Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 64: Thành Công Khẳng Định Con Đường
Đêm Sài Gòn về khuya, những tòa nhà cao tầng vẫn lấp lánh ánh đèn, tạo nên một bức tranh đô thị rực rỡ và sống động. Từ căn penthouse sang trọng của Minh Khang, tầm nhìn bao quát cả thành phố, như một tấm thảm lụa được dệt bằng vô vàn ánh sáng. Trên tầng cao này, tiếng ồn ào của phố thị dường như bị nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính và tiếng nhạc không lời cổ điển du dương từ hệ thống âm thanh, mang đến một sự tĩnh lặng đến mức cô độc.
Minh Khang đứng bên cửa sổ lớn, tay cầm ly rượu vang đã cạn, khẽ xoay nhẹ chiếc ly thủy tinh mỏng manh. Mùi hương gỗ quý từ những món nội thất đắt tiền hòa quyện với mùi nước hoa nam tính của chính anh, tạo nên một không gian riêng tư, đẳng cấp. Anh ngắm nhìn những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, trong đầu anh là một mớ hỗn độn của những kế hoạch, những con số, và áp lực vô hình từ dự án "Thành Phố Xanh". Ông An đã đặt niềm tin vào anh, và anh không thể để ông thất vọng.
"Dự án 'Thành Phố Xanh' là tất cả," Minh Khang tự nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, hòa vào tiếng nhạc trầm bổng. "Đây mới là con đường mình phải đi. Con đường dẫn đến sự ổn định, đến thành công. Tình cảm là thứ yếu, thành công mới là vĩnh cửu." Anh đã cố gắng thuyết phục bản thân như vậy, cố gắng lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm trí bằng công việc. Anh đã tự nhủ rằng, tình yêu là một thứ xa xỉ, một thứ chỉ có thể nghĩ đến khi anh đã thực sự vững vàng, khi anh đã đạt đến đỉnh cao mà anh hằng mong ước. Cái giá của sự ổn định mà anh theo đuổi là rất lớn, nhưng anh tin rằng nó xứng đáng.
Một thoáng, hình ảnh Yến Chi lướt qua tâm trí anh. Ánh mắt cô, nụ cười nhẹ nhàng của cô, và cả sự tinh tế trong cách cô cảm nhận thế giới. Anh nhớ lại buổi tối ở "Dấu Chân Mưa", nhớ lại cuộc trò chuyện ở công viên Hồ Con Rùa. Có một sự rung động khó tả, một cảm giác bình yên lạ lùng khi ở bên cô. Cô là một làn gió mát lành giữa cuộc sống xô bồ của anh, một nốt trầm hiếm hoi trong bản nhạc công việc dồn dập.
"Cô ấy... chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua," anh lẩm bẩm, cố gắng xua đi hình ảnh ấy. "Mình không thể để bất cứ điều gì làm xao nhãng mục tiêu của mình." Anh cảm thấy một chút mệt mỏi len lỏi trong lòng, một sự trống rỗng mà ngay cả những thành công lớn cũng không thể lấp đầy. Nhưng anh nhanh chóng trấn áp cảm xúc đó. Giờ chưa phải là lúc để suy nghĩ về những thứ yếu đuối. Giờ là lúc để chiến đấu, để chinh phục.
Minh Khang đặt ly rượu xuống bàn kính, tiếng thủy tinh va chạm nhẹ nhàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh đi tới bàn làm việc, nơi chiếc laptop đang chờ đợi. Màn hình laptop bật sáng, hiển thị một bản báo cáo phức tạp về tiến độ dự án. Anh nhìn vào đồng hồ đeo tay, chiếc đồng hồ đắt tiền, biểu tượng cho sự thành công và thời gian quý báu mà anh luôn trân trọng. Đã gần nửa đêm, nhưng công việc vẫn còn dang dở. Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt sâu thẳm kiên định nhìn vào màn hình. Những ngón tay anh bắt đầu gõ phím liên tục, dồn dập, như thể đang cố gắng đuổi kịp một thứ gì đó vô hình. Anh lao vào công việc, cố gắng lấp đầy từng khoảng trống trong tâm trí, cố gắng quên đi hình ảnh của cô gái ấy, quên đi cái cảm giác "lệch nhịp" mà anh đã cố gắng chối bỏ. Anh tin rằng, sự nghiệp sẽ mang lại cho anh tất cả, kể cả hạnh phúc. Và anh sẽ không ngừng nghỉ cho đến khi đạt được điều đó, dù cho có phải đánh đổi bất cứ điều gì.
***
Văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' luôn mang một vẻ chuyên nghiệp đến lạnh lùng. Chiều muộn, ánh nắng cuối ngày xuyên qua những ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu những mô hình kiến trúc tinh xảo được trưng bày khắp nơi. Tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang đều đặn, và tiếng trao đổi công việc trầm tĩnh tạo nên một bản giao hưởng bận rộn nhưng có trật tự. Mùi giấy in mới, mùi cà phê phảng phất từ những chiếc cốc sứ trên bàn, và chút hương nước hoa cao cấp hòa quyện vào không khí điều hòa mát lạnh.
Trong phòng họp lớn, với bức tường kính nhìn ra thành phố, Minh Khang đứng trước màn hình trình chiếu khổng lồ. Anh cao ráo, vóc dáng cân đối, trong bộ suit màu xám than lịch lãm, từng đường nét trên gương mặt góc cạnh đều toát lên vẻ tự tin và quyết đoán. Đôi mắt sâu của anh lướt qua những con số, biểu đồ phức tạp, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng nể. Giọng nói trầm, điềm tĩnh và rõ ràng, anh thuyết trình về những thành công bước đầu của dự án "Thành Phố Xanh". Mỗi câu chữ đều được anh sắp xếp một cách chính xác, logic, đầy sức thuyết phục.
"Thưa quý vị, với việc hoàn thành giai đoạn đầu tiên của dự án 'Thành Phố Xanh' sớm hơn dự kiến hai tháng, chúng ta đã vượt qua mọi chỉ số hiệu suất ban đầu." Minh Khang nhấn mạnh, biểu đồ doanh thu và tiến độ hiện lên rực rỡ trên màn hình. "Tỷ lệ khách hàng quan tâm và đặt cọc đã đạt mức kỷ lục, vượt 150% so với mục tiêu đề ra. Điều này không chỉ khẳng định tầm nhìn chiến lược của Tập đoàn Thiên Phong mà còn chứng minh tiềm năng phát triển vượt trội của mô hình đô thị xanh mà chúng ta đang xây dựng."
Anh tiếp tục phân tích, đưa ra các số liệu cụ thể về chi phí, lợi nhuận dự kiến, và kế hoạch mở rộng. Anh di chuyển linh hoạt quanh phòng, sử dụng cử chỉ tay để minh họa, ánh mắt quét qua từng thành viên trong hội đồng quản trị. Anh biết, những con số này là bằng chứng rõ ràng nhất cho năng lực của mình, cho sự đúng đắn trong con đường anh đã chọn. Mọi sự hy sinh, mọi đêm thức trắng đều đang được đền đáp.
Ở vị trí chủ tọa, Ông An, dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị, chăm chú lắng nghe. Dù bề ngoài trầm tư, ánh mắt sắc bén của ông không ngừng dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của Minh Khang. Thỉnh thoảng, ông khẽ gật đầu, một dấu hiệu nhỏ nhưng đủ để Minh Khang cảm nhận được sự tán thành từ vị sếp quyền lực. Ông An luôn tin vào triết lý "Trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng", và Minh Khang đang chứng minh anh là người có thể hiện thực hóa triết lý đó.
Đối diện Ông An, Lâm Hải, đối thủ cạnh tranh không đội trời chung với Minh Khang, ngồi với vẻ mặt bình thản. Ngoại hình điển trai, phong thái tự tin, anh ta khoanh tay trước ngực, đôi mắt lướt qua Minh Khang với một sự pha trộn giữa đánh giá và một chút khó chịu được che giấu khéo léo. Anh ta gật gù nhẹ nhàng, như thể đang đồng tình, nhưng Minh Khang biết, đó chỉ là một lớp vỏ bọc cho sự cạnh tranh ngầm. Lâm Hải không bao giờ bỏ lỡ cơ hội để tạo áp lực hoặc hạ bệ đối thủ.
Phía dưới, Đức Anh, chàng thực tập sinh trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, ngồi ghi chép không ngừng nghỉ. Đôi mắt sáng của cậu ánh lên vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm mỗi khi Minh Khang đưa ra một lập luận sắc bén hay một con số ấn tượng. Cậu mơ ước một ngày nào đó sẽ được thành công như người sếp trẻ tuổi tài năng này.
Minh Khang kết thúc phần trình bày của mình bằng một nụ cười tự tin, không quá khoa trương nhưng đủ để khẳng định vị thế. "Với những kết quả ban đầu này, chúng ta hoàn toàn có thể đẩy nhanh tiến độ giai đoạn hai, đảm bảo mục tiêu về thời gian và lợi nhuận đã đề ra. Tôi tin rằng, 'Thành Phố Xanh' sẽ không chỉ là một dự án bất động sản mà còn là một biểu tượng mới cho sự phát triển bền vững của Thiên Phong."
Một tràng vỗ tay nhỏ vang lên, chủ yếu từ các thành viên trong ban dự án của Minh Khang. Ông An gật đầu một lần nữa, lần này rõ ràng hơn, và nở một nụ cười hiếm hoi. "Rất tốt, Khang. Cậu đã không phụ lòng tin của tôi. Đây chính là những gì Thiên Phong cần ở một người lãnh đạo. Sự quyết đoán, tầm nhìn, và khả năng hiện thực hóa ý tưởng." Giọng nói của Ông An trầm ổn, chứa đựng sự hài lòng rõ rệt. "Tôi mong chờ những báo cáo tiếp theo của cậu."
Lâm Hải khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng khó nắm bắt. "Chúc mừng Khang," anh ta nói, giọng nói vẫn điềm đạm nhưng ánh mắt lại sắc lẻm. "Nhưng tôi tin rằng giai đoạn tiếp theo sẽ đòi hỏi nhiều hơn là chỉ những con số ban đầu. Thị trường luôn biến động, và sự ổn định mà chúng ta theo đuổi có thể lung lay bất cứ lúc nào. Thắng thua là lẽ thường, quan trọng là ai biết tận dụng thời cơ." Lời nói của Lâm Hải như một mũi kim châm, khẽ chạm vào sự tự mãn vừa chớm nở của Minh Khang, nhắc nhở anh về những thử thách còn ở phía trước.
Minh Khang chỉ gật đầu nhẹ, không đối đáp. Anh biết Lâm Hải đang cố gắng khuấy động. Nhưng giờ đây, anh không còn dễ dàng bị dao động bởi những lời khiêu khích như vậy nữa. Thành công đã cho anh một lớp vỏ bọc kiên cố hơn.
Buổi họp kết thúc. Mọi người dần rời đi, mang theo những tiếng giày lộp cộp trên sàn đá. Minh Khang đứng lại một mình trong phòng họp trống, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào hoàng hôn. Một cảm giác tự mãn len lỏi trong lòng, nhưng ngay sau đó là sự trống rỗng quen thuộc. Anh đã đạt được điều anh muốn, đã chứng minh được giá trị của mình. Nhưng... liệu đây có phải là tất cả? Anh khẽ lắc đầu, xua đi những suy nghĩ yếu đuối. Chưa phải lúc.
***
Đêm đã xuống sâu. Văn phòng Kiến Trúc 'Khởi Nguyên' chìm trong ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn làm việc còn sót lại. Tiếng gõ bàn phím của Minh Khang là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh ngồi trước máy tính, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu hoắm vì tập trung. Những bản vẽ kiến trúc, báo cáo tài chính, email từ đối tác nước ngoài... tất cả đều cần được xử lý. Mùi cà phê đã nguội lạnh trong chiếc cốc sứ bên cạnh anh, hòa với mùi mực in và giấy tờ mới. Bầu không khí vẫn chuyên nghiệp, nhưng đã vơi bớt năng lượng ban ngày, thay vào đó là sự cô độc của người làm việc khuya.
Minh Khang lướt qua một email quan trọng, trả lời dứt khoát. Rồi một tin nhắn chợt đến, làm rung nhẹ chiếc điện thoại đặt cạnh bàn phím. Anh liếc nhìn, tên người gửi là Hoàng Nam.
"Ê, tối nay làm vài ly không? Lâu quá không gặp rồi. Thắng lớn thế này mà không khao à?"
Minh Khang khẽ thở dài. Anh nhớ Hoàng Nam, người bạn thân thiết đã cùng anh trải qua những năm tháng đại học đầy nhiệt huyết. Nam luôn là người kéo anh ra khỏi guồng quay công việc, nhắc nhở anh về những niềm vui đời thường. Nhưng giờ đây, anh không có thời gian cho những cuộc vui như vậy. Dự án "Thành Phố Xanh" đang ở giai đoạn then chốt, đòi hỏi toàn bộ tâm trí và năng lượng của anh. Anh phải tận dụng đà thành công này để củng cố vị thế, để leo lên những nấc thang cao hơn nữa.
Anh gõ nhanh một tin nhắn trả lời, những ngón tay di chuyển dứt khoát trên màn hình cảm ứng: "Xin lỗi mày, Nam. Tao còn một đống việc ở đây. Để lúc khác nhé. Tao đang dồn hết sức cho dự án này. Mày cứ đi trước đi, khi nào rảnh tao sẽ khao bù." Gửi đi xong, anh cảm thấy một chút cắn rứt, nhưng lý trí nhanh chóng trấn áp. "Sự nghiệp là trên hết. Bạn bè có thể thông cảm. Đây là cái giá phải trả cho sự ổn định," anh tự nhủ.
Anh quay lại với màn hình laptop. Lướt qua các tab trình duyệt, ánh mắt anh chợt dừng lại ở một trang tin tức văn hóa. Tiêu đề nổi bật: "Triển lãm nghệ thuật 'Dấu Ấn Thời Gian' ra mắt các tài năng trẻ". Vô thức, anh nhấp vào. Hình ảnh những bức tranh trừu tượng, những tác phẩm điêu khắc độc đáo hiện ra. Anh lướt xuống, đọc lướt qua danh sách các nghệ sĩ tham gia. Và rồi, một cái tên quen thuộc đập vào mắt anh: Yến Chi.
"Yến Chi...?" Anh khẽ nhíu mày. Hình ảnh cô gái với mái tóc xõa ngang vai, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt tinh tế lại chợt hiện về. Yến Chi, người mà anh đã gặp ở "Dấu Chân Mưa", người đã mang đến cho anh một cảm giác bình yên lạ lùng giữa cuộc sống xô bồ. Anh nhớ lại những lời cô nói về nghệ thuật, về cách cô cảm nhận thế giới. Cô là một làn gió mát lành, một nốt trầm hiếm hoi trong bản nhạc công việc dồn dập của anh.
Anh dừng lại một giây, ánh mắt nán lại trên cái tên đó. Có lẽ cô ấy đã tìm thấy con đường riêng của mình, con đường mà cô ấy luôn khao khát. Anh tự hỏi, liệu cô ấy có còn nhớ đến cuộc gặp gỡ tình cờ đó không? Liệu cô ấy có đang hạnh phúc với lựa chọn của mình? Một ý nghĩ thoáng qua, đầy tiếc nuối, rằng anh và cô ấy đã đến vào những thời điểm "lệch nhịp" đến thế.
Nhưng rồi, Minh Khang nhanh chóng lắc đầu. Anh không thể để những suy nghĩ này làm xao nhãng. Mục tiêu của anh là sự nghiệp, là thành công, là sự ổn định tài chính. Tình yêu, hay bất cứ sự rung động nào, đều là thứ yếu, là một sự xa xỉ anh chưa cho phép mình chạm tới. "Cô ấy... chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua," anh lẩm bẩm, cố gắng đẩy hình ảnh Yến Chi ra khỏi tâm trí. "Mình không thể để bất cứ điều gì làm chệch hướng mục tiêu của mình."
Anh nhấp chuột, đóng tab trình duyệt lại một cách dứt khoát. Màn hình laptop lại hiển thị bảng số liệu và báo cáo. Anh hít một hơi sâu, đôi mắt sâu thẳm kiên định trở lại. Những ngón tay anh bắt đầu gõ phím liên tục, dồn dập, như thể đang cố gắng đuổi kịp một thứ gì đó vô hình. Anh lao vào công việc, cố gắng lấp đầy từng khoảng trống trong tâm trí, cố gắng quên đi hình ảnh của cô gái ấy, quên đi cái cảm giác "lệch nhịp" mà anh đã cố gắng chối bỏ.
Có lẽ, thành công này sẽ mang lại cho anh tất cả. Kể cả hạnh phúc. Và anh sẽ không ngừng nghỉ cho đến khi đạt được điều đó, dù cho có phải đánh đổi bất cứ điều gì.
***
Nửa đêm, căn penthouse của Minh Khang chìm trong một sự tĩnh lặng đến mức cô độc. Ánh đèn đô thị rực rỡ bên ngoài cửa kính từ sàn đến trần tạo nên một bức tranh huyền ảo, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống trải trong không gian rộng lớn, sang trọng này. Tiếng nhạc không lời cổ điển vẫn du dương từ hệ thống âm thanh, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã mà chỉ mình anh cảm nhận được. Mùi hương gỗ quý từ những món nội thất nhập khẩu đắt tiền, mùi nước hoa nam tính của chính anh, và mùi rượu vang còn vương lại trong ly thủy tinh trống rỗng, tất cả bao trùm lấy anh.
Minh Khang đứng bên cửa sổ kính lớn, tay cầm ly rượu đã cạn, ngón tay miết nhẹ lên vành ly. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn như một tấm thảm được dệt bằng vô vàn vì sao. Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông ở tuổi 30 có thể mơ ước: sự nghiệp vững chắc, vị trí cao trong một tập đoàn lớn, và một căn hộ penthouse trị giá hàng triệu đô la. Anh đã đạt được "sự ổn định" mà anh luôn theo đuổi, đã "xứng đáng yêu ai đó" theo tiêu chuẩn của chính mình. Nhưng, một nỗi trống rỗng mơ hồ vẫn len lỏi, giăng mắc trong tâm hồn anh, như một bóng ma không tên.
"Đây là điều mình muốn," Minh Khang thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, hòa vào tiếng nhạc trầm bổng. "Sự nghiệp, thành công. Mọi thứ khác có thể chờ đợi." Anh lặp lại câu thần chú đó như một cách để trấn an bản thân, để củng cố niềm tin vào con đường anh đã chọn. Anh đã chiến đấu không ngừng nghỉ, đã hy sinh rất nhiều để đạt được vị trí này. Anh không thể để bất cứ điều gì làm lung lay nó.
Anh nhấp một ngụm rượu cuối cùng, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh và vị chát nhẹ của rượu. Ánh mắt anh kiên định, nhưng ẩn chứa một chút xa xăm khó tả. Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, chiếc đồng hồ đã cùng anh trải qua biết bao cuộc họp căng thẳng, bao đêm thức trắng. Thời gian vẫn trôi đều đặn, không ngừng nghỉ. Anh vạch ra kế hoạch cho ngày mai, từng bước, từng chi tiết. Lịch trình công việc dày đặc, những cuộc họp quan trọng, những quyết định lớn đang chờ đợi anh. Anh siết chặt cổ tay, nơi chiếc đồng hồ vẫn chạy đều, như một lời nhắc nhở về giá trị của mỗi khoảnh khắc.
Rồi, một lần nữa, hình ảnh Yến Chi lại bất chợt hiện lên trong tâm trí anh. Ánh mắt cô, nụ cười nhẹ nhàng của cô, và cả sự tinh tế trong cách cô cảm nhận thế giới. Cô như một nốt lạc nhịp, một giai điệu dịu dàng bất ngờ xuất hiện trong bản giao hưởng công việc dồn dập của anh. Cái cảm giác bình yên lạ lùng khi ở bên cô, sự rung động nhẹ nhàng mà anh đã cố gắng chối bỏ, giờ đây lại trở về, dù chỉ là thoáng qua.
"Yến Chi... cô ấy đến quá sớm." Anh lẩm bẩm, cố gắng lý giải sự "lệch nhịp" này. Anh đã gặp cô ấy khi anh còn đang miệt mài xây dựng nền tảng, khi anh chưa có gì trong tay ngoài tham vọng. Anh đã tin rằng chỉ khi có sự ổn định, anh mới xứng đáng để yêu một ai đó, để mang lại hạnh phúc cho họ. Và bây giờ, khi anh đã đạt được sự ổn định đó, cô ấy lại dường như đã đi xa, đã có con đường riêng của mình.
Minh Khang khẽ nhắm mắt lại, một chút mệt mỏi len lỏi trong từng thớ thịt. Anh nhận ra cái giá của sự ổn định mà anh theo đuổi là rất lớn. Đó là những cuộc hẹn bị bỏ lỡ, những người bạn dần xa cách, và cả những rung cảm bị kìm nén. Anh đã chọn con đường này, con đường của sự nghiệp, của tham vọng. Và anh sẽ đi đến cùng, dù cho có phải đánh đổi bằng một phần nào đó của bản thân.
Anh quay lưng lại với khung cảnh thành phố lấp lánh, một khung cảnh mà dù có rực rỡ đến mấy cũng không thể lấp đầy sự trống rỗng trong lòng anh. Anh trở về bàn làm việc, nơi chiếc laptop vẫn đang chờ đợi. Màn hình máy tính bật sáng, hiển thị một bản báo cáo phức tạp về tiến độ dự án. Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt sâu thẳm kiên định nhìn vào màn hình. Những ngón tay anh bắt đầu gõ phím liên tục, dồn dập, như thể đang cố gắng đuổi kịp một thứ gì đó vô hình. Anh lao vào công việc, cố gắng lấp đầy từng khoảng trống trong tâm trí, cố gắng quên đi hình ảnh của cô gái ấy, quên đi cái cảm giác "lệch nhịp" mà anh đã cố gắng chối bỏ. Anh tin rằng, sự nghiệp sẽ mang lại cho anh tất cả, kể cả hạnh phúc. Và anh sẽ không ngừng nghỉ cho đến khi đạt được điều đó, dù cho có phải đánh đổi bất cứ điều gì. Sự ổn định là mục tiêu, và anh sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi đạt được nó một cách trọn vẹn nhất. Và rồi, có lẽ, khi ấy, anh mới có thể nhìn lại, và tìm kiếm những gì đã bỏ lỡ. Nhưng đó là câu chuyện của tương lai, một tương lai mà hiện tại anh còn quá bận rộn để hình dung.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.