Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau ở hai phiên bản khác nhau - Chương 94: Bóng Đêm Thẩm Mỹ: Sự Cô Độc Của Kẻ Thành Công

Minh Khang không quay đầu lại. Anh tiếp tục làm việc, tiếng gõ bàn phím dồn dập lại vang lên, đều đặn như nhịp thở của một người đang chạy đua với thời gian. Anh biết Hoàng Nam lo lắng cho anh, nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Dự án 'Đô Thị Xanh' không chỉ là một dự án, nó là lời khẳng định cho năng lực của anh, là bước đệm để anh đạt được vị trí mà anh hằng mơ ước. Anh không thể dừng lại, không thể chùn bước. Anh phải thành công, phải ổn định. Anh tin rằng đó là con đường duy nhất. Ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, cương nghị nhưng cũng ẩn chứa một nỗi cô độc khó gọi tên. Nỗi cô độc ấy cứ len lỏi, bám riết lấy anh như một cái bóng vô hình, ngày càng lớn dần sau mỗi thành công mà anh đạt được, sau mỗi giờ anh bỏ ra để đổi lấy những con số khô khan trên báo cáo tài chính.

***

Đêm khuya đã về quá nửa, những con đường lớn của thành phố đã thưa vắng bóng xe, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt của đèn đường và ánh sáng ma mị từ những tòa nhà cao tầng chọc trời. Tại tầng hai mươi của tòa nhà 'Khởi Nguyên', nơi được ví như một pháo đài thép và kính giữa lòng đô thị, Minh Khang vẫn miệt mài với công việc của mình. Tiếng gõ bàn phím lách tách đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng của văn phòng, phá vỡ sự im ắng đến đáng sợ. Màn hình máy tính khổng lồ trước mặt anh phát ra ánh sáng trắng lạnh lẽo, hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đôi mắt đã bắt đầu có quầng thâm và vẻ mệt mỏi hằn sâu. Anh đang tỉ mẩn chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ trên bản vẽ kiến trúc phức tạp của dự án 'Đô Thị Xanh', một công trình đầy tham vọng mà anh đã đổ vào đó không biết bao nhiêu tâm huyết và sức lực.

Xung quanh anh, trên bàn làm việc bằng gỗ sồi màu tối, là những chồng tài liệu cao ngất ngưởng, các bản vẽ kỹ thuật lăn dở, và vài cốc cà phê đã cạn khô, để lại lớp cặn nâu bám dưới đáy. Mùi cà phê nguội pha lẫn với mùi giấy in và thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của anh tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng của những đêm làm việc thâu đêm. Hệ thống điều hòa vẫn chạy đều, phả ra hơi lạnh khiến không khí trong phòng luôn duy trì ở một nhiệt độ nhất định, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Minh Khang. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cảm giác đau nhức âm ỉ lan ra từ đó, như một lời nhắc nhở về sự kiệt sức đang dần xâm chiếm cơ thể.

Đức Anh, thực tập sinh của anh, một chàng trai trẻ tuổi với đôi mắt sáng và đầy nhiệt huyết, vẫn còn ngồi lại ở góc phòng, nhưng đầu anh đã gật gù liên tục trên bàn làm việc. Cậu đã cố gắng hết sức để theo kịp nhịp độ làm việc của Minh Khang, nhưng dường như sức trẻ cũng không thể chống lại sự khắc nghiệt của những đêm dài. Tiếng ngáp khe khẽ của Đức Anh vang lên, như một dấu hiệu của sự đầu hàng trước cơn buồn ngủ.

Minh Khang liếc nhanh sang chiếc đồng hồ đeo tay Thụy Sĩ đắt tiền của mình. Kim giờ đã chỉ quá con số hai, tiến gần đến ba giờ sáng. Anh thở dài một hơi thật khẽ, gần như không nghe thấy. "Chỉ một chút nữa thôi, dự án này phải hoàn hảo," anh tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm nặng trĩu sự quyết tâm pha lẫn mệt mỏi. Anh không cho phép bản thân nghỉ ngơi khi công việc chưa thật sự hoàn tất. Đối với anh, mỗi chi tiết trên bản vẽ, mỗi con số trong báo cáo, đều là một lời khẳng định cho năng lực và sự chuyên nghiệp của anh. Thành công không đến dễ dàng, anh luôn tin vào điều đó. Và để có được thành công, anh phải đánh đổi. Phải làm việc cật lực, phải hy sinh giấc ngủ, phải gạt bỏ những nhu cầu cá nhân. Đó là cái giá mà anh tự nguyện trả, hay ít nhất, anh đã từng nghĩ là mình tự nguyện.

Đức Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ mịt vì buồn ngủ, nhìn về phía Minh Khang. "Anh Khang, anh không nghỉ một lát ạ? Đã hai giờ sáng rồi..." Giọng cậu yếu ớt, pha chút lo lắng cho cấp trên.

Minh Khang không rời mắt khỏi màn hình, chỉ khẽ lắc đầu. "Cậu cứ về trước đi, anh xong nốt phần này rồi về." Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh và quyết đoán thường thấy. Anh không muốn Đức Anh nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không muốn cậu nghĩ rằng sếp của mình cũng có lúc chùn bước. Anh cần phải là một hình mẫu, một tượng đài về sự kiên cường và thành công.

Đức Anh do dự một lát, nhưng rồi cũng đành gật đầu. "Vậy... anh nhớ về sớm nhé, sếp. Sức khỏe quan trọng hơn." Cậu thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi, từng cử chỉ đều nặng trĩu sự mệt mỏi. Trước khi rời đi, cậu nhìn Minh Khang một lần nữa, ánh mắt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ và cả sự thương cảm. "Em muốn được thành công như anh, sếp ạ!" cậu nói nhỏ, rồi khẽ khàng đóng cửa lại, để lại Minh Khang một mình trong không gian văn phòng rộng lớn và tĩnh lặng.

Minh Khang nghe thấy tiếng cửa khép lại, và một cảm giác cô độc chợt ập đến, bao trùm lấy anh. Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên trống trải đến lạ thường. Chỉ còn lại mình anh, cùng với những con số, những bản vẽ, và tiếng máy tính chạy đều đều. Anh cố gắng xua đi cảm giác này, tập trung vào công việc, nhưng nó cứ len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm trí. Có phải đây là cái giá của sự ổn định mà anh hằng theo đuổi? Là những đêm dài cô độc, chỉ có tiếng gõ bàn phím làm bạn, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình làm dịu đi bóng tối bao trùm?

Anh nhớ lại lời Hoàng Nam đã nói cách đây không lâu, về việc anh đang biến thành một cái xác không hồn. Lúc đó, anh chỉ gạt đi, cho rằng Hoàng Nam không hiểu được áp lực và tham vọng của anh. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với sự tĩnh lặng của đêm khuya, với chính bản thân mình, những lời đó lại vang vọng trong đầu anh, trở nên rõ ràng và sắc bén hơn bao giờ hết. Anh đã đạt được gì? Anh đã có gì? Một sự nghiệp đang trên đà thăng tiến, một vị trí được nhiều người mơ ước. Nhưng đổi lại là gì? Là những bữa ăn vội vã, những giấc ngủ chập chờn, và một tâm hồn đang dần khô cạn vì thiếu đi sự sẻ chia, thiếu đi những giây phút thư giãn thực sự. Anh nhìn vào những đường nét kiến trúc trên màn hình, những công trình đồ sộ và hiện đại, nhưng sao chúng lại mang đến một cảm giác lạnh lẽo đến thế? Có phải bởi vì chúng được tạo ra từ sự cô độc của chính anh?

***

Gần ba giờ sáng, không gian văn phòng ‘Khởi Nguyên’ vẫn chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gõ bàn phím của Minh Khang và tiếng điều hòa chạy đều đều phá vỡ bầu không khí. Mùi cà phê nguội lại thoảng qua, như một lời nhắc nhở về những đêm dài thức trắng. Bỗng, cánh cửa văn phòng khẽ mở ra, một bóng người cao gầy bước vào. Đó là Hoàng Nam, bạn thân của Minh Khang, trên tay anh là một túi đồ ăn khuya và hai cốc trà gừng nóng hổi. Ánh mắt Hoàng Nam quét một lượt khắp căn phòng, rồi dừng lại ở dáng vẻ cô độc của Minh Khang. Anh không hề ngạc nhiên khi thấy bạn mình vẫn miệt mài làm việc, đôi mắt thâm quầng và vẻ mặt hốc hác, gầy guộc hơn hẳn so với lần gặp trước.

Hoàng Nam tiến đến gần bàn làm việc của Minh Khang, đặt túi đồ ăn xuống một cách nhẹ nhàng nhất có thể, tránh làm anh giật mình. Nhưng tiếng động nhỏ ấy vẫn đủ để Minh Khang ngước lên, đôi mắt mệt mỏi nhìn Hoàng Nam, ánh lên vẻ ngạc nhiên.

"Khang, cậu vẫn ở đây à? Tôi biết ngay mà," Hoàng Nam lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Anh không trách móc, chỉ đơn thuần là một sự xác nhận cho điều anh đã dự đoán từ trước. Vẻ mặt anh hiền lành, trầm tính như thường lệ, nhưng đôi mắt sau cặp kính lại ánh lên sự quan tâm chân thành.

Minh Khang khẽ giật mình, hơi ngả người ra sau ghế, một chút bối rối lướt qua vẻ mặt mệt mỏi của anh. "Nam? Sao cậu lại đến giờ này?" Anh không giấu được sự ngạc nhiên. Anh nghĩ rằng mình đã thành công che giấu sự kiệt sức của bản thân, nhưng dường như Hoàng Nam luôn có cách để nhìn thấu anh.

Hoàng Nam thở dài một tiếng, đặt cốc trà gừng ấm nóng lên bàn làm việc của Minh Khang. "Thấy cậu nhắn tin lúc nửa đêm, biết kiểu gì cậu cũng cắm rễ ở đây. Tôi biết cậu không có thời gian ăn uống tử tế." Anh đẩy túi đồ ăn khuya về phía Minh Khang. "Này, ăn chút gì đi, rồi về nghỉ. Cậu mà đổ bệnh thì dự án ai lo?" Giọng nói của Hoàng Nam nhẹ nhàng, từ tốn nhưng đầy sức nặng, như một lời nhắc nhở không thể chối cãi. Anh quan sát Minh Khang với ánh mắt đầy lo lắng, nhận thấy từng đường nét căng thẳng trên khuôn mặt bạn mình.

Minh Khang nhìn túi đồ ăn, rồi lại nhìn Hoàng Nam, một tia ấm áp hiếm hoi len lỏi trong lòng anh. Anh biết Hoàng Nam luôn là người quan tâm đến anh một cách vô điều kiện, nhưng anh lại không muốn thừa nhận sự yếu đuối của bản thân. "Cũng sắp xong rồi," anh nói, giọng vẫn khàn đặc. "Cậu không hiểu đâu, dự án này quan trọng lắm." Anh cố gắng tìm kiếm một lý do chính đáng cho sự kiệt sức của mình, một lời biện hộ cho việc anh đã hy sinh quá nhiều. Dự án 'Đô Thị Xanh' không chỉ là một công việc, nó là một phần của anh, là minh chứng cho con đường anh đã chọn.

Hoàng Nam lắc đầu nhẹ. "Tôi hiểu. Tôi hiểu sự quan trọng của nó đối với cậu. Nhưng cậu nhìn cậu xem, như cái xác không hồn. Thành công thì có ích gì nếu cậu không còn sức mà tận hưởng?" Anh nói thẳng thắn, không chút vòng vo, bởi anh biết, chỉ có sự thật mới có thể đánh thức Minh Khang khỏi cơn mê man của công việc. Anh nhìn Minh Khang, đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn nhẹ. Anh đã chứng kiến bạn mình thay đổi như thế nào trong những năm qua, từ một chàng trai trẻ đầy tham vọng trở thành một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc và mệt mỏi. Anh đã nhìn thấy cái giá mà Minh Khang phải trả cho sự "ổn định" mà anh hằng khao khát.

Minh Khang đưa tay xoa thái dương, cố gắng lảng tránh ánh mắt của Hoàng Nam. "Đừng nói nữa, tôi ổn." Anh muốn kết thúc cuộc tranh luận này, muốn quay lại với bản vẽ của mình, muốn chìm đắm vào thế giới của những con số và đường nét để quên đi cảm giác trống rỗng đang xâm chiếm. Anh biết Hoàng Nam nói đúng, nhưng anh không muốn đối mặt với sự thật đó. Thừa nhận rằng anh đang kiệt sức, đang cô đơn, chẳng khác nào thừa nhận rằng con đường anh đã chọn có thể không phải là con đường duy nhất, hoặc không phải là con đường đúng đắn nhất.

Hoàng Nam không nói thêm gì nữa, chỉ đặt đồ ăn lên bàn, mở gói bánh mì kẹp và đẩy cốc trà gừng ấm áp đến gần Minh Khang. Anh biết, lúc này, Minh Khang không cần lời khuyên, mà cần một sự chăm sóc nhỏ nhoi, một cử chỉ quan tâm đủ để anh cảm thấy không quá cô độc giữa đêm khuya. Minh Khang miễn cưỡng cầm lấy miếng bánh mì, cắn một cách vô thức, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính. Anh ăn một cách chậm rãi, như thể mỗi miếng ăn đều là một gánh nặng, một sự gián đoạn không mong muốn. Hoàng Nam ngồi xuống chiếc ghế trống đối diện, lặng lẽ nhìn bạn mình, lòng trĩu nặng. Anh biết, Minh Khang đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng anh cũng nhìn thấy một vết nứt nhỏ đang dần xuất hiện trong tâm hồn bạn mình. Anh biết, Minh Khang đang tự cô lập bản thân trong cái vỏ bọc của sự thành công, và đó là điều khiến anh lo lắng nhất.

Hoàng Nam bắt đầu nhận thấy sự thay đổi rõ rệt trong tâm trạng của Minh Khang. Không còn là sự hào hứng cháy bỏng của những năm đầu, mà thay vào đó là một vẻ mệt mỏi trường trực, một sự thờ ơ khó hiểu với mọi thứ xung quanh ngoại trừ công việc. Anh nhìn Minh Khang, nhìn vào đôi mắt đã mất đi ánh lửa, và tự hỏi, liệu có phải Minh Khang đang đánh mất chính mình trong cuộc chạy đua này? Liệu anh có nhận ra rằng, sự bình yên và hạnh phúc không chỉ đến từ những con số trên tài khoản ngân hàng hay những dự án thành công vang dội? Anh hy vọng rằng một ngày nào đó, Minh Khang sẽ dừng lại, sẽ nhìn lại hành trình của mình, và nhận ra rằng có những điều quan trọng hơn cả sự nghiệp và tiền bạc. Anh vẫn sẽ ở đó, là người bạn đồng hành, cố gắng 'kéo' Minh Khang ra khỏi vòng xoáy công việc này, giúp anh nhận ra giá trị của cuộc sống cá nhân, của những phút giây được sống thật với cảm xúc của mình.

***

Khi đồng hồ chỉ bốn giờ sáng, ánh đèn leo lét của văn phòng Khởi Nguyên cuối cùng cũng tắt hẳn, Minh Khang cũng rời đi. Anh lái xe trên những con phố đã hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng động cơ xe đều đều. Sự mệt mỏi rã rời như xâm chiếm từng tế bào, khiến anh cảm thấy toàn thân nặng trĩu. Cảm giác này, đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc trong những đêm dài anh miệt mài với công việc.

Anh trở về căn hộ penthouse của mình, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, sừng sững giữa lòng thành phố. Căn hộ được thiết kế theo phong cách hiện đại, tối giản, sang trọng đến từng chi tiết. Kính cường lực từ sàn đến trần bao quanh toàn bộ không gian, cho phép anh nhìn ngắm toàn cảnh thành phố đang say ngủ, những ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn vì sao rơi xuống mặt đất. Nội thất nhập khẩu đắt tiền, tông màu trầm chủ đạo, tạo nên một vẻ đẳng cấp nhưng cũng lạnh lẽo đến đáng sợ.

Minh Khang không bật đèn chính. Chỉ có ánh sáng từ thành phố hắt vào, tạo nên những mảng tối và sáng tương phản trên sàn đá cẩm thạch và những bức tường màu xám tro. Anh bước vào phòng khách, ném chiếc áo khoác lên ghế sofa da màu xám tro, cảm thấy toàn thân rã rời. Trên chiếc bàn cà phê bằng kính, một ly rượu vang rỗng vẫn còn đó, khô khốc và lẻ loi, dấu vết của một bữa tối vội vã hoặc một khoảnh khắc thư giãn ngắn ngủi từ đêm trước. Mùi hương gỗ quý của nội thất hòa quyện với mùi nước hoa nam tính còn vương lại trên áo anh, tạo nên một không gian đặc trưng của sự xa hoa nhưng thiếu vắng hơi ấm.

Anh đứng bên cửa sổ lớn, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang say ngủ dưới chân mình. Những tòa nhà cao tầng im lìm, những con đường vắng lặng, tất cả đều chìm trong bóng tối và sự tĩnh mịch. "Một mình... lại một mình," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng trong không gian rộng lớn và trống trải của căn hộ. "Căn nhà này thật sự quá rộng. Thành công là đây sao? Hay chỉ là một cái lồng mạ vàng?" Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự trống rỗng len lỏi trong lòng. Anh đã có mọi thứ mà một người đàn ông ở tuổi 30 có thể mơ ước: sự nghiệp vững chắc, tài chính ổn định, một vị trí đáng nể trong xã hội. Nhưng cái gì đó vẫn còn thiếu. Một mảnh ghép quan trọng dường như đã bị bỏ quên trong hành trình chạy đua với thời gian và tham vọng của anh.

Anh tự rót một ly nước lọc, uống cạn trong một hơi. Hơi lạnh của nước thấm vào cổ họng, nhưng không thể xua đi cái khô khốc trong tâm hồn. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay Thụy Sĩ đắt tiền của mình, không phải để xem giờ làm việc, mà để nhận ra mình đã dành quá nhiều thời gian cho công việc mà quên mất bản thân. Thời gian cứ thế trôi đi, từng giây, từng phút, từng giờ, nhưng anh lại chẳng biết mình đang vội vã vì điều gì nữa. Cuộc sống của anh dường như chỉ gói gọn trong công việc, trong những con số, những bản vẽ, những cuộc họp không ngừng nghỉ. Anh đã tự nhủ rằng, phải ổn định rồi mới xứng đáng yêu ai đó, mới xứng đáng có một cuộc sống trọn vẹn. Nhưng sự ổn định này, nó có đáng không? Cái giá của nó là gì? Là những đêm dài cô độc, là sự mệt mỏi không dứt, là một tâm hồn đang dần khô cạn?

Giữa không gian rộng lớn và tĩnh lặng của căn penthouse, Minh Khang chỉ thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến vô cùng. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực anh, mang theo cả sự mệt mỏi và nỗi cô đơn không thể gọi tên. Anh chợt nhớ đến Yến Chi. "Yến Chi... cô ấy đang làm gì giờ này nhỉ? Chắc ngủ ngon lắm..." Một hình ảnh mơ hồ về cô gái với mái tóc dài, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt tràn đầy sự bình yên chợt hiện lên trong tâm trí anh. Anh không biết cô đang ở đâu, làm gì, nhưng anh có cảm giác rằng cuộc sống của cô ấy hẳn phải khác với anh, không hối hả, không căng thẳng đến vậy. Cảm giác cô đơn và trống rỗng của anh ngày càng sâu sắc, thúc đẩy anh tìm kiếm một sự cân bằng trong cuộc sống, một điều gì đó khác biệt với những gì anh đang có. Có lẽ, những người như cô ấy, những người sống chậm lại, tận hưởng từng khoảnh khắc, mới là những người đang thực sự sống. Anh tự hỏi, liệu có một "phiên bản" cuộc sống khác, một con đường khác, mà anh đã bỏ lỡ? Anh không có câu trả lời. Chỉ có sự mệt mỏi và nỗi cô độc vẫn bủa vây lấy anh trong bóng đêm thẩm mỹ của căn penthouse xa hoa.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free