Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 93: Đỉnh Cao Đầu Tiên: Vị Đắng Của Thành Công

Yến Chi ngồi một mình trong studio, nhấp một ngụm cà phê sứ đã nguội, cảm nhận vị đắng nhẹ đầu lưỡi, như dư vị của những thử thách đã qua. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn, lung linh và huyền ảo. Cô biết rằng, hành trình của "Sắc Màu" chỉ mới bắt đầu, và còn rất nhiều điều đang chờ đợi cô ở phía trước. Có thể sẽ là những dự án lớn hơn, những sự kiện nghệ thuật mà cô sẽ tham gia, và có thể... những cuộc gặp gỡ tình cờ với những "phiên bản" của quá khứ. Nhưng giờ đây, cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng để đối mặt, sẵn sàng để kiến tạo, và sẵn sàng để sống trọn vẹn với "Sắc Màu" của cuộc đời mình.

Trong khi "Sắc Màu" của Yến Chi vừa chớm nở những gam màu rực rỡ đầu tiên, ở một góc khác của thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh giữa nền trời đêm, một "phiên bản" hoàn toàn khác của cuộc sống đang diễn ra.

***

Sáng sớm, ánh nắng đầu ngày còn chưa kịp xuyên qua những lớp kính dày của tòa nhà Khởi Nguyên thì bên trong, không khí đã căng như dây đàn. Phòng họp lớn nằm ở tầng 25, với một mặt tường hoàn toàn bằng kính nhìn ra toàn cảnh thành phố đang bừng tỉnh, nhưng không ai trong phòng có tâm trí để thưởng ngoạn vẻ đẹp ấy. Không gian bên trong được thiết kế tối giản, với bàn họp dài bằng đá cẩm thạch đen bóng, những chiếc ghế da cao cấp và một màn hình lớn chiếm trọn bức tường đối diện. Mùi cà phê mới pha đặc quánh, lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa cao cấp của những người đàn ông mặc suit lịch lãm, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng đầy áp lực. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ một vài chiếc laptop được đặt sẵn, tiếng giấy sột soạt khi ai đó lướt qua hồ sơ, tất cả đều nhỏ nhẹ nhưng đủ để tạo nên một bản giao hưởng của sự chuyên nghiệp và bận rộn.

Minh Khang đứng ở giữa phòng, ngay trước màn hình trình chiếu. Dáng người cao ráo của anh nổi bật giữa không gian, chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, cà vạt màu xanh đậm thắt gọn gàng, thể hiện sự chỉn chu đến từng chi tiết. Gương mặt góc cạnh của anh, thường ngày ẩn chứa sự suy tư, hôm nay lại toát lên vẻ tự tin đến đáng kinh ngạc, dù dưới khóe mắt có đôi chút quầng thâm nhạt màu vì thiếu ngủ. Đôi mắt sâu của anh lướt qua từng gương mặt trong phòng, dừng lại ở Ông An – vị sếp lão làng, người đã đặt hết niềm tin vào anh cho dự án trọng điểm này.

"Minh Khang, chúng tôi tin tưởng vào tầm nhìn của cậu cho dự án này," Ông An nói, giọng điệu trầm ấm nhưng chứa đựng một sự kỳ vọng lớn. Ông An, với mái tóc muối tiêu gọn gàng và bộ vest màu xám than sang trọng, ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy từng trải dõi theo Minh Khang. "Dự án 'Đô Thị Xanh' không chỉ là một công trình, nó là biểu tượng cho tương lai của Khởi Nguyên."

Minh Khang gật đầu, hít một hơi thật sâu. Anh bắt đầu trình bày, giọng nói trầm tĩnh nhưng rõ ràng, từng câu chữ đều được trau chuốt cẩn thận. Anh phác thảo chi tiết các ý tưởng đột phá cho một khu đô thị sinh thái hiện đại, nơi kiến trúc hòa mình vào thiên nhiên, nơi công nghệ phục vụ cuộc sống bền vững. Anh nói về những giải pháp thông minh cho việc quản lý năng lượng, về không gian xanh được tối ưu hóa, về vật liệu tái chế và những tiện ích cộng đồng chưa từng có. Mỗi slide hình ảnh, mỗi biểu đồ dữ liệu đều được anh diễn giải một cách mạch lạc, cuốn hút, cho thấy sự đầu tư công sức và trí tuệ không ngừng nghỉ của anh vào dự án này.

Những cái gật đầu tán thành xuất hiện ngày càng nhiều trên khuôn mặt của ban giám đốc. Ông An khẽ mỉm cười, ánh mắt lộ rõ sự hài lòng. Minh Khang cảm nhận được luồng năng lượng tích cực lan tỏa, nhưng sâu thẳm bên trong, anh cũng cảm thấy một sự mệt mỏi âm ỉ. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Đạt được sự chấp thuận là một chuyện, biến những ý tưởng trên giấy thành hiện thực lại là một cuộc chiến hoàn toàn khác.

Sau cuộc họp, khi mọi người dần rời đi, Minh Khang không cho phép mình nghỉ ngơi dù chỉ một phút. Anh lập tức quay trở lại khu vực làm việc của đội ngũ, nơi những chiếc bàn làm việc xếp thành hàng dài, máy tính vẫn sáng trưng dù đã quá giờ làm việc chính thức. Tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại reo, tiếng trao đổi công việc liên tục vang lên. Đức Anh, thực tập sinh trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, người thường xuyên nán lại muộn nhất để học hỏi từ Minh Khang, đang dán mắt vào màn hình máy tính, cố gắng hoàn thiện một bản vẽ chi tiết.

"Đức Anh, em đã kiểm tra lại số liệu về hệ thống thoát nước mưa chưa? Anh cần nó trước buổi chiều nay," Minh Khang nói, giọng anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã lộ rõ vẻ căng thẳng. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cảm giác đau nhức bắt đầu lan tỏa.

"Dạ, em đang kiểm tra lại lần cuối đây ạ, anh Khang!" Đức Anh đáp, đôi mắt sáng lên vẻ ngưỡng mộ. "Anh Khang làm việc thật sự rất cuốn hút, em học hỏi được nhiều điều từ anh. Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!"

Minh Khang chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. Anh biết Đức Anh nói thật lòng, và anh cũng từng có nhiệt huyết như thế, thậm chí còn hơn thế. Nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình chỉ là một cỗ máy được lập trình để vận hành không ngừng nghỉ. Thành công luôn đi kèm với cái giá, và anh đang trả giá bằng từng giờ ngủ, bằng từng khoảnh khắc bình yên của bản thân. Anh bắt đầu phân công công việc chi tiết cho các thành viên khác trong đội, từng người một, như một nhạc trưởng điều khiển dàn nhạc của mình. Gương mặt anh đầy vẻ tập trung, nhưng sự thiếu ngủ và áp lực vô hình vẫn lằn sâu trong từng nếp nhăn nơi khóe mắt. Anh nhìn ra cửa sổ, thấy thành phố đang thức giấc hoàn toàn, những dòng xe cộ bắt đầu cuồn cuộn đổ ra đường. Một ngày mới, một vòng quay mới của công việc lại bắt đầu.

***

Thời gian trôi qua, một ngày làm việc dài dằng dặc cuối cùng cũng khép lại, nhưng không phải với tất cả mọi người. Khu vực làm việc của Minh Khang và đội ngũ anh quản lý vẫn sáng đèn giữa một tầng lầu đã tối om. Đồng hồ đã điểm gần nửa đêm, nhưng tiếng gõ bàn phím vẫn dồn dập, tiếng điện thoại vẫn reo lên từng hồi ngắn ngủi, và tiếng trao đổi công việc vẫn không ngớt. Các bàn làm việc ngổn ngang những bản vẽ in ra giấy, những chồng tài liệu cao ngất ngưởng, và những cốc cà phê đã cạn khô, nguội lạnh. Mùi mực in lẫn với mùi cà phê đã pha từ sáng sớm, tạo thành một hỗn hợp quen thuộc của những người làm việc khuya. Ánh sáng trắng mạnh từ hệ thống đèn trần hắt xuống, phản chiếu lên màn hình máy tính, khiến mọi thứ trở nên lạnh lẽo và vô vị hơn.

Minh Khang ngồi trước màn hình lớn của mình, đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi nhưng vẫn không ngừng tập trung vào những con số, những đường nét kiến trúc phức tạp. Anh liên tục gõ phím, di chuyển chuột, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ nhất trên bản vẽ 3D của dự án 'Đô Thị Xanh'. Chiếc áo sơ mi anh mặc từ sáng sớm giờ đã nhàu nhĩ, cà vạt được nới lỏng, và mái tóc cắt ngắn gọn gàng cũng đã có chút rối bời. Anh đã cống hiến toàn bộ năng lượng của mình cho dự án này, không một giây phút lơ là. Anh biết, thành công bước đầu của buổi thuyết trình sáng nay mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Phần lớn công việc nặng nhọc vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước.

"Cậu lại làm việc đến khuya nữa à?"

Một giọng nói trầm ấm vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của khu vực làm việc. Minh Khang ngẩng đầu lên, thấy Hoàng Nam đang đứng đó, trên tay là một túi đồ ăn khuya và một chai nước lớn. Hoàng Nam, với dáng người thư sinh và cặp kính cận, trông vẫn lịch sự và nhã nhặn trong chiếc áo polo màu xanh navy. Ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng khi nhìn thấy Minh Khang, người bạn thân của mình.

"Trông cậu như xác sống rồi đấy, Khang," Hoàng Nam nói thêm, bước lại gần bàn làm việc của Minh Khang, đặt túi đồ ăn xuống. Mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa, khiến dạ dày Minh Khang khẽ réo lên.

Minh Khang chỉ khẽ lắc đầu, nở một nụ cười mệt mỏi. "Chưa xong việc, Nam. Dự án này quan trọng lắm." Anh đưa tay xoa nhẹ sống mũi, cảm giác tê dại vì mệt mỏi. "Nếu không đẩy nhanh tiến độ, chúng ta sẽ không kịp deadline."

Hoàng Nam thở dài, kéo một chiếc ghế gần đó ngồi xuống. "Quan trọng đến mức cậu định bỏ mạng vì nó à? Anh An đâu có muốn cậu kiệt sức thế này. Cậu đã làm việc liên tục cả tuần nay rồi. Thậm chí còn hơn thế nữa." Anh nhìn sang Đức Anh, người vẫn đang miệt mài bên máy tính. "Đức Anh, em cũng nên về nghỉ đi. Mai lại tiếp tục. Sức khỏe là trên hết."

Đức Anh ngẩng đầu, đôi mắt trẻ trung vẫn còn nguyên sự hưng phấn. "Dạ, em biết rồi anh Nam. Nhưng em muốn học hỏi thêm từ anh Khang ạ. Anh ấy làm việc không biết mệt mỏi."

Minh Khang chỉ gật đầu với Đức Anh, rồi quay lại với màn hình máy tính. "Cậu cứ về đi, Nam. Đồ ăn để đây là được rồi." Giọng anh có chút khàn đi vì ít nói. Anh không muốn thừa nhận sự mệt mỏi, không muốn để bất cứ điều gì cản trở anh trên con đường chinh phục đỉnh cao này. Anh tin rằng, chỉ khi ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó, và để ổn định, anh phải lao mình vào công việc như một con thiêu thân.

Hoàng Nam nhìn Minh Khang, ánh mắt anh lộ rõ vẻ bất lực. Anh biết Minh Khang là người kiên định, một khi đã đặt ra mục tiêu thì không gì có thể lay chuyển được. Nhưng anh cũng lo lắng cho sức khỏe của bạn mình. Anh thấy Minh Khang ngày càng gầy đi, khuôn mặt hóp lại, đôi mắt luôn có quầng thâm. Anh đã chứng kiến Minh Khang trải qua quá trình biến đổi từ một chàng trai trẻ đầy tham vọng thành một người đàn ông thành đạt nhưng cũng mệt mỏi và cô độc hơn. "Thôi được rồi. Cậu nhớ ăn uống đầy đủ đấy. Đừng có cố quá rồi đổ bệnh." Hoàng Nam đứng dậy, vỗ vai Minh Khang một cách khẽ khàng, như muốn truyền một chút hơi ấm, một chút sự quan tâm vào người bạn đang lạnh lẽo vì công việc. Anh nhìn Minh Khang thêm một lần nữa, trước khi rời đi, để lại Minh Khang và Đức Anh trong ánh sáng trắng lạnh lẽo của văn phòng. Anh biết, Minh Khang đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng cái giá phải trả cho đỉnh cao ấy là gì? Hoàng Nam chỉ có thể thở dài.

Minh Khang không quay đầu lại. Anh tiếp tục làm việc, tiếng gõ bàn phím dồn dập lại vang lên, đều đặn như nhịp thở của một người đang chạy đua với thời gian. Anh biết Hoàng Nam lo lắng cho anh, nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Dự án 'Đô Thị Xanh' không chỉ là một dự án, nó là lời khẳng định cho năng lực của anh, là bước đệm để anh đạt được vị trí mà anh hằng mơ ước. Anh không thể dừng lại, không thể chùn bước. Anh phải thành công, phải ổn định. Anh tin rằng đó là con đường duy nhất. Ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, cương nghị nhưng cũng ẩn chứa một nỗi cô độc khó gọi tên.

***

Nửa đêm, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn những ánh đèn đường và cao ốc le lói, Minh Khang mới trở về căn hộ penthouse xa hoa của mình. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà hiện đại, được thiết kế tối giản nhưng sang trọng đến từng chi tiết. Kính cường lực từ sàn đến trần bao quanh toàn bộ không gian, cho phép anh nhìn ngắm toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn vào ban đêm, và đón bình minh chói chang vào mỗi buổi sáng. Nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm chủ đạo, tạo nên một vẻ đẳng cấp nhưng cũng lạnh lẽo.

Minh Khang bước vào, cả căn hộ tối om, chỉ có ánh sáng hắt vào từ khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn đá cẩm thạch. Anh vứt chiếc áo khoác lên ghế sofa da màu xám tro, cảm giác mệt mỏi rã rời như xâm chiếm từng tế bào. Căn phòng rộng lớn, sang trọng là thế, nhưng lại tĩnh lặng đến đáng sợ. Không có tiếng người, không có tiếng động, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa kính và đôi khi là tiếng nước chảy nhỏ giọt từ hồ bơi vô cực nhỏ trên ban công.

Anh bước đến bên cửa sổ, đứng đó, nhìn ngắm thành phố dưới chân mình. Những ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Chính nơi đây, trong vòng xoáy của những ánh đèn và những tòa nhà chọc trời, anh đã giành được một thành công lớn, một dự án trị giá hàng triệu đô la, một bước tiến vượt bậc trong sự nghiệp. Đây chính là điều anh hằng khao khát, là mục tiêu anh đã đổ mồ hôi, nước mắt và cả máu để đạt được.

Thế nhưng, thay vì cảm giác thỏa mãn trọn vẹn, anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng, cô đơn len lỏi. Cảm giác ấy cứ lớn dần, nuốt chửng lấy niềm vui chiến thắng. Anh tự hỏi, đã đạt được rồi, nhưng sao lại thế này? Anh đã có mọi thứ mà một người đàn ông ở tuổi 30 có thể mơ ước: sự nghiệp vững chắc, tài chính ổn định, một vị trí đáng nể trong xã hội. Nhưng cái gì đó vẫn còn thiếu.

Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay mình, một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, mặt số hiển thị rõ ràng thời gian: 2 giờ 30 phút sáng. Thời gian cứ thế trôi đi, từng giây, từng phút, từng giờ, nhưng anh lại chẳng biết mình đang vội vã vì điều gì nữa. Cuộc sống của anh dường như chỉ gói gọn trong công việc, trong những con số, những bản vẽ, những cuộc họp không ngừng nghỉ. Anh đã tự nhủ rằng, phải ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó, mới xứng đáng có một cuộc sống trọn vẹn. Nhưng sự ổn định này, nó có đáng không? Cái giá của nó là gì? Là những đêm dài cô độc, là sự mệt mỏi không dứt, là một tâm hồn đang dần khô cạn?

Minh Khang đưa tay vịn vào khung cửa kính lạnh lẽo, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây. Anh vẫn còn một chặng đường dài phải đi, một dự án lớn phải hoàn thành. Anh không được phép yếu lòng. Nhưng trong thâm tâm, một tiếng nói nhỏ bé bắt đầu vang vọng, đặt ra câu hỏi về ý nghĩa thực sự của những gì anh đang theo đuổi. Liệu thành công vật chất có thực sự mang lại hạnh phúc? Liệu có một con đường nào khác, một "phiên bản" cuộc sống khác, mà anh đã bỏ lỡ? Anh không có câu trả lời. Giữa không gian rộng lớn và tĩnh lặng của căn penthouse, Minh Khang chỉ thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến vô cùng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free