Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 57: Hành Trình Tự Do: Đi Tìm Bình Yên Trong Những Dấu Chân Mưa
Minh Khang chìm trong vực sâu của sự kiệt quệ và cô độc, trong căn penthouse lạnh lẽo nhìn ra thành phố. Nhưng cùng một bình minh ấy, cách đó hàng trăm cây số về phía Nam, trong một căn hộ nhỏ ấm áp giữa lòng Sài Gòn, Yến Chi lại đang đón chào một ngày mới với tâm thế hoàn toàn khác. Tiếng còi xe cộ vẫn vọng lên từ con đường dưới chân chung cư cũ kỹ, nhưng nó không còn là âm thanh của sự hối hả, mà chỉ như một phần của nhịp sống quen thuộc, xa xôi và không hề chạm đến cô. Từ ô cửa sổ lớn, ánh nắng sớm trong vắt rọi thẳng vào căn phòng, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ, nơi những chậu cây xanh mướt đang vươn mình đón nắng. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng quyện cùng hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một bầu không khí dịu mát, bình yên, như một lời thì thầm của buổi sớm mai.
Yến Chi, với mái tóc dài được búi cao gọn gàng, để lộ những đường nét thanh thoát trên khuôn mặt, đang sắp xếp vài bộ quần áo nhẹ nhàng vào chiếc vali vải nhỏ. Đôi mắt cô ánh lên sự linh hoạt và một vẻ tươi tắn lạ thường, không còn dấu vết của những nỗi buồn đã qua. Cô chọn một chiếc váy maxi họa tiết hoa nhí, một vài chiếc áo thun đơn giản, và chiếc quần jean ống rộng, tất cả đều mang sắc thái tự do, phóng khoáng, phản ánh đúng con người cô ở thời điểm hiện tại. Bên cạnh vali là chiếc máy ảnh du lịch cũ kỹ và một cuốn sổ phác thảo đã sờn bìa, những người bạn đồng hành quen thuộc trong mỗi chuyến đi tìm cảm hứng. Yến Chi mỉm cười hài lòng, khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ, như chạm vào những ký ức, những rung cảm cô đã ghi lại qua từng năm tháng. Cô yêu cái cảm giác được tự mình chuẩn bị cho một hành trình mới, không vướng bận, không ràng buộc.
Khi cô đang mân mê một chiếc khăn choàng lụa, tiếng chuông cửa quen thuộc vang lên. Yến Chi không cần nhìn qua mắt thần cũng biết đó là ai. Cánh cửa mở ra, Mai Thư xuất hiện với nụ cười rạng rỡ thường thấy, trên tay là hai ly cà phê sữa đá mát lạnh. Mái tóc nhuộm highlight thời thượng của cô nàng lấp lánh dưới ánh nắng, và chiếc váy liền thân sành điệu ôm sát vóc dáng cân đối càng khiến Mai Thư trở nên nổi bật.
"Chào buổi sáng cô gái tự do!" Mai Thư reo lên, đặt ly cà phê lên bàn kính, rồi thả mình xuống chiếc sofa da cũ, gối đầu lên gối ôm in hình những họa tiết vintage mà Yến Chi tự tay thiết kế. "Trông cậu hào hứng ghê. Sài Gòn chưa kịp thiếu hơi cậu, cậu đã chuẩn bị bay rồi."
Yến Chi bật cười, nụ cười trong trẻo như tiếng chuông gió. "Cậu lại trêu tớ rồi. Tớ chỉ đi vài ngày thôi mà. Nhưng đúng là, tớ cảm thấy như tìm lại được chính mình vậy. Không cần phải vội vã gì cả, cứ thế này là đủ rồi." Cô ngồi xuống cạnh Mai Thư, nhấp một ngụm cà phê mát lạnh, vị đắng ngọt quen thuộc lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Cảm giác này... nó thật sự bình yên."
Mai Thư nhìn bạn, ánh mắt vừa yêu thương vừa thấu hiểu. "Thấy cậu hào hứng vậy là mừng rồi đó. Cứ tận hưởng đi, đừng nghĩ gì nhiều nhé! Đã đến lúc cậu phải tự thưởng cho mình rồi sau ngần ấy năm cặm cụi rồi." Cô khẽ nháy mắt, "Mà này, cậu có định tìm chàng thơ nào ở Hội An không đó? Hay lại chỉ mải mê với mấy cái cây, cái nhà cổ của cậu?"
Yến Chi lắc đầu, mái tóc búi hơi lỏng lẻo đung đưa theo nhịp. "Không. Tớ chỉ muốn được một mình, đắm chìm vào không gian và tìm kiếm cảm hứng mới. Hội An, tớ đến đây! Đến để hít thở, để vẽ, để cảm nhận. Để sống cho chính mình, không phải cho ai khác." Giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Cô không còn cảm thấy sự trống rỗng khi nhắc đến "một mình", thay vào đó là sự đầy đủ, tự tại. Cuộc sống độc thân không phải là một sự chờ đợi, mà là một hành trình khám phá và yêu thương chính mình. Cô đã học được điều đó.
Mai Thư gật gù, thấu hiểu. "Đúng rồi đó, cứ như thế này là tuyệt nhất. Cậu xứng đáng với mọi điều bình yên và hạnh phúc. Đừng để bất cứ ai làm xáo trộn phiên bản tuyệt vời này của Yến Chi nhé." Cô vỗ nhẹ vào vai Yến Chi, rồi đứng dậy, chỉnh lại tóc. "Thôi, tớ phải đi đây. Nhớ giữ liên lạc và gửi ảnh đẹp cho tớ đó. Đừng có mà mải mê quên bạn bè."
"Tớ biết rồi," Yến Chi mỉm cười, tiễn Mai Thư ra cửa. Khi cánh cửa đóng lại, căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ và ánh nắng rực rỡ len lỏi vào từng ngóc ngách. Yến Chi quay lại với chiếc vali, cảm giác nôn nao xen lẫn háo hức dâng lên trong lòng. Cô biết, chuyến đi này không chỉ là một kỳ nghỉ, mà là một lời khẳng định cho hành trình tự do và bình yên mà cô đang sống. Một hành trình không cần điểm đến cuối cùng, chỉ cần những khoảnh khắc hiện tại được sống trọn vẹn. Cô đặt cuốn sổ phác thảo và chiếc máy ảnh vào vali, như đặt vào đó cả một tâm hồn tràn đầy cảm hứng, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ mà Hội An sẽ mang lại.
***
Hội An đón Yến Chi bằng một buổi chiều nắng nhẹ, gió mát, và mùi hương đặc trưng của phố cổ: mùi trầm thoang thoảng từ những ngôi chùa cổ kính, mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong, và mùi nước sông dìu dịu của sông Hoài. Thành phố cổ kính như một bức tranh sống động, với những ngôi nhà mái ngói âm dương rêu phong, những bức tường vàng nhuộm màu thời gian, và những cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo. Hàng ngàn chiếc đèn lồng lụa đủ màu sắc treo lơ lửng trên mái hiên, đung đưa theo làn gió, như những lời mời gọi thầm thì về một thế giới khác, nơi thời gian dường như ngưng đọng.
Yến Chi dạo bước trên những con phố nhỏ lát đá, đôi chân thảnh thơi, không chút vội vã. Cô cảm nhận từng hơi thở của phố cổ, từ tiếng rao hàng thủ công mỹ nghệ vọng lại từ xa, tiếng cười nói nhẹ nhàng của du khách, đến tiếng xe đạp lách cách lướt qua. Thị giác cô bị cuốn hút bởi những chi tiết nhỏ nhất: một chậu hoa giấy nở rực rỡ bên khung cửa sổ cũ, một bà cụ ngồi vá lưới bên hiên nhà, hay những vết nứt thời gian trên bức tường vàng đã chứng kiến biết bao đổi thay. Cô rút chiếc máy ảnh ra, ghi lại từng khoảnh khắc, từng góc phố đẹp, những cánh cửa gỗ đã sờn màu, như thể muốn lưu giữ trọn vẹn vẻ đẹp hoài cổ này vào trong tâm hồn mình.
Yến Chi dừng chân tại một quán cà phê nhỏ ven sông Hoài, nép mình dưới tán cây cổ thụ. Quán vắng vẻ, chỉ có vài ba du khách đang trầm tư bên ly nước mát. Cô chọn một chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ, có thể nhìn thẳng ra dòng sông lấp lánh ánh chiều. Một ly nước ép trái cây tươi mát được mang ra, vị ngọt thanh mát tan chảy nơi đầu lưỡi, xua đi cái nóng nhẹ của buổi chiều. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể.
"Ở đây, thời gian như chậm lại, mọi lo toan dường như tan biến," Yến Chi thầm nhủ, cảm giác bình yên dâng trào. "Mình đang sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, hít thở từng hơi thở của sự tự do. Cảm hứng đang chảy tràn trong mình." Cô mở cuốn sổ phác thảo cũ, lật đến một trang giấy trắng tinh, và rút cây bút chì quen thuộc ra.
Ngón tay cô lướt nhẹ trên giấy, những nét phác thảo bắt đầu hiện ra một cách ngẫu hứng nhưng đầy cảm xúc. Cô vẽ lại hình ảnh những ngôi nhà cổ liền kề nhau, những mái ngói rêu phong chụm lại như những người bạn tâm giao. Rồi cô vẽ một con thuyền nhỏ đơn độc trôi trên dòng sông, xa xa là hình ảnh những chiếc cầu, những chiếc đèn lồng rực rỡ phản chiếu xuống mặt nước. Cô tập trung vào việc tạo ra những khoảng trống giữa các chi tiết kiến trúc, sự xa cách giữa con thuyền và bờ, như thể vô thức muốn diễn tả một điều gì đó về sự không đồng điệu, về những khoảng cách vô hình mà cô đã từng trải qua, nhưng giờ đây, dưới ngòi bút của cô, chúng lại mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, đầy chất thơ.
Cô say sưa với những nét vẽ, quên đi cả sự hiện diện của những người xung quanh. Cuốn sổ phác thảo cũ kỹ, với những trang giấy đã ngả màu và những vết mực loang lổ, giờ đây lại được lấp đầy bằng những hình ảnh mới mẻ, mang hơi thở của Hội An và cảm xúc của một Yến Chi hoàn toàn tự do. Cô không cần một mục đích lớn lao, không cần một thành công vĩ đại nào. Chỉ đơn giản là được sống, được cảm nhận, được sáng tạo theo cách riêng của mình. Đó là định nghĩa về hạnh phúc của cô ở thời điểm hiện tại, một định nghĩa không cần đến bất kỳ sự "ổn định" nào từ bên ngoài, mà đến từ sự bình an trong nội tâm.
Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm vàng cả không gian quán cà phê. Yến Chi khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lành. Cô đã tìm thấy điều mình cần ở đây: sự tĩnh lặng để tâm hồn lắng đọng, và nguồn cảm hứng dồi dào để tiếp tục hành trình nghệ thuật của mình. Những bản phác thảo trong cuốn sổ, dù chỉ là những nét chì đơn giản, nhưng lại chứa đựng một câu chuyện thầm kín về vẻ đẹp của những khoảng cách, về sự độc lập và tự tại. Chúng là minh chứng cho việc cô đã hoàn toàn thoát ly khỏi những vướng bận của quá khứ, và đang sống một cuộc đời trọn vẹn, bình yên theo cách của riêng mình.
***
Khi màn đêm buông xuống, Hội An biến mình thành một thế giới huyền ảo, lung linh. Hàng ngàn chiếc đèn lồng đủ kích cỡ, màu sắc được thắp sáng, phản chiếu xuống mặt sông Hoài tạo nên một khung cảnh rực rỡ, mê hoặc. Tiếng chèo đò khua nước nhẹ nhàng, tiếng hát dân ca từ một gánh hát nhỏ vang vọng đâu đó, quyện vào không khí mát mẻ của buổi tối, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm.
Yến Chi ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ, mái chèo khua nhẹ nhàng trên mặt sông, đưa cô lướt đi giữa không gian huyền ảo ấy. Chiếc thuyền gỗ trôi chậm rãi, mang theo mùi hương của nước sông, mùi trầm thoang thoảng và mùi hoa sen từ những chiếc đèn hoa đăng đang được thả xuống. Cô đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước, cảm nhận sự mát lạnh của dòng sông, và nhìn ngắm hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian.
Cảm giác bình yên sâu sắc bao trùm lấy Yến Chi, một sự đủ đầy mà không điều gì khác có thể mang lại. Cô không còn cảm thấy cô đơn, không còn cảm thấy thiếu vắng. Thay vào đó là một sự trọn vẹn đến lạ kỳ, như thể tâm hồn cô đã tìm được nơi thuộc về. Cô nhìn những chiếc đèn hoa đăng trôi đi, mỗi chiếc mang theo một ước nguyện thầm kín, rồi nhẹ nhàng đặt một chiếc đèn nhỏ của mình xuống dòng nước. Ngọn nến lung linh trong chiếc đèn hoa đăng bằng giấy mỏng, chầm chậm trôi theo dòng chảy, mang theo ước nguyện của cô cho sự bình an và những điều tốt đẹp cho bản thân.
"Cuộc sống độc thân không phải là sự chờ đợi, mà là hành trình khám phá và yêu thương chính mình," Yến Chi độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí cô, rõ ràng và kiên định. "Mình đang hạnh phúc, thật sự hạnh phúc với phiên bản này của Yến Chi. Không cần phải tìm kiếm, không cần phải vội vã. Chỉ cần an yên như thế này." Cô mỉm cười mãn nguyện, nụ cười ẩn chứa sự tự tại và một niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn.
Cô lấy cuốn sổ phác thảo cũ ra, dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn lồng trên thuyền, cô ghi lại những dòng cảm xúc chân thật nhất. Cô viết về vẻ đẹp của sự tĩnh lặng, về ý nghĩa của những khoảng trống, về sự tự do của một con thuyền đơn độc trên dòng sông rộng lớn. Cô bắt đầu hình dung ra những ý tưởng nghệ thuật mới mẻ, những bức tranh sẽ thể hiện chính những cảm xúc này: sự thanh thản, sự độc lập, và vẻ đẹp của một cuộc sống không cần phải thuộc về ai đó để trở nên trọn vẹn. Những nét vẽ, những dòng chữ của cô không chỉ là sự ghi chép, mà còn là sự củng cố cho niềm tin của mình, rằng cô đã hoàn toàn vượt qua những đổ vỡ, những mong đợi sai lầm của quá khứ.
Chuyến đi này không chỉ là một kỳ nghỉ, mà là một lời khẳng định mạnh mẽ cho phiên bản hiện tại của Yến Chi. Phiên bản này, dù không có một tình yêu đôi lứa rực rỡ, nhưng lại tràn đầy tình yêu với chính bản thân, với cuộc sống, và với nghệ thuật. Cô đã xây dựng cho mình một thế giới nội tâm vững chắc, một nơi mà không ai có thể làm xáo trộn được sự bình yên. Những bản phác thảo về những mái nhà xa cách, những con thuyền đơn độc, không phải là nỗi buồn, mà là sự chấp nhận và tôn vinh những khoảng cách, những ranh giới cần thiết để mỗi cá thể được là chính mình.
Khi chiếc thuyền cập bến, Yến Chi bước lên bờ, ánh mắt cô vẫn còn đọng lại vẻ lung linh của dòng sông đêm. Cô biết, khi trở về Sài Gòn, cô sẽ mang theo không chỉ những bức ảnh và những bản phác thảo, mà còn là một tâm hồn được làm mới, một ý chí kiên định hơn bao giờ hết. Cô đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, nhưng không phải là chờ đợi hay vội vã tìm kiếm. Bởi vì, cô đã có tất cả những gì mình cần, ngay trong chính mình. Và Minh Khang, ở một nơi xa xôi nào đó, với tất cả sự mệt mỏi và hoài nghi, sẽ không thể nào biết được, Yến Chi của hiện tại đã là một phiên bản hoàn toàn khác, một phiên bản khó lay chuyển hơn rất nhiều so với những gì anh từng nghĩ. Cô đã không còn chờ đợi, và cô cũng không còn là người dễ dàng bị dao động bởi những rung cảm thoáng qua. Cô là Yến Chi – tự do, bình yên, và trọn vẹn.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.