúc," anh tự nhủ. "Chưa phải lúc để nghĩ đến những điều đó. Thành công, ổn định, đó mới là ưu tiên hàng đầu."

Minh Khang quay lại bàn làm việc, ánh mắt vẫn đầy quyết tâm, dù sự mệt mỏi đã in hằn rõ nét trên khuôn mặt. Đêm nay, và có lẽ nhiều đêm nữa, anh sẽ vẫn là một chiến binh đơn độc giữa ánh sáng leo lét của màn hình máy tính và sự mênh mông của thành phố về đêm, chiến đấu cho những tham vọng và khát khao của riêng mình. Con đường anh chọn, dù đầy chông gai và mệt mỏi, nhưng anh tin rằng đó là con đường duy nhất anh phải đi.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free