Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 151: Khoảng Cách Trong Lời Nói

Cơn gió heo may đầu mùa lùa qua khung cửa sổ, khẽ lay động tấm rèm voan trắng mỏng, mang theo chút se lạnh của một buổi tối Sài Gòn đang dần chìm vào tĩnh lặng. Linh ngồi một mình trên chiếc sofa êm ái, ly cà phê đen trên bàn đã nguội lạnh tự bao giờ. Hương cà phê thoang thoảng giờ đây chỉ còn là một dư vị nhạt nhòa, không đủ sức xua đi cái cảm giác trống rỗng và khó chịu đang cuộn trào trong lòng cô. Màn đêm đã buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày, nhưng trong tâm trí Linh, những lời nói của Trâm chiều nay vẫn văng vẳng, rõ ràng như một hồi chuông cảnh tỉnh.

"Không phải hết yêu nên rời đi, nhưng yêu không còn là lý do đủ mạnh để giữ lấy một mối quan hệ đầy những khoảng trống và nỗi bất an."

Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại, gặm nhấm sự bình yên vốn đã mong manh trong cô. Linh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài, đôi mắt to tròn, long lanh của cô nhìn xa xăm vào khoảng không trước mặt. Cô không thể cứ mãi lẩn tránh, không thể cứ mãi tự lừa dối bản thân rằng mọi chuyện sẽ ổn. Nỗi ngờ vực, cái "vết nứt vô hình" mà Trâm đã nhắc đến, giờ đây không chỉ là một vết nứt, mà nó đang dần lan rộng, đe dọa nuốt chửng cả một tòa thành tình yêu mà cô và Khánh đã dày công xây đắp.

Cô nhớ lại buổi tối hôm trước, bữa ăn đơn giản mà cô đã chuẩn bị với biết bao hy vọng. Cô đã cố gắng tạo ra một không khí ấm cúng, một không gian riêng tư để hai người có thể chia sẻ, có thể cùng nhau vẽ nên những viễn cảnh tương lai. Nhưng Khánh đã đáp lại bằng sự im lặng, bằng những câu trả lời lảng tránh và cuối cùng là sự vội vã rời đi, bỏ lại cô với những câu hỏi không lời đáp. Nụ cười man mác buồn hiện trên khóe môi Linh. Anh ấy mệt mỏi, cô biết. Anh ấy áp lực, cô hiểu. Nhưng còn cô? Cô cũng mệt mỏi chứ, cũng áp lực chứ, khi phải tự mình gánh vác mọi mong chờ, mọi khao khát về một mối quan hệ trọn vẹn. Cô không cần anh hoàn hảo, em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây cùng em. Nhưng anh ấy có hiểu không? Hay anh ấy đã quên mất điều đó rồi?

Linh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, tay khẽ vén tấm rèm. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những hàng cây, tạo nên những bóng đổ dài, xiêu vẹo trên vỉa hè. Thành phố về đêm mang một vẻ đẹp u hoài, trầm mặc, giống như chính tâm trạng của cô lúc này. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết can đảm. Không thể cứ thế này mãi được. Cô cần một câu trả lời, một sự rõ ràng. Cô không muốn mình trở thành người níu kéo một sợi dây đã đứt, hay chạy theo một hình bóng đang dần tan biến.

Với một quyết tâm mới nhen nhóm, Linh quay trở lại chiếc bàn nhỏ. Bàn tay cô khẽ run khi cầm điện thoại lên. Cô mở ứng dụng nhắn tin, ngón tay lướt trên màn hình, từng chữ như được viết ra từ chính trái tim đang thổn thức của cô. Cô muốn giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, không trách móc, không oán than, chỉ là một lời mời chân thành cho một cuộc nói chuyện cần thiết.

"Anh có rảnh không? Tối nay ghé qua em chút nhé, em có chuyện muốn nói."

Tin nhắn được gửi đi, mang theo tất cả những nỗi niềm chất chứa bấy lâu. Linh đặt điện thoại xuống, cảm thấy lồng ngực mình căng tức. Cô bắt đầu đi đi lại lại trong phòng, hết sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ, rồi lại chỉnh sửa những bức ảnh nhỏ trên bàn. Những hành động vụn vặt đó, cô biết, chỉ là cách để cô cố gắng trấn tĩnh bản thân, cố gắng kìm nén sự lo lắng đang dâng lên như thủy triều. Cô tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại. Trong đầu cô, hàng trăm kịch bản đối thoại hiện ra, với đủ mọi kết cục. Cô sợ hãi câu trả lời, nhưng cô còn sợ hãi hơn nếu không bao giờ có được câu trả lời nào cả. Sợ hãi sự im lặng, sự lảng tránh. Sợ hãi cái cảm giác mình đang dần đánh mất anh, đánh mất tình yêu của hai người, mà không biết lý do tại sao, hoặc không thể làm gì để níu giữ. Tiếng chuông điện thoại reo lên bất chợt, cắt đứt dòng suy nghĩ của Linh. Cô giật mình, vội vàng bắt máy. Là Khánh. Giọng anh vẫn trầm ấm, nhưng có chút mệt mỏi. "Anh đang trên đường về. Có chuyện gì gấp à em?" Linh nghe thấy tiếng còi xe vọng lại từ đầu dây bên kia. Cô hít sâu một hơi. "Không gấp. Nhưng em muốn nói chuyện với anh một chút. Anh cứ về đi, rồi ghé qua em sau cũng được." Khánh đáp lại bằng một tiếng ừ khẽ, rồi cúp máy. Linh nhìn vào màn hình điện thoại đã tối đen. Cuộc nói chuyện định mệnh này, cuối cùng rồi cũng sẽ diễn ra.

***

Đêm đã về khuya, gió bắt đầu mạnh hơn, lùa qua khe cửa, tạo thành những tiếng rít khe khẽ. Linh đã chuẩn bị sẵn một ấm trà hoa cúc nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng đang bao trùm. Tiếng chuông cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ sức khiến trái tim Linh thót lại. Cô hít một hơi sâu, chỉnh lại trang phục, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể rồi ra mở cửa.

Khánh đứng đó, dáng người cao ráo, hơi gầy, vẫn mặc chiếc áo sơ mi công sở màu trầm và quần tây chỉnh tề. Khuôn mặt góc cạnh của anh lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài làm việc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự phòng thủ khó tả. Anh khẽ gật đầu chào cô, nụ cười nhếch mép thường thấy giờ đây cũng không xuất hiện, chỉ còn là một nét môi mỏng, căng thẳng.

"Anh vào đi." Linh khẽ nói, giọng cô cũng trầm hơn thường lệ.

Khánh bước vào, đặt chiếc cặp táp xuống góc phòng rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Linh, cách một chiếc bàn nhỏ. Anh không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn quanh căn phòng quen thuộc, nơi từng chứng kiến biết bao kỷ niệm ngọt ngào của hai người. Linh rót trà cho anh, hơi nước ấm bốc lên từ chiếc tách sứ trắng, lan tỏa hương thơm dìu dịu. Cô đẩy tách trà về phía anh.

"Anh uống đi cho ấm."

Khánh cầm lấy tách trà, hai bàn tay anh ôm lấy thành cốc, hơi ấm từ trà dường như cũng không đủ sức sưởi ấm sự lạnh lẽo đang hiện hữu giữa hai người. Anh khẽ nhấp một ngụm, rồi đặt tách xuống. Cả hai chìm vào một khoảng lặng nặng nề, chỉ có tiếng gió rít nhẹ bên ngoài và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường.

Cuối cùng, Linh cũng phá vỡ sự im lặng. Giọng cô mềm mại nhưng chất chứa đầy nỗi niềm. "Khánh, dạo này anh lạ lắm. Em cảm thấy mình không còn là ưu tiên của anh nữa." Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm một chút dấu vết của sự thấu hiểu, của tình yêu mà cô từng tin tưởng.

Khánh tránh ánh mắt cô, đôi mắt sâu thẳm của anh lảng đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang nuốt chửng mọi thứ. Anh vuốt nhẹ mái tóc, một cử chỉ quen thuộc mỗi khi anh cảm thấy căng thẳng hoặc bối rối. "Anh xin lỗi. Công việc dạo này căng quá. Anh thật sự rất mệt." Giọng anh trầm khàn, mang theo sự kiệt sức rõ ràng.

Linh thở dài, nỗi thất vọng như một gánh nặng đè lên lồng ngực cô. "Em biết anh bận, em biết anh mệt. Nhưng ngay cả những kế hoạch nhỏ, những cuộc nói chuyện về tương lai... anh cũng né tránh. Em không cần anh hoàn hảo, em chỉ cần anh ở đây, Khánh. Thực sự ở đây cùng em." Lời nói của cô như một lời thì thầm, nhưng lại chất chứa bao nhiêu nỗi đau.

Khánh cúi đầu, đôi vai anh trĩu nặng. Anh biết mình có lỗi. Anh biết mình đã không thể cho Linh những gì cô cần. Nhưng anh cũng không biết phải làm sao. Áp lực từ công việc, từ kỳ vọng của gia đình, từ gánh nặng tài chính cứ đè nặng lên anh như những tảng đá khổng lồ. Anh muốn xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, nhưng anh lại đang lạc lối trong chính con đường mình đã chọn.

"Anh cũng không muốn như vậy," Khánh nói, giọng anh gần như là một tiếng thì thầm. "Nhưng anh không còn nhiều năng lượng để nghĩ đến những chuyện khác. Mỗi ngày anh đều phải đối mặt với hàng tá vấn đề, những dự án chồng chất, những deadline cận kề. Anh về đến nhà chỉ muốn được nghỉ ngơi, được một mình. Anh xin lỗi nếu điều đó làm em cảm thấy bị bỏ rơi."

Linh cảm thấy tim mình thắt lại. Những lời anh nói không phải là một lời biện minh, mà là một sự thật đau lòng. Cô hiểu áp lực của anh, nhưng sự mệt mỏi của anh đang dần tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người. Cô nắm chặt bàn tay mình, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng nỗi hoang mang ngày càng lớn.

"Vậy anh có còn muốn có một tương lai với em không?" Linh hỏi, giọng cô run rẩy, câu hỏi như một nhát dao cứa vào sự tĩnh lặng. Đây là điều cô cần biết nhất, điều cô khao khát được xác nhận nhất.

Khánh im lặng, ánh mắt anh vẫn lảng tránh. Khoảng lặng kéo dài, dài đến mức Linh cảm thấy như thời gian đang ngừng lại, và mỗi giây trôi qua đều là một nhát cứa vào trái tim cô. Cô nhìn anh, nhìn vào vẻ mặt mệt mỏi, vào đôi mắt trốn tránh ấy, và một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi. Cuối cùng, anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như thể anh đang trút bỏ cả gánh nặng của thế giới này.

"Anh vẫn muốn," Khánh nói, giọng anh yếu ớt, nhưng đủ để Linh nghe thấy. "Nhưng em biết mà, mọi thứ cần thời gian. Anh cần ổn định hơn. Anh muốn cho em một cuộc sống tốt nhất, một tương lai vững chắc, không phải là một tương lai bấp bênh, đầy lo toan như bây giờ."

Những lời của Khánh không xoa dịu Linh, ngược lại, chúng khoét sâu thêm vết thương lòng cô. "Ổn định? Vững chắc? Vậy còn tình yêu của chúng ta thì sao, Khánh? Tình yêu không phải là thứ có thể chờ đợi cho đến khi anh 'ổn định' rồi mới vun đắp. Em không cần một cuộc sống xa hoa, em chỉ cần anh ở đây, cùng em đối mặt với mọi thứ. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây..." Linh cảm thấy nước mắt chực trào, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô không muốn khóc trước mặt anh, không muốn biến cuộc nói chuyện này thành một màn bi lụy.

Khánh nhìn cô, ánh mắt anh lần đầu tiên đối diện với cô trong cuộc nói chuyện này, nhưng đó không phải là ánh mắt của sự thấu hiểu hay yêu thương mãnh liệt, mà là ánh mắt của sự bất lực và mệt mỏi tột cùng. Anh biết Linh nói đúng. Anh biết mình đã không thể ở đây, thực sự ở đây cùng cô. Anh biết mình đã để cô một mình đối mặt với những nỗi bất an. Nhưng anh cũng không biết phải làm gì khác. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, như một lời nguyền, cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh, nhưng anh không đủ can đảm để nói ra.

"Anh xin lỗi," Khánh lặp lại, một lời xin lỗi vô vọng. "Anh sẽ cố gắng. Anh hứa."

Nhưng Linh biết, lời hứa đó, giống như bao lời hứa khác, giờ đây trở nên thật trống rỗng. Nó không còn mang lại cho cô sự an ủi, sự tin tưởng. Nó chỉ khiến cô thêm mệt mỏi. Cuộc nói chuyện, dù đã diễn ra, nhưng lại không mang lại bất cứ sự rõ ràng nào, chỉ làm tăng thêm khoảng cách giữa hai người. Linh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy cô, một sự lạnh lẽo không phải từ cơn gió đêm, mà từ chính tình yêu của họ đang dần nguội lạnh.

***

Khánh rời đi, cánh cửa căn hộ khép lại một cách nh�� nhàng, nhưng tiếng động ấy lại vang vọng trong lòng Linh như một hồi chuông báo động. Anh đi rồi, để lại cô một mình giữa căn hộ quen thuộc nhưng giờ đây bỗng trở nên rộng lớn và trống trải đến lạ lùng. Hương trà hoa cúc vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó chỉ làm tăng thêm cảm giác cô đơn đến tê tái.

Linh ngồi thụp xuống ghế sofa, ôm chặt chiếc gối tựa vào lòng. Hơi ấm từ chiếc gối cũng không đủ sức xua đi cái lạnh đang thấm vào tận xương tủy cô. Những câu trả lời của anh, những lời hứa hẹn chung chung, không những không xoa dịu được nỗi lo lắng mà còn khoét sâu thêm vết thương lòng cô. "Anh vẫn muốn. Nhưng em biết mà, mọi thứ cần thời gian. Anh cần ổn định hơn." Lời nói ấy cứ vang vọng trong đầu cô, nghe thật xa vời, thật vô vọng.

Cô nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi từng treo những bức ảnh chụp chung của hai người. Cô nhớ bức ảnh chụp dưới mưa, khi hai người còn đang chìm đắm trong những ngày đầu yêu nhau nồng nhiệt. Khi ấy, anh không cần ổn định, không cần thời gian, anh chỉ cần cô, và cô chỉ cần anh. Giờ đây, mọi thứ dường như đã thay đổi. Anh ấy không hiểu. Hay là anh ấy không muốn hiểu? Linh tự hỏi, một câu hỏi không lời đáp. Những lời Trâm nói lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết: "Một tình yêu mà một người cứ phải cố gắng, còn người kia thì cứ lảng tránh, nó sẽ bào mòn cảm xúc của cả hai." Cô đã cố gắng rất nhiều, đã cố gắng thấu hiểu, cố gắng chia sẻ. Nhưng anh thì sao? Anh đã làm gì ngoài những lời xin lỗi và những lời hứa hẹn mơ hồ?

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Linh, rồi lại một giọt nữa, cứ thế tuôn rơi. Cô không khóc nức nở, không gào thét. Chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ, chảy dài trên khuôn mặt trái xoan, thấm vào chiếc gối. Đó là những giọt nước mắt của sự thất vọng, của nỗi hoang mang, và của cả sự bất lực. Cô cảm thấy mình đang lạc lõng giữa chính mối quan hệ của mình, đang trôi tuột khỏi tầm tay anh, dù cô vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Tình yêu lúc này, không còn là bến đỗ bình yên, mà là một cơn sóng dữ đang đẩy cô ra xa bờ.

Linh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong tâm hồn. Cô tự nhủ, mình phải làm gì đây khi anh ấy chỉ toàn những câu trả lời trống rỗng? Phải chăng đã đến lúc cô phải tự tìm cho mình một lối thoát cảm xúc, một nơi nào đó để lấp đầy khoảng trống mà Khánh đang để lại? Cô nhớ lại những bức vẽ dang dở, những gam màu tươi sáng mà cô đã bỏ quên từ lâu. Có lẽ, đã đến lúc cô nên quay trở lại với đam mê nghệ thuật của mình, tìm lại chính mình trong những nét vẽ, những gam màu, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mà cô đã đánh mất trong những tháng ngày mải mê chạy theo một tình yêu đang dần xa cách.

Cùng lúc đó, Khánh lái xe trên những con đường đêm vắng lặng. Gió đêm lùa vào qua cửa kính xe, mang theo cái lạnh buốt thấu xương. Anh cảm thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Hình ảnh Linh ngồi trên ghế sofa, với đôi mắt long lanh đầy thất vọng, cứ ám ảnh anh. Anh biết mình đã làm cô tổn thương. Anh biết mình đã không thể cho cô câu trả lời mà cô muốn. Nhưng anh thực sự không biết phải làm gì. Áp lực công việc, áp lực gia đình, áp lực về tài chính cứ nghiền nát anh. Anh tự hỏi, liệu mình có phải là người khiến cô hạnh phúc không? Hay anh chỉ đang làm tổn thương cô thêm? Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," một lần nữa hiện lên trong tâm trí anh, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Có lẽ, anh đang dần trở thành gánh nặng của cô, thay vì là điểm tựa. Và có lẽ, đã đến lúc anh phải chấp nhận sự thật tàn nhẫn ấy, chấp nhận rằng tình yêu của họ đang dần chết đi trong sự im lặng và những lời nói dối vụng về của chính anh.

Trong màn đêm tĩnh mịch, cả Linh và Khánh đều chìm đắm trong những suy nghĩ riêng của mình, những suy nghĩ nặng trĩu về một mối quan hệ đang dần rạn nứt, về một tương lai mờ mịt. Khoảng cách giữa họ, không chỉ là không gian vật lý, mà còn là một vực sâu cảm xúc, ngày càng rộng lớn, ngày càng khó có thể hàn gắn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free