Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 149: Lời Hỏi Lửng, Nỗi Lòng Buông Lơi
Ánh sáng yếu ớt từ những tòa nhà cao tầng vẫn còn hắt vào qua khung cửa sổ căn hộ của Linh, nhưng sự lờ mờ đó chẳng thể xua đi cái bóng đêm nặng nề đang bao trùm lấy tâm hồn cô. Dư âm của đêm hôm trước, của cái khoảnh khắc Khánh buông tay cô ra trong im lặng, vẫn còn vương vấn, lạnh buốt như không khí cuối thu. Cô đã cuộn tròn trên ghế sofa, cố gắng tìm kiếm hơi ấm, nhưng chỉ tìm thấy sự trống rỗng và những câu hỏi không lời đáp. Giờ đây, khi thành phố đã thức giấc và nhịp sống hối hả lại bắt đầu, Linh nhận ra mình không thể tiếp tục chìm đắm trong sự tuyệt vọng đó. Cô quyết định, hôm nay, cô sẽ lại cố gắng. Lại một lần nữa.
***
Tối muộn, ánh đèn vàng dịu hắt ra từ căn hộ của Linh, ấm áp một cách giả tạo trong không gian tĩnh mịch của khu chung cư. Linh tỉ mỉ sắp xếp bàn ăn, từng chiếc đĩa, từng chiếc đũa được đặt vào đúng vị trí, ngay ngắn và chu toàn. Cô thắp một ngọn nến nhỏ ở giữa bàn, ánh lửa leo lét nhảy múa, đổ bóng hình thon dài lên bức tường trắng. Mùi hương tinh dầu hoa nhài thoang thoảng, hòa quyện với mùi thức ăn mới nấu, tạo nên một bầu không khí có vẻ thanh bình, tựa như đang cố gắng xoa dịu đi nỗi bất an ẩn sâu trong lòng cô. Linh nhìn ngọn nến, ánh mắt xa xăm. Cô hy vọng, bằng cách nào đó, ngọn lửa nhỏ nhoi này có thể thắp lên một chút hơi ấm, một chút kết nối giữa cô và Khánh, dù chỉ là trong một bữa ăn.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, phá vỡ sự yên ắng. Khánh bước vào, dáng người cao ráo nhưng có vẻ hơi gầy gò, như thể gánh nặng công việc đã bào mòn đi từng chút sức lực của anh. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn lên vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ. Bộ đồ công sở lịch sự nhưng đơn điệu, màu xám trầm, càng làm anh trông nhợt nhạt và nặng nề hơn. Anh nhìn thấy Linh đang đứng bên bàn ăn, thấy ánh nến lung linh và bữa cơm đang chờ. Một nụ cười nhạt nhòa, gần như là một cái nhếch mép nhẹ, cố gắng nở trên môi anh như một phản xạ có điều kiện.
"Anh về rồi à?" Linh khẽ nói, giọng cô dịu dàng, cố gắng che giấu đi sự lo lắng đang cuộn trào bên trong. Cô tiến lại gần, đặt tay lên cánh tay anh, cảm nhận sự chai sạn dưới lớp áo sơ mi. "Anh mệt lắm không? Ngồi xuống ăn đi, em nấu món anh thích đấy."
Khánh gật đầu, nụ cười nhạt vẫn còn vương trên môi. "Ừm. Anh mệt chút. Công việc dạo này hơi nhiều." Giọng anh trầm khàn, mang theo chút nặng nề. Anh để cặp tài liệu xuống một góc, rồi ngồi vào bàn ăn. Linh ngồi đối diện anh, chăm chú nhìn anh gắp thức ăn. Cô nhận ra anh ăn chậm, gần như không có khẩu vị, chỉ gắp vài đũa cho có lệ. Ánh mắt anh thường lảng đi nơi khác, tránh đối mặt với cô, như thể có điều gì đó không tiện nói ra.
Căn phòng chìm vào một sự im lặng gần như ngột ngạt, chỉ có tiếng dao dĩa chạm vào bát đĩa khe khẽ. Linh cố gắng phá vỡ sự im lặng đó.
"Anh làm việc vất vả rồi," Linh lại lên tiếng, giọng cô nhẹ nhàng, ẩn chứa một mong muốn sâu sắc hơn là chỉ sự hỏi han thông thường. "Ăn xong mình nói chuyện một chút nhé?"
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm nhẹ vào cô rồi lại vội vã lảng đi, nhìn vào ngọn nến đang cháy bập bùng. Anh gật đầu một cách mơ hồ, như thể chỉ muốn tránh né một cuộc đối thoại sắp tới. "Ừm..." Anh chỉ nói được một tiếng, rồi lại cúi xuống, tiếp tục bữa ăn dở dang. Linh cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình bắt đầu lan tỏa. Cô nhìn ánh nến, thấy nó lung linh rồi lụi tàn một cách chậm rãi, như hy vọng trong lòng cô.
Cô đưa tay mình ra, đặt nhẹ lên bàn tay anh đang cầm đũa, một hành động thăm dò, một nỗ lực tìm kiếm sự kết nối. Bàn tay cô ấm áp, mềm mại, nhưng Khánh khẽ rụt lại một chút, gần như không cố ý, như một phản xạ tự nhiên của một người đang mệt mỏi và thu mình vào vỏ ốc của riêng mình. Anh không nhìn cô, không nói gì, chỉ tiếp tục gắp thức ăn. Cử chỉ nhỏ bé đó, dù không cố tình, vẫn như một nhát dao khứa vào trái tim Linh. Cô cảm thấy một sự cô đơn quen thuộc lại trỗi dậy, một bức tường vô hình lại được dựng lên giữa họ. Cô thở dài trong lòng, thu tay về, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Cô biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài và đầy thử thách.
Mùi hoa nhài, mùi nến thơm, mùi thức ăn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian có vẻ ấm cúng nhưng lại ẩn chứa một sự ngột ngạt khó tả. Linh nhìn khuôn mặt mệt mỏi của Khánh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn đang nhấp nháy, vô tình và xa lạ. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt cô, hay anh đã quá chìm đắm trong thế giới của riêng mình, trong những gánh nặng không tên? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một điệp khúc buồn không dứt.
***
Sau khi bữa ăn kết thúc, trong sự im lặng gần như tuyệt đối, Linh và Khánh cùng nhau dọn dẹp bát đĩa. Những tiếng va chạm khe khẽ của ly tách trong bồn rửa chén nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Linh cố tình kéo dài công việc, hy vọng Khánh sẽ chủ động mở lời, nhưng anh vẫn trầm mặc, chỉ làm những gì cần làm rồi lại lặng lẽ ngồi xuống ghế sofa.
Linh dọn dẹp xong xuôi, pha hai tách trà nóng, đặt lên bàn nhỏ trước mặt Khánh. Cô ngồi xuống đối diện anh, trên chiếc ghế sofa êm ái mà họ từng cùng nhau chọn lựa. Ánh nến đã tàn, chỉ còn lại ánh đèn vàng yếu ớt từ đèn ngủ hắt vào, khiến căn phòng có vẻ u hoài hơn. Một bản nhạc không lời, du dương và man mác buồn, đang phát nhỏ dần trong không gian, như một khúc dạo đầu cho những cảm xúc hỗn độn sắp bùng nổ.
Linh nhìn Khánh, cố gắng đọc những suy nghĩ ẩn sâu trong đôi mắt mệt mỏi của anh. Cô thấy dáng người anh hơi khom xuống, vai anh rũ xuống, như thể đang gánh vác một thứ gì đó vô hình nhưng nặng trĩu. Trái tim cô lại mềm đi một chút, nhưng nỗi thất vọng và sự ngờ vực cũng lớn dần. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu khơi gợi câu chuyện, nhẹ nhàng như đang chạm vào một vết thương cũ.
"Anh còn nhớ mình từng hứa đi Đà Lạt vào mùa đông này không?" Giọng Linh dịu dàng, như đang lật giở những trang ký ức đẹp đẽ. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn, những giấc mơ họ từng vẽ ra. "Cái đợt mình đi xem triển lãm ảnh, anh bảo muốn được cùng em ngắm hoa dã quỳ nở rộ trên đèo Mimosa ấy..." Cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt mong chờ.
Khánh nhấp một ngụm trà, hơi nóng từ tách trà làm mặt anh ấm lên đôi chút, nhưng ánh mắt anh vẫn xa xăm. Anh tránh ánh mắt cô, nhìn vào khoảng không trước mặt, hoặc vào chiếc điện thoại trên bàn, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa nào đó để bám víu. "À... anh nhớ chứ," anh nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc. "Nhưng mà, dạo này công việc ở công ty đang vào giai đoạn quan trọng quá, Linh à. Nhiều dự án mới, áp lực doanh số cuối năm..." Anh dừng lại, thở dài. "Chắc là... khó đi được em ạ."
Linh cảm thấy một nhát dao nữa khứa vào tim mình. "Khó đi được em ạ." Một câu nói đơn giản, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự xa cách, bao nhiêu sự từ chối. Cô không bỏ cuộc. "Vậy còn chuyện mình từng nói về việc tìm hiểu mấy căn hộ ở quận 2 thì sao anh?" Cô kiên nhẫn hỏi lại, giọng nói vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dậy sóng. "Em thấy có mấy dự án đẹp lắm, vị trí cũng tốt. Mình có thể đến xem thử cuối tuần này không?" Cô biết, việc mua nhà là một bước ngoặt lớn, một dấu hiệu của sự cam kết, của một tương lai chung. Đó là điều cô khao khát, là điều cô cần được xác nhận.
Khánh đặt tách trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng chói tai trong không gian tĩnh lặng. Anh đưa tay lên xoa thái dương, vẻ mặt càng lúc càng mệt mỏi. "Linh à..." Anh bắt đầu, rồi lại im lặng, như thể đang cân nhắc từng lời nói. "Anh biết em muốn ổn định, muốn có một mái nhà riêng. Nhưng em cũng biết đấy, giá nhà đất bây giờ... với lại, anh đang muốn tập trung vào sự nghiệp, cố gắng thăng tiến để có thể lo cho em một cuộc sống tốt hơn. Bây giờ mà ôm thêm một khoản vay lớn nữa thì..." Anh thở dài, rồi lại lảng tránh ánh mắt cô. "Anh thấy chưa phải lúc thích hợp đâu em."
Chưa phải lúc thích hợp. Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Linh. Cô nhìn thẳng vào mắt Khánh, cố gắng đọc suy nghĩ anh, nhưng chỉ thấy một sự trống rỗng, một sự mệt mỏi đến cùng cực. Anh không hề đưa ra một lời hứa hẹn, một thời gian biểu cụ thể. Anh chỉ đơn thuần là né tránh, là đẩy lùi. Cô cảm thấy một sự khó chịu dần dâng lên, hòa lẫn với nỗi ngờ vực. Phải chăng, anh đang cố tình trì hoãn? Hay là, anh thực sự không còn muốn những điều đó nữa?
"Vậy là... những điều mình từng mơ ước, anh đều gác lại hết sao?" Linh hỏi, giọng cô khẽ run lên, mang theo chút trách móc mà cô không muốn. "Ngay cả việc mua một bộ sofa mới cho căn hộ của em, cái bộ mà anh bảo ngồi thoải mái ấy, mình cũng không còn nhắc đến nữa..." Cô cảm thấy như đang nói chuyện với một người xa lạ, một người đã từng là của cô, nhưng giờ đây lại trở nên xa vời vợi. Cô đã từng khao khát được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, cùng cô vun đắp những điều nhỏ bé nhất. Nhưng giờ đây, ngay cả những điều nhỏ bé ấy cũng trở nên xa xỉ.
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lóe lên một tia bối rối, pha lẫn chút khó chịu. "Linh, em biết anh đang cố gắng vì điều gì mà," anh nói, giọng anh có chút gắt gỏng, nhưng nhanh chóng chìm xuống. "Anh không phải không muốn những điều đó. Chỉ là... anh có những ưu tiên khác vào lúc này. Anh muốn mọi thứ thật vững chắc trước khi mình nghĩ đến những chuyện lớn hơn." Anh không nói "chuyện lớn hơn" là gì, nhưng Linh hiểu. Đó là một gia đình, một đám cưới, một tương lai mà cô hằng mơ ước. Nhưng lời nói của anh, thay vì trấn an, lại chỉ khiến cô cảm thấy bị đẩy ra xa hơn. Anh đang tạo ra một khoảng cách, một bức tường, và cô không biết phải làm sao để vượt qua nó. Cô cảm thấy mình lạc lõng trong chính mối quan hệ này, một mình chiến đấu với nỗi cô đơn, một mình đối diện với sự lạnh nhạt đang dần bào mòn tình yêu của họ.
***
Đêm khuya, căn hộ của Linh dần chìm vào sự yên tĩnh và lạnh lẽo. Bản nhạc không lời đã tắt từ lúc nào, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ, và tiếng thở dài nặng nề của Linh. Cô vẫn ngồi trên ghế sofa, đối diện Khánh, nhưng khoảng cách giữa họ dường như đã kéo dài ra vô tận. Ánh sáng vàng yếu ớt từ đèn ngủ càng làm nổi bật vẻ ưu tư trên gương mặt Linh và sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt Khánh.
Linh cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. Sự kiên nhẫn của cô đang dần cạn kiệt, bị thay thế bởi nỗi thất vọng và một cảm giác ngờ vực đáng sợ. Cô đã cố gắng hết sức để hiểu, để chia sẻ, để ở bên anh. Nhưng đáp lại chỉ là sự né tránh, sự im lặng và những lời biện minh cho sự trì hoãn. Cô không thể chấp nh���n mãi một tình yêu không có tương lai rõ ràng, một mối quan hệ mà cô luôn phải là người chủ động níu giữ.
"Vậy... còn chuyện của chúng ta thì sao, Khánh?" Linh quyết định hỏi thẳng, dồn hết can đảm vào câu hỏi này. Giọng cô khẽ run lên, nhưng ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào anh, tìm kiếm một câu trả lời, một sự khẳng định, một tia hy vọng. "Anh có nghĩ đến việc... chúng ta sẽ đi đến đâu không? Em không cần anh phải hoàn hảo, em chỉ cần anh ở đây, cùng em đối diện với mọi thứ. Em cần biết... chúng ta đang đi về đâu."
Câu hỏi của Linh như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng mạnh mẽ trong lòng Khánh. Anh im lặng một lúc lâu, sự im lặng đó nặng nề và khó chịu hơn bất kỳ lời nói nào. Linh cảm nhận được sự bối rối, sự bất lực trong ánh mắt anh. Anh đưa tay lên xoa gáy, một thói quen khi anh căng thẳng. Anh thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi và đầy áp lực, như thể gánh nặng của cả thế giới đang đè nặng lên vai anh.
"Anh mệt rồi, Linh," Khánh nói, giọng anh trầm xuống, khàn khàn và đầy sự né tránh. Anh không nhìn cô. "Mai anh có cuộc họp sớm. Anh cần phải về chuẩn bị tài liệu. Để hôm khác mình nói chuyện nhé." Anh đứng dậy, vội vã. Linh biết đó chỉ là cái cớ. Cuộc họp sớm, tài liệu, tất cả chỉ là những từ ngữ được dùng để che đậy sự thật, để anh không phải đối mặt với cô, không phải đối mặt với chính những nỗi sợ hãi và áp lực của bản thân.
Linh cúi mặt xuống, tay cô nắm chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Một cảm giác lạnh lẽo dâng lên, không phải từ không khí se lạnh của đêm khuya, mà từ chính sự xa cách mà Khánh đang tạo ra. Cô không níu kéo. Cô không nói thêm một lời nào. Cô chỉ lặng lẽ nhìn anh vội vã thu dọn đồ đạc cá nhân, chiếc laptop, chiếc điện thoại, ví tiền. Anh không chạm vào cô, không một cái ôm, không một lời an ủi, như thể tránh né mọi tiếp xúc vật lý và cảm xúc. Anh như một con thuyền đang cố gắng thoát khỏi một cơn bão, và cô, cô đang đứng một mình trên bến bờ, nhìn anh dần khuất xa.
"Anh về nhé." Khánh nói, gần như là thì thầm, rồi nhanh chóng bước ra khỏi cửa. Tiếng cửa khép lại khẽ khàng, nhưng lại vang dội trong tâm trí Linh như một tiếng nứt vỡ lớn. Cô vẫn ngồi đó, bất động, cảm nhận sự trống rỗng mênh mông bao trùm lấy mình. Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình, cao lớn và kiên cố, đang được dựng lên giữa họ, ngăn cách cô với người đàn ông mà cô yêu.
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào khoảng trống nơi Khánh vừa ngồi. Một nỗi cô đơn khủng khiếp ập đến, bóp nghẹt trái tim cô. Cô bắt đầu nghi ngờ. Nghi ngờ tình yêu của anh. Nghi ngờ giá trị của bản thân mình trong mối quan hệ này. Cô đã cố gắng đến thế, đã dành trọn vẹn tình yêu và sự thấu hiểu, nhưng dường như tất cả đều trở nên vô nghĩa. Cô tự hỏi, liệu cô có đang đòi hỏi quá nhiều hay Khánh đã thực sự thay đổi? Hay là, như chính anh đã nói, anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, và cô, cô không còn đủ sức để chờ đợi một tình yêu không hiện diện?
Giữa đêm khuya thanh vắng, khi thành phố chìm vào giấc ngủ, Linh ngồi một mình trong căn hộ, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô cảm thấy mình như đang lạc giữa một sa mạc rộng lớn, khao khát một giọt nước, một chút hơi ấm, nhưng chỉ có gió lạnh và cát bụi. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn, những giấc mơ chung, và giờ đây, chúng chỉ còn là những mảnh vỡ tan tành trong tâm trí cô. Cô biết, đã đến lúc cô phải tìm kiếm một lối thoát cảm xúc cho riêng mình, một nơi nào đó để lấp đầy khoảng trống mà Khánh đang để lại. Có lẽ, cô sẽ quay trở lại với đam mê nghệ thuật đã bỏ bê từ lâu, tìm lại chính mình trong những nét vẽ, những gam màu. Khánh, có lẽ đã nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt Linh, nhưng anh không thể nói ra, không thể làm gì để xoa dịu. Anh chỉ có thể tự hỏi, liệu mình có phải là người khiến cô hạnh phúc, hay anh chỉ đang làm tổn thương cô thêm? Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," bắt đầu hình thành một cách rõ ràng hơn trong suy nghĩ của anh, như một lời biện minh cho sự bất lực của chính mình.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.