Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 51: Vinh Quang Và Khoảng Trống
Cơn mưa phùn vẫn tiếp tục rơi, nhưng lòng Yến Chi lại bừng sáng. Cô đã chọn con đường của riêng mình, một con đường không có những con số hão huyền, mà chỉ có sự bình yên, tự do và niềm đam mê bất tận. Và cô hoàn toàn mãn nguyện với sự lựa chọn ấy. Ngọn đèn vàng ấm áp từ quán cà phê hắt ánh sáng lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đôi mắt sáng ngời đầy hy vọng vào một tương lai rạng rỡ. Trong khi Yến Chi đang tìm thấy sự bình yên trong tự do, ở một góc khác của thành phố, Minh Khang đang lao mình vào một cuộc chiến khác, nơi những con số và tham vọng là ánh sáng dẫn đường, và sự bình yên là một khái niệm xa xỉ.
***
Sáng sớm hôm ấy, ánh nắng tháng Tư chói chang xuyên qua lớp kính cường lực của phòng họp chính tại Tập đoàn Thiên Phong, đổ dài trên tấm thảm màu xám tro và những chiếc ghế da đen bóng. Không khí trong phòng đặc quánh sự căng thẳng và kỳ vọng, hệt như mùi cà phê mới pha đặc quánh trong chiếc cốc sứ trắng đặt trên bàn. Minh Khang đứng vững chãi ở trung tâm căn phòng, trước màn hình trình chiếu khổng lồ hiển thị đồ thị và hình ảnh 3D sống động của dự án 'Thành Phố Xanh'. Chiếc áo sơ mi trắng tinh cùng chiếc cà vạt màu xanh than thắt gọn gàng càng làm nổi bật dáng vẻ cao ráo, có phần gầy guộc của anh sau những đêm dài thức trắng. Khuôn mặt góc cạnh của Minh Khang được ánh đèn trắng từ trần nhà rọi thẳng, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, ánh lên sự tự tin và quyết đoán, nhưng cũng phảng phất vẻ mệt mỏi tiềm ẩn.
Trước mặt anh, hội đồng quản trị ngồi thẳng tắp, gương mặt họ là những bức tượng thạch cao khó đoán. Ông An, chủ tịch tập đoàn, người cố vấn và cũng là nguồn áp lực lớn nhất của Minh Khang, ngồi ở vị trí trung tâm hàng ghế đầu. Dáng người ông cao lớn, gương mặt cương nghị, ánh mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa sự từng trải. Đôi khi, một cái nhíu mày hay một cái gật đầu nhẹ của ông cũng đủ để Minh Khang hiểu được mức độ hài lòng hay thất vọng. Bên cạnh ông An là Lâm Hải, đối thủ không đội trời chung của Minh Khang trong công việc. Lâm Hải điển trai, phong thái tự tin, ăn nói khéo léo, nhưng ánh mắt anh ta lại chứa đựng một sự cạnh tranh ngấm ngầm, thứ mà Minh Khang có thể dễ dàng nhận ra. Lâm Hải mặc một bộ vest xám than lịch lãm, mái tóc chải gọn gàng, trông luôn chỉn chu đến mức phô trương.
Minh Khang hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát vang vọng trong phòng. Anh không cần đến giấy tờ hay ghi chú, mọi con số, mọi chi tiết đều nằm gọn trong trí nhớ anh. "Thưa các vị trong hội đồng quản trị, với dự án 'Thành Phố Xanh', chúng tôi không chỉ mang đến một không gian sống, mà còn là một hệ sinh thái bền vững, tối ưu hóa trải nghiệm người dùng bằng cách tích hợp công nghệ xanh và thiết kế thông minh." Anh lướt qua các slide, mô tả chi tiết về hệ thống năng lượng mặt trời, xử lý nước thải tái chế, các khu vườn trên mái nhà và hệ thống giao thông công cộng thân thiện môi trường. "Mục tiêu của chúng tôi là tạo ra một biểu tượng mới cho sự phát triển đô thị, nơi con người và thiên nhiên cùng tồn tại hài hòa, đồng thời mang lại lợi nhuận bền vững cho tập đoàn trong dài hạn."
Ông An nâng tay ra hiệu, cắt ngang lời Minh Khang. "Khang," giọng ông vang lên điềm tĩnh nhưng đầy uy quyền. "Tôi cần anh đảm bảo về tính khả thi tài chính và tiến độ. Thị trường không chờ đợi ai. Những ý tưởng xanh nghe rất hay, nhưng cuối cùng, chúng ta vẫn phải nhìn vào dòng tiền."
Minh Khang gật đầu, không hề nao núng. "Thưa Chủ tịch, chúng tôi đã tính toán kỹ lưỡng. Với mô hình tài chính được xây dựng dựa trên các nghiên cứu thị trường chuyên sâu và sự hỗ trợ từ các quỹ đầu tư xanh, chúng tôi dự kiến sẽ đạt điểm hòa vốn trong vòng ba năm và mang lại tỷ suất lợi nhuận trên 15% mỗi năm sau đó. Về tiến độ, chúng tôi đã lên kế hoạch chi tiết từng giai đoạn, có dự phòng cho các rủi ro phát sinh, và cam kết bàn giao dự án đúng thời hạn đã đề ra." Anh trình chiếu một biểu đồ phức tạp, chỉ rõ từng mốc thời gian và nguồn lực cần thiết. Mùi giấy in từ những tập tài liệu được phát ra cho hội đồng vẫn còn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi nước hoa cao cấp từ những người có mặt.
Lâm Hải khẽ nhếch mép, hơi nghiêng người nói nhỏ với đồng nghiệp bên cạnh, đủ để Minh Khang có thể nghe thấy trong khoảnh khắc yên lặng ngắn ngủi. "Tham vọng không tệ, nhưng phải biết lượng sức." Ánh mắt anh ta lướt qua Minh Khang, đầy ẩn ý. Minh Khang giả vờ không nghe thấy, nhưng trong lòng anh biết, cuộc chiến ngầm giữa họ chưa bao giờ dừng lại. Tiếng gõ phím lách cách của một thư ký đang ghi chép vang lên đều đều, làm nền cho những câu hỏi sắc bén tiếp theo của các thành viên hội đồng. Minh Khang trả lời một cách rành mạch, điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ sự lúng túng nào. Anh phân tích từng con số, từng rủi ro, từng cơ hội với sự chính xác của một kiến trúc sư kiêm nhà quản lý tài năng. Ánh mắt anh kiên định, không rời khỏi đối phương, toát lên sự kiểm soát tuyệt đối. Anh biết đây không chỉ là một buổi thuyết trình, mà còn là một màn trình diễn bản thân, nơi anh phải chứng minh rằng mình không chỉ có tầm nhìn mà còn có khả năng biến tầm nhìn đó thành hiện thực, bất chấp mọi thách thức và sự nghi ngờ.
***
Vài giờ sau, khi ánh nắng đã lên đến đỉnh điểm, tạo thành một vệt sáng chói chang trên nền trời xanh ngắt, Minh Khang trở về bàn làm việc của mình. Tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại reo, tiếng trao đổi công việc vẫn là bản giao hưởng quen thuộc của văn phòng, nhưng lần này, nó mang một âm hưởng hân hoan hơn. Vừa đặt chân đến khu vực làm việc, anh đã nhận được vô số lời chúc mừng từ các đồng nghiệp. Mùi cà phê mới pha quyện với mùi nước hoa quen thuộc của môi trường công sở hiện đại.
Đức Anh, người đồng nghiệp cấp dưới trẻ tuổi, với đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, là người đầu tiên chạy đến, vẻ mặt rạng rỡ như vừa trúng số. "Chúc mừng anh Khang! Dự án tuyệt vời ạ! Em thật sự học được rất nhiều từ anh!" Đức Anh hồ hởi bắt tay Minh Khang, ánh mắt không giấu nổi sự ngưỡng mộ.
Minh Khang mỉm cười nhẹ, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực. "Cảm ơn em, Đức Anh. Cả đội đã làm rất tốt." Anh khẽ vỗ vai chàng trai trẻ, một cử chỉ hiếm hoi của sự thân mật. Anh biết, thành công này không chỉ là của riêng anh, mà còn là của cả một tập thể đã làm việc không ngừng nghỉ. Những đêm dài thức trắng, những cuộc họp kéo dài đến khuya, tất cả đã được đền đáp.
Không lâu sau, Ông An đi ngang qua, trên môi ông là một nụ cười kín đáo. Ông chỉ gật đầu nhẹ với Minh Khang, ánh mắt ông lướt qua một cách nhanh chóng nhưng Minh Khang có thể đọc được sự hài lòng và một chút tự hào trong đó. Một cái gật đầu của Ông An có giá trị hơn ngàn lời khen, Minh Khang hiểu điều đó. Ông không nói gì, nhưng sự im lặng ấy lại là một lời khẳng định đanh thép nhất cho năng lực của anh. Mùi nước hoa nam tính, quen thuộc của ông thoảng qua, mang theo một làn khí quyền lực.
Lâm Hải tiến đến, gương mặt anh ta nở một nụ cười xã giao hoàn hảo, không một chút gợn. "Chúc mừng Khang," Lâm Hải nói, giọng điệu nghe có vẻ chân thành nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự cạnh tranh không hề suy giảm. "Dự án lớn đấy. Áp lực cũng không nhỏ đâu nhỉ?" Anh ta khẽ nháy mắt, như thể đang chia sẻ một bí mật về gánh nặng mà Minh Khang sẽ phải đối mặt.
Minh Khang đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý. "Cảm ơn cậu, Hải. Cậu cũng vậy thôi." Anh không cần phải nói thêm, cả hai đều hiểu rằng con đường phía trước vẫn còn dài, và những cuộc đối đầu giữa họ sẽ không bao giờ kết thúc. Ánh nắng gắt bên ngoài cửa sổ phản chiếu vào đôi mắt của Lâm Hải, khiến chúng trông càng sắc lạnh hơn.
Cảm giác hân hoan chiến thắng, dù mãnh liệt, nhưng lại không kéo dài như Minh Khang từng nghĩ. Nó giống như một tia pháo hoa rực rỡ lóe sáng rồi vụt tắt, để lại một khoảng trống vô hình, một sự tĩnh lặng đến khó chịu. Anh thở dài nhẹ nhàng, tiếng thở dài ấy bị lẫn vào tiếng ồn ào của văn phòng, nhưng trong lòng anh lại vang dội. Anh chợt nhớ đến Yến Chi, đến những lần gặp gỡ tình cờ nhưng đầy hụt hẫng. Anh từng nghĩ rằng chỉ khi đạt được sự ổn định, khi có tất cả trong tay, anh mới xứng đáng để yêu một ai đó. Nhưng giờ đây, khi anh đang ở trên đỉnh cao của sự nghiệp, khi anh đã đạt được cái gọi là "ổn định" vật chất, thì cái giá phải trả lại là một cảm giác trống rỗng đến lạ kỳ. Anh nhìn xuống cổ tay, chiếc đồng hồ đeo tay sáng bóng vẫn chạy đều đặn, kim giây vẫn tích tắc, nhắc nhở anh rằng thời gian vẫn trôi, và anh vẫn đang chạy đua với chính nó.
Anh ngồi xuống ghế, mở laptop, cố gắng dồn mọi suy nghĩ vào công việc. Anh biết mình không có thời gian để chìm đắm trong những cảm xúc vu vơ này. Sự nghiệp là tất cả những gì anh đã xây dựng, là mục tiêu duy nhất anh theo đuổi suốt bao năm qua. Anh không thể để những cảm xúc cá nhân làm xao nhãng con đường anh đã chọn. Anh phải tiếp tục, phải mạnh mẽ hơn, phải vượt qua chính mình. Mùi nhựa mới từ chiếc laptop phảng phất, mang theo hơi nóng của công nghệ. Anh bắt đầu gõ phím, tiếng lách cách đều đặn, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong tâm trí bằng những con số và kế hoạch.
***
Khi màn đêm buông xuống, thành phố Sài Gòn trở mình, khoác lên mình tấm áo lộng lẫy của hàng triệu ánh đèn. Từ căn penthouse xa hoa của mình, Minh Khang đứng bên cửa sổ lớn, nơi kính cường lực từ sàn đến trần mở ra một bức tranh toàn cảnh ngoạn mục. Ánh sáng từ những tòa nhà chọc trời, những con đường tấp nập, những dòng xe cộ như những dải lụa phát sáng, tất cả tạo nên một bức tranh huyền ảo, diệu kỳ nhưng cũng tĩnh lặng đến đáng sợ. Gió đêm mơn man qua ô cửa, mang theo hơi lạnh của độ cao, làm lay động tấm rèm lụa màu xám.
Trong tay anh là ly rượu vang đỏ, chất lỏng sóng sánh phản chiếu ánh đèn đô thị, như một giọt máu cô độc. Mùi gỗ quý từ nội thất, mùi nước hoa nam tính của chính anh, và mùi rượu vang thoang thoảng tạo nên một không gian riêng biệt, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên dưới. Sự yên tĩnh tuyệt đối trong căn phòng rộng lớn này đôi khi lại trở thành một thứ âm thanh đáng sợ nhất. Không có tiếng gõ phím, không tiếng điện thoại, không tiếng trao đổi công việc. Chỉ có tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh vòm, nhưng nó lại càng làm nổi bật sự trống vắng.
Minh Khang nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi, nhưng không thể lấp đầy được vị đắng trong lòng. Cảm giác cô độc đột ngột ập đến, bóp nghẹt niềm vui chiến thắng vừa thoáng qua. Anh đã có tất cả những gì anh từng khao khát: một sự nghiệp vững chắc, một vị trí đáng mơ ước, một tài sản khổng lồ. Anh đã đạt được "sự ổn định" mà anh luôn tin rằng đó là điều kiện tiên quyết cho hạnh phúc. Nhưng sao lại trống rỗng đến vậy? Sao lại cô đơn đến thế? Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Liệu đây có phải là cái giá của sự ổn định? Liệu có phải anh đã đánh đổi quá nhiều để có được những thứ này?
Anh thoáng nghĩ về một cuộc sống cân bằng hơn, một cuộc sống có những khoảnh khắc bình yên, có những người thân yêu ở bên. Một khoảnh khắc, hình ảnh Yến Chi lướt qua tâm trí anh, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy tự do. Anh nhớ lại những lời cô nói, về việc cô tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn, sự tự do trong sáng tạo. Liệu có phải cô đã đúng? Liệu có phải anh đã sai khi chỉ mải miết chạy theo những thứ vật chất phù phiếm?
Anh cúi đầu nhìn xuống cổ tay, chiếc đồng hồ đeo tay vẫn chạy đều đặn, kim giây vẫn tích tắc không ngừng. Nó nhắc nhở anh về thời gian, về những mục tiêu chưa đạt được, về những dự án đang chờ đợi. Anh siết chặt ly rượu trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh. Không, anh không có thời gian cho những suy nghĩ yếu mềm này. Cô đơn ư? Không, anh không có thời gian cho những cảm xúc đó. Anh đã dành cả tuổi thanh xuân để xây dựng đế chế này, để đạt được vị trí này. Anh không thể dừng lại. Cân bằng là dành cho những người chưa đạt được gì. Anh phải tiếp tục, phải mạnh mẽ hơn, phải vượt qua mọi giới hạn của bản thân.
Với một quyết tâm sắt đá, Minh Khang đặt mạnh ly rượu xuống bàn kính, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát. Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố lung linh, với sự cô độc bủa vây. Anh bước về phía bàn làm việc, bật đèn, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu rọi lên chồng tài liệu và chiếc laptop đang chờ. Anh mở máy, tiếng khởi động quen thuộc vang lên. "Còn nhiều việc phải làm," anh tự nhủ, giọng nói trầm khàn, như thể đang trấn an chính mình. Anh gõ phím, những con số và biểu đồ lại hiện ra, lấp đầy màn hình, và lấp đầy cả khoảng trống trong tâm trí anh, ít nhất là trong khoảnh khắc này. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ đi đến cùng, dù biết rằng trên đỉnh vinh quang, có thể chỉ có một mình anh.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.