Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 56: Bão Giông Trong Lòng: Khi Quyết Tâm Sắt Đá Lung Lay

Yến Chi đã tìm thấy sự đủ đầy trong dòng chảy nghệ thuật của riêng mình, trong cái bình yên tự tạo giữa lòng thành phố ồn ã. Cô đã tự mình kiến tạo một thế giới nơi cô là trung tâm, nơi mọi thứ xoay quanh đam mê và sự độc lập. Nhưng ở một góc khác của Sài Gòn, dòng chảy cuộc đời của Minh Khang lại đang xiết chặt hơn bao giờ hết, cuốn anh vào một vòng xoáy không ngừng nghỉ của tham vọng và áp lực, nơi sự đủ đầy dường như chỉ là một ảo ảnh xa vời mà anh đang miệt mài đuổi theo.

Minh Khang ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng xanh lè từ các bản vẽ kiến trúc 3D hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt. Đã hơn tám giờ sáng, nhưng anh đã có mặt ở Văn Phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' từ sáu giờ, một thói quen cố định suốt mấy năm qua. Bàn làm việc của anh, một khối gỗ sẫm màu tối giản, chất đầy những chồng tài liệu, bản kế hoạch, và một ly cà phê đen nguội ngắt. Tiếng gõ bàn phím dồn dập từ các khu vực làm việc mở xung quanh đã bắt đầu vang lên đều đặn, hòa lẫn với tiếng điện thoại reo, tiếng máy in rì rì và những cuộc trao đổi công việc ngắn gọn, gấp gáp. Không khí bận rộn, chuyên nghiệp nhưng cũng ngột ngạt bao trùm cả không gian rộng lớn được chiếu sáng bằng những bóng đèn trắng công suất cao.

Minh Khang hít một hơi sâu, mùi cà phê mới pha từ pantry thoảng qua, xen lẫn mùi giấy in và chút hương nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp vừa đến. Anh dán chặt mắt vào mô hình dự án "Tháp Thiên Phong" – một tổ hợp văn phòng – trung tâm thương mại cao cấp, niềm tự hào và cũng là gánh nặng lớn nhất của công ty hiện tại. Ông An đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào dự án này, và anh, với vai trò Giám đốc dự án, phải gánh vác toàn bộ trách nhiệm. Từng đường nét, từng chi tiết nhỏ đều phải hoàn hảo. Anh liên tục điều chỉnh thông số, xoay mô hình 3D, rồi lại gõ những dòng code phức tạp để tối ưu hóa thiết kế.

"Chào anh Khang, chúc anh một ngày làm việc hiệu quả!" Thảo, cô lễ tân nhỏ nhắn với mái tóc dài mượt mà, niềm nở chào khi đi ngang qua bàn làm việc của anh, mang theo một chồng thư từ và bưu phẩm. Cô luôn tươi tắn và chuyên nghiệp, dù anh biết cô cũng phải làm việc không ngừng nghỉ.

Minh Khang chỉ khẽ gật đầu, mắt không rời màn hình. Anh đưa tay ra nhận xấp tài liệu, ngón tay lướt qua cảm giác lạnh lẽo của giấy. "Cảm ơn em, Thảo." Giọng anh trầm và có chút khàn, do tối qua anh đã thức đến gần ba giờ sáng.

Đức Anh, nhân viên cấp dưới trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, dáng người năng động với đôi mắt sáng rực lửa, đã đứng bên bàn anh từ lúc nào. "Sếp Khang, bản vẽ mặt bằng tầng 25 em đã điều chỉnh theo ý anh. Anh xem qua giúp em ạ." Cậu ta đặt một tập hồ sơ lên bàn, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!"

Minh Khang nhìn lướt qua Đức Anh, thấy lại hình ảnh của chính mình của vài năm về trước, đầy tham vọng và năng lượng. "Cứ để đó, anh sẽ xem sau. Em kiểm tra lại phần chịu lực của kết cấu mái đi, anh thấy có vài điểm chưa tối ưu." Anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát. Cậu thanh niên gật đầu răm rắp, nhanh chóng quay về bàn làm việc của mình. Minh Khang biết, Đức Anh đang đặt anh làm mục tiêu để phấn đấu, và điều đó vô hình trung cũng tạo thêm một áp lực khác lên vai anh. Anh không thể thất bại.

Mười giờ sáng, cuộc họp gấp về tiến độ dự án. Phòng họp kính trong suốt, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang dần sáng bừng trong nắng. Ông An, dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị, mặc bộ vest lịch sự màu than chì, ngồi đối diện với Minh Khang. Ánh mắt sắc sảo của ông lướt qua từng gương mặt trong phòng. "Dự án này là bộ mặt của Thiên Phong. Không có chỗ cho sai sót, Khang." Giọng ông trầm, uy lực, gằn từng chữ. "Thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Chúng ta không có quyền chần chừ."

Minh Khang gật đầu, siết chặt tay. Anh cảm nhận được sức nặng của lời nói đó. Không phải là một lời đe dọa, mà là một lời nhắc nhở về trách nhiệm khổng lồ đang đè lên vai anh. Anh đã tự nguyện gánh vác nó, tin rằng chỉ khi đạt được sự ổn định tài chính vững chắc, anh mới xứng đáng để nghĩ đến những điều khác trong cuộc sống.

Bên cạnh Ông An, Lâm Hải ngồi đó, phong thái tự tin, điển trai, mái tóc chải chuốt cẩn thận. Anh ta là đối thủ cạnh tranh chính của Minh Khang, không chỉ trong các dự án mà còn trong cuộc đua giành vị trí cao hơn trong công ty. Lâm Hải khẽ nhếch mép cười, ánh mắt liếc nhìn Minh Khang. "Tôi tin Khang sẽ biết cách giữ vững phong độ, dù áp lực có lớn đến đâu. Nhưng mà, tiến độ của đội tôi đang vượt trội hơn một chút rồi đấy, Khang. Hy vọng anh không để chúng tôi phải chờ lâu."

Trong lòng Minh Khang dội lên một tiếng thở dài. *Lại là trò mèo vờn chuột của Lâm Hải.* Anh ta luôn biết cách khiêu khích một cách tinh tế, vỏ bọc hợp tác nhưng ẩn chứa đầy tính cạnh tranh. Minh Khang ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén đối diện với Lâm Hải. "Hiệu quả công việc không chỉ đo bằng tốc độ, Hải. Chất lượng và sự bền vững mới là yếu tố quyết định. Tôi không vội vàng, nhưng cũng không chậm trễ. Mọi thứ đang trong tầm kiểm soát." Giọng anh điềm tĩnh, không để lộ một chút cảm xúc nào, dù trong lòng, sự mệt mỏi đang len lỏi. Anh biết, Lâm Hải đang cố gắng đào sâu những vết nứt, nếu có, trong quyết tâm của anh. Nhưng anh sẽ không cho phép điều đó xảy ra. Anh cần phải kiên cường. Anh phải ổn định.

Cuộc họp kéo dài đến tận trưa, sau đó là hàng loạt các cuộc điện thoại với đối tác, nhà thầu. Minh Khang không có lấy một phút nghỉ ngơi. Anh ăn vội chiếc bánh mì kẹp trong khi xem xét lại bản hợp đồng. Mùi mực in và mùi cà phê đặc quánh trong không khí, hòa lẫn với sự căng thẳng. Anh cảm thấy đầu óc mình như một cỗ máy đang chạy hết công suất, không ngừng xử lý thông tin, đưa ra quyết định. Đôi mắt anh bắt đầu nhức mỏi, nhưng anh không cho phép mình chùn bước. Mỗi lần anh cảm thấy yếu lòng, hình ảnh về một tương lai ổn định, vững chắc lại hiện lên, nhắc nhở anh về mục tiêu đã định. Đó là lý do anh vẫn đang ở đây, vẫn đang chiến đấu.

***

Đèn văn phòng đã tắt gần hết, chỉ còn lác đác vài ô cửa sổ còn sáng le lói trong màn đêm Sài Gòn tĩnh lặng. Chiếc đồng hồ treo tường chỉ 11 giờ đêm. Minh Khang là người cuối cùng còn lại trong văn phòng rộng lớn. Không gian bận rộn ban ngày giờ đây chìm trong sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn tiếng máy tính anh vẫn đang hoạt động và tiếng điều hòa không khí khe khẽ. Mùi cà phê nguội và mùi giấy in vẫn vương vấn, nhưng giờ đây chúng mang theo một vẻ cô độc, phảng phất sự mệt mỏi.

Anh chống tay lên trán, khuỷu tay đặt trên bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Những con số về chi phí, tiến độ, lợi nhuận nhảy múa như trêu ngươi, như những hồn ma của công việc đang ám ảnh anh. Biểu đồ tăng trưởng, biểu đồ rủi ro, tất cả đều đòi hỏi sự tập trung cao độ, sự phân tích sắc bén. Nhưng giờ đây, đôi mắt anh đã mờ đi, đầu óc anh bắt đầu quay cuồng. Anh cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể mình như đang bị kéo căng, bị vắt kiệt. Cảm giác mệt mỏi không chỉ là thể chất, mà nó còn len lỏi vào tận sâu trong tâm hồn, gặm nhấm lấy chút năng lượng cuối cùng của anh.

"Chỉ một chút nữa thôi..." anh thì thầm, giọng nói khàn đặc trong không gian trống trải. "Cố gắng thêm một chút nữa..." Anh lặp lại lời tự nhủ đó như một câu thần chú, một lời cam kết với chính mình, với mục tiêu anh đã đặt ra. Nhưng lần này, nó không còn mang theo sức mạnh thuyết phục như trước nữa. Một câu hỏi khác, yếu ớt hơn, len lỏi vào tâm trí anh, như một làn khói mỏng manh: "Nhưng để làm gì?"

Để làm gì? Để có một căn hộ penthouse xa hoa? Để có một tài khoản ngân hàng với những con số đáng mơ ước? Để được Ông An công nhận, được Lâm Hải nể sợ? Anh đã có tất cả những thứ đó, hoặc đang trên đà có được. Nhưng rồi sao? Sự ổn định mà anh theo đuổi, dường như nó chỉ tồn tại trên những con số, trên những bản hợp đồng. Còn trong cuộc sống của anh, nó lại là một sự chênh vênh đến đáng sợ.

Anh đứng dậy, cơ thể rã rời. Đứng trước máy pha cà phê tự động, anh nhấn nút, nhìn dòng nước nóng chảy qua những hạt cà phê rang xay, tạo ra một mùi hương nồng đậm, cố gắng xua đi sự uể oải. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, thấy ánh đèn đô thị lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm Sài Gòn. Hàng ngàn, hàng vạn ánh đèn, mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Bao nhiêu người trong số họ đang thức trắng như anh? Bao nhiêu người đang miệt mài theo đuổi một mục tiêu nào đó?

Anh lại nghĩ đến Yến Chi. Không phải là một sự rung động lãng mạn, mà là một sự đối lập khó hiểu. Trong ký ức mờ nhạt về lần gặp gỡ chóng vánh ở quán cà phê, cô ấy dường như tỏa ra một sự bình yên, tự tại mà anh chưa từng có. Cô ấy đã không vội vã, không căng thẳng. Cô ấy đã có cuộc sống của riêng mình, với những đam mê của riêng mình. Và anh, đang lao mình vào guồng quay không ngừng này, liệu có đang bỏ lỡ điều gì không?

Anh tự hỏi, trong suốt những năm qua, mình đã bỏ lỡ bao nhiêu thứ? Những buổi tụ tập bạn bè, những chuyến đi chơi ngẫu hứng, những khoảnh khắc bình dị của cuộc sống? Tất cả đều bị gạt sang một bên, nhường chỗ cho công việc, cho sự nghiệp, cho cái gọi là "ổn định". "Liệu có đáng không?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu anh, day dứt như một vết thương âm ỉ. Anh đã từng tin rằng tình yêu có thể chờ đợi, thành công thì không. Nhưng giờ đây, cái thành công đó đang đòi hỏi một cái giá quá lớn, cái giá của sự cô độc và mệt mỏi tột cùng.

Anh uống cạn ly cà phê nóng, vị đắng ngắt lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhìn khoảng không văn phòng trống trải, nơi chỉ còn mình anh. Sự im lặng bao trùm lấy anh, nhấn chìm anh vào những suy nghĩ miên man. Anh đã xây dựng một đế chế công việc, nhưng lại quên xây dựng một cuộc sống cho chính mình. Anh là người kiến tạo những công trình vĩ đại, nhưng lại cảm thấy mình đang lạc lõng trong chính công trình của cuộc đời mình.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới bắt đầu hé lộ phía chân trời, Minh Khang mới trở về căn hộ penthouse của mình. Căn hộ rộng lớn, thiết kế hiện đại, tối giản với kính cường lực từ sàn đến trần, nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm sang trọng, giờ đây dường như càng làm nổi bật sự cô đơn của anh. Mùi hương gỗ quý thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi nước hoa nam tính còn sót lại trên chiếc áo sơ mi anh vừa cởi ra.

Anh thả mình xuống chiếc sofa da lớn, không buồn bật đèn. Ánh sáng lờ mờ từ màn hình điện thoại anh đang cầm trên tay là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng chìm trong bóng tối. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đang dần bừng tỉnh, ánh đèn đêm vẫn còn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ trước khi nhường chỗ cho ban ngày.

Chiếc cà vạt được tháo ra vội vã, ném lên bàn kính cường lực cùng với chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên, một khoảnh khắc nghỉ ngơi cho đôi mắt đã sưng húp vì thiếu ngủ. Nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là một khoảng trống rỗng mênh mông, một sự mệt mỏi đè nặng lên từng tế bào.

Anh lại nghĩ đến Yến Chi. Lần này, hình ảnh cô hiện lên rõ ràng hơn, không phải là một nét phác thảo mờ nhạt như những lần trước. Cô gái ấy, với nụ cười tự tại, với ánh mắt bình yên khi trò chuyện cùng bạn tại quán cà phê "Dấu Chân Mưa". Cuộc sống của cô ấy, dù anh không biết chi tiết, nhưng dường như lại đối lập hoàn toàn với sự kiệt quệ hiện tại của anh. Cô ấy sống cho những rung động, cho hiện tại, cho đam mê. Còn anh, anh đã bán mình cho tương lai, cho sự ổn định, cho những con số vô tri.

*Cô ấy đã sống một cuộc sống khác... có lẽ bình yên hơn nhiều.* Minh Khang tự nhủ, một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng. *Mình đang tìm kiếm điều gì?* Anh đã đạt được thành công, anh đã có một sự nghiệp vững chắc, một vị trí đáng mơ ước. Nhưng sự thành công đó, cái sự "ổn định" mà anh đã kiên trì theo đuổi, dường như không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn anh. Nó không mang lại cho anh sự bình yên mà anh vẫn hằng khao khát.

Anh đưa tay day thái dương, cảm nhận sự nặng trĩu của đôi mắt. Căn penthouse sang trọng, với tầm nhìn bao quát cả thành phố, lại trở thành một cái lồng lớn giam giữ sự cô độc của anh. Anh có mọi thứ, nhưng lại không có điều gì thực sự thuộc về mình. "Mệt mỏi quá..." Lời nói thốt ra nhẹ bẫng, như một tiếng thở dài bị kìm nén quá lâu. "Nhưng dừng lại, mình sẽ mất tất cả."

Sợ hãi. Đó là cảm giác mà anh chưa bao giờ dám thừa nhận. Sợ mất đi những gì đã dày công xây dựng. Sợ quay trở lại vạch xuất phát. Sợ phải đối mặt với một tương lai không ổn định. Chính nỗi sợ hãi đó đã đẩy anh đi xa đến vậy, đã khiến anh hy sinh mọi thứ. Nhưng giờ đây, nỗi sợ đó lại hòa lẫn với sự mệt mỏi, tạo thành một gánh nặng khổng lồ trên vai anh.

Anh không ngủ được. Chỉ nằm đó, trên chiếc sofa lạnh lẽo, nhìn trần nhà cao vút. Tâm trí anh trôi dạt giữa những bản vẽ dang dở, những cuộc họp căng thẳng, những lời khiêu khích của Lâm Hải, và cả hình ảnh Yến Chi – một biểu tượng của một cuộc sống khác, một lựa chọn khác mà anh đã không bao giờ cho phép mình theo đuổi. Sự mệt mỏi và hoài nghi đã bắt đầu gieo mầm trong tâm hồn anh, một dấu hiệu cho thấy anh sẽ không thể duy trì mãi cường độ này. Sự thành công vật chất này không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn anh, và hình ảnh Yến Chi, dù chỉ là thoáng qua, vẫn là một 'tiềm năng' vô thức, một con đường khác mà anh đã gạt bỏ nhưng vẫn âm ỉ tồn tại, chờ đợi thời điểm để trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Anh biết, một sự thay đổi đang đến. Một sự thay đổi trong quan điểm của anh về "thành công" và "hạnh phúc" – nhưng nó sẽ là gì, và khi nào nó đến, anh chưa thể biết. Lúc này, anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free