Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 52: Bình Yên Trong Tự Do: Kế Hoạch Của Một Tương Lai Không Ràng Buộc
***
Khi màn đêm buông xuống, thành phố Sài Gòn trở mình, khoác lên mình tấm áo lộng lẫy của hàng triệu ánh đèn. Từ căn penthouse xa hoa của mình, Minh Khang đứng bên cửa sổ lớn, nơi kính cường lực từ sàn đến trần mở ra một bức tranh toàn cảnh ngoạn mục. Ánh sáng từ những tòa nhà chọc trời, những con đường tấp nập, những dòng xe cộ như những dải lụa phát sáng, tất cả tạo nên một bức tranh huyền ảo, diệu kỳ nhưng cũng tĩnh lặng đến đáng sợ. Gió đêm mơn man qua ô cửa, mang theo hơi lạnh của độ cao, làm lay động tấm rèm lụa màu xám.
Trong tay anh là ly rượu vang đỏ, chất lỏng sóng sánh phản chiếu ánh đèn đô thị, như một giọt máu cô độc. Mùi gỗ quý từ nội thất, mùi nước hoa nam tính của chính anh, và mùi rượu vang thoang thoảng tạo nên một không gian riêng biệt, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên dưới. Sự yên tĩnh tuyệt đối trong căn phòng rộng lớn này đôi khi lại trở thành một thứ âm thanh đáng sợ nhất. Không có tiếng gõ phím, không tiếng điện thoại, không tiếng trao đổi công việc. Chỉ có tiếng nhạc không lời cổ điển nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh vòm, nhưng nó lại càng làm nổi bật sự trống vắng.
Minh Khang nhấp một ngụm rượu, vị chát nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi, nhưng không thể lấp đầy được vị đắng trong lòng. Cảm giác cô độc đột ngột ập đến, bóp nghẹt niềm vui chiến thắng vừa thoáng qua. Anh đã có tất cả những gì anh từng khao khát: một sự nghiệp vững chắc, một vị trí đáng mơ ước, một tài sản khổng lồ. Anh đã đạt được "sự ổn định" mà anh luôn tin rằng đó là điều kiện tiên quyết cho hạnh phúc. Nhưng sao lại trống rỗng đến vậy? Sao lại cô đơn đến thế? Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Liệu đây có phải là cái giá của sự ổn định? Liệu có phải anh đã đánh đổi quá nhiều để có được những thứ này?
Anh thoáng nghĩ về một cuộc sống cân bằng hơn, một cuộc sống có những khoảnh khắc bình yên, có những người thân yêu ở bên. Một khoảnh khắc, hình ảnh Yến Chi lướt qua tâm trí anh, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy tự do. Anh nhớ lại những lời cô nói, về việc cô tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn, sự tự do trong sáng tạo. Liệu có phải cô đã đúng? Liệu có phải anh đã sai khi chỉ mải miết chạy theo những thứ vật chất phù phiếm?
Anh cúi đầu nhìn xuống cổ tay, chiếc đồng hồ đeo tay vẫn chạy đều đặn, kim giây vẫn tích tắc không ngừng. Nó nhắc nhở anh về thời gian, về những mục tiêu chưa đạt được, về những dự án đang chờ đợi. Anh siết chặt ly rượu trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh. Không, anh không có thời gian cho những suy nghĩ yếu mềm này. Cô đơn ư? Không, anh không có thời gian cho những cảm xúc đó. Anh đã dành cả tuổi thanh xuân để xây dựng đế chế này, để đạt được vị trí này. Anh không thể dừng lại. Cân bằng là dành cho những người chưa đạt được gì. Anh phải tiếp tục, phải mạnh mẽ hơn, phải vượt qua mọi giới hạn của bản thân.
Với một quyết tâm sắt đá, Minh Khang đặt mạnh ly rượu xuống bàn kính, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát. Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố lung linh, với sự cô độc bủa vây. Anh bước về phía bàn làm việc, bật đèn, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu rọi lên chồng tài liệu và chiếc laptop đang chờ. Anh mở máy, tiếng khởi động quen thuộc vang lên. "Còn nhiều việc phải làm," anh tự nhủ, giọng nói trầm khàn, như thể đang trấn an chính mình. Anh gõ phím, những con số và biểu đồ lại hiện ra, lấp đầy màn hình, và lấp đầy cả khoảng trống trong tâm trí anh, ít nhất là trong khoảnh khắc này. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ đi đến cùng, dù biết rằng trên đỉnh vinh quang, có thể chỉ có một mình anh.
***
Cùng lúc ấy, khi Minh Khang đang cố gắng lấp đầy khoảng trống trong tâm trí bằng những con số và kế hoạch, thì cách đó không xa, trong một căn hộ nhỏ hơn, ấm cúng hơn nhiều, Yến Chi đang đón chào một buổi sáng muộn ngập tràn ánh nắng. Căn hộ của cô nằm trong một chung cư cũ kỹ mang phong cách thập niên 90, với những ban công nhỏ xinh xắn và cửa sổ lớn đón trọn vẹn ánh sáng Sài Gòn. Nội thất bên trong được Yến Chi tự tay trang trí, mang hơi hướng tối giản kết hợp vintage, với một giá sách lớn chất đầy những cuốn sách cũ và nhiều chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết, mang lại cảm giác tươi mát, gần gũi với thiên nhiên. Tiếng xe cộ từ xa vọng lên nghe thật mơ hồ, tiếng cười nói của hàng xóm thân thiện đôi khi lọt qua khung cửa sổ mở hé, tạo nên một bản nhạc nền của cuộc sống thường nhật, chân thật và gần gũi. Yến Chi bật một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, tiếng saxophone réo rắt quyện vào không gian yên bình, làm dịu đi mọi lo toan.
Cô ngồi bên bàn làm việc cạnh cửa sổ, ánh nắng ban mai rọi thẳng vào, phủ lên mái tóc dài thả tự nhiên của cô một vầng sáng ấm áp. Khuôn mặt Yến Chi thanh thoát, tươi tắn, đôi mắt linh hoạt lấp lánh niềm vui. Cô đang dở dang phác thảo một bản thiết kế mới, trên bàn là chiếc *Sổ phác thảo cũ* sờn góc – người bạn đồng hành của cô qua bao nhiêu dự án lớn nhỏ – cùng với một ly trà thảo mộc đang bốc hơi nghi ngút, hương thơm dìu dịu của hoa cúc và bạc hà lan tỏa khắp căn phòng, hòa cùng mùi sách cũ quen thuộc và hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công. Bầu không khí ấm áp, yên bình, có chút hoài niệm, khiến cô cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Yến Chi lật giở từng trang của cuốn *Sổ phác thảo cũ*. Những nét vẽ nguệch ngoạc của những ngày đầu tiên, những ý tưởng còn non nớt, rồi đến những bản thiết kế cầu kỳ, tỉ mỉ của hiện tại. Cô mỉm cười nhẹ. Từng đường nét, từng màu sắc đều là một phần của hành trình cô đã đi qua, một minh chứng cho sự trưởng thành và kiên định của cô. Cái dự án lớn mà Anh Hùng đã giao phó, giờ đây đang đi vào giai đoạn hoàn thiện, mang lại cho cô không chỉ là một khoản thu nhập đáng kể, mà còn là một sự khẳng định mạnh mẽ về giá trị bản thân. Nó chứng minh rằng cô có thể tự mình đứng vững, có thể tự mình tạo ra những giá trị bền vững, không cần phải dựa dẫm hay chờ đợi bất cứ ai.
Cô cầm bút chì, phác thêm vài đường nét cho một ý tưởng mới, một quán cà phê sách nhỏ với những góc đọc yên tĩnh và khu vườn thiền định. Từng đường chì lướt trên giấy một cách nhẹ nhàng, dứt khoát.
"Thật tuyệt," cô tự nhủ thầm, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Cảm giác tự do này, cảm giác được làm chủ cuộc đời mình, không gì có thể sánh bằng." Cô nhấp một ngụm trà thảo mộc ấm nóng, vị ngọt thanh và chát nhẹ lan tỏa trong miệng, làm dịu đi mọi giác quan. Cô không còn cảm thấy vội vã, không còn cảm thấy cần phải tìm kiếm một ai đó để lấp đầy khoảng trống. Khoảng trống trong tâm hồn cô giờ đây đã được lấp đầy bằng những ý tưởng sáng tạo, bằng niềm đam mê công việc, và bằng sự bình yên tự tại mà cô đã dày công vun đắp.
Cô nhớ lại những ngày tháng sau đổ vỡ, khi cô tưởng chừng như mình đã mất tất cả. Nhưng chính từ những mảnh vỡ đó, cô đã xây dựng lại một phiên bản Yến Chi mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Cô tin vào bản năng của mình, tin vào giá trị của sự tự do. Cô không còn nhìn tình yêu như một cứu cánh, hay một điều kiện tiên quyết cho hạnh phúc. Tình yêu là một phần của cuộc sống, nhưng không phải là tất cả. Quan trọng hơn, là cô đã học được cách yêu bản thân mình, cách tôn trọng những rung động và mong muốn của chính mình.
"Có lẽ, cái mà mình tìm kiếm bấy lâu nay không phải là một người đàn ông hoàn hảo, mà là một phiên bản hoàn hảo của chính mình," Yến Chi khẽ thì thầm, ánh mắt lướt qua những chậu cây xanh đang vươn mình đón nắng. "Và giờ đây, mình đang trên con đường để tạo ra phiên bản ấy. Một phiên bản tự do, sáng tạo, không ràng buộc." Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của hoa nhài từ ban công ùa vào, mang theo chút hơi ẩm của sương sớm. Lòng cô tràn ngập một niềm hy vọng mãnh liệt. Những ý tưởng cứ thế tuôn trào, những kế hoạch cho tương lai cứ thế hình thành rõ ràng trong tâm trí cô. Cô đang vẽ nên bức tranh cuộc đời mình, từng nét một, đầy tự tin và kiêu hãnh.
Cô đặt bút xuống, ngả lưng vào thành ghế, đôi mắt nhắm lại, tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc bình yên này. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, và tiếng gió nhẹ lay động những tán lá xanh. Mọi thứ thật hoàn hảo. Cô không cần gì hơn. Có lẽ, "sự ổn định" mà Minh Khang vẫn theo đuổi là một khái niệm khác, một con đường khác. Còn với Yến Chi, sự ổn định nằm ở trong chính tâm hồn cô, trong khả năng tự tạo ra hạnh phúc và sự tự do cho riêng mình. Cô đã tìm thấy nó, và cô sẽ không đánh đổi nó vì bất cứ điều gì.
***
Buổi chiều, khi nắng đã dịu hơn, Yến Chi hẹn Mai Thư ở góc quen thuộc của Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa'. Quán cà phê này vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp cổ kính, với những bức tường gạch nhuốm màu thời gian và mái hiên rêu phong. Bước vào bên trong, mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, cùng với mùi gỗ cũ từ những chiếc bàn ghế vintage, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo cao, cùng với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cổ, khiến mọi lo toan dường như tan biến. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng trò chuyện thì thầm của những vị khách khác, tất cả tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ.
Yến Chi bước vào, mái tóc dài được buộc gọn gàng, tôn lên vẻ thanh thoát của cô. Chiếc váy bohemian nhẹ nhàng cô đang mặc càng làm nổi bật sự phóng khoáng, tự do trong tâm hồn. Đôi mắt cô lấp lánh niềm vui khi nhìn thấy Mai Thư đang vẫy tay ở góc quán. Mai Thư, với mái tóc nhuộm highlight thời thượng và trang phục sành điệu, luôn nổi bật giữa đám đông. Nụ cười rạng rỡ của cô bạn thân là điều mà Yến Chi luôn trân trọng.
"Yến Chi, cậu đến rồi!" Mai Thư reo lên, giọng nói nhanh nhẹn, đầy năng lượng. "Tớ vừa gọi thêm món bánh chuối nướng trứ danh của quán này, phải thử ngay!"
Yến Chi ngồi xuống, gọi một ly trà hoa đậu biếc, màu xanh tím dịu mát. Trên bàn, ngoài chiếc bánh chuối nướng vàng ươm, còn có hai chiếc *Ly cà phê sứ* quen thuộc.
"Mai Thư, tớ có tin vui muốn kể cho cậu nghe," Yến Chi nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
"Tớ biết mà! Nhìn mặt cậu là biết đang có chuyện gì đó rất hay ho rồi," Mai Thư cười rạng rỡ, tựa cằm lên tay, chăm chú lắng nghe.
"Cậu biết không, cái dự án lần trước không chỉ mang lại tiền bạc, mà còn là một sự khẳng định lớn đối với tớ," Yến Chi bắt đầu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục. "Tớ cảm thấy mình có thể làm được nhiều hơn thế, không cần ai phải dựa vào." Cô nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương hoa thoang thoảng. "Trước đây, tớ luôn nghĩ rằng mình cần phải có một người đồng hành, một điểm tựa nào đó. Nhưng giờ thì không. Tớ nhận ra, điểm tựa lớn nhất chính là bản thân mình, là những gì mình có thể tạo ra."
Mai Thư gật gù, ánh mắt đầy tự hào. "Tớ đã nói rồi mà! Cậu có tài năng, chỉ là trước đây cậu chưa thực sự tin vào bản thân thôi. Giờ thì sao? Đã tính đến việc mở studio riêng chưa?"
Yến Chi mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ấy không còn vẻ gượng gạo của những ngày đầu sau đổ vỡ, mà là sự tự tin và mãn nguyện thật sự. "Tớ đang nghĩ đến đó, Mai Thư ạ. Một không gian của riêng mình, nơi tớ có thể tự do sáng tạo, không phải lo lắng về bất cứ điều gì. Tớ muốn tạo ra một nơi mà mỗi bức phác thảo, mỗi ý tưởng đều được ấp ủ, được bay bổng mà không bị giới hạn bởi những quy tắc hay kỳ vọng của người khác." Cô cầm chiếc *Ly cà phê sứ* lên nhấp một ngụm, cảm nhận hơi ấm từ thành ly truyền vào lòng bàn tay. "Cảm giác này thật tuyệt, thật sự rất tự do, không hề có gánh nặng nào."
"Vậy là 'Studio Sắc Màu' sắp ra đời rồi!" Mai Thư phấn khích, suýt nữa làm đổ ly cà phê. "Tớ sẽ là khách hàng đầu tiên, và là người ủng hộ nhiệt tình nhất của cậu!"
"Cậu lúc nào cũng vậy," Yến Chi bật cười. "Nhưng tớ nghĩ tớ sẽ bắt đầu từ những dự án nhỏ hơn, những không gian mang tính cá nhân hơn. Tớ muốn mỗi thiết kế đều kể một câu chuyện, một hành trình." Cô suy nghĩ một lát, rồi ánh mắt lại trở nên xa xăm một cách nhẹ nhàng. "Có lẽ tớ sẽ bắt đầu với một series phác thảo về 'khoảng trống' và 'sự kết nối không trọn vẹn'. Những khoảng không gian tưởng chừng như vô nghĩa nhưng lại ẩn chứa tiềm năng vô hạn, và những sợi dây liên kết vô hình giữa con người, đôi khi tưởng chừng rất gần nhưng lại cách xa vời vợi." Cô không nhắc đến Minh Khang, nhưng trong thâm tâm, cô biết những ý tưởng này phần nào đó được gợi cảm hứng từ những lần gặp gỡ lỡ nhịp của họ, từ cảm giác "đúng người, sai thời điểm" mà cô đã từng trải qua.
Mai Thư lắng nghe chăm chú, rồi vỗ nhẹ vào tay Yến Chi. "Nghe hay đấy! Tớ tin cậu sẽ làm được. Cậu sinh ra là để sáng tạo mà." Cô nhìn Yến Chi, đôi mắt ánh lên sự ngưỡng mộ. "Nhưng mà này, cậu có nghĩ đến chuyện tình cảm không? Cậu độc thân cũng lâu rồi đấy."
Yến Chi mỉm cười, một nụ cười bình thản. "Tớ không vội, Mai Thư. Tớ tin rằng khi nào tớ sẵn sàng, và khi nào 'đúng thời điểm', thì mọi thứ sẽ đến. Hiện tại, tớ chỉ muốn tập trung vào công việc, vào những điều khiến tớ hạnh phúc. Tớ không muốn phải gò ép bản thân vào bất cứ mối quan hệ nào nếu nó không mang lại cho tớ sự tự do và bình yên mà tớ đang có." Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang nhuộm vàng những mái nhà cổ. "Cảm giác không có gánh nặng, không có ràng buộc, thật sự rất đáng giá. Tớ không sợ cô đơn nữa. Tớ đã học được cách tận hưởng nó, biến nó thành nguồn cảm hứng."
Mai Thư hiểu ý bạn, không nói thêm. Cô biết Yến Chi đã trải qua những gì, và sự bình yên hiện tại của cô ấy quý giá đến nhường nào. "Vậy thì cứ tận hưởng đi, cô gái của tớ. Cứ làm những gì cậu muốn, cứ sống với phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình." Mai Thư nâng ly cà phê của mình lên, chạm nhẹ vào ly trà của Yến Chi. "Chúc mừng cho sự tự do của cậu!"
Yến Chi cũng mỉm cười, nâng ly trà. "Cảm ơn cậu, Mai Thư. Cảm ơn vì đã luôn ở bên cạnh tớ, dù tớ có là phiên bản nào đi chăng nữa."
Nụ cười trên môi Yến Chi không còn là sự che giấu nỗi buồn, mà là biểu hiện của một tâm hồn đã tìm thấy bến đỗ bình yên. Cô không còn chờ đợi, không còn tìm kiếm. Cô đang sống trọn vẹn với hiện tại, tự tay kiến tạo tương lai của mình, một tương lai không ràng buộc, tràn đầy sự tự do và niềm vui sáng tạo. Ánh mắt cô nhìn về phía xa, nơi những tầng mây đang trôi lãng đãng, lòng tràn đầy hy vọng và sự mãn nguyện. Cô biết rằng, mình đang đi đúng con đường, một con đường mà cô tự chọn, không hề có phép màu hay định mệnh siêu nhiên, chỉ có chính cô, với những thay đổi không ngừng nghỉ, tạo nên phiên bản tốt nhất của chính mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.