Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 147: Lời Nhắc Nhở Từ Phía Sau Màn Đêm

Tiếng thở dài của Linh ở đầu dây bên kia. Nó không phải là tiếng thở dài của sự thấu hiểu, mà là tiếng thở dài của sự thất vọng. Anh biết, anh lại một lần nữa làm cô tổn thương. Anh biết, những lời nói của anh, dù anh cho là chân thành, lại không phải là điều cô muốn nghe. Anh chỉ là một người đàn ông đang mắc kẹt, giữa tình yêu và trách nhiệm, giữa khao khát và nỗi sợ hãi. Và anh vẫn không biết lối thoát nào cho mình.

***

Sau cuộc gọi, Linh buông điện thoại xuống bàn. Chiếc điện thoại lạnh lẽo, nặng trịch, như chứa đựng tất cả sự trống rỗng và hụt hẫng trong lòng cô. Những lời nói của Khánh vẫn vang vọng trong đầu cô, từng chữ, từng câu. "Anh xin lỗi, dạo này anh bận quá, công việc nhiều...", "Anh đang cố gắng ổn định hơn để lo cho tương lai...", "Em biết anh muốn những gì tốt nhất cho em mà, đúng không?" Chúng không mang lại sự an ủi hay rõ ràng, mà chỉ là một mớ hỗn độn của lý do và bào chữa. Càng nghe, Linh càng cảm thấy xa cách, như thể anh đang nói về một người khác, về một mối quan hệ khác, chứ không phải là cô và những mong muốn chân thành của cô.

Cô cảm thấy mình đang bị gạt sang một bên, không được ưu tiên, không được thấu hiểu. Khánh nói về công việc, về tài chính, về tương lai mà anh muốn xây dựng, nhưng anh lại quên mất điều cô thực sự cần – đó là anh, là sự hiện diện cảm xúc của anh, là một lời cam kết rõ ràng về tình yêu và mối quan hệ của họ. Cảm giác bị bỏ rơi, không được lắng nghe, bóp nghẹt trái tim cô. Cô ngồi thụp xuống ghế sofa, ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm vào khoảng không trước mặt. Mùi hoa nhài phảng phất từ ban công, thường ngày mang lại cảm giác thư thái, giờ đây lại càng làm tăng thêm nỗi buồn man mác.

"Anh ấy không hiểu gì cả... hay anh ấy không muốn hiểu?" Độc thoại nội tâm lại bắt đầu, day dứt và không lối thoát. Cô đã cố gắng hết sức để bày tỏ, để mở lòng, để tìm kiếm sự kết nối, nhưng dường như tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ đáp lại bằng những lý do khô khan, những lời nói tránh né, không chạm được vào nỗi lo lắng sâu thẳm trong lòng cô. "Tương lai của chúng ta chỉ là công việc và tiền bạc thôi sao?" Câu hỏi này xoáy sâu vào tâm can Linh. Cô không bao giờ đòi hỏi cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần một cuộc sống bình yên, có anh ở bên, cùng nhau vun đắp một tổ ấm. Nhưng giờ đây, những lời nói của anh lại khiến cô cảm thấy như thể tình yêu của họ đang bị định giá bằng tiền bạc, bằng những mục tiêu vật chất xa vời.

Linh ôm chặt chiếc gối, vùi mặt vào đó, cố gắng ngăn những giọt nước mắt chực trào. Lồng ngực cô nặng trĩu, từng nhịp thở đều trở nên khó khăn. Cô nhớ lại những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Họ vẫn quan tâm nhau một cách vô thức – Khánh nhớ cô thích trà nóng, cô nhớ Khánh hay đau dạ dày – nhưng anh quá mệt mỏi để hỏi han, và cô quá buồn để tiếp tục chờ đợi. "Mình có thực sự quan trọng với anh ấy không?" Nỗi hoài nghi lớn nhất, đau đớn nhất bắt đầu len lỏi trong tâm trí cô. Nếu cô thực sự quan trọng, tại sao anh lại không thể dành cho cô một chút thời gian, một chút sự thấu hiểu cho những mong muốn của cô?

Cô cảm thấy mình đang lạc lối trong chính mối quan hệ mà cô đã vun đắp bằng tất cả tình yêu và hy vọng. Vết nứt vô hình giữa họ giờ đây đã trở thành một hố sâu thăm thẳm, nuốt chửng mọi sự kết nối. Cô biết, cô không thể cứ thế chìm đắm trong nỗi cô đơn này. Cô cần một lối thoát cảm xúc, một nơi để chia sẻ, để tìm thấy sự an ủi. Có lẽ, đã đến lúc cô nên tìm đến Trâm, hoặc bà ngoại. Những người phụ nữ luôn thấu hiểu và yêu thương cô vô điều kiện. Cô cần một lời khuyên, một góc nhìn khác, để thoát khỏi mớ bòng bong của những cảm xúc tiêu cực này. Ngoài cửa sổ, ánh nắng đã nhạt dần, báo hiệu một ngày nữa sắp kết thúc, và một nỗi buồn nữa lại chất chồng trong lòng Linh. Cô biết, tình yêu này đang đứng trước một ngã rẽ hiểm nghèo, và cô không biết liệu mình có đủ sức để bước tiếp hay không. Tình yêu này liệu có còn là lý do đủ mạnh để giữ hai người ở lại bên nhau, hay chỉ là những lời hứa bất an về một tương lai mờ mịt, những mảnh vỡ của một câu chuyện tình đã không thành?

***

Khánh dựa lưng vào thành ghế, đôi mắt sâu hoắm nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đã tắt. Những con số, biểu đồ và dự án vẫn còn hiện hữu trong đầu anh, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa sau cuộc gọi với Linh. Căn hộ của anh, vốn dĩ luôn gọn gàng và tối giản, giờ đây lại mang một vẻ trống trải đến lạnh lẽo dưới ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn bàn. Tiếng còi xe xa xăm từ đường lớn vọng vào, hòa lẫn với tiếng máy lạnh chạy đều đều, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự cô độc giữa lòng thành phố ồn ào. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, một mùi hương quen thuộc đã trở thành bạn đồng hành của những đêm dài làm việc không ngơi nghỉ, nay lại gợi lên một cảm giác buồn bã, ứ đọng.

Anh day nhẹ thái dương, một hành động vô thức mỗi khi căng thẳng. Hàng lông mày anh khẽ nhíu lại, khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính vốn dĩ rắn rỏi giờ lại hằn lên vẻ mệt mỏi, tiều tụy. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả những gánh nặng đang đè nén. "Em cần một lời hứa, còn anh lại chẳng biết mình có thể hứa gì...", anh tự nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, khản đặc và yếu ớt. Linh muốn một tương lai rõ ràng, một sự cam kết, nhưng anh, một chàng trai 29 tuổi đang phải gánh vác áp lực tài chính cho gia đình, cho em gái đang học đại học, cho khoản nợ ngân hàng từ việc mua căn hộ, cho công việc đòi hỏi sự cống hiến không ngừng nghỉ, lại thấy mình bất lực đến lạ.

Anh lướt điện thoại vô định, qua những tin tức công việc, những thông báo từ các nhóm chat. Đôi mắt anh lướt qua hàng trăm con chữ nhưng không một thông tin nào thực sự đọng lại. Anh đang tìm kiếm điều gì? Một lối thoát? Một câu trả lời? Hay chỉ đơn giản là một khoảnh khắc quên đi thực tại? Anh không biết. Cuối cùng, anh đặt điện thoại xuống, như trút bỏ một vật nặng. Nó không giúp anh quên đi điều gì, mà chỉ khiến nỗi trống rỗng thêm hiện hữu.

Anh đứng dậy, từng bước chân nặng nề, tiếng dép lê khẽ chạm sàn gạch. Anh bước ra ban công nhỏ, nơi anh thường đứng để hít thở khí trời Sài Gòn, để nhìn ngắm thành phố lấp lánh đèn về đêm. Thành phố này, đẹp đẽ và hào nhoáng, nhưng cũng chính là nơi nuốt chửng ước mơ và sức lực của biết bao người. Anh nhìn những tòa nhà cao tầng sừng sững, những dòng xe cộ như những con kiến di chuyển không ngừng. Mỗi ánh đèn, mỗi ngôi nhà đều có một câu chuyện, một cuộc đời đang diễn ra. Còn anh, anh đang ở đâu trong câu chuyện của chính mình?

Gió đêm khẽ thổi qua, mang theo hơi nóng đặc trưng của Sài Gòn, nhưng không làm dịu đi sự bức bối trong lòng Khánh. Anh tự hỏi, "Anh không đủ sức để gánh vác thêm, hay anh đang tự huyễn hoặc bản thân?" Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một vòng lặp không ngừng nghỉ. Anh yêu Linh, anh biết điều đó. Tình yêu của anh dành cho cô là thật, sâu sắc và chân thành. Nhưng tình yêu ấy có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả những gánh nặng mà anh đang mang trên vai không? Anh mệt mỏi. Mệt mỏi đến mức không còn đủ sức để nói ra những lời yêu thương, không còn đủ sức để vẽ nên một tương lai màu hồng khi chính anh còn đang chật vật với hiện tại xám xịt. Anh muốn Linh được hạnh phúc, được sống một cuộc đời vô ưu vô lo. Nhưng anh sợ, anh sợ rằng nếu anh cam kết, anh sẽ không thể mang lại cho cô một cuộc sống như cô mơ ước, như cô xứng đáng. Anh sợ mình sẽ kéo cô vào vòng xoáy của những lo toan, những áp lực mà anh đang phải đối mặt. Nỗi sợ hãi đó lớn hơn cả tình yêu, lớn hơn cả khao khát được ở bên cô. Nó khiến anh chần chừ, khiến anh im lặng, khiến anh trở thành một người đàn ông vụng về và ích kỷ trong mắt cô. Anh biết điều đó, và điều đó càng làm anh đau đớn.

***

Chỉ khoảng mười lăm phút sau, khi Khánh vẫn đang đứng lặng lẽ trên ban công, chìm đắm trong mớ bòng bong suy nghĩ, thì tiếng chuông điện thoại đột ngột reo lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya. Anh giật mình, quay lại nhìn vào màn hình điện thoại đang sáng bừng trên bàn. Là Bà Hoa. Mẹ anh.

Một cảm giác nặng nề khác ập đến. Anh ngần ngại một lúc, không muốn bắt máy. Anh biết, mỗi cuộc gọi từ mẹ đều mang theo những lời hỏi han ân cần, nhưng ẩn sâu bên trong là những kỳ vọng không tên, những áp lực vô hình mà anh đã quá quen thuộc. Nhưng anh không thể không nghe. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại giọng nói của mình, nén đi sự mệt mỏi và chán chường đang bao trùm. Anh bước vào phòng, đưa tay bắt máy, ánh sáng từ màn hình điện thoại rọi vào khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi của anh.

"A lô, con nghe mẹ."

Giọng Bà Hoa vọng lại qua điện thoại, chậm rãi và nhẹ nhàng, nhưng lại có sức nặng riêng, như một sợi dây vô hình đang siết chặt trái tim anh. "Khánh đấy à con? Mẹ gọi có làm phiền con không? Thấy con dạo này bận quá, ít gọi về nhà." Giọng mẹ đầy lo lắng, nhưng cũng không giấu được sự trách móc nhẹ nhàng. Khánh biết, mẹ anh luôn lo lắng cho anh, nhưng đôi khi, sự lo lắng ấy lại trở thành một gánh nặng khác.

"Dạ con không sao đâu mẹ, công việc dạo này hơi nhiều thôi ạ. Con vẫn khỏe." Khánh trả lời, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể, nhưng chính anh cũng cảm nhận được sự khô khan trong từng lời nói. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, một thói quen mỗi khi cảm thấy căng thẳng.

Sau vài câu hỏi han về công việc, sức khỏe, Bà Hoa dần chuyển sang chủ đề chính, điều mà anh đã dự đoán từ trước. "Con cũng lớn rồi, bao giờ thì tính chuyện cưới vợ cho mẹ bế cháu đây? Mấy đứa bạn mẹ con cái chúng nó lớn hết rồi, đứa nào cũng khoe cháu nội, cháu ngoại. Mẹ nhìn mà thèm quá." Giọng mẹ vẫn nhẹ nhàng, không hề ép buộc, nhưng những lời nói ấy lại mang một sức nặng ghê gớm. "Mà Linh dạo này có hay qua không con?" Bà Hoa hỏi thêm, như để thăm dò, để nhắc nhở anh về một mối quan hệ mà bà cũng đã đặt nhiều kỳ vọng.

Khánh cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh biết Linh là một cô gái tốt, mẹ anh cũng rất quý cô. Nhưng những lời nói của mẹ vào lúc này, sau cuộc nói chuyện căng thẳng với Linh, lại càng làm tăng thêm áp lực trong lòng anh. "Con bận công việc lắm mẹ, mọi chuyện cứ từ từ tính. Linh vẫn khỏe mẹ ạ." Anh trả lời cụt lủn, một cách tránh né, cố gắng kết thúc cuộc nói chuyện một cách nhanh chóng nhất có thể. Anh không muốn nói dối mẹ, nhưng cũng không muốn mẹ thêm lo lắng, hay tệ hơn, không muốn mẹ hiểu lầm về những gì đang diễn ra giữa anh và Linh.

Nhưng Bà Hoa vẫn chưa chịu dừng lại. "Thôi thì con cứ liệu mà sắp xếp, đừng để lỡ dở... Con trai có vợ có con rồi mới gọi là ổn định, mẹ cũng yên tâm." Giọng mẹ đầy kỳ vọng, một kỳ vọng truyền thống, sâu sắc, đã ăn sâu vào tiềm thức của biết bao thế hệ. Bà muốn anh có một gia đình, một tổ ấm, một cuộc sống ổn định theo quan niệm của bà. Bà muốn anh có người san sẻ, có người chăm sóc. Bà muốn anh hạnh phúc. Nhưng cái "hạnh phúc" mà bà hình dung, liệu có phải là cái "hạnh phúc" mà anh đang tìm kiếm, hay cái "hạnh phúc" mà Linh đang khao khát?

Khánh chỉ biết "Dạ" một tiếng thật khẽ, rồi vội vàng tìm cớ để kết thúc cuộc gọi. "Thôi con vào làm việc tiếp đây mẹ, khuya rồi mẹ ngủ sớm đi ạ." Anh nói, gần như là một lời xin lỗi.

Sau khi cúp máy, anh đặt điện thoại xuống bàn. Tiếng "cạch" khô khốc của chiếc điện thoại khi chạm vào mặt kính như tiếng một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng thực chất, đó lại là một gánh nặng khác vừa được đặt lên vai anh, nặng nề hơn, rõ ràng hơn. Anh nhìn chiếc điện thoại nằm im lìm trên bàn, như một vật vô tri, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu áp lực, bao nhiêu lời nói, bao nhiêu kỳ vọng.

***

Căn phòng giờ đây dường như nhỏ lại, bao trùm Khánh bởi một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Tiếng máy lạnh vẫn chạy đều đều, nhưng không làm dịu đi sự bức bối trong lòng anh. Mùi cà phê nguội càng thêm đậm, hòa quyện với mùi của sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Khánh đứng lặng trong phòng, thân hình cao ráo, hơi gầy của anh như chìm lấp giữa không gian tĩnh mịch. Khuôn mặt góc cạnh của anh giờ đây hoàn toàn mất đi vẻ nam tính mạnh mẽ thường ngày, chỉ còn lại sự trống rỗng và mệt mỏi. Đôi mắt sâu của anh nhìn vô định vào khoảng không, như thể đang tìm kiếm một điểm tựa nào đó trong mớ hỗn độn đang diễn ra trong tâm trí.

Những lời của mẹ anh, những câu hỏi về việc cưới vợ, về chuyện bế cháu, về sự "ổn định" của một người đàn ông có gia đình, cứ vang vọng không ngừng trong đầu anh. Chúng hòa quyện với những lời nói nửa vời của Linh, với khao khát được cam kết, được thấu hiểu của cô. "Cưới vợ? Bế cháu? Mẹ đâu biết con đang cố gắng thế nào chỉ để giữ được công việc này... Làm sao con có thể hứa hẹn một tương lai mà chính con còn không dám chắc?" Anh tự hỏi, giọng nói khản đặc, như một lời than thở bị nghẹn lại trong cổ họng.

Anh cảm thấy mình đang bị kéo căng ra thành hai thái cực. Một bên là Linh, cô gái anh yêu, khao khát một tình yêu trọn vẹn, một lời hứa chắc chắn về tương lai. Một bên là mẹ anh, đại diện cho những kỳ vọng truyền thống, cho áp lực của tuổi tác và xã hội. Và ở giữa, là anh, một người đàn ông đang chật vật với những gánh nặng tài chính, với những lo toan không tên, với một sự mệt mỏi cùng cực đang bào mòn cả thể xác lẫn tâm hồn.

"Linh muốn một lời cam kết, còn mẹ muốn một gia đình. Cả hai đều là những gánh nặng mà anh không biết làm sao để gánh vác." Anh dựa người vào tường, cảm giác lạnh lẽo từ bức tường thấm qua lớp áo sơ mi mỏng, nhưng nó không lạnh bằng sự cô đơn đang bao trùm lấy anh. Anh không còn đủ sức để suy nghĩ, để tìm kiếm một giải pháp, một lối thoát. Anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng và mệt mỏi cùng cực, như thể mọi năng lượng trong cơ thể đã bị rút cạn.

Anh nhớ lại ánh mắt của Linh, ánh mắt đầy tổn thương và thất vọng. Anh biết, anh đang làm cô đau. Anh biết, cô xứng đáng nhận được nhiều hơn thế. Nhưng anh không thể. Anh không thể hứa hẹn một tương lai mà anh còn không dám chắc. Anh không thể mang lại cho cô một cuộc sống mà chính anh còn đang chật vật để xây dựng. Ý nghĩ "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," bắt đầu hình thành rõ ràng hơn trong tâm trí anh, như một lời biện minh cho sự bất lực của chính mình. Nó không phải là một lời biện minh cho sự hết yêu, mà là một lời thú nhận cho sự kiệt quệ.

Áp lực từ gia đình và xã hội sẽ ngày càng đè nặng lên Khánh, khiến anh càng thu mình và khó mở lòng với Linh. Sự khác biệt trong kỳ vọng về tương lai giữa Khánh và Linh sẽ càng lớn, dẫn đến những hiểu lầm sâu sắc hơn. Anh biết, anh đang đẩy Linh ra xa, dù anh không hề muốn. Anh biết, anh đang tự biến mình thành một kẻ yếu đuối, một kẻ hèn nhát trong mắt cô. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không biết làm sao để giải thích cho cô hiểu những gì anh đang phải đối mặt, những gánh nặng vô hình đang siết chặt lấy anh. Và có lẽ, cô cũng không muốn nghe. Cô chỉ muốn anh ở đó, hiện diện. Mà anh, anh lại không thể.

Khánh nhắm mắt lại, một hình ảnh mơ hồ của Linh hiện lên trong tâm trí anh, kèm theo đó là hình ảnh của mẹ, của những kỳ vọng, của những con số trên bảng báo cáo tài chính. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy không lối thoát. Anh cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết. Anh không phải là một người đàn ông tệ bạc, anh chỉ là một người đàn ông mệt mỏi, đang gánh vác quá nhiều, và không biết làm thế nào để tiếp tục. Đêm Sài Gòn vẫn tiếp diễn, tĩnh mịch và lạnh lẽo, như chính trái tim đang dần hóa đá của Khánh. Anh chỉ mong một giấc ngủ thật sâu, để tạm thời quên đi tất cả. Nhưng anh biết, khi bình minh lên, những gánh nặng ấy sẽ lại ùa về, nặng nề hơn, ám ảnh hơn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free