Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 53: Bất Chợt Một Khoảnh Khắc: Ánh Sáng Lạc Nhịp Giữa Đêm Thành Phố
Yến Chi mỉm cười, nâng ly trà. "Cảm ơn cậu, Mai Thư. Cảm ơn vì đã luôn ở bên cạnh tớ, dù tớ có là phiên bản nào đi chăng nữa."
Nụ cười trên môi Yến Chi không còn là sự che giấu nỗi buồn, mà là biểu hiện của một tâm hồn đã tìm thấy bến đỗ bình yên. Cô không còn chờ đợi, không còn tìm kiếm. Cô đang sống trọn vẹn với hiện tại, tự tay kiến tạo tương lai của mình, một tương lai không ràng buộc, tràn đầy sự tự do và niềm vui sáng tạo. Ánh mắt cô nhìn về phía xa, nơi những tầng mây đang trôi lãng đãng, lòng tràn đầy hy vọng và sự mãn nguyện. Cô biết rằng, mình đang đi đúng con đường, một con đường mà cô tự chọn, không hề có phép màu hay định mệnh siêu nhiên, chỉ có chính cô, với những thay đổi không ngừng nghỉ, tạo nên phiên bản tốt nhất của chính mình.
***
Đồng hồ trên tường văn phòng điểm mười một giờ đêm. Tiếng cạch cạch khô khốc của kim giây vang vọng trong không gian tĩnh mịch, bị nuốt chửng bởi sự im lặng gần như tuyệt đối. Minh Khang là một trong số ít những người còn sót lại trong tòa nhà kiến trúc hiện đại, toàn kính, của Thiên Phong. Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo hắt ra từ những bóng đèn huỳnh quang công suất lớn, mọi thứ đều hiện lên sắc nét đến tàn nhẫn: từ những góc cạnh vuông vức của nội thất tối giản, tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, đến những mô hình kiến trúc phức tạp được trưng bày sau lớp kính trong suốt. Mùi giấy in còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với hương cà phê đã nguội ngắt từ chiếc cốc bên cạnh, và một chút mùi nước hoa cao cấp, đặc trưng của môi trường công sở luôn bận rộn và chuyên nghiệp này.
Minh Khang chậm rãi sắp xếp lại chồng tài liệu cao ngất trên bàn làm việc. Ánh mắt anh, vốn đã sâu và thường ẩn chứa sự suy tư, nay lại thêm phần mệt mỏi, lướt qua những bản vẽ chi tiết của dự án "Thành Phố Xanh". Đây là thành quả của bao đêm dài thức trắng, bao cuộc họp căng thẳng, bao quyết định khó khăn. Nó là đỉnh cao của nỗ lực, là minh chứng cho năng lực vượt trội mà anh đã miệt mài xây dựng. Dự án này, sau nhiều tháng ròng rã, cuối cùng đã được hội đồng quản trị thông qua, mang lại cho Minh Khang một chiến thắng vang dội, một vị thế vững chắc hơn bao giờ hết tại Thiên Phong. Thế nhưng, điều kỳ lạ là, niềm vui chiến thắng lại không hề trọn vẹn. Thay vào đó, một cảm giác trống rỗng, cô độc len lỏi, âm ỉ trong lồng ngực anh, tựa như một căn phòng rộng lớn nhưng thiếu vắng hơi ấm.
Anh vươn vai, tấm lưng kêu khẽ một tiếng răng rắc. Sự mệt mỏi thể chất đã trở thành người bạn đồng hành quen thuộc, nhưng sự mệt mỏi trong tâm trí mới là điều đáng ngại. "Lại một ngày nữa kết thúc..." Minh Khang thầm nhủ, giọng nói nội tâm mang theo một chút chua chát. "Thành công này... sao vẫn thấy thiếu vắng?" Anh nhớ lại những lời chúc mừng xã giao, những cái bắt tay vội vã, những nụ cười chuyên nghiệp. Tất cả đều chân thành, nhưng lại không thể lấp đầy cái khoảng trống vô hình đang gặm nhấm anh. Ông An đã đúng khi nói rằng "phải ổn định", và anh đã lao vào công việc không ngừng nghỉ để đạt được sự ổn định đó, để chứng minh giá trị của mình. Nhưng liệu, sự ổn định đó có phải là tất cả? Liệu cái giá phải trả cho nó có quá đắt không?
Minh Khang nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn. Thành phố Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng anh không thấy vẻ đẹp lộng lẫy thường ngày. Thay vào đó, anh chỉ cảm nhận được sự xa cách, sự cô lập của chính mình trong cái guồng quay không ngừng nghỉ này. Anh hình dung đến những con người đang tụ tập bên mâm cơm gia đình, những đôi tình nhân nắm tay nhau dạo phố, những nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ. Cuộc sống của anh, dường như chỉ xoay quanh những con số, những bản vẽ, những hợp đồng. Anh đã từng tin rằng "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Nhưng giờ đây, khi đã chạm đến ngưỡng của sự ổn định mà nhiều người mơ ước, anh lại thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Có phải, anh đã quá tập trung vào điểm đến mà quên mất hành trình? Hay là, anh đã bỏ lỡ điều gì đó quan trọng hơn trên con đường mà anh cứ ngỡ là đúng đắn nhất?
Anh gập chiếc laptop lại, tiếng "cạch" vang lên dứt khoát, kết thúc một ngày làm việc dài dằng dặc. Đèn bàn làm việc được tắt đi, căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng hắt vào từ bên ngoài. Minh Khang xách chiếc cặp da đặt gọn gàng trên ghế, bước chân nặng nề rời khỏi văn phòng. Mỗi bước đi, anh lại cảm thấy gánh nặng của sự thành công đè lên vai mình, nặng trĩu hơn cả những chồng tài liệu anh vừa sắp xếp. Anh đã đạt được vinh quang, nhưng vinh quang đó lại đi kèm với một khoảng trống mênh mông, một sự cô độc mà anh không tài nào lý giải được. Dù có thoáng chút chao đảo nội tâm, anh vẫn tự nhủ rằng mình phải tiếp tục. Đây là con đường anh đã chọn, và anh phải đi đến cùng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một hạt mầm nghi vấn đã được gieo, về một cuộc sống cân bằng hơn, về một điều gì đó khác mà anh vẫn chưa thể gọi tên.
***
Tiếng đóng cửa thang máy vang lên khô khốc, báo hiệu một ngày làm việc chính thức khép lại. Minh Khang bước ra khỏi sảnh tòa nhà, hít một hơi thật sâu không khí Sài Gòn về đêm. Cái oi ả đặc trưng ban ngày đã dịu đi nhiều, nhường chỗ cho một làn gió nhẹ, mang theo chút mùi khói bụi đô thị còn vương vấn, đôi khi thoảng qua mùi hoa sữa dịu nhẹ nếu đứng đúng hướng gió. Anh mở cửa xe, ngồi vào ghế lái. Chiếc đồng hồ đeo tay sang trọng trên cổ tay, một biểu tượng của thành công, nhấp nháy ánh sáng dịu nhẹ trong bóng tối. Kim đồng hồ đã chỉ gần nửa đêm.
Anh khởi động xe, tiếng động cơ gầm nhẹ rồi lăn bánh trên những con đường Sài Gòn đã vắng hơn nhiều so với ban ngày. Ánh đèn pha rọi sáng phía trước, vẽ ra một đường hầm ánh sáng trên nền nhựa đường đen bóng. Minh Khang lái xe một cách chậm rãi, không vội vã. Tâm trí anh trôi dạt giữa những con số lợi nhuận, những kế hoạch mở rộng dự án, và cả những phân tích rủi ro cho quý tiếp theo. Công việc đã chiếm trọn từng ngóc ngách trong tâm trí anh, không cho phép một khoảng trống nào để suy nghĩ về những điều khác. Anh đã chiến đấu không ngừng nghỉ, từ một chàng trai trẻ đầy tham vọng trở thành một người đàn ông thành đạt, đứng vững trên đỉnh cao sự nghiệp.
"Mỗi ngày đều như vậy, chiến đấu... để đạt được gì?" Một câu hỏi chợt hiện lên trong đầu anh, tựa như một tiếng vọng từ sâu thẳm tâm hồn. Anh siết nhẹ vô lăng, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp da bọc. "Ông An nói đúng, ổn định là tất cả. Nhưng liệu có phải là tất cả?" Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện với ông An, vị sếp già dặn kinh nghiệm, người đã dẫn dắt anh từ những ngày đầu. Ông luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của sự nghiệp, của việc xây dựng một nền tảng vững chắc trước khi nghĩ đến những thứ phù phiếm khác. Minh Khang đã tin vào điều đó, đã sống theo triết lý đó, và đã gặt hái được thành công. Nhưng giờ đây, cái thành công đó lại mang theo một hương vị đắng chát, một nỗi mệt mỏi vô hình gặm nhấm anh từ bên trong.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ một quán bar nào đó vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng còi xe thưa thớt của những chiếc xe máy lướt qua. Minh Khang rẽ vào một con phố quen thuộc, nơi những ánh đèn vàng dịu của các quán cà phê, nhà hàng vẫn còn le lói, tạo nên một vẻ đẹp rất riêng của Sài Gòn về đêm. Anh giảm tốc độ xe, như thể muốn kéo dài thêm chút nữa khoảnh khắc được ở một mình, không phải đối mặt với sự yên tĩnh ngột ngạt của căn hộ penthouse hay sự ồn ào của công việc.
Đèn đường hắt lên kính xe, tạo thành những vệt sáng lướt qua nhanh chóng. Trong một khoảnh khắc lơ đãng, ánh mắt anh vô tình lướt qua một quán cà phê nhỏ bé, ấm cúng mang tên "Dấu Chân Mưa". Tên quán gợi lên sự lãng mạn, hoài niệm, hoàn toàn tương phản với cái thế giới số liệu và bê tông mà anh vừa rời khỏi. Anh nhớ ra đây là một quán khá nổi tiếng với phong cách vintage, nơi nhiều nghệ sĩ, người làm sáng tạo thường lui tới.
Và rồi, qua ô cửa kính trong suốt được trang trí bằng những họa tiết hoa văn cổ điển, một bóng hình quen thuộc bất chợt lọt vào tầm mắt anh, như một tia sáng bất ngờ xuyên qua màn đêm của sự mệt mỏi.
***
Chiếc xe của Minh Khang lướt chậm qua Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa', những ánh đèn pha xe anh chỉ kịp rọi sáng một phần vỉa hè trước khi đi qua. Qua ô cửa kính lớn, được điểm xuyết bởi những khung gỗ cũ kỹ mang hơi thở kiến trúc Pháp thuộc, anh bất chợt nhìn thấy một bóng hình mà anh tưởng chừng đã không còn nhìn thấy nữa, hoặc ít nhất là không ở trong bối cảnh này, vào thời điểm này.
Yến Chi.
Cô đang ngồi ở một góc khuất, bên cạnh cửa sổ, nơi ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn lồng treo cao hắt xuống, bao trùm lấy cô một vầng sáng dịu nhẹ. Mái tóc dài của cô được thả tự nhiên, óng ánh dưới ánh đèn. Khuôn mặt cô tươi tắn, không hề có chút dấu vết của sự mệt mỏi hay ưu tư mà Minh Khang thường thấy ở những người làm việc khuya. Đôi mắt cô, vẫn toát lên sự thông minh và linh hoạt như anh từng biết, nhưng giờ đây lại lấp lánh một vẻ bình yên, mãn nguyện đến lạ. Cô đang mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, không hề gượng gạo, tựa như ánh nắng sớm mai xua tan màn sương lạnh giá.
Cạnh cô, trên chiếc bàn gỗ sẫm màu, là một chiếc *Ly cà phê sứ* đã vơi đi một nửa và một cuốn *sổ phác thảo cũ* được mở hờ, để lộ vài nét vẽ nguệch ngoạc nhưng đầy cảm xúc. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ bên trong quán vọng ra ngoài, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng trò chuyện thì thầm của vài vị khách khác, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, lãng mạn và yên tĩnh đến lạ. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, xen lẫn mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa nhài dịu nhẹ từ một lọ hoa nhỏ trên bàn, lan tỏa trong không gian.
"Cô ấy... Yến Chi?" Minh Khang thầm thốt lên trong đầu, một sự bất ngờ lớn chiếm lấy tâm trí anh. Anh nheo mắt nhìn kỹ hơn qua lớp kính, như muốn xác nhận lại điều mình đang thấy có phải là sự thật hay không. Chắc chắn là Yến Chi. Nhưng cô lại khác quá. Rạng rỡ đến vậy... như thể không có chút bận tâm nào của cuộc sống đang đè nặng lên vai cô. Hình ảnh cô tự tin, tỏa sáng trong vầng sáng ấm áp của quán cà phê đối lập hoàn toàn với hình ảnh một Yến Chi mà anh từng mường tượng, một người có lẽ vẫn còn đang chìm trong những nỗi buồn sau đổ vỡ, hay ít nhất cũng sẽ mang vẻ mệt mỏi của cuộc sống mưu sinh. Cô ấy hiện tại, trông tự do và bình yên đến mức anh phải th��m ghen tị.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Minh Khang cảm thấy một sự rung động nhẹ thoáng qua, một thoáng bận lòng không thể gọi tên. Nó không phải là một sự thu hút mãnh liệt hay một khao khát cháy bỏng, mà là một cảm giác lạ lẫm, tựa như một mảnh ghép còn thiếu bỗng dưng xuất hiện, gợi lên một câu hỏi thầm kín: Liệu có phải anh đã bỏ lỡ điều gì đó? Anh đang lao đầu vào sự nghiệp, chiến đấu không ngừng nghỉ để đạt được sự ổn định, nhưng Yến Chi, cô gái từng tin vào cảm xúc và hiện tại, lại đang ở đây, rạng rỡ và tự tại đến vậy. Có phải cô đã tìm thấy thứ mà anh vẫn đang tìm kiếm, hay sao?
Hình ảnh Yến Chi ngồi đó, bình thản và đầy sức sống, là một sự tương phản mạnh mẽ với sự mệt mỏi và trống trải mà Minh Khang đang mang trong mình. Khi anh đang chìm đắm trong những con số và kế hoạch, cô lại đang tận hưởng một khoảnh khắc bình yên, tự do trong không gian của riêng mình. Sự lệch pha về thời điểm một lần nữa lại hiện diện rõ ràng, như một lời nhắc nhở rằng dù ở cùng một thành phố, cùng một khoảnh khắc, nhưng họ lại đang sống trong hai thực tại hoàn toàn khác biệt. Minh Khang đang ở phiên bản cống hiến cho sự nghiệp, trong khi Yến Chi đang ở phiên bản tận hưởng sự tự do và sáng tạo.
Anh siết chặt vô lăng, tiếng lốp xe ma sát nhẹ với mặt đường khi anh chậm rãi tăng tốc. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu: dừng lại, bước vào quán, chào cô ấy. Nhưng rồi, như có một lực cản vô hình, anh không làm vậy. Anh không muốn phá vỡ khoảnh khắc bình yên của cô, và có lẽ, anh cũng không biết phải nói gì. Anh chỉ lướt qua, để hình ảnh Yến Chi rạng rỡ ấy lướt qua trong tâm trí anh, như một ánh sáng lạc nhịp giữa đêm thành phố. Chiếc xe của Minh Khang tiếp tục lăn bánh, để lại Quán Cafe 'Dấu Chân Mưa' và Yến Chi lại phía sau.
***
Hơn nửa đêm, Minh Khang về đến căn hộ penthouse của mình. Tiếng cửa kim loại nặng nề khép lại sau lưng anh, tạo ra một âm thanh vang vọng trong không gian rộng lớn. Căn phòng, với thiết kế hiện đại, tối giản, sang trọng, cùng những tấm kính cường lực từ sàn đến trần và nội thất nhập khẩu đắt tiền tông màu trầm, giờ đây dường như càng nhấn chìm anh trong sự cô độc. Không có tiếng động nào ngoài tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, đôi khi hòa cùng tiếng nước chảy êm dịu từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Mùi hương gỗ quý của đồ nội thất hòa quyện với hương nước hoa nam tính còn vương trên áo anh, tạo nên một không gian riêng tư nhưng lại tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Anh cởi áo khoác, đặt hờ lên lưng ghế sofa da thật, rồi thả mình xuống. Sự êm ái của chiếc ghế đắt tiền không thể xoa dịu được sự mệt mỏi đang gặm nhấm anh từ bên trong. Anh nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh Yến Chi rạng rỡ tại quán cà phê lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí anh. Ánh đèn vàng ấm áp, nụ cười bình yên, và đôi mắt lấp lánh sự mãn nguyện... tất cả đối lập gay gắt với sự trống trải và mệt mỏi mà anh đang cảm thấy.
Minh Khang đứng dậy, tiến đến cửa sổ kính lớn, ngắm nhìn thành phố Sài Gòn rực rỡ dưới chân mình. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một bức tranh tráng lệ. Anh đã chinh phục được một phần của thành phố này, đã đạt được những gì mình đặt ra. Nhưng khi nhìn xuống, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết.
"Mình đang làm gì?" Anh thầm hỏi chính mình, giọng nói nội tâm nặng trĩu. "Liệu có phải mình đã bỏ lỡ điều gì đó?" Câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, tựa như một điệp khúc buồn. "Cô ấy... dường như đã tìm thấy thứ mà mình vẫn đang tìm kiếm, hay sao?" Yến Chi, với sự tự tin và bình yên mà anh vừa thoáng thấy, dường như đã tìm được một bến đỗ cảm xúc, một niềm hạnh phúc không phụ thuộc vào những thành công vật chất. Trong khi anh, dù đã có tất cả những gì mình từng khao khát về sự nghiệp, lại đang chật vật với chính những khoảng trống trong tâm hồn.
Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, thời gian vẫn trôi đi không ngừng, không chờ đợi bất cứ ai. Anh đã dành phần lớn tuổi thanh xuân của mình để chạy theo một mục tiêu, một hình mẫu của sự ổn định mà anh tự đặt ra. Nhưng giờ đây, khi đã đạt được nó, anh lại tự hỏi, liệu có phải mình đã bỏ quên một phần quan trọng nào đó của cuộc sống? Liệu có phải anh đã quá mải mê xây dựng một "phiên bản" hoàn hảo của chính mình trong công việc, mà quên mất việc nuôi dưỡng một "phiên bản" hạnh phúc, trọn vẹn hơn?
Hình ảnh Yến Chi, một ánh sáng lạc nhịp giữa đêm thành phố, vẫn lấp lánh trong tâm trí anh. Nó không phải là sự hối tiếc về một mối tình đã lỡ, mà là sự bận lòng về một điều gì đó anh chưa từng nghĩ tới, một lối sống khác, một cách tiếp cận hạnh phúc khác. Sự tương phản rõ rệt về trạng thái cảm xúc của anh (mệt mỏi, trống rỗng) và Yến Chi (tự tin, rạng rỡ) tiếp tục củng cố cái ý niệm về "sự lệch pha về thời điểm". Khi một người muốn nắm tay, người kia lại đang học cách buông bỏ. Khi anh đang lao vào sự nghiệp, cô lại tìm thấy bình yên trong sự độc lập. Điều đó báo hiệu rằng, có lẽ khi anh cuối cùng sẵn sàng cho một cuộc sống cân bằng hơn, cho tình yêu, thì cô lại đã ở một "phiên bản" khác, không còn chờ đợi anh nữa.
Minh Khang thở dài, rồi thả mình xuống ghế sofa một lần nữa. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi, xua đi những câu hỏi không lời đáp. Nhưng ánh sáng lạc nhịp ấy vẫn cứ len lỏi trong bóng tối tâm trí anh, gieo mầm cho một sự thay đổi tiềm ẩn trong nhận thức và ưu tiên của anh, một khao khát âm ỉ về một cuộc sống cân bằng hơn trong tương lai, một cuộc sống không chỉ có vinh quang mà còn có cả sự bình yên, tự do, và có thể là cả một tình yêu trọn vẹn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.