Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 148: Bàn Tay Nắm Lấy, Khoảng Cách Tăng Dần

Đêm đã về khuya, và Sài Gòn vẫn không ngừng thở. Tiếng còi xe từ xa vọng lại như một lời nhắc nhở mơ hồ về sự hối hả không ngừng của thành phố, nhưng tại căn hộ nhỏ của Khánh, mọi thứ lại chìm trong một sự tĩnh lặng nặng nề, gần như vô vọng. Mùi cà phê nguội, thứ mùi đã ám ảnh anh suốt nhiều ngày qua, vẫn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi giấy tờ cũ và sự mệt mỏi đã ăn sâu vào từng ngóc ngách của căn phòng. Ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn bàn chỉ đủ chiếu sáng một góc làm việc, nơi Khánh đang cắm cúi trước màn hình máy tính, khuôn mặt góc cạnh của anh in hằn vẻ kiệt sức.

Tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn, khô khan, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Khánh ngồi đó, dáng người cao ráo, hơi gầy của anh càng thêm xiêu vẹo dưới sức nặng của công việc và những suy nghĩ không tên. Anh đã không thay đồ kể từ khi về nhà, vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu xám tro, cổ áo hơi nhàu. Đôi mắt sâu của anh trũng xuống, quầng thâm hiện rõ, mỗi cái chớp mắt dường như cũng cần một sự cố gắng. Anh thở dài khe khẽ, một tiếng thở dài mang theo tất cả sự bất lực và mệt mỏi của một ngày dài, của những gánh nặng chồng chất.

Linh đứng lặng ở ngưỡng cửa, trái tim cô thắt lại khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Cô biết anh mệt, nhưng không ngờ anh lại mệt mỏi đến vậy. Dáng người anh co ro, như đang cố gắng thu mình lại, chống đỡ một thứ gì đó vô hình nhưng nặng trĩu. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc túi xách của mình xuống sàn, tiếng da chạm đất khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh đang bao trùm lấy anh. Căn hộ của Khánh, vốn dĩ đã đơn giản, giờ đây càng thêm phần đơn điệu và lạnh lẽo dưới ánh đèn tù mù. Nó thiếu đi hơi ấm, thiếu đi sự sống, như thể chỉ là một trạm trung chuyển cho những chuyến đi không ngừng nghỉ của anh.

“Anh vẫn còn làm việc à?” Giọng Linh dịu dàng, như gió thoảng, cố gắng không mang theo bất cứ một sự trách móc hay áp lực nào. Cô tiến lại gần, từng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ lạnh. “Trông anh mệt mỏi quá.”

Khánh không ngẩng đầu. Anh chỉ khẽ cựa quậy vai, một động tác nhỏ nhoi nhưng đủ để Linh cảm nhận được sự căng cứng dưới lớp áo. Tiếng gõ phím của anh ngưng lại một nhịp, rồi lại tiếp tục, như thể anh đang cố gắng hoàn thành nốt một câu, một đoạn mã hay một con số nào đó quan trọng đến mức không thể trì hoãn.

“Ừm… Sắp xong rồi.” Giọng anh khàn đặc, khô khốc, như những viên sỏi va vào nhau. Nó không có chút hơi ấm nào, không một lời mời gọi, không một chút biểu cảm. Cứ như thể anh đang nói chuyện với chính cái màn hình máy tính vô tri trước mặt, chứ không phải với cô.

Linh đứng bên cạnh anh, cảm nhận rõ hơn sự lạnh lẽo từ cơ thể anh, từ thái độ khép kín của anh. Cô thấy lòng mình chùng xuống. Đêm qua, sau cuộc điện thoại đầy áp lực từ mẹ, Khánh đã trở nên xa cách hơn bao giờ hết. Cô đã cố gắng gọi cho anh, nhắn tin cho anh, nhưng chỉ nhận lại những câu trả lời cụt lủn, hoặc sự im lặng đáng sợ. Cô biết, anh đang gặp khó khăn, nhưng cô không thể hiểu được nó là gì. Cô khao khát được chia sẻ, được gánh vác cùng anh, nhưng anh lại dựng lên một bức tường vô hình, kiên cố đến mức cô không biết phải làm sao để vượt qua.

Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên vai anh. Lớp vải sơ mi mỏng không ngăn được cảm giác xương xẩu và sự căng cứng của cơ bắp dưới lòng bàn tay cô. Khánh hơi rụt vai lại, một phản xạ gần như vô thức, như thể anh không muốn bất cứ sự đụng chạm nào vào lúc này. Anh vẫn không quay đầu lại, đôi mắt dán chặt vào màn hình, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt mệt mỏi.

“Có chuyện gì khó khăn à?” Linh lại lên tiếng, giọng cô run nhẹ, chất chứa sự lo lắng. “Anh có thể kể cho em nghe mà. Em ở đây để chia sẻ với anh.” Cô siết nhẹ tay trên vai anh, cố gắng truyền cho anh một chút hơi ấm, một chút sự ủng hộ. Cô muốn anh biết, cô luôn ở đây, luôn sẵn lòng lắng nghe và cùng anh vượt qua mọi thứ. Cô không cần anh phải mạnh mẽ một mình, cô chỉ cần anh cho phép cô được ở bên cạnh anh, được cùng anh đương đầu với những khó khăn. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Câu nói đó cứ vang vọng trong tâm trí cô, như một lời cầu nguyện thầm lặng.

Khánh lắc đầu nhẹ, một động tác chậm chạp và nặng nề. Anh vẫn không rời mắt khỏi màn hình, vẫn không nhìn cô. “Không có gì… Chuyện công việc thôi.” Giọng anh lại khàn đặc, không chút cảm xúc. Anh dùng từ "không có gì" như một lá chắn, một lời từ chối thẳng thừng mọi sự thâm nhập vào thế giới nội tâm đang hỗn loạn của anh. Anh biết Linh đang lo lắng, biết cô muốn giúp đỡ, nhưng anh không biết phải bắt đầu từ đâu. Những gánh nặng này, những con số khô khan, những áp lực vô hình từ gia đình, từ xã hội, nó quá phức tạp, quá nặng nề để có thể diễn tả bằng lời. Hơn nữa, anh cũng không muốn cô phải gánh vác cùng anh. Anh đã tự hứa với bản thân sẽ bảo vệ cô khỏi những lo toan đó. Nhưng giờ đây, chính sự bảo vệ đó lại đang biến thành một bức tường ngăn cách giữa hai người. Anh cảm thấy một sự bất lực trào dâng, một sự bất lực khi không thể chia sẻ, không thể mở lòng, dù anh biết cô đang đứng ngay bên cạnh anh, sẵn sàng lắng nghe.

Linh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Câu trả lời của Khánh, ngắn gọn và vô cảm, như một nhát dao cứa vào trái tim cô. Cô biết, anh luôn ít nói, nhưng chưa bao giờ anh lại lạnh lùng đến vậy. Sự im lặng của anh, tiếng gõ phím lạch cạch, và ánh sáng xanh từ màn hình máy tính đã tạo thành một bức tường vô hình, ngày càng cao, ngày càng kiên cố, đẩy cô ra xa. Cô không cần anh phải giải quyết mọi thứ, cô chỉ cần anh chia sẻ, dù chỉ là một phần nhỏ bé của gánh nặng. Nhưng anh lại từ chối, từ chối cả sự hiện diện của cô, từ chối cả tấm lòng cô.

***

Đêm khuya càng lúc càng sâu, và bầu không khí trong căn hộ của Khánh càng thêm căng thẳng, ngột ngạt. Ánh sáng từ màn hình máy tính vẫn là nguồn sáng chính, hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của Khánh và chiếu rọi sự cô đơn đang dần xâm chiếm Linh. Tiếng còi xe xa xăm vẫn vọng lên từ thành phố, nhưng dường như nó chỉ làm nền cho sự im lặng ghê người giữa hai người.

Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang trào dâng trong lòng. Cô biết, cô không thể cứ đứng đây và nhìn anh chìm sâu vào thế giới riêng của mình. Cô phải làm gì đó, phải kết nối lại với anh, trước khi khoảng cách này trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua. Cô nhẹ nhàng vòng tay qua người anh từ phía sau, ôm lấy anh. Cơ thể Khánh vẫn cứng đờ, không chút thả lỏng, như một bức tượng sống. Cô vùi mặt vào lưng anh, cảm nhận được hơi ấm thoang thoảng của da thịt anh qua lớp vải, nhưng nó không đủ để sưởi ấm trái tim đang dần lạnh giá của cô. Cô cảm nhận rõ từng thớ cơ bắp anh đang gồng lên, từng hơi thở nặng nề, từng nhịp đập của trái tim anh đang chống đỡ một điều gì đó vô hình. Cô cố gắng truyền cho anh sự ấm áp, sự thấu hiểu, tất cả tình yêu thương mà cô có, nhưng dường như tất cả chỉ tan biến vào khoảng không, không thể chạm tới được anh. Cô chỉ cảm thấy một bức tường vô hình, lạnh lẽo và kiên cố, đang ngăn cách hai người.

“Anh đừng gồng mình nữa.” Giọng Linh thì thầm, nương theo hơi thở của cô, vùi vào lưng anh. “Hãy để em cùng gánh vác với anh. Mình là của nhau mà, đúng không?” Cô cố gắng dùng từ ngữ nhẹ nhàng nhất, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sự khao khát cháy bỏng, một niềm hy vọng mong manh. Cô muốn anh biết rằng cô không sợ khó khăn, không sợ gánh nặng, cô chỉ sợ anh một mình đối mặt với tất cả. Cô muốn anh tin tưởng cô, muốn anh mở lòng với cô, dù chỉ một chút thôi. Cô nhớ lại những lời anh đã từng nói, rằng cô là người duy nhất anh có thể tin tưởng, là bến đỗ bình yên của anh. Vậy mà giờ đây, bến đỗ ấy dường như đã bị anh từ chối.

Khánh vẫn giữ im lặng. Anh không đáp lại cái ôm của cô, không một cử động nhỏ, không một lời thì thầm. Anh vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt trũng sâu không chớp. Linh cảm thấy một sự hụt hẫng mênh mông tràn ngập. Cô đã cố gắng đến thế, đã dành tất cả yêu thương, vậy mà anh vẫn không chịu đón nhận. Sự im lặng của anh, nó nặng nề hơn bất cứ lời trách móc nào, đau đớn hơn bất cứ sự từ chối nào. Nó là minh chứng rõ ràng nhất cho khoảng cách đang lớn dần giữa hai người, một khoảng cách không thể nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được bằng tất cả giác quan.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn cả những lần trước, rồi lên tiếng, giọng khàn đặc, khô như lá úa. “Em về đi, muộn rồi.” Anh dừng lại một chút, như thể đang cố gắng tìm kiếm từ ngữ thích hợp, nhưng rồi lại chỉ thốt ra một câu cụt lủn, lạnh lẽo. “Anh muốn yên tĩnh một chút.”

Lời nói của Khánh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào trái tim Linh. Cô giật mình buông Khánh ra, lùi lại một bước, ánh mắt long lanh nước. “Anh… anh không cần em sao?” Giọng cô run run, lạc đi, chứa đựng tất cả sự tổn thương và tuyệt vọng. Cô không thể tin được anh lại nói ra những lời đó. Cô đã cố gắng đến mức này, vậy mà anh lại muốn cô rời đi, muốn cô để anh một mình. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói này, dường như đã dần hình thành rõ ràng hơn trong tâm trí Khánh, như một lời biện minh cho sự bất lực của anh, cho việc anh đang đẩy Linh ra xa. Anh biết mình đang làm cô đau, biết cô xứng đáng nhận được nhiều hơn thế. Nhưng anh không thể. Anh không có sức để đối diện, không có sức để giải thích, không có sức để yêu thương cô theo cách mà cô cần. Anh chỉ muốn một mình, một mình đối mặt với tất cả những gánh nặng đang đè lên vai, dù anh biết đó là một sự ích kỷ, một sự trốn tránh.

Khánh không trả lời. Anh chỉ quay lại nhìn cô một thoáng, ánh mắt mệt mỏi, đầy áy náy nhưng cũng đầy sự bất lực. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Linh nhìn thấy trong đôi mắt anh một sự trống rỗng, một sự kiệt quệ đến cùng cực. Rồi anh lại quay đi, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính, như thể đó là nơi duy nhất anh có thể tìm thấy sự an ủi, hoặc sự thoát ly. Anh không thể đối diện với ánh mắt tổn thương của cô, không thể đối diện với sự thất vọng đang hiện rõ trên khuôn mặt cô. Anh chỉ có thể chọn cách trốn tránh, chọn cách thu mình lại, hy vọng rằng cô sẽ hiểu, dù anh không thể nói ra.

Linh đứng đó, bất động, cảm giác như cả thế giới quanh cô đang sụp đổ. Cô không thể tin được. Anh đã thực sự đẩy cô ra xa, một lần nữa. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má, nhưng cô không phát ra một tiếng khóc nào. Cô chỉ lặng lẽ đứng đó, nhìn bóng lưng anh, nhìn anh chìm sâu vào thế giới của riêng mình. Cô đã cố gắng, cố gắng rất nhiều, nhưng dường như tất cả ��ều vô nghĩa. Căn hộ của Khánh, giờ đây, không còn là nơi cô cảm thấy bình yên nữa, mà là một không gian lạnh lẽo, đầy những bức tường vô hình. Sau một lúc lâu, cô lặng lẽ cúi xuống nhặt chiếc túi xách, rồi quay lưng bước đi. Tiếng cửa khép lại khẽ khàng, như một lời từ biệt không thành tiếng, như một vết nứt mới vừa hình thành trong mối quan hệ của họ.

***

Linh trở về căn hộ của mình vào lúc rạng sáng, khi thành phố vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ, hoặc bắt đầu cựa mình đón ngày mới. Cô không bật đèn sáng, chỉ để ánh sáng yếu ớt từ những tòa nhà cao tầng hắt vào qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn nhà. Căn hộ của cô, vốn dĩ ấm áp và yên bình, giờ đây lại tràn ngập một sự u hoài và cô đơn đến lạ. Mùi hoa nhài từ ban công, thường ngày mang lại sự thư thái, giờ đây lại hòa với một mùi mặn chát của nước mắt, của sự thất vọng.

Cô đi thẳng đến ghế sofa, thả mình xuống một cách nặng nề. Cơ thể cô mềm nhũn, như vừa trải qua một cuộc chiến không tiếng súng. Cô cuộn tròn người lại, ôm lấy chính mình, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an ủi trong sự lạnh lẽo đang bao trùm. Nước mắt lặng lẽ rơi, không thành tiếng, không một tiếng nấc nào thoát ra khỏi cổ họng. Cô chỉ để mặc chúng chảy dài trên má, thấm ướt một mảng áo.

“Anh không cần mình nữa sao?” Linh độc thoại nội tâm, giọng nói trong đầu cô khản đặc, nghẹn ngào. Cô đưa tay lên ôm chặt chiếc gối, vùi mặt vào đó, cố gắng che giấu đi nỗi đau đang cào xé trái tim. “Hay mình chỉ đang làm gánh nặng cho anh?” Câu hỏi đó cứ ám ảnh cô, lặp đi lặp lại không ngừng, như một con dao sắc bén cứa vào từng thớ thịt. Cô đã cố gắng hiểu anh, cố gắng chia sẻ cùng anh, cố gắng ở bên anh khi anh cần. Nhưng dường như tất cả những nỗ lực đó đều không đủ, hoặc tệ hơn, lại trở thành gánh nặng cho anh.

Cô ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm hướng về phía thành phố đang dần bừng sáng. Những ánh đèn đường vẫn còn mờ ảo, những tòa nhà cao tầng vẫn còn chìm trong bóng tối lãng đãng của bình minh. Cô nhớ lại những lời Khánh đã nói, những câu nói ngắn ngủi, lạnh lùng, và cả cái ánh mắt bất lực của anh khi anh quay đi. Cô biết anh mệt mỏi, cô biết anh đang chịu áp lực rất lớn. Nhưng tại sao anh lại không cho phép cô được ở bên cạnh anh, được cùng anh gánh vác? Tại sao anh lại đẩy cô ra xa đến vậy?

“Em đã cố gắng đến thế,” Linh lại thì thầm trong đầu, giọng cô run rẩy, “nhưng sao anh vẫn cứ đẩy em ra xa…” Cô cảm thấy một sự cô đơn khủng khiếp, một sự trống rỗng mênh mông bao trùm lấy tâm hồn. Cô đã từng nghĩ rằng tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi thứ, đủ bền chặt để không bao giờ tan vỡ. Nhưng giờ đây, cô lại thấy mình lạc lõng trong chính mối quan hệ này, một mình chiến đấu với nỗi cô đơn, một mình đối diện với sự lạnh nhạt.

Cô ôm chặt chiếc gối hơn, cảm giác như đang ôm lấy sự cô đơn của chính mình. Nỗi buồn cứ thấm dần, thấm dần vào từng tế bào, khiến cô cảm thấy kiệt sức. Cô không biết mình phải làm gì nữa. Cô không biết phải làm sao để kéo anh lại gần, để phá vỡ bức tường vô hình mà anh đã dựng lên. Cô bắt đầu nghi ngờ. Nghi ngờ tình yêu của anh, nghi ngờ giá trị của bản thân mình trong mối quan hệ này. Liệu có phải tình yêu của họ đã thực sự đi đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, và cô, cô không còn đủ sức để chờ đợi một tình yêu không hiện diện? Đêm cuối, trời se lạnh, và trái tim Linh cũng lạnh buốt như thế. Cô chỉ muốn chìm vào một giấc ngủ sâu, một giấc ngủ không mộng mị, để quên đi tất cả những tổn thương và sự trống rỗng đang hành hạ cô. Nhưng cô biết, khi bình minh lên, những câu hỏi, những nỗi buồn ấy sẽ lại ùa về, nặng nề hơn, ám ảnh hơn, và cô sẽ lại một mình đối mặt với chúng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free