Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 58: Khoảnh Khắc Lệch Nhịp Nơi Không Gian Nghệ Thuật

…Cô là Yến Chi – tự do, bình yên, và trọn vẹn.

***

Sài Gòn sau những ngày mưa dông đã lấy lại vẻ năng động thường thấy, nhưng không khí vẫn còn vương chút dịu mát, đánh lừa người ta rằng cái nắng gay gắt của mùa khô chưa vội quay về. Chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả vàng, trải một lớp mật ong sóng sánh lên những tòa nhà chọc trời, ánh sáng ấy len lỏi vào từng con hẻm nhỏ, phủ lên mọi vật một vẻ đẹp trầm mặc, hoài niệm. Trong một phòng triển lãm nghệ thuật đương đại nằm khuất mình trên một con phố yên tĩnh, bầu không khí lại hoàn toàn khác.

Minh Khang bước vào không gian đó như thể anh đang lọt vào một thế giới song song, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn, và những ồn ào của phố thị bị bỏ lại sau cánh cửa kính lớn. Kiến trúc của phòng triển lãm mang đậm phong cách công nghiệp hiện đại: những bức tường trắng tinh tươm được chiếu sáng kỹ lưỡng, trần nhà cao vút tạo cảm giác rộng lớn, và sàn bê tông mài bóng loáng phản chiếu ánh đèn chuyên nghiệp. Hệ thống chiếu sáng được thiết kế tỉ mỉ, tập trung vào từng tác phẩm, làm nổi bật đường nét, màu sắc và thông điệp mà người nghệ sĩ muốn gửi gắm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của khách tham quan vang vọng khe khẽ, hòa cùng tiếng xì xào bình luận thì thầm và một bản nhạc ambient không lời, du dương, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, mang tính chiêm nghiệm. Thoang thoảng trong không khí là mùi sơn mới, mùi gỗ từ những khung tranh, mùi giấy của các tập catalogue, và cả mùi cà phê nhẹ nhàng từ một quầy bar nhỏ ở góc phòng – tất cả quyện vào nhau tạo nên một mùi hương đặc trưng của nghệ thuật, của sự sáng tạo.

Minh Khang cố gắng hít thở sâu, để lồng ngực mình lấp đầy thứ không khí thanh bình ấy, mong nó có thể cuốn trôi đi những suy nghĩ ngổn ngang về công việc. Anh đã dành cả tuần để chôn mình trong hàng đống báo cáo tài chính, những cuộc họp căng thẳng với Ông An và Lâm Hải, và những quyết định quan trọng liên quan đến dự án Thiên Phong. Mỗi con số, mỗi điều khoản hợp đồng đều như một sợi xích vô hình, trói chặt tâm trí anh. Dù đã đạt được nhiều thành tựu, đã có một vị trí vững chắc trong giới kinh doanh, nhưng cảm giác mệt mỏi thể xác lẫn tinh thần chưa bao giờ buông tha anh. Anh đã tự thưởng cho mình buổi chiều nay để đến đây, hy vọng tìm thấy một chút bình yên, một khoảnh khắc thoát ly.

Anh đi lướt qua một loạt các bức tranh trừu tượng, những mảng màu sắc đối lập nhau, những đường nét mạnh mẽ nhưng không thể nắm bắt. Anh dừng lại trước một tác phẩm điêu khắc bằng kim loại, hình dáng gồ ghề, góc cạnh, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp gai góc. Anh đưa tay lên xoa xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhức nhối vẫn âm ỉ. Ánh đèn chiếu thẳng vào tác phẩm khiến những đường nét kim loại trở nên sắc lạnh, vô tình. Anh nhìn vào đó, cố gắng tìm kiếm một ý nghĩa, một thông điệp, nhưng tâm trí anh lại không ngừng bị kéo về những con số, những deadline đang treo lơ lửng.

"Thư giãn... thật sự thư giãn là như thế nào nhỉ?" anh độc thoại nội tâm. "Liệu có bao giờ mình có thể đứng trước một tác phẩm nghệ thuật mà không nghĩ đến doanh thu, không nghĩ đến chiến lược thị trường, không nghĩ đến những rủi ro tiềm ẩn? Hay cuộc sống của mình đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi cái gọi là 'sự ổn định' và 'thành công'?" Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả những mệt mỏi chất chứa. Anh vô thức đưa tay lên chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, nhìn vào kim giây đang lặng lẽ trôi. Nó không chỉ là một vật chỉ giờ, mà còn là biểu tượng của áp lực thời gian, của những cuộc đua không ngừng nghỉ mà anh đang tham gia. Ngay cả trong không gian tĩnh lặng này, chiếc đồng hồ vẫn nhắc nhở anh về những cam kết, những trách nhiệm.

Minh Khang cảm thấy mình như một "vật thể lạ" giữa không gian nghệ thuật này. Những người xung quanh anh dường như đang đắm chìm hoàn toàn vào vẻ đẹp, vào sự suy tư mà nghệ thuật mang lại. Còn anh, dù cố gắng, vẫn không thể nào hòa mình. Tâm trí anh giống như một dòng sông chảy xiết, còn nghệ thuật là một tảng đá giữa dòng. Anh chạm vào, cảm nhận được sự mát lạnh, sự cứng rắn, nhưng dòng nước vẫn không ngừng chảy, cuốn đi mọi ý định dừng lại. "Cái giá của sự ổn định... và cái giá của nó," anh lẩm bẩm, giọng nói chìm nghỉm giữa tiếng nhạc ambient. Anh đã có được căn penthouse xa hoa, vị trí đáng mơ ước, nhưng căn nhà ấy lại trống rỗng, và tâm hồn anh cũng vậy. Đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng nhất, anh lại thoáng nghĩ về một con đường khác, một cuộc sống khác, nơi anh có thể tìm thấy sự cân bằng, sự bình yên mà Yến Chi từng đại diện – một sự đối lập hoàn toàn với cuộc sống anh đang theo đuổi. Nhưng ngay lập tức, những suy nghĩ đó bị xua tan bởi tiếng chuông điện thoại vang lên trong túi áo, một tin nhắn nhắc nhở về cuộc họp sáng mai. Anh khẽ nhíu mày, lại một lần nữa bị kéo về với thực tại khắc nghiệt. Anh lắc đầu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ không đâu vào đâu, ép bản thân phải tập trung vào việc thưởng thức nghệ thuật. Nhưng dù anh có cố gắng đến đâu, vẻ mặt anh vẫn gầy guộc, đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa sự suy tư và mệt mỏi, như thể anh đang mang trên vai cả một gánh nặng vô hình.

***

Không xa nơi Minh Khang đang đứng, Yến Chi đang say sưa đắm chìm trước một tác phẩm hội họa trừu tượng. Bức tranh ấy là một khối màu xanh lam đậm đặc, được nhấn nhá bằng những vệt trắng và xám lạnh, tạo cảm giác về một không gian vô định, có chút xa cách nhưng lại đầy ám ảnh. Nó gợi lên hình ảnh của đại dương sâu thẳm, hay những dải thiên hà bao la, nhưng đồng thời cũng như một tâm hồn đang tìm kiếm sự tĩnh lặng giữa những bộn bề.

Yến Chi đứng đó, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ được buộc gọn gàng bằng một chiếc kẹp đơn giản, để lộ vầng trán thanh tú và khuôn mặt tươi tắn. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhẹ nhàng, thanh lịch nhưng vẫn toát lên vẻ phóng khoáng, rất hợp với không khí nghệ thuật mà không quá phô trương. Đôi mắt cô, vốn đã toát lên sự thông minh và linh hoạt, giờ đây lại càng sáng hơn, như đang soi rọi vào từng chi tiết, từng sắc độ của bức tranh. Trong tay cô là cuốn sổ phác thảo da cũ đã sờn góc, một người bạn đồng hành thân thiết trong những chuyến đi và những khoảnh khắc tìm cảm hứng. Chiếc bút chì lướt nhẹ trên trang giấy, ghi lại những đường nét, những mảng màu, và cả những ghi chú nhỏ về cảm xúc mà tác phẩm mang lại. Vẻ mặt cô toát lên sự bình yên, tập trung tuyệt đối, hoàn toàn đắm chìm trong dòng chảy cảm xúc mà nghệ thuật mang lại. Cô không chỉ nhìn bằng mắt, mà còn cảm nhận bằng cả tâm hồn.

Cô vừa trở về Sài Gòn sau chuyến đi Hội An, và những cảm xúc về sự độc lập, sự tự tại mà cô tìm thấy ở đó vẫn còn vẹn nguyên. Chuyến đi ấy đã củng cố niềm tin của cô vào một cuộc sống không cần phải phụ thuộc vào ai, một cuộc sống mà hạnh phúc được định nghĩa bởi sự bình yên nội tại và những trải nghiệm cá nhân. Bức tranh trước mắt cô lúc này dường như phản chiếu chính những suy nghĩ ấy. Những gam màu lạnh gợi lên sự tĩnh lặng, những khoảng trống trong bức tranh không phải là vô nghĩa, mà là không gian để người xem tự điền vào, tự chiêm nghiệm.

"Khoảng cách... sự ngăn trở... nhưng lại là một vẻ đẹp riêng," cô lẩm bẩm, tiếng nói chỉ đủ cho mình nghe thấy. "Như những con thuyền đơn độc trên dòng sông Hoài, hay những mái nhà xa cách nhau, mỗi cái đều có một không gian riêng, một bản sắc riêng. Chúng không cần phải hòa vào nhau để tạo nên một tổng thể." Cô phác thảo nhanh vài nét, một đường kẻ mảnh chia cắt hai mảng màu trong cuốn sổ, rồi ghi chú thêm: *“Vẻ đẹp của sự độc lập trong không gian chung. Sự giao thoa không trọn vẹn – có thể là một nguồn cảm hứng mới.”* Ý tưởng về một bức tranh mang tên "Khoảng Cách" dần hình thành trong tâm trí cô, không phải là sự chia lìa đau khổ, mà là sự tôn vinh không gian riêng, sự độc lập giữa những cá thể. Nó như một biểu tượng cho chính cuộc sống của cô hiện tại, nơi cô đã học cách trân trọng những "khoảng cách" cần thiết để bảo vệ sự bình yên của chính mình.

Cô ngước nhìn lên, ánh mắt lướt qua đám đông người xem đang di chuyển chậm rãi quanh phòng triển lãm. Và rồi, ánh mắt cô dừng lại. Một gương mặt quen thuộc, một vóc dáng cao ráo, thanh lịch nhưng lại có phần gầy guộc hơn trước. Minh Khang. Anh đang đứng trước một tác phẩm điêu khắc bằng kim loại, ánh mắt anh sâu hun hút, ẩn chứa một nỗi mệt mỏi mà ngay cả ở khoảng cách này, cô cũng có thể cảm nhận được. Một cảm giác bất ngờ chợt ập đến, nhưng không phải là sự bối rối hay vội vã. Thay vào đó là một sự bình thản, pha chút tò mò.

Minh Khang cũng nhìn về phía cô. Ánh mắt anh thoáng chút kinh ngạc, rồi từ từ chuyển sang một nụ cười nhẹ, có chút gượng gạo. Giữa không gian ồn ào của tiếng nói thì thầm và nhạc ambient, một khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ chợt bao trùm lấy hai người. Như thể tất cả âm thanh xung quanh đều tan biến, chỉ còn lại ánh mắt của họ giao nhau, xuyên qua đám đông, nhận ra nhau giữa hàng trăm gương mặt xa lạ. Đó không phải là một sự gặp gỡ tình cờ đơn thuần, mà là sự chạm mặt của hai phiên bản hoàn toàn khác biệt của cùng một dòng chảy thời gian, mỗi người đang ở một ngã rẽ riêng biệt trên hành trình của mình. Yến Chi nhẹ nhàng khép cuốn sổ lại, một nụ cười kín đáo nở trên môi. Cô biết, cuộc gặp gỡ này, dù ngắn ngủi, cũng sẽ là một phần của câu chuyện tiếp theo trong cuốn sổ đời mình.

***

Họ lại gần nhau, những bước chân chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng khoảnh khắc trước khi đối mặt. Khi khoảng cách đủ gần, Minh Khang là người mở lời trước, giọng anh trầm ấm nhưng hơi có vẻ mệt mỏi, pha chút ngạc nhiên: "Không ngờ lại gặp em ở đây, Yến Chi. Em có vẻ... rất hợp với không gian này, như một phần của tác phẩm nghệ thuật vậy." Anh nhìn cô, ánh mắt lướt qua bộ trang phục thanh lịch nhưng thoải mái của cô, qua mái tóc dài tự nhiên, và dừng lại ở đôi mắt trong trẻo đầy sức sống. Có một sự rung động nhẹ, một cảm giác bình yên lạ lẫm toát ra từ Yến Chi, khiến anh thoáng chốc quên đi những áp lực đang đè nặng.

Yến Chi mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy không còn là sự e ấp của những năm tháng trước, mà là sự tự tin, tự tại của một người đã tìm thấy chính mình. "Em đến tìm cảm hứng, anh Khang ạ. Anh cũng thích nghệ thuật sao? Em nhớ anh Khang hồi đại học thì chỉ say mê sách kinh tế, những con số và biểu đồ thôi mà." Giọng cô trong trẻo, mang theo một chút hoài niệm nhẹ nhàng. Cô quan sát anh, nhận ra những thay đổi rõ rệt. Anh vẫn cao ráo, lịch lãm, nhưng khuôn mặt góc cạnh kia giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu hơn, và vóc dáng có vẻ gầy guộc hơn so với lần cuối họ gặp nhau. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm cùng quần tây lịch sự không giấu nổi sự căng thẳng tiềm ẩn trong từng cử chỉ của anh.

Minh Khang cười gượng gạo, nụ cười không thể che giấu đi sự thật. "Giờ cũng vậy thôi, chỉ là đôi khi cần đổi gió. Công việc của anh dạo này khá bận rộn." Anh đưa tay lên xoa nhẹ thái dương, một thói quen khi anh cảm thấy áp lực. "Anh đến đây để... thoát khỏi những con số một chút." Anh không nói hết câu, nhưng Yến Chi hiểu. Cô đã từng nhìn thấy sự mệt mỏi tương tự ở những người đàn ông khác, những người quá tập trung vào sự nghiệp, và cô biết cái giá của nó.

Yến Chi nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô tinh tế và đầy thấu hiểu. "Anh trông có vẻ... trưởng thành hơn nhiều, nhưng cũng có vẻ vất vả hơn, anh Khang ạ." Cô không ngại ngần nói ra điều mình cảm nhận, bởi cô tin vào sự chân thật. "Có lẽ mỗi người đều có hành trình riêng, quan trọng là mình tìm thấy bình yên trong hành trình đó." Lời nói của cô nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức nặng, một sự khẳng định về con đường mà cô đã chọn. Nó không phải là lời khuyên, mà là một sự chia sẻ, một góc nhìn từ một người đã tìm thấy sự cân bằng.

Minh Khang im lặng một lát, đôi mắt anh dán vào gương mặt bình yên của Yến Chi. Anh cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt giữa họ. Cô như một dòng suối mát lành, còn anh thì như một tảng đá đang chịu đựng sự xói mòn của thời gian và áp lực. "Bình yên... nghe có vẻ xa xỉ với anh lúc này," anh thốt lên, giọng nói nhỏ dần, chất chứa sự thành thật hiếm hoi. Anh không còn che giấu sự mệt mỏi của mình nữa, bởi trước Yến Chi, anh cảm thấy không cần phải gắng gượng. Ánh mắt anh thoáng nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay, rồi lại ngước lên, như đang tìm kiếm một câu trả lời. Anh thầm nghĩ, liệu mình có đang đi sai đường không? Liệu cái "ổn định" mà anh đang cố gắng xây đắp có thực sự đáng giá bằng cái giá phải trả là sự bình yên trong tâm hồn? Một hình ảnh thoáng qua về căn penthouse trống trải, nơi anh thường nhìn ra thành phố về đêm trong cô đơn, chợt hiện về trong tâm trí anh. Anh thoáng nghĩ về việc anh cũng cần tìm kiếm sự 'bình yên' hoặc 'cân bằng' như Yến Chi, không chỉ là thành công vật chất, một hạt mầm cho sự thay đổi trong quan điểm của anh sau này.

Yến Chi khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn đọng trên môi. "Không phải là xa xỉ, mà là lựa chọn, anh Khang." Cô nhấn mạnh từ "lựa chọn", như muốn truyền tải một thông điệp quan trọng. "Đôi khi, mình chỉ cần thay đổi góc nhìn, hoặc thay đổi ưu tiên." Cô không hề rao giảng, chỉ đơn giản là chia sẻ những gì cô đã học được trên hành trình của mình. Cô cảm nhận được sự kết nối giữa họ, một sợi dây vô hình vẫn còn đó, nhưng đồng thời cô cũng nhận ra sự "lệch pha" về thời điểm, về ưu tiên trong cuộc sống. Cô đã không còn chờ đợi, không còn vội vã. Cô đã tìm thấy sự trọn vẹn trong chính mình.

Minh Khang gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn còn đọng lại vẻ suy tư. Anh muốn nói thêm điều gì đó, muốn hỏi cô về hành trình của cô, về những gì đã giúp cô tìm thấy sự bình yên đó, nhưng anh lại không biết bắt đầu từ đâu. Những lời Yến Chi nói như một làn gió mát thổi qua tâm hồn khô cằn của anh, gieo vào đó một hạt giống của sự hoài nghi và khao khát về một cuộc sống khác.

Yến Chi nhận ra anh đang lạc trong suy nghĩ, và cô cũng cảm thấy đã đến lúc kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi này. "Em phải đi rồi, anh Khang. Hy vọng anh sớm tìm được 'lựa chọn' của riêng mình." Cô khẽ cúi đầu chào, một cử chỉ duyên dáng và thanh lịch. Rồi cô nhẹ nhàng xoay người, bước đi về phía cửa ra vào, mái tóc dài khẽ lay động theo từng bước chân. Bóng dáng cô thanh thoát, tự tại, dần khuất sau đám đông.

Minh Khang nhìn theo bóng dáng cô, tay anh vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay một lần nữa, nhưng lần này, anh không còn nhìn vào giờ. Thay vào đó, anh cảm thấy một sự trống rỗng, một khoảng lặng kỳ lạ trong tâm hồn mình. Lời của Yến Chi về "hành trình riêng" và "bình yên là lựa chọn" cứ vang vọng trong đầu anh, cho thấy cô đã vững vàng trên con đường của mình, khó có thể thay đổi để phù hợp với ai. Anh nhận ra rằng, Yến Chi của hiện tại đã là một phiên bản hoàn toàn khác, một phiên bản khó lay chuyển hơn rất nhiều so với những gì anh từng nghĩ. Cô đã không còn chờ đợi, và cô cũng không còn là người dễ dàng bị dao động bởi những rung cảm thoáng qua. Anh vẫn đang chạy đua với thời gian, với những mục tiêu vật chất, còn cô đã tìm thấy một loại tự do khác, một sự giàu có về tinh thần mà anh, ở thời điểm hiện tại, chưa thể chạm tới. Khoảnh khắc này, anh cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết cái gọi là "đúng người, sai thời điểm", không phải vì một ai đó sai, mà vì chính họ đang ở hai "phiên bản" quá khác biệt, với những ưu tiên và giá trị sống đã rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập. Đó là một sự thật nghiệt ngã, nhưng cũng đầy chân thật.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free