Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 150: Bóng Đêm Thầm Lặng, Nỗi Nghi Hoặc Nhen Nhóm

**CHƯƠNG 150: BÓNG ĐÊM THẦM LẶNG, NỖI NGHI HOẶC NHEN NHÓM**

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp xuyên qua tấm rèm cửa mỏng, Linh bừng tỉnh trong căn hộ quen thuộc của mình. Nhưng không khí ban mai trong lành, thường ngày vẫn mang đến cho cô một nguồn năng lượng dịu dàng, hôm nay lại chẳng thể xua đi được cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn từ đêm qua. Cái lạnh ấy không phải từ hơi sương còn đọng trên lá cây ngoài ban công, mà từ sâu thẳm trong tâm hồn cô, một sự trống rỗng, một nỗi thất vọng mênh mông như vừa trải qua một cơn bão lòng.

Cô chầm chậm vươn vai, tấm lưng trần khẽ cọ vào lớp ga trải giường lụa lạnh ngắt. Đôi mắt Linh mở to, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng muốt, nơi từng chứng kiến biết bao đêm cô trằn trọc suy tư, cũng là nơi in dấu những nụ cười, những giấc mơ chung với Khánh. Giờ đây, căn phòng vẫn vậy, từng vật dụng nhỏ bé đều gợi nhớ về những kỷ niệm ấm áp của hai người, chiếc ghế bành nơi Khánh thường ngồi đọc sách, kệ sách nhỏ chất đầy những cuốn tiểu thuyết anh tặng, hay cả chậu cây xương rồng nhỏ trên bậu cửa sổ mà hai người cùng chăm sóc. Thế nhưng, tất cả những kỷ vật ấy, bỗng chốc lại mang một vẻ trống rỗng lạ thường, như thể chúng đang chế giễu sự cô đơn của cô. Chúng hiện hữu đó, như một bằng chứng cho một tình yêu từng tồn tại, nhưng nay lại thiếu vắng đi cái hồn cốt, cái sức sống mà chính Khánh đã từng thổi vào.

Linh rời giường, kéo lê từng bước chân nặng trĩu vào bếp. Cô với lấy chiếc ấm đun nước, sự tĩnh lặng trong căn hộ càng khiến tiếng nước reo sôi trở nên rõ ràng và chói tai. Mùi cà phê rang xay mới pha thoang thoảng lan tỏa, một thói quen buổi sáng mà cô vẫn giữ, như một nỗ lực vô thức để xua đi những suy nghĩ tiêu cực, những bóng ma của đêm qua. Nhưng hình ảnh Khánh lảng tránh, ánh mắt đầy sự bất lực và lời nói đầy vẻ mệt mỏi của anh vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. Cô đưa tách cà phê nóng hổi lên môi, vị đắng của cà phê hòa quyện với vị chát của nỗi buồn, lan tỏa trong khoang miệng.

Cô tự hỏi, liệu có phải mình đã quá vô lý khi đòi hỏi một câu trả lời rõ ràng về tương lai? Hay chính sự im lặng, sự lảng tránh của Khánh mới là điều bất thường? Tình yêu là sự sẻ chia, là cùng nhau vun đắp một tương lai, chứ đâu phải là những lời nói dối vụng về, những cái cớ bận rộn để trốn tránh.

"Anh ấy bận... anh ấy mệt mỏi...", Linh thì thầm, giọng nói khẽ khàng đến nỗi ngay cả chính cô cũng khó nghe rõ. Cô cố gắng biện minh cho Khánh, cố gắng tìm kiếm một lý do chính đáng cho hành động của anh. "Công việc của anh ấy áp lực thật... anh ấy phải lo cho gia đình... cho tương lai của chúng ta..." Nhưng rồi, một giọng nói khác, nhỏ bé hơn, nhưng sắc lạnh hơn, vang lên trong tâm trí cô, "Nhưng liệu có phải chỉ là thế? Liệu có phải đó chỉ là cái cớ để anh ấy không phải đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình, hay tệ hơn, là không phải đối mặt với sự thật rằng anh ấy không còn yêu mình đủ nhiều để muốn một tương lai rõ ràng?"

Nỗi nghi ngờ ấy, như một hạt mầm độc hại, bắt đầu nảy nở trong lòng cô, gặm nhấm sự bình yên vốn có. Linh bước ra ban công, hít thở một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sáng. Nắng dịu dàng vuốt ve làn da cô, mang theo chút hơi ấm xua tan cái lạnh lẽo bên trong. Từ trên cao, cô có thể nhìn thấy những con đường bắt đầu tấp nập, những dòng người hối hả chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn vội vã và không ngừng trôi, chỉ có trái tim cô là đang chững lại, mắc kẹt trong mớ bòng bong của những câu hỏi không lời đáp.

Cô lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên hiện thị những tin nhắn chưa đọc, những cuộc gọi nhỡ. Nhưng ánh mắt cô chỉ dừng lại ở tên Khánh. Ngón tay cô lướt trên màn hình, đắn đo mãi rồi gõ một tin nhắn ngắn gọn, đơn thuần chỉ là một lời hỏi thăm công việc, một câu hẹn gặp vu vơ, như thể để thăm dò, để thử xem anh có còn quan tâm đến cô không. "Anh có vẻ bận lắm nhỉ? Dạo này công việc có ổn không? Tối nay mình gặp nhau một lát được không?" Cô nhấn gửi, rồi đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình, chờ đợi. Mỗi giây trôi qua đều dài như một thế kỷ. Cô cảm thấy sự hồi hộp dâng lên trong lồng ngực, một cảm giác vừa khao khát được anh trả lời, lại vừa sợ hãi cái cách anh sẽ trả lời.

Một lúc lâu sau, điện thoại rung lên. Linh giật mình, vội vàng cầm lên. Tin nhắn của Khánh hiện ra, khô khan và ngắn gọn đến mức khiến trái tim cô se lại. "Anh bận chút, tối nói chuyện." Chỉ vỏn vẹn vài chữ, không một lời hỏi lại cô, không một biểu cảm, không một dấu chấm than hay icon để thể hiện chút cảm xúc nào. Giống như một cái máy đang trả lời tự động, lạnh lùng và vô cảm. Nó không chứa đựng chút ấm áp, chút quan tâm nào mà cô khao khát.

Cái cảm giác bị đẩy ra xa, bị bỏ rơi, lại một lần nữa dâng lên. Linh nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, ngón tay cô siết chặt chiếc điện thoại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. "Anh bận chút, tối nói chuyện." Câu nói ấy, không khác gì lời từ chối thẳng thừng, một bức tường vô hình khác được dựng lên. Linh biết, Khánh vẫn yêu cô, nhưng có lẽ, như chính anh đã tự nhủ, anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và cô, cô không biết mình còn đủ sức để chờ đợi một tình yêu mơ hồ, một mối quan hệ mà cô phải luôn là người chủ động níu giữ, hay không. Nước mắt không rơi, nhưng trong lòng cô là một đại dương cuộn sóng, dữ dội và đầy bất an. Cô cảm thấy mình như đang đứng ở bờ vực của một vực thẳm cảm xúc, phía trước là một tương lai mịt mờ, phía sau là những vết nứt ngày càng sâu rộng.

***

Buổi trưa, Linh quyết định tìm đến Trâm, người bạn thân nhất của cô, người luôn lắng nghe và đưa ra những lời khuyên chân thành. Quán Cà Phê 'Hồi Ức' là điểm hẹn quen thuộc của hai cô gái, một nơi chốn bình yên giữa lòng thành phố ồn ào. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ được sắp xếp một cách ngẫu hứng nhưng tinh tế. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, cùng với vô số sách và vật trang trí cổ điển, tạo nên một không khí hoài niệm, lãng mạn, rất thích hợp cho những buổi tâm sự hoặc đơn giản là để tìm một góc tĩnh lặng suy tư. Tiếng nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau khẽ khàng, tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bản giao hưởng êm ái cho tâm hồn. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoảng cả mùi trà hoa, bao bọc lấy Linh trong một hơi ấm dễ chịu.

Trâm đã ngồi đợi sẵn ở một góc nhỏ cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn xuống con hẻm yên tĩnh. Vừa thấy Linh bước vào, khuôn mặt bầu bĩnh của Trâm với đôi mắt biết cười liền giãn ra, cô vẫy tay chào. "Linh, bên này!" Giọng Trâm trong trẻo và nhanh nhẹn, mang theo một năng lượng tích cực mà Linh đang rất cần.

Linh bước tới, nụ cười trên môi cô nhạt nhòa, không thể che giấu được vẻ ưu tư đang giăng mắc trong ánh mắt. Trâm nhận ra ngay sự khác lạ ấy. "Cậu sao thế? Trông cậu cứ như người mất hồn ấy." Trâm kéo ghế cho Linh, đôi mắt cô bạn đầy vẻ lo lắng. Linh ngồi xuống, cảm nhận hơi lạnh từ lòng bàn chân mình lan tỏa lên, dù bên trong quán cà phê ấm áp.

"Tớ không sao," Linh khẽ nói, nhưng giọng nói trầm xuống, mang theo một nỗi buồn man mác. Cô gọi một ly trà hoa cúc, thứ đồ uống nhẹ nhàng mà cô thường chọn khi tâm trạng không tốt. Trâm đẩy đĩa bánh ngọt về phía Linh. "Ăn chút gì đi, cậu gầy đi trông thấy rồi đấy."

Sau vài câu chuyện phiếm về công việc, về những bộ phim mới ra, Trâm không thể che giấu được sự sốt ruột. "Thôi được rồi, đừng giả vờ nữa. Kể tớ nghe đi, có chuyện gì với Khánh phải không?" Trâm nắm lấy tay Linh, cái nắm tay ấm áp và đầy quan tâm ấy khiến khóe mắt Linh cay xè. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu chia sẻ những nỗi lòng của mình, không trực tiếp nói về hôn nhân hay cam kết, mà về sự xa cách, sự thiếu kết nối và cảm giác Khánh đang lảng tránh những điều quan trọng giữa họ.

"Tớ cảm thấy dạo này Khánh cứ như người xa lạ ấy, Trâm ạ," Linh bắt đầu, giọng cô thì thầm, như sợ làm vỡ tan bầu không khí yên tĩnh của quán cà phê. Cô khuấy nhẹ ly trà hoa cúc, nhìn những cánh hoa khô quay tròn trong làn nước ấm. Ánh mắt cô nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm một câu trả lời trong hư vô. "Cứ mỗi lần tớ nhắc đến chuyện gì xa hơn một chút là anh ấy lại lảng đi, hoặc im lặng. Tối qua... tớ đã hỏi thẳng anh ấy về tương lai của chúng ta, về việc chúng ta sẽ đi đến đâu... và anh ấy chỉ bảo anh ấy mệt, cần về chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp sớm. Anh ấy bỏ đi, không một cái ôm, không một lời an ủi."

Trâm lắng nghe, nét mặt cô bạn dần trở nên nghiêm trọng. Cô không ngắt lời Linh, chỉ khẽ gật đầu, đồng cảm. "Anh ấy đã làm thế à?" Trâm hỏi, giọng cô cũng trầm hơn thường lệ. "Cậu có nghĩ là anh ấy có chuyện gì không nói với cậu không? Hay là... anh ấy chưa sẵn sàng cho những điều cậu muốn?" Trâm nắm chặt tay Linh hơn một chút, truyền đi sự sẻ chia.

Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. "Tớ không biết nữa, Trâm. Tớ đã cố gắng rất nhiều để hiểu anh ấy, để chia sẻ gánh nặng với anh ấy. Tớ biết anh ấy áp lực, tớ biết anh ấy mệt mỏi. Nhưng tớ cũng cần được anh ấy thấu hiểu, cần được anh ấy ở đây, thực sự ở đây cùng tớ. Tớ không cần anh hoàn hảo, em chỉ cần anh ở đây... Tớ bắt đầu thấy khó chịu, và... tớ không biết liệu anh ấy có còn thực sự muốn một tương lai với tớ không." Nỗi bất an hiện rõ trong từng lời cô nói.

Linh kể về sự im lặng của Khánh, về buổi tối hôm trước, và những lời hứa hẹn ngày càng xa vời. Cô kể về cái cách anh tránh né ánh mắt cô, cái cách anh vội vã rời đi, và cả cái tin nhắn khô khan buổi sáng nay. "Tớ cảm thấy như có một bức tường vô hình đang được dựng lên giữa chúng tớ. Tớ càng cố gắng tiến lại gần, anh ấy lại càng lùi xa. Tớ không muốn níu kéo một người không còn muốn đi cùng mình, nhưng tớ cũng không biết phải làm sao để buông tay khi tớ vẫn còn yêu anh ấy nhiều như vậy."

Trâm im lặng một lúc, đôi mắt cô bạn nhìn sâu vào Linh, như muốn đọc được từng ngóc ngách trong tâm hồn cô. "Linh à, tớ hiểu cảm giác của cậu. Một tình yêu mà một người cứ phải cố gắng, còn người kia thì cứ lảng tránh, nó sẽ bào mòn cảm xúc của cả hai. Cậu không phải đòi hỏi quá nhiều đâu. Một mối quan hệ cần sự rõ ràng, cần sự cam kết từ cả hai phía. Nếu anh ấy cứ mãi như vậy, cậu sẽ là người chịu tổn thương nhiều nhất."

Trâm dừng lại, rồi nói tiếp, giọng cô đầy nghiêm túc. "Cậu đã cho anh ấy đủ không gian, đủ thời gian rồi. Nhưng nếu anh ấy vẫn không thể mở lòng, không thể chia sẻ, không thể cho cậu một câu trả lời, thì có lẽ đã đến lúc cậu phải tự hỏi mình, liệu cậu có thể tiếp tục với một tình yêu mà cậu luôn phải ngờ vực, luôn phải đặt câu hỏi về sự hiện diện của chính mình trong đó hay không. Không phải hết yêu nên rời đi, nhưng yêu không còn là lý do đủ mạnh để giữ lấy một mối quan hệ đầy những khoảng trống và nỗi bất an."

Những lời của Trâm như một lời cảnh tỉnh, một gáo nước lạnh tạt vào những ảo tưởng còn sót lại trong Linh. Cô biết Trâm nói đúng. Nỗi nghi ngờ ấy, như một sợi tơ mỏng manh, giờ đây đang dần trở thành một sợi dây thừng chắc chắn, trói chặt trái tim cô. Linh cảm thấy mình cần một lối thoát cảm xúc cho riêng mình, một nơi nào đó để lấp đầy khoảng trống mà Khánh đang để lại. Có lẽ, đã đến lúc cô nên quay trở lại với đam mê nghệ thuật đã bỏ bê từ lâu, tìm lại chính mình trong những nét vẽ, những gam màu, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mà cô đã đánh mất trong những tháng ngày mải mê chạy theo một tình yêu đang dần xa cách. Bởi vì, nếu Khánh không thể là người khiến cô hạnh phúc, thì cô phải tự tìm hạnh phúc cho chính mình.

Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng vẫn dịu dàng chiếu rọi xuống con phố. Trong một khoảnh khắc, cô hình dung ra Khánh, với vẻ mặt mệt mỏi và ánh mắt sâu thẳm. Cô tự hỏi, liệu anh có nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt cô không? Liệu anh có tự hỏi, rằng mình có phải là người khiến cô hạnh phúc, hay anh chỉ đang làm tổn thương cô thêm? Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," dường như không chỉ là suy nghĩ của riêng anh, mà còn là một dự cảm đau lòng mà Linh đang dần cảm nhận được. Và nó khiến cô, trong sâu thẳm, bắt đầu nghĩ đến việc tự tạo ra khoảng cách để tự bảo vệ mình, trước khi vết nứt vô hình này biến thành một vực sâu không thể hàn gắn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free