Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 2: Nốt Lặng Giữa Phố Thị: Tâm Hồn Linh Tìm Về Hồi Ức
Đêm Sài Gòn vẫn còn ủ dột những mảng tối cuối cùng khi Linh thức giấc. Giống như một nghi thức không lời, cô vươn tay tắt chiếc đèn ngủ nhỏ đặt trên tab đầu giường, để ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh len lỏi qua tấm rèm mỏng, vẽ những vệt vàng nhạt lên bức tường đối diện. Căn hộ của Linh không lớn, chỉ vỏn vẹn một phòng khách liền bếp và một phòng ngủ, nhưng mọi góc nhỏ đều được chăm chút tỉ mỉ, toát lên vẻ ấm cúng và tinh tế. Một chiếc ghế sofa vải bố màu kem đặt cạnh cửa sổ lớn, những chậu cây xanh nhỏ nhắn xếp ngay ngắn trên kệ gỗ, và một kệ sách cao chạm trần chứa đầy những cuốn tiểu thuyết cũ kỹ, những tập thơ ố vàng, cùng những cuốn album ảnh gia đình. Mùi hương dịu nhẹ của tinh dầu hoa nhài thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi giấy cũ từ những trang sách, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố bên ngoài.
Linh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Cô đi thẳng vào bếp, động tác pha cà phê đã trở thành một phần quen thuộc của mỗi buổi sáng. Tiếng nước chảy róc rách vào phin, mùi cà phê rang xay đậm đà bắt đầu lan tỏa, đánh thức từng giác quan. Trong khi chờ cà phê nhỏ giọt, Linh bước ra ban công nhỏ. Những chậu hoa mười giờ đủ màu sắc đang hé nở đón nắng, vài cây xương rồng nhỏ bé kiên cường vươn mình, và một giàn cây xanh buông rủ tạo thành một tấm màn che tự nhiên. Từ đây, Linh có thể nhìn thấy một phần của thành phố đang dần tỉnh giấc. Tiếng còi xe bắt đầu réo rắt từ xa, tiếng người bán hàng rong lảnh lót vọng lại từ dưới phố, và tiếng xây dựng ồn ào từ một công trình đang dang dở. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của sự sống đô thị, nhưng trong tai Linh, nó lại vang vọng một cảm giác lạc lõng đến lạ. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió sớm mang theo chút hơi ẩm của sương đêm và mùi khói bụi đặc trưng của Sài Gòn.
Ly cà phê ấm nóng trên tay, Linh ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc. Cô mở một cuốn sách cũ, lật đến trang còn dang dở. Đó là một tuyển tập thơ của một nhà thơ người Pháp mà cô yêu thích, những vần thơ tình buồn man mác, ca ngợi vẻ đẹp của nỗi cô đơn và sự tìm kiếm ý nghĩa. Linh đưa ly cà phê lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng nhẹ nhàng tan ra nơi đầu lưỡi. Cô đọc lướt qua những dòng chữ, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ ưu tư. Linh luôn cảm thấy mình như một nốt trầm giữa bản nhạc cuộc sống xô bồ này. Cô yêu vẻ đẹp lãng mạn, chiều sâu của cảm xúc, và những điều nhỏ bé, tinh tế. Nhưng thành phố này, với nhịp sống hối hả, với những con người luôn vội vã chạy theo những mục tiêu vật chất, dường như đã làm lu mờ đi những giá trị ấy. Cô khao khát một sự đồng điệu, một tâm hồn có thể lắng nghe và thấu hiểu những nốt trầm trong lòng cô, chứ không phải chỉ là những âm thanh ồn ào, chói tai của cuộc sống thường nhật.
Linh tự hỏi, liệu có phải ai cũng cảm thấy như cô không? Hay chỉ mình cô là người quá nhạy cảm, quá mơ mộng để hòa nhập vào cái guồng quay nghiệt ngã này? Những câu hỏi không lời đáp cứ thế quẩn quanh trong tâm trí cô, tạo nên một nỗi buồn man mác, không tên. Cô gập cuốn sách lại, đặt nó lên bàn, rồi đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ. Ánh nắng đã lên cao hơn, nhuộm vàng cả một góc phòng. Linh đưa tay chạm nhẹ vào lá cây trên ban công, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của chúng. Cô tin rằng, đâu đó giữa dòng đời tấp nập này, vẫn còn có một điều gì đó đang chờ đợi cô, một sự kết nối sâu sắc hơn, một tình yêu không cần hoàn hảo, chỉ cần hiện diện. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được chọn, được ở bên cạnh thực sự. Nhưng điều đó, trong thời điểm hiện tại, dường như vẫn còn là một thứ xa vời, một khao khát mơ hồ, ẩn sâu trong trái tim cô gái nhạy cảm. Linh mỉm cười nhẹ, một nụ cười mang theo chút buồn man mác, rồi quay người chuẩn bị cho một ngày làm việc mới, một ngày mà cô biết, mình sẽ tiếp tục tìm kiếm nốt trầm ấy giữa bản giao hưởng ồn ào của Sài Gòn.
***
Văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' nằm ở tầng 15 của một tòa nhà kính hiện đại, vươn mình kiêu hãnh giữa trung tâm thành phố. Không gian làm việc mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên, với những bức tường kính lớn nhìn ra toàn cảnh đô thị. Bên trong, các khu vực làm việc được bố trí khoa học, trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật đương đại đầy cảm hứng và vô số cây xanh, mang lại cảm giác tươi mới và sáng tạo. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch xen lẫn tiếng điện thoại reo nhẹ, tiếng thảo luận nhóm râm ran từ phòng họp kính, và tiếng máy pha cà phê tự động kêu xè xè, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí năng động, chuyên nghiệp. Mùi cà phê, mùi giấy in, và mùi nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp lan tỏa, đôi khi xen lẫn mùi vật liệu mới từ các mẫu thiết kế đang được trưng bày.
Linh ngồi trước màn hình máy tính lớn, tập trung vào bản vẽ thiết kế nội thất cho một căn hộ cao cấp. Đôi tay cô thoăn thoắt di chuyển chuột, các đường nét kiến trúc dần hiện rõ trên màn hình. Cô là một kiến trúc sư trẻ tài năng, với óc sáng tạo và gu thẩm mỹ tinh tế. Những dự án cô phụ trách luôn nhận được lời khen ngợi từ khách hàng và đồng nghiệp. Tuy nhiên, đôi khi, giữa những con số phức tạp và các chi tiết kỹ thuật, tâm trí Linh lại lơ đãng. Cô ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ kính. Những tòa nhà chọc trời vươn lên giữa nền trời xanh thẳm, những đám mây trắng lững lờ trôi, và dòng xe cộ phía dưới nhộn nhịp như một dòng sông chảy không ngừng. Linh cảm thấy một sự tương phản rõ rệt giữa thế giới bên trong, nơi cô có thể tự do sáng tạo và đắm mình vào những đường nét thiết kế, và thế giới bên ngoài, nơi mọi thứ dường như đều được định nghĩa bởi sự hối hả và vật chất. Cô khẽ thở dài, rồi lại quay về với công việc, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ xa xăm.
"Chị Linh ơi, có chuyện này hay lắm!"
Tiếng nói trong trẻo, năng động của Hồng cắt ngang dòng suy nghĩ của Linh. Hồng là đồng nghiệp trẻ tuổi nhất phòng, với mái tóc ngắn cá tính và phong cách ăn mặc năng động, luôn tràn đầy năng lượng và những câu chuyện phiếm thú vị. Cô bé đặt một cốc cà phê sữa đá lên bàn Linh, rồi nhoài người tới, đôi mắt sáng rỡ.
Linh ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ. "Chuyện gì mà em hớn hở thế, Hồng?" Giọng cô dịu dàng, có ngữ điệu, khác hẳn với sự nhanh nhảu của cô bé.
Hồng không đợi Linh hỏi lần thứ hai, đã bắt đầu tuôn một tràng: "Anh sếp mới của phòng marketing đẹp trai ngời ngời luôn chị ạ! Mới vào thôi mà đã làm các chị em trong công ty xôn xao hết cả. Hôm qua em thấy ảnh đi ngang qua, dáng người cao ráo, vest chỉnh tề, nhìn đúng chuẩn tổng tài ngôn tình luôn! Mà chị biết không, anh ấy còn có vẻ lạnh lùng ít nói nữa chứ, càng khiến các chị em tò mò chết đi được." Hồng nói một hơi, khuôn mặt rạng rỡ, đầy vẻ phấn khích.
Linh lắng nghe câu chuyện của Hồng, đôi mắt cô vẫn giữ nguyên vẻ ưu tư quen thuộc, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhỏ. "Vậy sao? Chị không để ý lắm." Cô nói, giọng điệu vẫn đều đều, không mấy hứng thú. Linh không phải là người dễ bị cuốn hút bởi vẻ bề ngoài hay những câu chuyện phiếm nơi công sở. Cô thích sự sâu sắc, sự kết nối từ bên trong hơn là những hào nhoáng bên ngoài.
Hồng có vẻ hơi thất vọng vì phản ứng của Linh, nhưng vẫn không bỏ cuộc. "Chị Linh lúc nào cũng vậy, chỉ biết công việc thôi à. Đẹp trai thế mà chị cũng không để ý được! Mà thôi, em kể chị nghe chuyện này vui hơn nè..." Và Hồng tiếp tục câu chuyện của mình, về một buổi tiệc sinh nhật của đồng nghiệp, về những bộ phim mới ra rạp, về những món ăn ngon vừa được khám phá. Linh vẫn mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu nhẹ, nhưng tâm trí cô lại dần trôi về một nơi xa xăm nào đó. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, đứng giữa dòng chảy năng động của văn phòng, nhưng lại không thể hoàn toàn hòa mình vào đó. Áp lực công việc, dù không quá nặng nề đến mức làm cô mệt mỏi, nhưng đôi khi cũng khiến cô cảm thấy kiệt sức về mặt tinh thần, bởi nó không phải là thứ mà cô thực sự khao khát. Cô khao khát một điều gì đó khác, một điều gì đó sâu sắc hơn, lãng mạn hơn, một thứ có thể chạm đến những nốt trầm trong trái tim cô.
Hồng cuối cùng cũng rời đi, để Linh lại với những suy nghĩ miên man. Ánh nắng chiều bắt đầu ngả vàng, hắt lên những tòa nhà chọc trời, tạo nên một khung cảnh rực rỡ nhưng cũng đầy hoài niệm. Linh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, đôi mắt cô như đang tìm kiếm một hình bóng, một điều gì đó mà cô vẫn chưa thể định nghĩa rõ ràng. Cô biết, mình đang tìm kiếm một sự kết nối, một nốt nhạc đồng điệu, một câu chuyện có thể xoa dịu tâm hồn mình giữa bản giao hưởng ồn ào và gấp gáp của cuộc sống này.
***
Khi đồng hồ điểm sáu giờ tối, Linh gấp gáp thu dọn đồ đạc, tạm biệt những đồng nghiệp còn nán lại và bước ra khỏi văn phòng. Chiều tối Sài Gòn vẫn còn mang theo hơi nóng của một ngày dài, nhưng cũng đã bắt đầu dịu đi đôi chút, nhường chỗ cho những cơn gió nhẹ mang theo mùi ẩm của sông nước. Linh xuống sảnh chung cư, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa sổ. Vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã bắt gặp Cô Năm đang tưới những chậu hoa giấy rực rỡ trước cửa nhà mình. Cô Năm là hàng xóm tầng dưới của Linh, một người phụ nữ vui vẻ, thân thiện, với mái tóc uốn xoăn bồng bềnh và luôn thích mặc những bộ đồ màu sắc tươi sáng.
"Hôm nay đi làm về sớm thế con?" Cô Năm quay đầu lại, nở một nụ cười hiền hậu khi nhìn thấy Linh. "Nhìn con gái ốm yếu quá, phải ăn uống nhiều vào nha con."
Linh mỉm cười đáp lại. "Dạ con mới về ạ. Cô Năm cũng mới tưới hoa xong ạ?" Cô luôn cảm thấy ấm áp trước sự quan tâm chân thành của những người hàng xóm nơi đây, một điều hiếm hoi giữa lòng thành phố lớn.
"À ừ, cô tranh thủ tưới cho mấy đứa nó uống nước chút. Con có về nhà ngay không hay đi đâu đó?" Cô Năm hỏi, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.
"Dạ con có hẹn với bạn một chút cô ạ. Con chào cô nha." Linh khẽ cúi đầu, vẫy tay chào Cô Năm rồi bước nhanh ra khỏi chung cư, hòa vào dòng người tấp nập trên phố.
Linh hẹn Trâm, cô bạn thân từ thuở đại học, tại Trung tâm thương mại 'Grand Plaza', một trong những khu mua sắm sầm uất nhất Sài Gòn. Grand Plaza là một khối kiến trúc hiện đại, lấp lánh ánh đèn và bảng hiệu quảng cáo rực rỡ. Bên trong, không khí nhộn nhịp với tiếng nhạc nền sôi động, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã của dòng người qua lại. Mùi nư��c hoa tổng hợp, mùi thức ăn nhanh, và mùi vải vóc từ các cửa hàng thời trang quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự tiêu dùng và hiện đại. Trâm đã đứng chờ Linh ở khu vực sảnh chính, dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười. Mái tóc dài uốn nhẹ của Trâm bồng bềnh trên vai, và cô bạn mặc một chiếc váy hoa trẻ trung, nữ tính, đúng với phong cách đáng yêu của mình.
"Linh ơi, tớ đợi cậu mãi!" Trâm reo lên khi nhìn thấy Linh, vội vàng chạy đến ôm chầm lấy cô. Giọng nói của Trâm nhanh nhẹn, biểu cảm phong phú, khác hẳn sự trầm lắng của Linh. "Sao cậu lại đến muộn thế? Tớ đứng đây ngắm đồ muốn rụng rời cả chân rồi đây này."
Linh cười nhẹ, ôm lại Trâm. "Tớ xin lỗi, tại kẹt xe quá. Cậu có vẻ vui nhỉ?"
"Vui chứ! Hôm nay được gặp cậu là vui rồi," Trâm nói, rồi kéo tay Linh đi vào một cửa hàng quần áo. "Tớ mới thấy cái váy này xinh lắm nè, cậu thử xem có hợp không."
Trâm sôi nổi kể chuyện công việc, về những bộ phim Hàn Quốc mới nhất, về những món đồ ăn vặt đang "hot" trên mạng xã hội. Cô bạn không ngừng ríu rít, còn Linh thì lắng nghe, thỉnh thoảng mới đáp lại vài câu ngắn gọn. Giữa không khí nhộn nhịp của trung tâm thương mại, Linh cảm thấy mình lại càng trầm tư hơn. Cô ngắm nhìn những gương mặt xa lạ lướt qua, những nụ cười vội vã, những ánh mắt vô định. Cô cảm thấy một sự lạc lõng quen thuộc, một nỗi trống trải len lỏi trong lòng. Mọi thứ ở đây dường như đều quá nhanh, quá sáng chói, quá bề mặt, không có đủ khoảng lặng để cô có thể cảm nhận sâu sắc những giá trị mà cô tìm kiếm.
Sau một vòng dạo quanh, Trâm nhận ra sự im lặng bất thường của Linh. Cô nắm lấy tay Linh, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng hơn. "Linh ơi, cậu cứ mãi nghĩ ngợi những điều xa xôi làm gì. Cứ sống cho hiện tại đi chứ! Lúc nào cũng thấy cậu có vẻ buồn buồn ấy." Trâm nói, giọng điệu đầy vẻ quan tâm.
Linh nhìn Trâm, đôi mắt long lanh chứa đầy nỗi niềm. "Tớ chỉ cảm thấy... thiếu thiếu một điều gì đó, Trâm ạ. Giữa thành phố này, đôi khi tớ thấy mình như một nốt lạc lõng. Mọi người ai cũng có vẻ vội vàng, ai cũng có vẻ biết mình muốn gì, nhưng tớ thì cứ mãi đi tìm."
Trâm siết nhẹ tay Linh. "Cậu lại nghĩ nhiều rồi. Ai mà chẳng có lúc như vậy. Thôi, đừng buồn nữa. Hay mình đi ăn chè Cô Bảy đi, chè ở đó ngọt ngào sẽ giúp cậu vui lên đó!"
Linh gật đầu, nở một nụ cười yếu ớt. Quán chè của Cô Bảy là nơi thân thuộc của hai cô gái, một góc nhỏ ấm cúng nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào của Grand Plaza. Bước vào quán, mùi chè đậu xanh, chè khoai môn, và chè bưởi thơm lừng hòa quyện, tạo nên một không khí dễ chịu, gần gũi. Cô Bảy, người phụ nữ béo tròn, gương mặt phúc hậu và nụ cười luôn thường trực, đang tất bật phục vụ khách.
"Hai đứa con gái lại đi tâm sự à? Chè đậu xanh hôm nay ngon lắm đó!" Cô Bảy vừa nhìn thấy Linh và Trâm, đã cất giọng xởi lởi, vui vẻ.
Hai cô gái tìm một bàn nhỏ ở góc quán. Trâm vẫn nói chuyện ríu rít, nhưng Linh thì im lặng hơn, đôi mắt lướt qua những bức ảnh cũ treo trên tường, những nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con trên bàn, tất cả đều gợi lên một cảm giác hoài niệm, bình yên. Linh khẽ lật chiếc ví da của mình, định lấy tiền để trả, và ánh mắt cô vô tình dừng lại ở một góc nhỏ. Một bức ảnh cũ mờ đã ngả màu thời gian nằm gọn gàng trong ngăn trong cùng. Đó là 'Bức ảnh chụp chung dưới mưa'. Trong ảnh, Linh và một chàng trai khác đang đứng dưới một cây dù, cả hai đều ướt sũng nhưng nụ cười lại rạng rỡ, vô tư lự, đầy hạnh phúc. Mưa bụi phủ trắng cả khung hình, tạo nên một vẻ lãng mạn, mơ hồ. Bức ảnh đã cũ lắm rồi, nhưng vẫn giữ nguyên vẹn cảm xúc của một thời tuổi trẻ hồn nhiên, một tình yêu không vướng bận.
Trâm ngồi đối diện, ánh mắt tình cờ chạm vào bức ảnh trong tay Linh. Nụ cười trên môi cô bạn hơi tắt đi, một sự thấu hiểu dâng lên trong đôi mắt. Trâm biết bức ảnh đó có ý nghĩa thế nào với Linh, biết nó gợi nhớ về một mối tình cũ, một khao khát về sự lãng mạn, vô tư lự mà Linh vẫn luôn tìm kiếm. Cô hiểu, Linh không chỉ tìm kiếm một tình yêu đơn thuần, mà còn là một tâm hồn đồng điệu, một người có thể cùng cô sống trọn vẹn những khoảnh khắc giản dị nhất, như cái cách cô đã từng có.
Linh khẽ thở dài, rồi cất bức ảnh trở lại ví. "Tớ chỉ ước mình có thể giữ mãi được những khoảnh khắc như vậy, Trâm ạ. Vô tư, không lo nghĩ." Giọng cô nhỏ dần, như thì thầm với chính mình.
Trâm nhẹ nhàng nắm lấy tay Linh, ánh mắt tràn đầy sự an ủi. "Sẽ có thôi, Linh à. Cậu xứng đáng được hạnh phúc."
Cô Bảy mang hai chén chè đậu xanh ra, mùi cốt dừa thơm lừng kích thích khứu giác. "Chè nóng hổi đây! Ăn đi cho ngọt giọng, ngọt lòng nha hai đứa." Cô Bảy cười hiền, rồi lại quay vào trong.
Linh nhìn chén chè nghi ngút khói, lòng cô vẫn còn nặng trĩu những suy tư. Sự lạc lõng và khao khát kết nối của cô là một dòng chảy âm ỉ, không ngừng nghỉ. Bức ảnh cũ, những lời nói của Trâm, và cả không khí ấm cúng của quán chè dường như càng làm rõ hơn những điều cô đang tìm kiếm. Cô không cần một tình yêu hoàn hảo hay xa hoa, chỉ cần một sự hiện diện chân thật, một tâm hồn có thể hiểu và trân trọng những điều nhỏ bé, những nốt trầm trong cuộc sống. Cô khẽ múc một thìa chè, vị ngọt ngào tan chảy nơi đầu lưỡi, nhưng không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi buồn man mác trong lòng cô. Cô tin rằng, đâu đó ngoài kia, giữa những con đường tấp nập của Sài Gòn, có lẽ sẽ có một người đàn ông, một nốt nhạc đồng điệu đang chờ đợi để cùng cô viết nên một bản tình ca mới, một bản tình ca không quá ồn ào, mà trầm lắng, sâu sắc và đầy ý nghĩa. Nhưng ai sẽ là người đó, và khi nào họ sẽ gặp nhau? Linh không biết. Cô chỉ biết, cô vẫn sẽ tiếp tục tìm kiếm.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.