Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 1: Nhịp Đập Thành Phố và Cánh Cửa Khép Hờ

Ánh sáng đầu tiên của ngày mới luồn qua khe cửa sổ lớn, vẽ lên sàn gỗ một vệt vàng nhạt. Khánh khẽ cựa mình, cảm nhận sự nặng nề quen thuộc nơi vai gáy, di chứng của một đêm dài thức trắng bên bản vẽ. Anh mở mắt, không vội vàng ngồi dậy, mà cứ nằm yên đó một lát, lắng nghe tiếng chim sẻ líu lo trên cành cây bên ngoài ban công, xen lẫn tiếng xe cộ từ xa vọng lại, như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của thành phố. Căn hộ nhỏ của anh ở quận Bình Thạnh, dù đã được cải tạo khang trang hơn, vẫn giữ được nét trầm mặc của một khu chung cư cũ. Ánh sáng dịu dàng phủ lên mọi vật, từ chồng sách kiến trúc đặt ngay ngắn trên kệ, đến chiếc bàn làm việc đơn giản nhưng luôn đầy ắp bản vẽ và mô hình. Không gian ấm cúng, yên bình, một mình anh, đôi khi lại khiến lòng anh chùng xuống một cách khó tả.

Khánh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê phảng phất từ chiếc máy pha tự động anh đã đặt giờ từ tối qua, hòa cùng chút hương giấy cũ từ những cuốn sách anh thường đọc trước khi ngủ. Mùi hương ấy, vừa quen thuộc vừa an ủi, là một phần không thể thiếu trong mỗi buổi sáng của anh. Anh đứng dậy, vươn vai. Dáng người cao ráo, hơi gầy do những tháng ngày làm việc triền miên. Khuôn mặt góc cạnh, những đường nét nam tính rõ ràng, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại thường ẩn chứa vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm. Anh bước ra ban công, dựa vào lan can sắt lạnh. Thành phố Sài Gòn đang bắt đầu cựa mình thức giấc. Những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, phía xa xa, những con đường đã bắt đầu lốm đốm ánh đèn xe.

“Lại một ngày nữa,” anh khẽ thì thầm, tiếng nói lạc đi trong gió sớm. Anh biết, ngày hôm nay cũng sẽ giống như bao ngày khác, một cuộc chạy đua không ngừng nghỉ với thời gian, với những con số, với những kỳ vọng. Áp lực tài chính, không phải là gánh nặng duy nhất, nhưng lại là thứ nặng nề nhất đè lên đôi vai anh ở tuổi 29. Gia đình anh không quá khó khăn, nhưng anh là con trai cả, là niềm hy vọng để gầy dựng sự nghiệp, để sau này có thể lo cho cha mẹ một cuộc sống an nhàn hơn, cho em gái một tương lai rộng mở hơn. Nghĩ đến đó, anh lại thở dài. Anh yêu công việc kiến trúc sư của mình, yêu cái cảm giác được biến những ý tưởng trên giấy thành những công trình vững chãi, nhưng đôi khi, cái tình yêu ấy cũng bị bào mòn bởi những đòi hỏi thực tế, bởi những deadline chồng chất, bởi những khách hàng khó tính.

Anh quay vào, rót cho mình một tách cà phê đen nóng hổi. Hương thơm đậm đà lan tỏa khắp gian bếp nhỏ. Anh nhấp một ngụm, vị đắng lan nơi đầu lưỡi, đánh thức từng tế bào đang còn ngái ngủ. Anh ngồi vào bàn làm việc, ánh mắt lướt qua những bản vẽ dang dở. Dự án khu đô thị mới ở ngoại ô đang bước vào giai đoạn cuối, mọi thứ đều phải thật hoàn hảo. Một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường. Anh biết, mình đang cố gắng không ngừng nghỉ, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người anh yêu thương. Nhưng đôi khi, anh tự hỏi, mình đang cố gắng vì điều gì? Vì một tương lai vững chắc, một cuộc sống đủ đầy, hay chỉ là để chứng tỏ bản thân, để không phụ lòng kỳ vọng?

Anh đưa tay chạm vào màn hình điện thoại, hàng loạt tin nhắn công việc hiện lên. Email từ sếp, thông báo về cuộc họp khẩn, những yêu cầu chỉnh sửa từ khách hàng. Mọi thứ cứ dồn dập ập đến ngay từ đầu ngày, như một lời nhắc nhở phũ phàng về guồng quay không ngừng. Anh lặng lẽ lướt qua, không trả lời ngay, mà chỉ ghi nhớ trong đầu những việc cần làm. Sự cô đơn, đôi khi, không phải là không có ai bên cạnh, mà là có rất nhiều người nhưng không một ai thực sự hiểu được gánh nặng trong lòng anh. Anh muốn chia sẻ, muốn được lắng nghe, nhưng anh lại vụng về trong việc thể hiện cảm xúc. Những lời yêu thương, những gánh nặng nội tâm, anh đều chôn chặt trong lòng, tự mình gánh vác. Có lẽ, đó là cách anh được dạy dỗ, cách một người đàn ông trưởng thành phải đối mặt với cuộc sống. Nhưng anh đâu biết, sự im lặng ấy đôi khi lại là bức tường ngăn cách vô hình, khiến anh ngày càng lạc lõng giữa chính cuộc đời mình.

Anh đứng dậy, đi đến tủ quần áo. Một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, cà vạt màu trầm. Trang phục công sở tối giản, thể hiện sự nghiêm túc và thực dụng. Anh không có nhiều thời gian cho việc lựa chọn trang phục, cũng không quá chú trọng đến vẻ bề ngoài. Với anh, sự gọn gàng, chuyên nghiệp là đủ. Trước khi ra khỏi nhà, anh dừng lại trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Đôi mắt sâu, vẻ mặt mệt mỏi, nhưng vẫn có một sự kiên định ẩn sâu bên trong. Một nụ cười nhếch mép nhẹ, như tự trấn an bản thân, hoặc như một lời hứa hẹn với chính mình về những điều chưa đạt được. Anh tắt đèn, khóa cửa, bỏ lại sau lưng căn hộ ấm cúng, một khoảng lặng bình yên hiếm hoi mà anh thầm khao khát.

***

Bước ra khỏi chung cư, Khánh ngay lập tức bị cuốn vào dòng chảy hối hả của thành phố. Quận 1, nơi anh thường xuyên phải lui tới cho công việc, luôn mang một vẻ náo nhiệt, ồn ào đến nghẹt thở. Nắng buổi sáng đã bắt đầu gay gắt, rải vàng trên những con đường ngập tràn khói bụi và tiếng còi xe inh ỏi. Tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng nhạc xập xình từ các cửa hàng ven đường, mùi khói xe hòa lẫn mùi thức ăn đường phố và cả những làn hương nước hoa lướt qua. Tất cả tạo nên một bản hòa tấu hỗn độn, đầy năng lượng mà đôi khi khiến Khánh cảm thấy ngộp thở. Anh đứng nép vào một góc vỉa hè, rút điện thoại gọi một chiếc taxi.

Chiếc taxi màu xanh quen thuộc dừng lại. Anh Phương, người tài xế quen mặt với Khánh, hạ kính cười hiền. Gương mặt phúc hậu, nụ cười thường trực trên môi, Anh Phương luôn mang lại một cảm giác thân thiện, dễ chịu. Anh Phương thường mặc áo sơ mi, giản dị nhưng tươm tất.

“Chào cháu Khánh, lại đi làm sớm thế à?” Anh Phương hỏi, giọng pha chút chất giọng miền Tây thân tình.

Khánh gật đầu, kéo cánh cửa xe, ngồi vào ghế sau. “Vâng, dạo này nhiều việc quá chú ạ.”

“Ừ, công việc của kiến trúc sư mà, đâu phải ai cũng làm được. Cháu giỏi giang thật,” Anh Phương vừa nói vừa khởi động xe, nhẹ nhàng hòa vào dòng xe cộ đông đúc. “Nhìn cháu cứ thấy lo lắng, mệt mỏi hoài. Mệt mỏi quá thì cứ ngủ một giấc thôi cháu. Đời người có được mấy lần mà cứ lo nghĩ mãi.”

Lời khuyên của Anh Phương, giản dị và chân thành, như chạm vào một góc khuất trong lòng Khánh. Ngủ một giấc? Anh đã bao lâu rồi không có một giấc ngủ thật sự sâu, không mộng mị, không lo toan? Anh chỉ mỉm cười nhẹ, không đáp lại. Anh Phương có lẽ không hiểu, giấc ngủ đôi khi là một thứ xa xỉ, đặc biệt là khi tâm trí anh luôn bị bủa vây bởi hàng tá suy nghĩ.

Ngồi trong xe, Khánh lướt điện thoại đọc tin tức, nhưng ánh mắt anh lại vô thức dõi ra ngoài cửa sổ, quan sát dòng người hối hả. Từng khuôn mặt lướ qua, mỗi người một câu chuyện, một cuộc đời riêng. Những cô cậu học sinh áo trắng, những người công nhân đang vội vã đến chỗ làm, những bà nội trợ với giỏ đồ lỉnh kỉnh. Ai cũng mang một vẻ bận rộn, vội vã, như đang chạy theo một thứ gì đó vô hình. Anh cảm thấy mình cũng là một phần của dòng chảy ấy, một hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc đô thị rộng lớn.

Chiếc xe di chuyển chậm chạp qua một góc phố quen thuộc, nơi có một quán cà phê nhỏ mang tên "Hồi Ức". Quán được trang trí theo phong cách hoài cổ, với những ô cửa kính lớn, luôn tấp nập khách ra vào. Anh thoáng thấy Anh Tuấn, chủ quán, đang bận rộn pha chế cà phê bên trong. Anh Tuấn với bộ râu quai nón đặc trưng, đeo tạp dề gọn gàng, thỉnh thoảng lại nở nụ cười thân thiện với khách hàng. Khánh chưa bao giờ ghé vào quán này, nhưng anh vẫn nhớ mặt Anh Tuấn, một người đàn ông dường như luôn tràn đầy năng lượng và sự tỉ mỉ trong từng cử chỉ. Sự bận rộn của Anh Tuấn, dù là bận rộn với đam mê, vẫn khiến Khánh cảm thấy một chút ghen tị.

Xa hơn một chút, gần một góc chợ nhỏ ven đường, Anh lại thoáng thấy Cô Ba. Cô Ba, với mái tóc búi cao gọn gàng, mặc chiếc áo bà ba giản dị, đang ngồi cạnh gánh rau xanh mướt của mình. Bên cạnh Cô Ba là một quầy xôi vỉa hè, khói bốc nghi ngút, mùi xôi thơm lừng lan tỏa. Cô Ba đang cẩn thận sắp xếp từng bó rau, từng cọng hành, gương mặt thật thà, chất phác. Hình ảnh ấy, mộc mạc và bình dị, như một nốt trầm giữa bản nhạc xô bồ của thành phố. Khánh chợt nghĩ, cuộc sống của cô Ba chắc hẳn rất khác với anh, không áp lực deadline, không gánh nặng tài chính đè nặng. Nhưng liệu có thực sự bình yên hơn? Anh không biết. Anh chỉ cảm thấy một nỗi niềm man mác khó gọi tên. Có lẽ là sự khao khát một cuộc sống đơn giản hơn, một chút bình yên mà anh đã đánh mất từ lâu.

Chiếc taxi rẽ vào một con đường lớn, những hình ảnh về quán "Hồi Ức" và gánh rau của Cô Ba dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép. Tiếng còi xe lại vang lên dồn dập, kéo Khánh trở về với thực tại. Anh lại tiếp tục lướt điện thoại, cố gắng tập trung vào những con số và bản thiết kế. Lời khuyên của Anh Phương vẫn văng vẳng bên tai, "Mệt mỏi quá thì cứ ngủ một giấc thôi cháu." Nhưng liệu anh có thể ngủ yên khi gánh nặng cuộc sống vẫn đang chờ đợi anh ở phía trước? Anh không thể, ít nhất là lúc này.

***

Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' tọa lạc tại một tòa nhà kính hiện đại bậc nhất Quận 1. Không gian mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố. Bên trong, văn phòng được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật đương đại và những chậu cây xanh tươi mát, tạo cảm giác năng động và tràn đầy cảm hứng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo vang, tiếng thảo luận nhóm râm ran, tiếng máy pha cà phê xì xèo và cả tiếng nhạc nền nhẹ nhàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự chuyên nghiệp và sáng tạo. Mùi cà phê thơm nồng, mùi giấy in mới, mùi nước hoa thoang thoảng của đồng nghiệp và cả mùi vật liệu mới từ những mô hình kiến trúc nhỏ, tất cả tạo nên một bầu không khí đặc trưng của DreamWeaver.

Khánh bước vào, cảm nhận ngay luồng khí lạnh từ điều hòa phả vào mặt, xua tan đi cái nóng bức của đường phố Sài Gòn. Anh đi thẳng về chỗ ngồi của mình, một góc làm việc gọn gàng với màn hình máy tính lớn và chồng bản vẽ cao ngất. Anh cắm tai nghe, bật một bản nhạc không lời, và ngay lập tức vùi đầu vào công việc. Anh phác thảo những đường nét kiến trúc phức tạp trên màn hình, từng chi tiết đều được anh xử lý một cách tỉ mỉ, chính xác. Đôi mắt anh tập trung cao độ, dường như đã quên hết mọi thứ xung quanh. Thời gian trôi qua, anh như hòa mình vào thế giới của những con số, những hình khối và không gian.

Giữa buổi sáng, Tùng, một đồng nghi��p trẻ tuổi, năng động, thường mặc áo polo với gương mặt đầy nhiệt huyết, tiến lại gần bàn Khánh.

“Anh Khánh, cái này làm sao ạ?” Tùng chỉ vào một chi tiết trên bản vẽ của mình, vẻ mặt hơi thắc mắc.

Khánh gỡ tai nghe, nhìn vào màn hình của Tùng. Anh giải thích ngắn gọn, súc tích, chỉ thẳng vào vấn đề. Anh không dùng nhiều lời hoa mỹ, mà tập trung vào những hướng dẫn cụ thể, rõ ràng. “Chỗ này em cần điều chỉnh lại tỉ lệ một chút. Nếu không, phần chịu lực sẽ không đảm bảo.”

Tùng gật gù, ghi chép lại. “Vâng, em hiểu rồi ạ. Cảm ơn anh.”

Sau đó, Khánh tiếp tục công việc của mình. Anh tham gia một cuộc họp ngắn với đội ngũ dự án, nơi mọi người thảo luận về tiến độ và những vấn đề phát sinh. Anh phát biểu ít, nhưng mỗi lời anh nói ra đều mang tính quyết định, được cân nhắc kỹ lưỡng. Anh không thích những cuộc tranh cãi dài dòng, mà chỉ muốn tìm ra giải pháp hiệu quả nhất. Áp lực công việc hiển hiện rõ trên khuôn mặt anh. Những vết nhăn nhẹ nơi khóe mắt, đôi khi anh cau mày khi đọc một email từ cấp trên về yêu cầu thay đổi thiết kế đột ngột.

“Mọi người nhớ nộp báo cáo đúng giờ nhé!” Giọng nói của Chị Hương vang lên từ phía bàn làm việc của chị. Chị Hương là một đồng nghiệp lớn tuổi hơn Khánh, luôn thanh lịch với mái tóc búi cao và cặp kính tri thức. Chị nổi tiếng với sự tỉ mỉ, chuyên nghiệp và luôn nhắc nhở mọi người về deadline. “Dự án này rất quan trọng, chúng ta không được phép sai sót.”

Khánh gật đầu một cách vô thức. Anh biết điều đó hơn ai hết. Anh là người chịu trách nhiệm chính cho nhiều hạng mục quan trọng của dự án. Gánh nặng ấy khiến anh luôn phải cố gắng không ngừng nghỉ, quên đi cả thời gian và sức lực của bản thân. Anh mở hộp cơm trưa mà mẹ đã chuẩn bị sẵn, ăn vội vàng ngay tại bàn làm việc, mắt vẫn không rời khỏi màn hình. Anh gần như không trò chuyện với ai trong giờ nghỉ trưa, mà chỉ chìm đắm vào thế giới riêng của mình.

Trong tâm trí anh, những con số, những đường nét kiến trúc cứ xoay vần. Anh cố gắng tưởng tượng ra công trình khi nó hoàn thành, vẻ đẹp của nó, sự vững chãi của nó. Anh yêu cái cảm giác được kiến tạo, được tạo ra những giá trị bền vững. Nhưng mặt trái của nó là sự mệt mỏi thể chất và tinh thần không ngừng. Anh cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy không lối thoát, một guồng quay không ngừng nghỉ mà anh phải cố gắng bám trụ. Có lúc, anh khao khát một khoảng lặng, một khoảnh khắc được thả lỏng hoàn toàn, không nghĩ ngợi gì cả. Nhưng điều đó dường như quá xa xỉ. Anh biết, áp lực này sẽ còn kéo dài, và nó sẽ tiếp tục bào mòn anh, từng chút một. Anh thở dài, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời đang dần len lỏi vào từng thớ thịt, từng tế bào.

***

Khi đèn đường bắt đầu thắp sáng, báo hiệu một buổi tối nữa lại về, Khánh rời văn phòng với đôi chân nặng trĩu. Cả ngày vùi mình trong những bản vẽ và con số đã vắt kiệt sức lực của anh. Anh không muốn về nhà ngay, cũng không muốn ăn một bữa cơm nguội lạnh một mình. Thay vào đó, anh quyết định ghé vào một quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc ở khu Phan Xích Long. Nơi đó luôn ồn ào, náo nhiệt, nhưng lại mang đến một cảm giác bình dân, thân thuộc, giúp anh tạm quên đi những áp lực công việc.

Quán ăn vặt nằm nép mình bên vỉa hè, với những chiếc bàn ghế nhựa đơn giản được xếp gọn gàng. Bếp nấu đặt ngay ngoài trời, khói bốc nghi ngút, mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp cả một góc phố. Tiếng xào nấu lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả của khách hàng, tiếng xe cộ qua lại, tất cả tạo nên một không khí sôi động, vui vẻ. Mùi bánh tráng trộn nồng nàn, mùi ốc luộc thơm lừng, mùi bún đậu mắm tôm đặc trưng, quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Khánh chọn một chiếc bàn nhỏ ở góc quán, tránh xa sự ồn ào nhất. Anh ngồi xuống, cảm nhận hơi nóng bức từ mặt đường phả lên, nhưng lại không khó chịu. Có lẽ vì anh đã quá quen với cái nóng ẩm của Sài Gòn, hoặc vì cái không khí náo nhiệt xung quanh đã khiến anh phân tâm khỏi sự mệt mỏi của chính mình. Anh nhìn quanh, những cặp đôi đang cười nói vui vẻ, những nhóm bạn đang tụ tập ăn uống, những gia đình nhỏ đang quây quần bên nhau. Ai cũng có vẻ hạnh phúc, thoải mái. Anh tự thấy mình lạc lõng giữa những tiếng cười ấy, một mình, lặng lẽ. Nỗi cô đơn nhẹ nhàng len lỏi vào lòng anh, không quá đau đáu, nhưng đủ để khiến anh cảm thấy trống trải.

Một cô bé nhân viên phục vụ, với mái tóc cột cao gọn gàng và bộ đồng phục quán ăn, tiến đến bàn anh. Cô bé có vẻ hơi nhút nhát, lễ phép.

“Anh chị dùng gì ạ?” Em Lan Anh hỏi, giọng nhỏ nhẹ.

Khánh nhìn lên, mỉm cười nhạt. “Anh một phần bún đậu mắm tôm, và một ly trà tắc nhé.”

“Vâng, anh đợi em một chút ạ.” Em Lan Anh ghi chép cẩn thận rồi nhanh chóng quay đi.

Trong lúc chờ đợi, Khánh lại vô thức quan sát những người xung quanh. Anh thấy một cặp đôi trẻ đang đút cho nhau ăn, ánh mắt họ tràn đầy tình yêu. Một nhóm bạn đang hào hứng kể chuyện cho nhau nghe, tiếng cười giòn tan. Anh bỗng nhớ đến những bữa ăn vội vã một mình trong văn phòng, những tối về nhà chỉ có tiếng ti vi làm bầu bạn. Cuộc sống của anh, dường như chỉ xoay quanh công việc và những gánh nặng vô hình. Anh chưa bao giờ có thời gian để tận hưởng những khoảnh khắc nhỏ bé như thế này, những bữa ăn bình dị bên người thân yêu.

Một lát sau, Anh Hào, đầu bếp kiêm chủ quán, với gương mặt lấm lem bột mì và chiếc tạp dề quen thuộc, đích thân mang món bún đậu ra cho Khánh. Anh Hào là một người đàn ông vui tính, có niềm đam mê lớn với ẩm thực đường phố.

“Ồ, Khánh đó hả! Hôm nay ghé quán sớm thế?” Anh Hào đặt đĩa bún đậu thơm lừng xuống bàn, nở một nụ cười rạng rỡ. “Trông cháu có vẻ mệt mỏi quá. Lại thức khuya làm việc chứ gì?”

Khánh khẽ gật đầu. “Vâng, dạo này dự án căng quá anh ạ.”

Anh Hào vỗ nhẹ vai Khánh. “Cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé. Nhớ hồi xưa cháu còn hay rủ bạn gái đến đây ăn, cười nói rộn ràng cả một góc quán. Giờ thấy cháu cứ lủi thủi một mình, anh cũng thấy lạ.” Anh Hào nhìn Khánh, ánh mắt thoáng chút cảm thông. “Mà món bún đậu này, vẫn là món tủ của hai đứa đây!” Anh Hào nói, rồi quay đi để tiếp tục công việc của mình, để lại Khánh với những suy nghĩ miên man.

“Món tủ của hai đứa đây!” Câu nói của Anh Hào như một làn gió lạnh lướt qua tâm trí Khánh. "Hai đứa." Một hình ảnh mơ hồ về một cô gái tóc dài, nụ cười rạng rỡ, ngồi đối diện anh, hào hứng gắp từng miếng đậu phụ chiên giòn. Cô ấy cũng thích bún đậu mắm tôm như anh. Cô ấy là ai? Anh không thể nhớ rõ khuôn mặt, nhưng cảm giác về một sự ấm áp, một niềm vui đã từng hiện hữu, lại rõ ràng đến lạ. Anh mỉm cười nhạt, rồi cúi xuống ăn phần bún đậu của mình. Vị mắm tôm đậm đà, vị bún tươi mát, vị đậu phụ giòn tan. Mọi thứ vẫn ngon như ngày nào, nhưng có gì đó đã khác. Bữa ăn hôm nay, dường như thiếu đi một thứ gia vị quan trọng nhất: sự sẻ chia. Anh cố gắng thưởng thức từng miếng, từng chút một, nhưng nỗi cô đơn vẫn quẩn quanh, không ngừng nhắc nhở anh về những gì anh đang thiếu.

***

Dòng người trên phố đã bắt đầu thưa thớt dần khi màn đêm buông xuống hẳn. Không khí cũng trở nên dịu mát hơn, mang theo chút hơi ẩm của đêm Sài Gòn. Khánh bước đi trên vỉa hè, đôi chân vẫn nặng trĩu nhưng tâm trí đã phần nào nhẹ nhõm hơn sau bữa ăn. Anh đi ngang qua một cửa tiệm nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra, thu hút ánh nhìn của anh. Đó là tiệm hoa 'Mộc Lan', một cái tên giản dị nhưng ẩn chứa vẻ đẹp thanh tao.

Tiệm hoa nhỏ xinh xắn với mặt tiền kính được trang trí bằng vô số loài hoa tươi và cây cảnh. Bảng hiệu viết tay nghệ thuật, những chậu hoa treo lủng lẳng trước cửa, tất cả tạo nên một không gian lãng mạn và dịu dàng. Tiếng nước tưới hoa rì rào, tiếng lá xào xạc trong gió nhẹ, tiếng chuông gió leng keng và mùi hoa tươi nồng nàn quyện vào nhau, xoa dịu mọi giác quan. Mùi hoa hồng ngọt ngào, mùi ly thanh khiết, mùi cẩm tú cầu dịu nhẹ, hòa cùng mùi đất ẩm, tạo nên một bản hòa hương mê hoặc.

Khánh bước vào, cảm nhận ngay sự tươi mới và thanh bình của không gian. Anh không thường xuyên mua hoa, nhưng đôi khi, anh lại bị cuốn hút bởi vẻ đẹp và sự yên tĩnh của tiệm Mộc Lan. Anh thích cái cảm giác được hít thở bầu không khí trong lành, ngắm nhìn những bông hoa rực rỡ sắc màu, như một cách để tìm lại chút bình yên cho tâm hồn khô cằn của mình.

Chị Mai Anh, chủ tiệm hoa, ngẩng đầu lên từ bó hoa cẩm tú cầu đang bó dở. Chị là một người phụ nữ dịu dàng, luôn tươi cười, với đôi tay khéo léo đã tạo nên bao bó hoa đẹp. Chị nhận ra Khánh, nở nụ cười ấm áp.

“Chào Khánh, đã lâu rồi mới thấy em ghé tiệm,” Chị Mai Anh nói, giọng dịu dàng. “Hôm nay em muốn mua hoa gì đặc biệt không? Hay chỉ là ghé vào ngắm hoa cho thư thái?”

Khánh mỉm cười nhẹ. “Em chỉ muốn mua một bó hoa nhỏ để trang trí bàn làm việc thôi chị ạ. Hoặc có thể tặng khách hàng.” Anh lướt mắt qua những kệ hoa, chọn một bó hoa baby trắng tinh khôi, nhỏ nhắn và thanh nhã.

Chị Mai Anh khéo léo gói bó hoa lại cho anh. Vừa làm, chị vừa thủ thỉ, như đang nói chuyện với chính những bông hoa của mình, nhưng lại đủ lớn để Khánh có thể nghe thấy. “Hoa baby này đẹp thật đó em. Nhỏ bé vậy thôi nhưng lại có ý nghĩa lớn lắm. Tình yêu cũng vậy, đôi khi không cần những điều quá lớn lao, xa hoa. Tình yêu đẹp nhất là khi được vun đắp từ những điều nhỏ bé, từ sự quan tâm, thấu hiểu mỗi ngày.”

Khánh nghe những lời của Chị Mai Anh, ánh mắt anh thoáng chút mơ hồ. Anh không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu. Những điều nhỏ bé? Sự quan tâm, thấu hiểu mỗi ngày? Anh tự hỏi, đã bao lâu rồi anh không còn để ý đến những điều nhỏ bé ấy? Cuộc sống bộn bề, áp lực công việc, gánh nặng tài chính, tất cả đã chiếm trọn tâm trí anh, khiến anh dần lãng quên đi những giá trị giản dị nhưng vô cùng quan trọng trong tình yêu. Anh cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi tiếc nuối khó tả dâng lên trong lòng. Anh biết, mình đang bỏ lỡ điều gì đó, một thứ gì đó vô cùng quý giá, nhưng anh lại không biết phải làm sao để nắm giữ nó.

Chị Mai Anh đưa bó hoa cho anh, nụ cười vẫn hiền hòa. Khánh trả tiền, rồi bước ra khỏi tiệm hoa, mang theo mùi hương dịu nhẹ và những lời nói đầy suy tư của Chị Mai Anh. Con đường về căn hộ của anh vẫn còn xa, nhưng anh không cảm thấy vội vã. Anh bước đi chậm rãi, nhìn ngắm ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Tiếng còi xe đã trở nên thưa thớt hơn, nhường chỗ cho những âm thanh tĩnh lặng của đêm.

Anh trở về căn hộ của mình, sự yên tĩnh bao trùm căn phòng. Đặt bó hoa baby lên bàn làm việc, anh ngồi xuống ghế, nhìn ngắm những bông hoa trắng muốt. Anh cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm, và cả sự lạnh lẽo trong chính tâm hồn mình. Một ngày dài đã kết thúc, nhưng những suy nghĩ, những lo toan vẫn còn quẩn quanh trong đầu anh. Anh mệt mỏi, mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần. Anh khao khát một sự bình yên, một sự kết nối sâu sắc hơn, một tình yêu được vun đắp từ những điều nhỏ bé. Nhưng liệu anh có tìm thấy nó, giữa bộn bề cuộc sống đô thị, giữa những gánh nặng không tên? Anh không biết. Anh chỉ biết, đêm nay, anh lại một mình, với những câu hỏi không lời đáp và một nỗi buồn man mác, u hoài.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free