Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 63: Lời Khuyên Của Tri Kỷ, Thử Thách Của Tham Vọng
Tiếng xe cộ hối hả từ con đường lớn vọng lên, hòa cùng tiếng chim lảnh lót chuyền cành trên ban công nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sáng Sài Gòn. Nắng nhẹ trải dài qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ, nơi Yến Chi và Mai Thư đang ngồi đối diện nhau trên chiếc sofa bọc vải linen màu be. Không khí trong căn hộ vẫn vương vấn mùi trà thảo mộc thoang thoảng cùng hương hoa nhài dịu dàng từ chậu cây treo ngoài ban công, mang đến một cảm giác bình yên, ấm áp đến lạ.
Yến Chi khẽ thở dài, tay vẫn giữ chặt cuốn sổ phác thảo đã sờn cũ, nhưng cây bút chì thì đặt hờ hững trên trang giấy trắng. Những đường nét trừu tượng mà cô vừa phác họa như vẫn còn lơ lửng giữa việc hình thành và tan biến, phản ánh chính sự bối rối trong lòng cô. Cô nhìn sang Mai Thư, người bạn thân thiết đang nhấp ngụm trà gừng nóng hổi, ánh mắt đầy thấu hiểu.
"Cậu vẫn còn nghĩ về anh chàng hôm bữa à?" Mai Thư cất tiếng hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng hơn thường lệ, không còn vẻ hài hước hay mạnh mẽ mà Yến Chi thường thấy. "Trái tim mình nói gì thì cứ nghe, nhưng đừng quên mình mới là quan trọng nhất lúc này, Yến Chi ạ."
Yến Chi gật đầu nhẹ, mái tóc dài buông xõa trên vai khẽ lay động. "Mình không phủ nhận là có rung động, Thư à. Cảm giác đó, nó như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn trong lòng mình vậy. Sau tất cả những gì đã qua, mình tưởng như trái tim mình đã đóng băng rồi. Nhưng anh ấy, Minh Khang, anh ấy... có một cái gì đó rất khác. Ánh mắt anh ấy, cách anh ấy nói chuyện, cách anh ấy nhìn vào mình, nó khiến mình cảm thấy mình được nhìn thấy, được hiểu. Đã lâu lắm rồi mình mới có cảm giác đó. Thậm chí, khi anh ấy nói về những dự định lớn lao, những mục tiêu xa vời, mình vẫn cảm thấy một sự kết nối lạ lùng. Anh ấy là một người đàn ông của mục tiêu, của những kế hoạch chi tiết, nhưng đâu đó trong sâu thẳm, mình lại cảm nhận được một sự cô đơn, một nỗi khao khát được sẻ chia mà anh ấy cố gắng che giấu."
Cô dừng lại, miết nhẹ ngón tay lên viền cuốn sổ phác thảo. "Nhưng đồng thời, mình cũng cảm thấy một khoảng cách rất lớn. Một sự không đồng điệu về thời điểm. Cảm giác không đúng lúc cứ đeo bám mình, Thư à. Mình sợ lại vội vàng, rồi lại tổn thương. Lần trước, mình đã đặt cược tất cả, đã tin rằng tình yêu sẽ là chiếc phao cứu sinh, nhưng cuối cùng lại chìm sâu hơn. Giờ đây, mình đã tự mình đứng dậy, tự mình chèo lái con thuyền đời mình. Mình không muốn lại giao phó tay lái cho bất cứ ai, đặc biệt là khi họ còn chưa sẵn sàng cho chính họ."
Mai Thư đặt tách trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va nhẹ vào mặt bàn gỗ. Cô nhìn Yến Chi, ánh mắt đầy trìu mến. "Đúng vậy. Nếu người ta không sẵn sàng, mình cũng đừng ép buộc. Hãy cho bản thân thời gian để chữa lành. Yêu bản thân trước tiên, rồi mọi thứ tốt đẹp sẽ tự tìm đến. Cậu biết không, Yến Chi, mình đã thấy cậu mạnh mẽ như thế nào, đã dũng cảm đối mặt với những vết thương lòng để tìm lại sự bình yên. Đó là một hành trình dài và đầy gian nan. Đừng để một rung động nhất thời làm lung lay những gì cậu đã dày công gây dựng. Minh Khang có thể là một người đàn ông tuyệt vời, nhưng nếu 'phiên bản' của hai người không khớp nhau ở thời điểm hiện tại, thì mọi thứ cũng chỉ là sự lãng phí cảm xúc thôi."
Yến Chi khẽ gật đầu, những lời của Mai Thư như một tiếng chuông cảnh tỉnh, nhưng không phải là một tiếng chuông chói tai mà là một âm thanh trầm ấm, vang vọng trong tâm hồn cô. "Mình biết. Mình khao khát được độc lập, được sống cho bản thân mình. Mình muốn xây dựng Studio Sắc Màu của riêng mình, muốn khám phá những điều mới mẻ, muốn tự do bay bổng với nghệ thuật. Mình không muốn lại đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác khi họ còn chưa sẵn sàng cho chính họ. Anh ấy có vẻ như vẫn đang trên con đường chinh phục đỉnh cao sự nghiệp, và tình yêu... có lẽ chưa phải là ưu tiên hàng đầu của anh ấy vào lúc này. Mình nhìn thấy sự quyết liệt trong anh ấy, giống như một cỗ máy không ngừng nghỉ, một người đàn ông đặt sự nghiệp lên trên tất cả. Và mình, mình đã từng là người phụ nữ chờ đợi. Mình đã từng là người phụ nữ tin rằng tình yêu có thể hàn gắn tất cả. Nhưng giờ thì không."
Cô khẽ nhấp một ngụm trà thảo mộc đã nguội bớt, vị đăng đắng nhẹ nơi đầu lưỡi. Tiếng nhạc jazz dịu nhẹ từ chiếc loa nhỏ trên kệ sách khẽ ngân lên, những giai điệu chậm rãi như đang ru ngủ những ưu tư trong lòng cô. Yến Chi nhìn ra ban công, nơi những chậu hoa mười giờ đang vươn mình đón nắng, những cánh hoa mỏng manh nhưng đầy sức sống. Cô cảm nhận được làn gió mát lành lùa qua mái tóc, mang theo hơi ẩm của buổi sáng và mùi hương của đất trời.
"Vậy thì cứ từ từ thôi," Mai Thư vỗ nhẹ vào tay Yến Chi, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch thường thấy. "Cảm xúc có thể đến và đi, nhưng con đường của bà thì vẫn ở đó. Con đường mà bà đã tự tay vẽ nên, với những ước mơ và mục tiêu của riêng bà. Đừng để bất cứ ai làm bà chệch hướng, kể cả một anh chàng đẹp trai, tài giỏi đến mấy. Dù sao thì, đúng người sai thời điểm cũng là một dạng lỡ duyên. Và quan trọng là, phiên bản của hai người có thực sự tương thích ở thời điểm hiện tại hay không. Nếu anh ta là một cỗ máy, thì cậu là một tâm hồn tự do. Hai quỹ đạo đó khó mà giao thoa nếu một trong hai không chịu thay đổi."
Lời nói của Mai Thư như một gáo nước lạnh, nhưng lại là một gáo nước lạnh cần thiết, giúp Yến Chi tỉnh táo hơn. Nó củng cố thêm những gì cô đã tự nhủ với bản thân. Cô đã quá mệt mỏi với những sự chờ đợi, những hy vọng hão huyền. Cô đã học được rằng, giá trị của bản thân không nằm ở việc được ai đó yêu thương, mà nằm ở việc cô tự yêu thương và trân trọng chính mình. Cô biết rằng, cái giá của sự ổn định mà Minh Khang đang theo đuổi có thể là cả một cuộc sống vội vã, đầy áp lực, và có lẽ sẽ không có chỗ cho những cảm xúc mềm yếu, lãng mạn như cô khao khát.
Yến Chi gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, lần này là một nụ cười thật sự thanh thản, không còn vương vấn chút bối rối nào. "Cảm ơn bà, Thư. Bà luôn biết cách làm tớ sáng tỏ mọi chuyện." Cô đưa tay lấy chiếc sổ phác thảo từ trong túi xách ra. Với một cái hít thở sâu, cô cầm cây bút chì, bắt đầu phác họa những nét đầu tiên một cách có chủ đích hơn. Những đường nét trừu tượng, những mảng màu lạnh mà cô đã nghĩ đến vào buổi sáng, nay dần hiện rõ hình hài trên trang giấy. Đó không còn là sự hỗn độn của cảm xúc, mà là một sự thể hiện có ý thức về một "Khoảng Cách", một sự "lệch pha" giữa hai tâm hồn, hai con người. Cô biết, đây không phải là một sự từ bỏ, mà là một sự chấp nhận. Chấp nhận rằng có những người, dù có duyên gặp gỡ, có rung động, nhưng lại đến không đúng thời điểm, không đúng "phiên bản" của nhau. Và đôi khi, điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm, là giữ lại những rung cảm đẹp đẽ ấy trong một góc nhỏ của trái tim, và tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình, không chờ đợi. Cô tự nhủ, một ngày nào đó, khi cô đã thực sự vững vàng, khi cô đã hoàn toàn chữa lành, cô sẽ tạo ra một tác phẩm nghệ thuật, một bức tranh mang tên "Khoảng Cách", để ghi dấu lại khoảnh khắc này, khoảnh khắc cô lựa chọn bản thân mình.
***
Buổi chiều Sài Gòn vẫn mang theo cái nắng chói chang, hầm hập, ngay cả khi đã ngả chiều. Tuy nhiên, bên trong tòa nhà văn phòng kính hiện đại của Tập đoàn Thiên Phong, không khí lại mát lạnh đến mức có chút se sắt, hoàn toàn đối lập với sự oi ả bên ngoài. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ các khu làm việc mở, tiếng điện thoại reo liên hồi, và tiếng trao đổi công việc dồn dập tạo nên một bản giao hưởng không ngừng của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Mùi giấy in, cà phê mới pha, và cả mùi nước hoa cao cấp từ những nhân viên chỉnh tề hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của môi trường công sở hiện đại.
Minh Khang đứng thẳng tắp trong văn phòng của Ông An, ánh mắt sắc bén, khuôn mặt góc cạnh của anh toát lên vẻ nghiêm túc và tập trung cao độ. Áo sơ mi trắng phẳng phiu, cà vạt thắt chỉnh tề, anh trông không khác gì một chiến binh chuẩn bị ra trận. Đối diện anh, Ông An, dáng người cao ráo, gương mặt cương nghị, đang tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ sẫm màu. Trên bàn là một tập tài liệu dày cộp, bìa in dòng chữ "Dự án Thành Phố Xanh - Giai đoạn 1", cùng với những bản vẽ kiến trúc phức tạp được trải ra, đầy rẫy những ký hiệu và con số. Ánh mắt Ông An sắc sảo nhưng ẩn chứa sự từng trải, ông nhìn Minh Khang với một vẻ đánh giá, pha chút kỳ vọng.
"Minh Khang," Ông An cất tiếng, giọng nói trầm và cương trực, "dự án 'Thành Phố Xanh' này rất quan trọng. Nó không chỉ là một dự án bất động sản thông thường, nó là biểu tượng cho tầm nhìn của Thiên Phong trong tương lai. Là bước đệm để chúng ta vươn tầm quốc tế, khẳng định vị thế dẫn đầu trong lĩnh vực kiến trúc đô thị bền vững. Tôi giao cho cậu phụ trách chính."
Minh Khang gật đầu dứt khoát, ánh mắt kiên định. "Tôi hiểu thưa sếp. Tôi sẽ dồn toàn bộ tâm huyết." Anh cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình, nhưng đó cũng là một sự kích thích mạnh mẽ, một động lực để anh tiếp tục tiến về phía trước. Sau buổi tối định mệnh với Yến Chi, anh đã cố gắng gạt bỏ mọi rung cảm cá nhân, mọi sự xao nhãng không đúng lúc. Anh đã tự nhủ rằng, thời điểm này, sự nghiệp là tất cả. Thành công là thước đo giá trị của anh.
Ông An nhướn mày, ánh mắt như xuyên thấu tâm can Minh Khang. "Áp lực sẽ rất lớn, Minh Khang. Không chỉ là áp lực về tài chính, về tiến độ, mà còn là áp lực từ các đối thủ cạnh tranh. Cậu biết đấy, Lâm Hải cũng đang nhăm nhe vị trí này, và không ít người khác cũng muốn chứng tỏ bản thân. Đây là một cơ hội lớn, nhưng cũng là một thử thách nghiệt ngã. Cậu có chắc mình làm được không? Cậu có sẵn sàng hy sinh tất cả để đạt được nó không?"
Minh Khang siết chặt tay, cảm nhận rõ rệt sức nặng của trách nhiệm và kỳ vọng. Anh nhớ lại lời Yến Chi nói về sự ổn định, về việc "đừng đánh đổi những gì quý giá nhất để chạy theo những thứ phù phiếm". Nhưng đối với anh, sự ổn định đó chính là thành công, là nền tảng để anh có thể bảo vệ và chăm sóc những người anh yêu thương trong tương lai. Anh tin rằng, "chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó". Và để đạt được sự ổn định ấy, anh phải chấp nhận đánh đổi.
"Tôi chắc chắn, thưa sếp," Minh Khang đáp, giọng nói vang lên dứt khoát, không một chút do dự. Anh nhìn thẳng vào mắt Ông An, truyền tải sự tự tin và quyết tâm mãnh liệt của mình. "Đây là cơ hội để tôi chứng minh năng lực, chứng minh những gì tôi đã cam kết với Thiên Phong. Tôi sẽ không làm sếp thất vọng. Tôi sẽ làm mọi thứ, hy sinh mọi thứ để dự án này thành công rực rỡ."
Ông An gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Ông đưa tập tài liệu dày cộp cho Minh Khang. "Tốt. Tôi tin tưởng cậu. Nhưng hãy nhớ, trong kinh doanh, thời gian là vàng bạc, và sự ổn định là nền tảng. Đừng để bất cứ điều gì làm cậu xao nhãng khỏi mục tiêu chính. Tôi muốn thấy cậu dẫn dắt dự án này đến thành công, Minh Khang."
Minh Khang đón lấy tập tài liệu, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy và sức nặng của nó. Anh gật đầu một lần nữa, cúi chào Ông An rồi quay bước ra khỏi văn phòng. Bước chân anh chắc chắn, nhưng đâu đó trong sâu thẳm, có một sự mệt mỏi ẩn giấu. Anh biết, những ngày tới sẽ là những ngày tháng lao mình vào công việc không ngừng nghỉ, những đêm thức trắng bên bàn làm việc, những cuộc họp căng thẳng. Anh đã chọn con đường này, con đường của sự nghiệp, của tham vọng. Và anh sẽ đi đến cùng. Anh tự nhủ, Yến Chi chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, một sự xao nhãng không đúng lúc mà anh buộc phải gạt bỏ.
***
Đêm Sài Gòn về khuya, những tòa nhà cao tầng vẫn lấp lánh ánh đèn, tạo nên một bức tranh đô thị rực rỡ và sống động. Từ căn penthouse sang trọng của Minh Khang, tầm nhìn bao quát cả thành phố, như một tấm thảm lụa được dệt bằng vô vàn ánh sáng. Trên tầng cao này, tiếng ồn ào của phố thị dường như bị nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ qua ô cửa kính và tiếng nhạc không lời cổ điển du dương từ hệ thống âm thanh, mang đến một sự tĩnh lặng đến mức cô độc.
Minh Khang đứng bên cửa sổ lớn, tay cầm ly rượu vang đã cạn, khẽ xoay nhẹ chiếc ly thủy tinh mỏng manh. Mùi hương gỗ quý từ những món nội thất đắt tiền hòa quyện với mùi nước hoa nam tính của chính anh, tạo nên một không gian riêng tư, đẳng cấp. Anh ngắm nhìn những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, trong đầu anh là một mớ hỗn độn của những kế hoạch, những con số, và áp lực vô hình từ dự án "Thành Phố Xanh". Ông An đã đặt niềm tin vào anh, và anh không thể để ông thất vọng.
"Dự án 'Thành Phố Xanh' là tất cả," Minh Khang tự nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, hòa vào tiếng nhạc trầm bổng. "Đây mới là con đường mình phải đi. Con đường dẫn đến sự ổn định, đến thành công. Tình cảm là thứ yếu, thành công mới là vĩnh cửu." Anh đã cố gắng thuyết phục bản thân như vậy, cố gắng lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm trí bằng công việc. Anh đã tự nhủ rằng, tình yêu là một thứ xa xỉ, một thứ chỉ có thể nghĩ đến khi anh đã thực sự vững vàng, khi anh đã đạt đến đỉnh cao mà anh hằng mong ước. Cái giá của sự ổn định mà anh theo đuổi là rất lớn, nhưng anh tin rằng nó xứng đáng.
Một thoáng, hình ảnh Yến Chi lướt qua tâm trí anh. Ánh mắt cô, nụ cười nhẹ nhàng của cô, và cả sự tinh tế trong cách cô cảm nhận thế giới. Anh nhớ lại buổi tối ở "Dấu Chân Mưa", nhớ lại cuộc trò chuyện ở công viên Hồ Con Rùa. Có một sự rung động khó tả, một cảm giác bình yên lạ lùng khi ở bên cô. Cô là một làn gió mát lành giữa cuộc sống xô bồ của anh, một nốt trầm hiếm hoi trong bản nhạc công việc dồn dập.
"Cô ấy... chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua," anh lẩm bẩm, cố gắng xua đi hình ảnh ấy. "Mình không thể để bất cứ điều gì làm xao nhãng mục tiêu của mình." Anh cảm thấy một chút mệt mỏi len lỏi trong lòng, một sự trống rỗng mà ngay cả những thành công lớn cũng không thể lấp đầy. Nhưng anh nhanh chóng trấn áp cảm xúc đó. Giờ chưa phải là lúc để suy nghĩ về những thứ yếu đuối. Giờ là lúc để chiến đấu, để chinh phục.
Minh Khang đặt ly rượu xuống bàn kính, tiếng thủy tinh va chạm nhẹ nhàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh đi tới bàn làm việc, nơi chiếc laptop đang chờ đợi. Màn hình laptop bật sáng, hiển thị một bản báo cáo phức tạp về tiến độ dự án. Anh nhìn vào đồng hồ đeo tay, chiếc đồng hồ đắt tiền, biểu tượng cho sự thành công và thời gian quý báu mà anh luôn trân trọng. Đã gần nửa đêm, nhưng công việc vẫn còn dang dở. Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt sâu thẳm kiên định nhìn vào màn hình. Những ngón tay anh bắt đầu gõ phím liên tục, dồn dập, như thể đang cố gắng đuổi kịp một thứ gì đó vô hình. Anh lao vào công việc, cố gắng lấp đầy từng khoảng trống trong tâm trí, cố gắng quên đi hình ảnh của cô gái ấy, quên đi cái cảm giác "lệch nhịp" mà anh đã cố gắng chối bỏ. Anh tin rằng, sự nghiệp sẽ mang lại cho anh tất cả, kể cả hạnh phúc. Và anh sẽ không ngừng nghỉ cho đến khi đạt được điều đó, dù cho có phải đánh đổi bất cứ điều gì.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.