Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 145: Lời Hứa Bất An
Tiếng chuông báo thức réo rắt trong không gian tĩnh mịch của căn hộ, nhưng Linh đã thức giấc từ lâu. Đôi mắt cô sưng húp, hằn rõ những mạch máu đỏ li ti, bằng chứng cho một đêm trằn trọc không ngủ. Mái tóc dài, mềm mại thường được cô chải gọn gàng, giờ đây lại rối bời vương vãi trên gối, thấm đẫm mồ hôi lạnh. Đêm qua, sau khi Khánh rời đi, sự im lặng của anh đã ghim vào tâm trí cô như một lưỡi dao cùn, từ từ cứa vào vết thương lòng. Cô đã nằm đó, đếm từng nhịp thời gian trôi qua, hy vọng một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời giải thích, nhưng tất cả chỉ là khoảng không vô tận.
Nắng sớm đã len lỏi qua khe rèm cửa, đổ những vệt sáng vàng nhạt lên sàn gỗ. Đó là một buổi sáng dịu mát, không khí trong lành mang theo chút hơi sương của đêm tàn, nhưng trong lòng Linh, mọi thứ vẫn còn nặng trĩu. Cô miễn cưỡng rời khỏi giường, bước vào bếp. Mùi cà phê mới pha nhanh chóng lan tỏa, cố gắng tạo ra một không khí ấm cúng, quen thuộc, như thể đêm qua không có gì bất thường xảy ra. Cô cố giữ vẻ bình thường, một lớp mặt nạ mỏng manh che giấu đi sự bất an đang cồn cào bên trong. Linh đã tự nhủ phải mạnh mẽ, phải đối mặt, nhưng trái tim cô vẫn đập loạn xạ mỗi khi nghĩ đến việc đối diện với Khánh.
Khánh bước ra từ phòng ngủ, dáng người cao ráo, hơi gầy của anh càng lộ rõ dưới ánh sáng ban mai. Khuôn mặt góc cạnh thường ngày mang vẻ nam tính cương nghị, giờ đây lại hằn lên sự mệt mỏi và thiếu ngủ, đôi mắt sâu trũng hơn, ánh nhìn xa xăm và vô định. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và quần tây sẫm màu, chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Dù vẻ ngoài chỉnh tề, nhưng Linh cảm nhận được một sự nặng nề, một áp lực vô hình đang đè nặng lên vai anh. Mùi nước hoa nam tính quen thuộc của anh phảng phất trong không khí, nhưng hôm nay, nó không mang lại cảm giác dễ chịu, an toàn như mọi khi, mà chỉ làm tăng thêm sự xa cách.
Linh đặt tách cà phê nóng hổi trước mặt anh, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo hương thơm đậm đà. Cô ngồi xuống đối diện, ngón tay khẽ miết nhẹ lên thành cốc sứ. Ánh mắt cô hướng về anh, chất chứa một tia hy vọng mong manh. "Anh... hôm nay có vẻ mệt mỏi hơn mọi khi?" Giọng cô dịu dàng, cố gắng che giấu sự run rẩy bên trong, đây là một cách thăm dò, một lời mời gọi anh mở lòng. Cô muốn anh nói, muốn anh giải thích, muốn anh phá vỡ bức tường im lặng đang dần bao phủ lấy họ.
Khánh ngước nhìn cô, nhưng ánh mắt anh lảng tránh, không dám đối diện trực tiếp với nỗi lo lắng đang hiển hiện rõ ràng trong đôi mắt to tròn của Linh. Anh chỉ khẽ lắc đầu, hớp một ngụm cà phê. "Anh không sao. Chút nữa có cuộc họp quan trọng." Lời nói ngắn gọn, súc tích, như một bức tường vững chắc, chặn đứng mọi cố gắng tiếp cận của Linh. Anh không nhìn cô khi nói, chỉ chăm chú vào tách cà phê như thể nó chứa đựng mọi đáp án. Sự né tránh của anh khiến trái tim Linh thắt lại. Cô cảm thấy mình như đang đứng trước một vực sâu, cố gắng với lấy bàn tay anh, nhưng anh lại cứ thế lùi lại.
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run. "Mình... nói chuyện một chút được không anh? Về chuyện tối qua..." Cô không thể chịu đựng thêm sự im lặng này nữa. Cô cần sự rõ ràng, dù là đau đớn. Cô không cần cuộc sống xa hoa, em chỉ cần anh ở đây, nhưng anh ấy đang ở đâu trong mớ hỗn độn này?
Khánh đặt tách cà phê xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ khô khốc. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh cuối cùng cũng chạm vào cô, nhưng đó là một ánh mắt đầy bế tắc, bất lực, và có cả sự tội lỗi. "Anh đi đây, em ăn sáng đi." Anh đứng dậy, vội vã. "Anh trễ giờ rồi." Anh nói thêm, như một lời biện minh cho sự vội vàng của mình. Anh không đợi cô trả lời, quay lưng bước nhanh về phía cửa, để lại mùi cà phê và nước hoa vương vấn cùng sự trống rỗng trong không khí.
Linh nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa, nghe tiếng khóa cửa lạch cạch rồi im bặt. Căn hộ lại chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc tách cà phê còn nóng hổi của Khánh, một ngụm cũng chưa uống. Sự im lặng của anh không phải là sự thờ ơ, mà là một lời thú nhận đau đớn về sự bất lực của chính mình, nhưng đối với Linh, nó lại giống như một sự chối bỏ, một sự từ chối thẳng thừng mong muốn sâu thẳm nhất của cô. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống chiếc bàn ăn, tạo thành một vết loang nhỏ. Cô biết, vết nứt vô hình giữa họ đã ngày càng rộng ra, và cô không biết mình còn có thể đứng vững được bao lâu nữa trên bờ vực này. Cô cảm thấy mình đang mất dần kết nối với người mình yêu, và nỗi sợ hãi đó còn đáng sợ hơn bất cứ lời nói nào.
***
Tòa nhà kính hiện đại của công ty DreamWeaver sừng sững giữa trung tâm thành phố, phản chiếu ánh nắng chói chang của một ngày hè. Bên trong, không gian mở được thiết kế tinh tế với những tác phẩm nghệ thuật đương đại và cây xanh, tạo cảm giác năng động, chuyên nghiệp. Tiếng gõ bàn phím lách cách như mưa rào, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng thảo luận nhóm râm ran từ các phòng họp kính, và mùi cà phê thơm nồng từ máy pha tự động hòa quyện với mùi giấy in, mùi vật liệu mới, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Nhưng đối với Khánh, tất cả những âm thanh và mùi hương đó chỉ như một mớ hỗn độn, không thể xua tan được sự nặng nề trong tâm trí anh.
Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản thiết kế kiến trúc đang dang dở. Các đường nét phức tạp, những chi tiết kỹ thuật đòi hỏi sự chính xác cao độ, nhưng đôi mắt anh cứ nhìn chằm chằm vào một điểm vô định trên màn hình, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời cho mớ bòng bong trong lòng. Hình ảnh đôi mắt sưng húp của Linh, giọng nói run rẩy của cô vang vọng trong đầu anh: "Mình... nói chuyện một chút được không anh? Về chuyện tối qua..." Anh biết mình đã làm tổn thương cô. Anh biết cô đang khao khát một lời giải thích, một sự cam kết, một tương lai rõ ràng. Nhưng anh không thể nói. Anh không thể hứa hẹn khi chính anh còn đang chìm trong biển cả của những lo âu.
Anh cảm thấy toàn thân mỏi nhừ, không chỉ là sự mệt mỏi về thể chất sau một đêm trằn trọc, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần. Gánh nặng tài chính, dự án mới đang đứng trước bờ vực khó khăn, và kỳ vọng của gia đình – bà Hoa, ông nội – tất cả đè nặng lên vai anh, khiến anh gần như không thở nổi. Họ muốn anh gây dựng sự nghiệp, muốn anh đủ mạnh mẽ để gánh vác cả một gia đình lớn. Làm sao anh có thể đưa Linh vào một cuộc sống mà chính anh còn chưa thể kiểm soát? Làm sao anh có thể hứa hẹn một đám cưới, một gia đình khi anh còn đang vật lộn từng ngày để giữ vững vị trí của mình? Anh yêu Linh, yêu cô rất nhiều. Tình yêu của anh dành cho cô là thật, sâu sắc và không hề phai nhạt. Nhưng liệu tình yêu có đủ để che lấp đi mọi gánh nặng này không? Anh tự hỏi. Cụm từ "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng" bắt đầu hình thành rõ rệt trong tâm trí anh, một lời biện minh đau đớn cho sự im lặng của mình.
Đúng lúc đó, màn hình điện thoại trên bàn anh sáng lên, báo hiệu một tin nhắn mới. Đó là Linh.
"Anh vẫn ổn chứ? Đêm qua em không ngủ được."
Chỉ một dòng tin ngắn gọn, nhưng nó như một nhát dao cứa vào trái tim anh. Anh nhìn chằm chằm vào tin nhắn, bàn tay anh do dự, lơ lửng trên màn hình. Anh muốn trả lời, muốn trấn an cô, muốn ôm cô vào lòng và thì thầm rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng anh biết, anh không thể. Anh không thể hứa hẹn những điều anh không chắc chắn. Anh không muốn nói dối cô, nhưng anh cũng không đủ dũng cảm để nói ra sự thật nghiệt ngã: rằng anh đang bất lực, rằng anh đang sợ hãi. Rằng anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng, để đáp lại những khao khát chính đáng của cô.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm giác tội lỗi dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Ngón tay anh khẽ run rẩy, rồi thay vì gõ phím trả lời, anh lại chậm rãi đặt điện thoại úp xuống bàn. Màn hình tối sầm, che giấu đi tin nhắn của Linh, như thể anh đang cố che giấu đi cảm xúc của chính mình. Anh quay lại với màn hình máy tính, cố gắng gõ bàn phím một cách vô định, những ngón tay anh lướt trên các phím, tạo ra những âm thanh lách cách đều đặn, nhưng tâm trí anh vẫn quay cuồng. Anh cố gắng lờ đi cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm, cố gắng ép mình vào công việc, vào những con số và bản vẽ khô khan, hy vọng rằng sự bận rộn sẽ giúp anh quên đi ánh mắt thất vọng của Linh. Nhưng anh biết, điều đó là vô vọng. Anh biết, sự im lặng này sẽ chỉ làm tổn thương cô sâu sắc hơn, và đẩy cô ra xa anh hơn. Anh chỉ là một người đàn ông đang mắc kẹt giữa tình yêu và trách nhiệm, giữa khao khát và nỗi sợ hãi, và anh không biết lối thoát nào cho mình.
***
Mưa lất phất ngoài ô cửa sổ, những hạt nước tí tách gõ nhẹ lên kính, tạo nên một bản nhạc buồn trong không gian tĩnh mịch của căn hộ Linh. Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ chiếc đèn ngủ trên kệ, không đủ xua tan đi bóng tối đang bao trùm lấy căn phòng, và cả tâm hồn cô. Điện thoại nằm cạnh cô trên chiếc sofa bọc vải mềm mại, nhưng màn hình vẫn tối đen, không một ánh sáng lóe lên, không một tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Khánh. Cô đã chờ đợi cả ngày, từng phút trôi qua đều là một gánh nặng, nhưng cuối cùng, chỉ có sự im lặng kéo dài đến vô tận.
Linh ngồi co ro trên ghế, ôm chặt đầu gối, cằm tựa vào đầu gối, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa, che khuất một phần khuôn mặt, nhưng vẫn không giấu được những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Chúng chảy xuống, thấm vào lớp vải quần, mang theo vị mặn chát của sự thất vọng và nỗi cô đơn. Cô vươn tay, chạm nhẹ vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo đặt trên kệ sách đối diện. Chiếc cốc mát lạnh dưới đầu ngón tay, cảm giác lạnh lẽo của gốm sứ như phản chiếu sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy trái tim cô. Khánh và cô đã mua chúng trong một chuyến đi chơi cách đây hai năm, khi tình yêu của họ còn nồng nàn, tươi mới, và những lời hứa về tương lai còn ngọt ngào như mật. Giờ đây, chúng chỉ là một biểu tượng buồn bã của những kỷ niệm đã xa, của một tình yêu đang dần nguội lạnh.
Nỗi bất an dâng lên đỉnh điểm, cuộn xoáy trong lòng cô như một cơn bão dữ dội. "Anh ấy có còn yêu mình không?" cô thì thầm, giọng nói khàn đặc tan vào tiếng mưa rơi. "Hay mình đang quá tham lam? Sao anh ấy lại im lặng đến thế?" Cô đã cố gắng thấu hiểu, cố gắng đặt mình vào vị trí của anh, nhưng sự im lặng của anh giống như một bức tường vô hình, ngăn cản mọi sự kết nối. Cô không thể chạm tới anh, không thể hiểu được anh đang nghĩ gì. Cô chỉ cảm thấy mình đang ngày càng xa cách, như thể một sợi dây vô hình đang kéo cô ra khỏi cuộc đời anh.
Cô không cần anh hoàn hảo, em chỉ cần anh ở đây. Lời thốt ra từ trái tim cô, nhưng có lẽ Khánh không nghe thấy, hoặc không thể đáp lại. Cô nhớ lại những bữa ăn im lặng, những cái ôm không còn đủ ấm. Họ vẫn quan tâm nhau một cách vô thức – Khánh nhớ cô thích trà nóng, cô nhớ Khánh hay đau dạ dày – nhưng anh quá mệt mỏi để hỏi han, và cô quá buồn để tiếp tục chờ đợi. Sự thiếu giao tiếp đã trở thành một vết nứt sâu, và nó sẽ ngày càng rộng ra, báo hiệu những cuộc tranh cãi nhỏ lẻ về sự thiếu quan tâm, thiếu chia sẻ sẽ trở nên thường xuyên hơn.
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô không muốn bi lụy, không muốn biến mình thành một cô gái yếu đuối. Nhưng nỗi đau này quá lớn, quá sức chịu đựng. Cô cảm thấy mình đang lạc lõng, bơ vơ giữa chính mối quan hệ mà cô đã vun đắp bằng tất cả tình yêu và hy vọng. Cô cần một lối thoát cảm xúc, một nơi để chia sẻ, để tìm thấy sự an ủi. Có lẽ, cô cần tìm đến Trâm, hoặc bà ngoại. Những người phụ nữ luôn thấu hiểu và yêu thương cô vô điều kiện. Cô cần một lời khuyên, một góc nhìn khác, để thoát khỏi mớ bòng bong của những cảm xúc tiêu cực này.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, che lấp đi mọi thứ. Chỉ còn lại tiếng mưa và sự im lặng. Linh nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nữa trượt khỏi khóe mi, thấm vào chiếc áo của cô. Cô biết, tình yêu này đang đứng trước một ngã rẽ. Và cô, một mình, đang phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất: liệu tình yêu có còn là lý do đủ mạnh để giữ hai người ở lại bên nhau, hay mọi thứ sẽ chỉ còn là những lời hứa bất an, những mảnh vỡ của một tương lai không thành? Cô đã cho đi tất cả, nhưng dường như, điều cô nhận lại chỉ là sự trống rỗng và nỗi cô đơn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.