Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 54: Dư Âm Ánh Mắt: Khi Lý Trí Đấu Tranh Với Xao Động Thoáng Qua
Minh Khang thở dài, rồi thả mình xuống ghế sofa một lần nữa. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Yến Chi, xua đi những câu hỏi không lời đáp. Nhưng ánh sáng lạc nhịp ấy vẫn cứ len lỏi trong bóng tối tâm trí anh, gieo mầm cho một sự thay đổi tiềm ẩn trong nhận thức và ưu tiên của anh, một khao khát âm ỉ về một cuộc sống cân bằng hơn trong tương lai, một cuộc sống không chỉ có vinh quang mà còn có cả sự bình yên, tự do, và có thể là cả một tình yêu trọn vẹn.
***
Đã hơn nửa đêm rất lâu, thành phố Sài Gòn vẫn rực rỡ ánh đèn nhưng đã chìm vào một vẻ tĩnh lặng rất riêng, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính cường lực của căn hộ penthouse, đôi khi hòa cùng tiếng nước chảy êm dịu từ hồ bơi vô cực nhỏ trên sân thượng. Minh Khang hít thở thật sâu, mùi hương gỗ quý của đồ nội thất đắt tiền và hương nước hoa nam tính còn vương trên áo anh quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng tư nhưng lại tĩnh lặng đến ngột ngạt. Anh đã ngồi yên trên chiếc ghế sofa da thật ấy khá lâu, nhưng sự êm ái của nó không thể xoa dịu được sự mệt mỏi đang gặm nhấm anh từ bên trong, hay những suy nghĩ rối ren vừa ùa đến sau cuộc chạm trán thoáng qua.
Anh chậm rãi đứng dậy, cởi bỏ chiếc áo khoác vest sẫm màu đã đặt hờ trên lưng ghế, vắt nó qua một cánh tay, sau đó tháo lỏng cà vạt, giải phóng chiếc cổ áo sơ mi trắng đang bó chặt lấy mình. Từng động tác đều toát lên vẻ nặng nề, như thể mỗi lớp trang phục công sở anh cởi bỏ cũng đồng thời trút đi một phần gánh nặng vô hình mà anh đã mang vác suốt cả ngày dài. Anh đi về phía quầy bar mini trong góc phòng, tiếng đế giày da gõ nhẹ xuống sàn gỗ óc chó tạo nên những âm thanh đơn độc trong không gian rộng lớn. Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt ra từ quầy bar, anh rót một ly nước lọc mát lạnh từ bình đựng pha lê, cảm nhận sự lạnh giá của thủy tinh truyền qua lòng bàn tay.
Anh đứng bên cửa sổ kính lớn, ly nước trong tay, ngắm nhìn thành phố Sài Gòn rực rỡ dưới chân mình. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một bức tranh tráng lệ mà anh đã góp phần kiến tạo. Anh đã chinh phục được một phần của thành phố này, đã đạt được những gì mình đặt ra. Công việc đang tiến triển vượt bậc, những dự án lớn nối tiếp nhau thành công, mang lại danh tiếng và khối tài sản đáng mơ ước. Nhưng khi nhìn xuống, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng hơn bao giờ hết, một cảm giác trống rỗng âm ỉ mà anh đã cố gắng phớt lờ bấy lâu nay.
"Một ngày nữa kết thúc... thành công, nhưng sao vẫn mệt mỏi thế này?" Anh thầm hỏi chính mình, giọng nói nội tâm nặng trĩu. Sự mệt mỏi thể xác là một điều dễ hiểu sau hàng giờ làm việc không ngừng nghỉ, nhưng sự mệt mỏi tinh thần, cái cảm giác kiệt quệ từ sâu thẳm tâm hồn này, lại là thứ khó lý giải hơn nhiều. Anh đã đạt được đỉnh cao của sự "ổn định" mà anh hằng theo đuổi. Một căn hộ sang trọng, một công việc danh giá, một tài khoản ngân hàng đủ đầy. Nhưng sự ổn định ấy, dường như, chỉ mang lại cho anh một lớp vỏ bọc hoàn hảo, còn bên trong, lại là một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo.
Anh nhấp một ngụm nước, vị mát lành lan tỏa trong cổ họng, nhưng không thể xua đi cái dư vị cay đắng của sự cô độc. Anh đã từng tin rằng, chỉ khi vững vàng về sự nghiệp, anh mới xứng đáng để yêu ai đó, mới có thể mang lại một cuộc sống đủ đầy, an toàn. Anh đã dành trọn những năm tháng tuổi trẻ sung sức nhất để lao vào công việc, để xây dựng một đế chế cho riêng mình. Anh đã gạt bỏ mọi rung động, mọi cám dỗ, mọi lời mời gọi của cuộc sống cá nhân, chỉ để đổi lấy những con số ấn tượng trên báo cáo tài chính và những lời khen ngợi từ đối tác. Anh đã làm đúng mọi điều mà lý trí anh mách bảo. Vậy tại sao, ngay chính khoảnh khắc này, khi mọi thứ đã nằm trong tầm tay, anh lại cảm thấy hụt hẫng đến vậy?
Minh Khang quay lưng lại với khung cảnh thành phố, ánh mắt anh lướt qua những chi tiết nội thất tinh xảo trong căn hộ. Mỗi món đồ đều là kết quả của sự lựa chọn kỹ lưỡng, mỗi góc tường đều được tính toán để tạo nên một không gian sống hoàn hảo. Nhưng sự hoàn hảo ấy, dường như lại thiếu đi hơi ấm, thiếu đi sự sống động. Nó giống như một bức tranh tĩnh vật đẹp đẽ, nhưng lại không có linh hồn. "Liệu có phải mình đã bỏ lỡ điều gì đó?" Câu hỏi đó lại vang vọng trong đầu anh, dai dẳng hơn bao giờ hết. Có một sự bất an len lỏi, một linh cảm mơ hồ rằng có thứ gì đó quan trọng đã bị anh đánh đổi, hoặc bị anh bỏ quên trong cuộc hành trình đầy tham vọng của mình. Anh đã xây dựng một "phiên bản" hoàn hảo của chính mình trong công việc, một Minh Khang thành công, tài giỏi, đáng ngưỡng mộ. Nhưng còn "phiên bản" của một Minh Khang hạnh phúc, trọn vẹn, được yêu và yêu thương thì sao? Anh đã quá tập trung vào cái giá của sự ổn định, mà quên mất rằng, sự ổn định ấy cũng có một cái giá phải trả.
***
Rạng sáng, những vệt sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu hé rạng nơi chân trời, nhuộm hồng một phần bầu trời đêm đang dần nhạt màu. Minh Khang vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế sofa da thật, không ngủ được. Sự tĩnh lặng của căn hộ, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng điều hòa chạy êm ru, càng khiến cho những suy nghĩ trong anh trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn. Hình ảnh Yến Chi bất ngờ ùa về, rõ ràng và sống động như thể cô đang ngồi ngay trước mặt anh. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt trong veo, và đặc biệt là vẻ bình yên, tự tại của cô gái trong quán cà phê 'Dấu Chân Mưa' cứ lởn vởn. Nó giống như một vết mực loang trên nền vải trắng tinh khôi của tâm trí anh, cố gắng lau đi thì càng lan rộng.
Anh cau mày, cố gắng phân tích cảm giác khó chịu này. Anh, một người đàn ông của logic và con số, chưa bao giờ để cảm xúc dẫn lối. Mọi quyết định trong cuộc sống của anh đều được cân nhắc kỹ lưỡng, dựa trên dữ liệu và khả năng thành công. Vậy tại sao, một hình ảnh thoáng qua của một người phụ nữ xa lạ lại có thể khiến anh xao động đến vậy? "Tại sao mình lại nhớ hình ảnh đó? Chỉ là một người lạ... Chắc do mình quá mệt mỏi." Anh tự nhủ, cố gắng tìm một lý do hợp lý, một lời giải thích khoa học cho sự bất thường này. "Phải rồi, mình đã làm việc liên tục hàng chục giờ đồng hồ, đầu óc căng thẳng, nên mới nảy sinh những suy nghĩ vẩn vơ."
Nhưng rồi, một phần sâu thẳm trong anh lại phản bác. "Không, không thể nào. Cô ấy khác những người khác... nhưng khác ở điểm nào?" Anh nhớ lại ánh mắt của cô khi lần đầu gặp gỡ, cái nhìn dường như thấu hiểu sự cô đơn ẩn giấu sau vẻ ngoài điềm tĩnh của anh. Và đêm nay, ánh mắt ấy không còn là sự thấu hiểu, mà là sự mãn nguyện, sự tự do. Cô ấy có một thứ mà anh không có, một thứ mà anh, với tất cả sự thành công của mình, vẫn đang thiếu vắng. Bình yên. Tự tại. Hạnh phúc không phụ thuộc vào tiền tài hay danh vọng.
Minh Khang đứng dậy, đi lại trong phòng. Bước chân anh có phần nặng nề, như thể đang vướng phải một sợi dây vô hình nào đó. Anh chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay mình, một chiếc Patek Philippe tinh xảo, biểu tượng của sự thành công và đẳng cấp. Nó là một trong những thành quả của sự cố gắng không ngừng nghỉ của anh. Nhưng ngay cả chiếc đồng hồ đắt tiền ấy cũng không thể mang lại cho anh cái cảm giác bình yên mà anh thoáng thấy trong mắt Yến Chi.
Anh nhớ lại lời Ông An, người thầy, người cố vấn đã dẫn dắt anh từ những ngày đầu. "Minh Khang, công việc là đam mê, nhưng đừng để nó trở thành gông cùm. Con người ta cần một bến đỗ, một nơi để trở về, để được là chính mình." Anh đã gật đầu, nhưng lúc đó, anh chỉ xem đó là lời khuyên của một người lớn tuổi đã an phận. Anh tin rằng bến đỗ của anh là sự nghiệp, là những tòa nhà chọc trời mà anh sẽ kiến tạo. Anh cũng nhớ đến áp lực từ Lâm Hải, người đồng nghiệp, đối thủ cạnh tranh không ngừng. "Thế giới này không có chỗ cho những kẻ yếu đuối, Minh Khang. Nếu anh không tiến lên, anh sẽ bị giẫm đạp." Những lời nói đó đã in sâu vào tâm trí anh, thôi thúc anh phải mạnh mẽ hơn, phải nhanh hơn, phải vượt trội hơn. Chúng là động lực, nhưng cũng là những sợi xích vô hình trói buộc anh vào vòng xoáy của công việc.
Anh dừng lại trước một giá sách lớn, nơi chất đầy những cuốn sách về kiến trúc, kinh tế, quản lý. Anh rút ra một tập tài liệu dày cộp, là kế hoạch phát triển cho dự án trọng điểm sắp tới của công ty. Anh mở ra, cố gắng chuyển sự chú ý của mình vào những con số, những biểu đồ phức tạp. Những dòng chữ, những thuật ngữ chuyên ngành bắt đầu lấp đầy tâm trí anh, đẩy lùi dần hình ảnh Yến Chi. Đây mới là thế giới của anh, là nơi anh thuộc về, nơi anh có thể kiểm soát mọi thứ. Nhưng dù anh có vùi đầu vào công việc đến đâu, cái cảm giác trống rỗng vẫn âm ỉ, như một tiếng vọng từ đáy sâu tâm hồn. Anh đã thành công, nhưng liệu anh có hạnh phúc? Câu hỏi đó, một lần nữa, lại trỗi dậy, và lần này, nó không dễ dàng bị xua đi như trước. Nó là một dấu hiệu, một cảnh báo rằng có lẽ đã đến lúc anh phải xem xét lại con đường mình đang đi, và những gì anh đang bỏ lỡ.
***
Bình minh đã thực sự bừng sáng, những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua lớp kính trong suốt, chiếu rọi vào căn hộ. Chúng vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà, đánh thức không gian sang trọng khỏi vẻ tĩnh mịch của đêm. Minh Khang đi vào phòng ngủ. Căn phòng rộng lớn, với chiếc giường cỡ lớn được trải ga lụa trắng tinh tươm, vẫn mang một vẻ cô đơn lạ lùng. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, nơi thành phố đang dần thức giấc. Những chiếc xe bắt đầu lăn bánh trên đường, tiếng còi xe yếu ớt vọng lên từ xa, báo hiệu một ngày làm việc mới sắp bắt đầu.
Anh nhìn ngắm những tòa nhà cao tầng đang vươn mình đón nắng, những công trình mà anh đã từng mơ ước được tham gia, được xây dựng. Đây là mục tiêu của anh. Đây là lý do anh đã hy sinh tất cả. Anh tự nhủ rằng mình không có thời gian cho những cảm xúc mơ hồ, cho những rung động bất chợt và không có định hướng này. Sự nghiệp đang ở giai đoạn then chốt, những hợp đồng bạc tỷ đang chờ đợi, và anh phải tập trung hoàn toàn. Mọi sự xao nhãng đều có thể phải trả giá đắt.
"Không. Không phải bây giờ." Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn pha chút mệt mỏi. "Mình có mục tiêu lớn hơn." Anh không thể để một hình ảnh, một cảm giác thoáng qua làm lung lay ý chí đã được tôi luyện qua bao năm tháng. Đây chỉ là một khoảnh khắc yếu lòng thôi, một hệ quả của sự kiệt sức tạm thời. "Đừng để bất cứ th��� gì làm mình phân tâm." Anh lặp đi lặp lại câu thần chú đó trong đầu, như một cách để trấn an bản thân, để củng cố lại bức tường phòng thủ mà anh đã xây dựng quanh trái tim mình.
Anh nhìn chằm chằm vào bản kế hoạch công việc được treo trên bức tường đối diện giường ngủ. Đó là một biểu đồ lớn, chi tiết, với những mục tiêu rõ ràng, những cột mốc cần đạt được, và những con số đầy hứa hẹn. Đôi mắt anh hiện rõ sự quyết tâm. Mỗi đường nét trên biểu đồ đều là minh chứng cho sự kiên trì, cho niềm tin vững chắc vào con đường anh đã chọn. Anh đã từng nói, và vẫn tin, rằng "Tình yêu có thể chờ đợi. Thành công thì không." Anh đã đặt cược cả tuổi trẻ của mình vào câu nói đó, và cho đến giờ, nó vẫn đúng. Thành công đã đến, sự ổn định đã có. Tình yêu, anh nghĩ, sẽ đến sau, khi mọi thứ đã thực sự hoàn hảo, khi anh đã có thể mang đến cho người mình yêu một cuộc sống không chút lo toan.
Anh biết, hình ảnh Yến Chi, với nụ cười bình yên và ánh mắt tự tại, đã gieo vào lòng anh một hạt mầm của sự bận lòng, một khao khát âm ỉ về một cuộc sống cân bằng hơn. Nhưng hạt mầm ấy, anh tự nhủ, sẽ bị chôn vùi dưới gánh nặng của những tham vọng lớn lao, của những kế hoạch đồ sộ đang chờ anh thực hiện. Anh sẽ không cho phép nó nảy nở. Anh sẽ tiếp tục lao vào guồng quay của công việc, tiếp tục xây dựng sự nghiệp, tiếp tục theo đuổi cái "phiên bản" thành công mà anh đã tự đặt ra cho mình. Bởi vì, đối với Minh Khang, ở thời điểm hiện tại, đó là con đường duy nhất anh biết.
Minh Khang nằm xuống giường, kéo chăn lên ngang ngực. Mặc dù cơ thể rã rời, tâm trí anh vẫn tỉnh táo. Hình ảnh Yến Chi vẫn lấp lánh trong một góc tối nào đó của tâm hồn anh, như một ánh sáng lạc nhịp giữa đêm thành phố, gợi nhắc về một điều gì đó khác biệt, một phiên bản cuộc sống mà anh chưa từng trải nghiệm. Nhưng anh đã quyết định. Anh sẽ gạt bỏ nó. Anh cần ngủ, cần nghỉ ngơi để chuẩn bị cho một ngày mới, một trận chiến mới trên thương trường. Bởi vì, anh tin, thành công mới là thứ duy nhất có thể lấp đầy những khoảng trống trong anh. Và anh sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được điều đó.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.