Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 146: Những Lời Nói Nửa Chừng
Màn đêm đã buông xuống hoàn toàn ngoài khung cửa sổ lạnh lẽo, chỉ còn lại tiếng mưa và sự im lặng kéo dài đến vô tận. Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nữa trượt khỏi khóe mi, thấm vào chiếc áo ngủ mỏng manh của cô. Cô biết, tình yêu này đang đứng trước một ngã rẽ. Và cô, một mình, đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất: liệu tình yêu có còn là lý do đủ mạnh để giữ hai người ở lại bên nhau, hay mọi thứ sẽ chỉ còn là những lời hứa bất an, những mảnh vỡ của một tương lai không thành? Cô đã cho đi tất cả, nhưng dường như, điều cô nhận lại chỉ là sự trống rỗng và nỗi cô đơn. Cô cứ thế chìm vào giấc ngủ chập chờn, trong vòng tay của sự bơ vơ.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày vàng nhạt len lỏi qua tấm rèm cửa sổ bằng vải lanh, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo từ ban công, xen lẫn tiếng xe cộ vọng lên từ xa, cố gắng phá tan sự tĩnh mịch bao trùm căn hộ. Nhưng trong tâm hồn Linh, mọi thứ vẫn chìm trong màn sương mù của nỗi buồn và sự trống rỗng. Cô thức dậy với đôi mắt sưng húp, nặng trĩu, mí mắt dường như dính chặt vào nhau sau một đêm dài không ngủ yên giấc. Khuôn mặt trái xoan thanh tú của cô giờ đây in hằn vẻ mệt mỏi, đôi môi tái nhợt và khóe mắt đỏ hoe.
Căn hộ quen thuộc, nơi từng là tổ ấm, bỗng trở nên quá rộng lớn và trống trải. Mùi cà phê nguội ngắt còn vương vấn trong không khí, phảng phất chút chua xót. Cô rời khỏi chiếc sofa, bước chân trần lên sàn gỗ lạnh lẽo, cảm giác tê buốt len lỏi qua từng ngón chân, như thể chạm vào chính sự lạnh lẽo trong lòng. Trên kệ sách nhỏ cạnh cửa sổ, những bức ảnh chụp chung của cô và Khánh vẫn mỉm cười. Nụ cười của hai người trong ảnh tươi rói, vô tư, tràn đầy hy vọng. Linh dừng lại, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khung ảnh, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho sự im lặng của Khánh, cho cái khoảng trống vô hình đang ngày càng rộng ra giữa họ.
Nỗi thất vọng và hoài nghi dâng lên, cuộn xoáy trong lòng cô như một cơn bão dữ dội. "Anh ấy thực sự không hiểu hay anh ấy không muốn hiểu?" cô tự hỏi, giọng nói chỉ còn là một tiếng thì thầm lạc lõng trong không gian. Cô nhớ lại câu nói của mình, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Nhưng anh đã ở đâu? Anh ở đó, nhưng tâm hồn anh lại xa vời vợi, khuất sau bức tường của sự im lặng và những gánh nặng không tên. "Mình có đang đòi hỏi quá nhiều không?" Một câu hỏi khác nảy ra, gặm nhấm sự tự tin của cô. Chẳng lẽ, khao khát một tương lai rõ ràng, một lời cam kết về hôn nhân lại là quá sức? Chẳng lẽ, mong muốn được chia sẻ, được thấu hiểu lại là một gánh nặng đối với anh?
Cô quay lưng lại với những bức ảnh, không muốn nhìn thêm những kỷ niệm đẹp đẽ ấy giờ đây lại trở thành những mũi dao găm vào trái tim. "Mình cần một câu trả lời, dù là gì đi nữa." Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô không thể cứ thế chìm đắm trong sự chờ đợi vô vọng này. Cô cần một sự rõ ràng, một định hướng, dù nó có thể làm cô đau. Điện thoại nằm trên bàn bếp, lạnh lẽo và im lìm. Linh nhìn chằm chằm vào nó, sự do dự len lỏi trong từng tế bào. Cô sợ. Sợ phải nghe những điều không mong muốn, sợ phải đối mặt với sự thật rằng tình yêu của họ đang dần chết mòn. Nhưng hơn cả nỗi sợ hãi đó, là sự bất lực khi không làm gì cả, khi để mọi thứ trôi vào im lặng.
Bàn tay cô run rẩy vươn tới chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên, hiển thị hàng loạt tin nhắn công việc, tin tức xã hội, nhưng không một tin nhắn nào từ Khánh. Nỗi cô đơn siết chặt lồng ngực. Linh vuốt nhẹ lên màn hình, tìm kiếm tên anh trong danh bạ. Nhịp tim cô đập nhanh hơn, từng tiếng thình thịch như đánh vào vách ngực. Có lẽ, đây là lần cuối cùng cô chủ động tìm kiếm anh, tìm kiếm một lời giải đáp. Bất kể kết quả là gì, cô cũng cần nó. Cảm giác lạnh lẽo của chiếc điện thoại trong tay như truyền sang cả cơ thể cô. Linh nhắm mắt, hít sâu một hơi nữa, như thể đang lấy hết can đảm còn sót lại. Cô bấm số của Khánh. Tiếng chuông reo lên giữa không gian tĩnh lặng, từng hồi như gõ vào trái tim cô, kéo dài đến vô tận.
***
Trong căn hộ sang trọng nhưng có phần cô độc của Khánh, ánh nắng sáng chói của buổi sáng muộn xuyên qua khung cửa sổ lớn, rọi thẳng vào màn hình máy tính đang hiển thị những con số và bản vẽ phức tạp. Mùi nước hoa nam tính nhàn nhạt hòa quyện với mùi giấy tờ mới, tạo nên một không gian làm việc đặc trưng. Khánh đang ngồi trước bàn làm việc, lưng hơi gù, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào màn hình. Anh vẫn giữ dáng người cao ráo, nhưng vẻ gầy gò, mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, nhưng vài sợi tóc lòa xòa trên trán lại càng làm nổi bật sự căng thẳng đang hiện hữu.
Tâm trí anh hoàn toàn bị phân tán. Những con số nhảy múa trên màn hình, những đường nét kiến trúc rối rắm, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Hình ảnh Linh, với đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên vẻ ưu tư và tổn thương đêm qua, cứ ám ảnh anh không ngừng. Anh nhớ lời cô nói, "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Anh muốn ở đây, muốn làm cho cô hạnh phúc, nhưng anh cảm thấy mình đang bị trói buộc bởi vô vàn sợi dây vô hình của áp lực. Áp lực từ công việc, từ gánh nặng tài chính, từ kỳ vọng của gia đình. Anh muốn giải thích, muốn chia sẻ, nhưng anh biết, những lời đó sẽ chỉ là những lý do khô khan, không thể xoa dịu nỗi lòng của cô. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút đi một phần gánh nặng nhưng lại càng làm anh thêm mệt mỏi.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn làm việc của anh rung lên bần bật, phá tan sự tĩnh lặng. Tên "Linh" hiện lên sáng rực trên màn hình, như một lời nhắc nhở không thể né tránh. Khánh giật mình, trái tim như thắt lại. Anh biết cô sẽ gọi. Anh biết cô cần một lời giải thích. Nhưng anh có thể nói gì đây? Anh do dự, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh, biểu tượng của một thành phố hối hả, nơi anh đang cố gắng vật lộn để tồn tại và xây dựng một tương lai. Anh cảm thấy một cảm giác tội lỗi dâng trào. Anh đang làm tổn thương cô, nhưng anh không có cách nào để ngừng lại. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng.
Sau một lúc im lặng đến nghẹt thở, Khánh cuối cùng cũng vươn tay, chạm vào màn hình lạnh lẽo. Anh bấm nghe, đưa điện thoại lên tai, giọng nói anh trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi rõ rệt.
"Alo?"
Đầu dây bên kia, giọng Linh nghe có vẻ yếu ớt, nhưng vẫn giữ được sự kiên định. "Khánh, em muốn hỏi anh..." Cô ngập ngừng một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp, hoặc đang lấy hết can đảm để nói ra điều cần nói. "Về chuyện tối qua... và cả tương lai của chúng ta nữa."
Khánh nhắm mắt lại. Anh đã đoán trước được câu hỏi này. Anh không muốn nói dối, nhưng anh cũng không biết phải nói sự thật như thế nào để cô không bị tổn thương thêm. Anh vuốt trán, cảm giác bế tắc bao trùm lấy anh.
"Anh xin lỗi, Linh," anh bắt đầu, giọng anh nghe có vẻ xa cách hơn anh muốn. "Dạo này anh bận quá, công việc nhiều... Em biết mà, dự án mới đang vào giai đoạn nước rút. Anh phải lo mọi thứ, từ việc tìm kiếm nhà đầu tư, đến việc quản lý đội nhóm. Áp lực thật sự rất lớn."
Anh nói, cố gắng tập trung vào những lý do cụ thể, những gánh nặng mà anh đang mang. Anh muốn cô hiểu, anh không phải cố tình né tránh, mà là anh đang thực sự quá tải. Nhưng anh lại quên mất rằng, điều cô cần không phải là những lý do công việc khô khan, mà là sự hiện diện cảm xúc của anh.
"Nhưng... đó không phải là tất cả, Khánh," Linh nói, giọng cô khẽ run lên. "Em không chỉ muốn nghe về công việc. Em muốn biết anh nghĩ gì về chúng ta. Về những gì em đã nói tối qua..."
Khánh thở dài, anh biết mình không thể trốn tránh mãi được. Nhưng anh cũng không thể đưa ra một lời cam kết nào vào lúc này. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực, một bên là tình yêu dành cho Linh, một bên là vực sâu của những trách nhiệm không tên. Anh không đủ tự tin để nắm tay cô nhảy xuống cùng mình.
"Linh à, em biết anh đang cố gắng ổn định hơn để lo cho tương lai của cả hai mà, đúng không?" Anh nói, giọng anh có một chút van nài, một chút mệt mỏi. "Anh muốn mang lại cho em một cuộc sống tốt nhất, một tương lai vững chắc. Một ngôi nhà riêng, một cuộc sống không phải lo nghĩ về tiền bạc. Đó là lý do anh phải làm việc cật lực như thế này."
Anh dừng lại, chờ đợi một lời thấu hiểu từ cô. Anh tin rằng cô sẽ hiểu. Anh tin rằng cô sẽ thấy được sự cố gắng của anh, thấy được tình yêu mà anh đang thể hiện qua hành động, qua sự hy sinh thầm lặng này. Anh nhìn vô định ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chói chang phản chiếu vào mắt anh, làm anh cảm thấy nhức nhối.
"Em biết anh muốn những gì tốt nhất cho em mà, đúng không?" anh hỏi, gần như là một lời khẳng định hơn là một câu hỏi. Anh muốn cô gật đầu, muốn cô xác nhận rằng cô hiểu anh, rằng cô tin tưởng anh. Anh không hề nhắc đến tình cảm hay mong muốn của Linh, chỉ nói về những áp lực của bản thân, những điều mà anh tin là tốt nhất cho cô. Anh muốn cô thấy được sự vất vả của anh, để cô không đòi hỏi thêm gì nữa.
Giữa khoảng lặng kéo dài, Khánh nghe thấy tiếng thở dài của Linh ở đầu dây bên kia. Nó không phải là tiếng thở dài của sự thấu hiểu, mà là tiếng thở dài của sự thất vọng. Anh biết, anh lại một lần nữa làm cô tổn thương. Anh biết, những lời nói của anh, dù anh cho là chân thành, lại không phải là điều cô muốn nghe. Anh chỉ là một người đàn ông đang mắc kẹt, giữa tình yêu và trách nhiệm, giữa khao khát và nỗi sợ hãi. Và anh vẫn không biết lối thoát nào cho mình.
***
Sau cuộc gọi, Linh buông điện thoại xuống bàn. Chiếc điện thoại lạnh lẽo, nặng trịch, như chứa đựng tất cả sự trống rỗng và hụt hẫng trong lòng cô. Những lời nói của Khánh vẫn vang vọng trong đầu cô, từng chữ, từng câu. "Anh xin lỗi, dạo này anh bận quá, công việc nhiều...", "Anh đang cố gắng ổn định hơn để lo cho tương lai...", "Em biết anh muốn những gì tốt nhất cho em mà, đúng không?" Chúng không mang lại sự an ủi hay rõ ràng, mà chỉ là một mớ hỗn độn của lý do và bào chữa. Càng nghe, Linh càng cảm thấy xa cách, như thể anh đang nói về một người khác, về một mối quan hệ khác, chứ không phải là cô và những mong muốn chân thành của cô.
Cô cảm thấy mình đang bị gạt sang một bên, không được ưu tiên, không được thấu hiểu. Khánh nói về công việc, về tài chính, về tương lai mà anh muốn xây dựng, nhưng anh lại quên mất điều cô thực sự cần – đó là anh, là sự hiện diện cảm xúc của anh, là một lời cam kết rõ ràng về tình yêu và mối quan hệ của họ. Cảm giác bị bỏ rơi, không được lắng nghe, bóp nghẹt trái tim cô. Cô ngồi thụp xuống ghế sofa, ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm vào khoảng không trước mặt. Mùi hoa nhài phảng phất từ ban công, thường ngày mang lại cảm giác thư thái, giờ đây lại càng làm tăng thêm nỗi buồn man mác.
"Anh ấy không hiểu gì cả... hay anh ấy không muốn hiểu?" Độc thoại nội tâm lại bắt đầu, day dứt và không lối thoát. Cô đã cố gắng hết sức để bày tỏ, để mở lòng, để tìm kiếm sự kết nối, nhưng dường như tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ đáp lại bằng những lý do khô khan, những lời nói tránh né, không chạm được vào nỗi lo lắng sâu thẳm trong lòng cô. "Tương lai của chúng ta chỉ là công việc và tiền bạc thôi sao?" Câu hỏi này xoáy sâu vào tâm can Linh. Cô không bao giờ đòi hỏi cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần một cuộc sống bình yên, có anh ở bên, cùng nhau vun đắp một tổ ấm. Nhưng giờ đây, những lời nói của anh lại khiến cô cảm thấy như thể tình yêu của họ đang bị định giá bằng tiền bạc, bằng những mục tiêu vật chất xa vời.
Linh ôm chặt chiếc gối, vùi mặt vào đó, cố gắng ngăn những giọt nước mắt chực trào. Lồng ngực cô nặng trĩu, từng nhịp thở đều trở nên khó khăn. Cô nhớ lại những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Họ vẫn quan tâm nhau một cách vô thức – Khánh nhớ cô thích trà nóng, cô nhớ Khánh hay đau dạ dày – nhưng anh quá mệt mỏi để hỏi han, và cô quá buồn để tiếp tục chờ đợi. "Mình có thực sự quan trọng với anh ấy không?" Nỗi hoài nghi lớn nhất, đau đớn nhất bắt đầu len lỏi trong tâm trí cô. Nếu cô thực sự quan trọng, tại sao anh lại không thể dành cho cô một chút thời gian, một chút sự thấu hiểu cho những mong muốn của cô?
Cô cảm thấy mình đang lạc lối trong chính mối quan hệ mà cô đã vun đắp bằng tất cả tình yêu và hy vọng. Vết nứt vô hình giữa họ giờ đây đã trở thành một hố sâu thăm thẳm, nuốt chửng mọi sự kết nối. Cô biết, cô không thể cứ thế chìm đắm trong nỗi cô đơn này. Cô cần một lối thoát cảm xúc, một nơi để chia sẻ, để tìm thấy sự an ủi. Có lẽ, đã đến lúc cô nên tìm đến Trâm, hoặc bà ngoại. Những người phụ nữ luôn thấu hiểu và yêu thương cô vô điều kiện. Cô cần một lời khuyên, một góc nhìn khác, để thoát khỏi mớ bòng bong của những cảm xúc tiêu cực này. Ngoài cửa sổ, ánh nắng đã nhạt dần, báo hiệu một ngày nữa sắp kết thúc, và một nỗi buồn nữa lại chất chồng trong lòng Linh. Cô biết, tình yêu này đang đứng trước một ngã rẽ hiểm nghèo, và cô không biết liệu mình có đủ sức để bước tiếp hay không. Tình yêu này liệu có còn là lý do đủ mạnh để giữ hai người ở lại bên nhau, hay chỉ là những lời hứa bất an về một tương lai mờ mịt, những mảnh vỡ của một câu chuyện tình đã không thành?
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.