Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 144: Lời Khẩn Cầu Giữa Khoảng Lặng

Tiếng mưa rơi lách tách trên mái hiên đã tạnh hẳn, nhường chỗ cho không khí mát mẻ, trong lành của một buổi tối Sài Gòn sau cơn mưa rào bất chợt. Mùi đất ẩm, mùi lá cây tươi và một chút hương hoa lài từ ban công len lỏi vào căn hộ của Linh, tạo nên một không gian dịu mát, tĩnh lặng. Linh đứng trong bếp, tiếng dao thớt gõ nhẹ nhàng trên mặt thớt gỗ, mùi thơm của món cá hồi nướng thoảng bay, hòa quyện với hương rau thơm và chút vị chua nhẹ của salad. Cô đang tỉ mẩn bày biện bữa ăn tối, mỗi cử chỉ đều toát lên sự cẩn trọng, như thể cô đang sắp đặt không chỉ một bữa ăn, mà là cả một cuộc đối thoại quan trọng đã ấp ủ từ rất lâu.

Vẫn là căn hộ nhỏ quen thuộc với những tông màu ấm áp, nơi cô đã cùng Khánh vun đắp biết bao kỷ niệm. Trên chiếc bàn ăn gỗ nhỏ, hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm cạnh nhau, như một lời nhắc nhở về những giấc mơ giản dị mà họ từng chia sẻ. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn trần thả xuống, phủ lên không gian một vẻ lãng mạn, nhưng cũng không che giấu được sự căng thẳng đang len lỏi trong lòng Linh. Cô tự nhủ phải bình tĩnh, phải nói ra những điều mình muốn nói, không thể cứ mãi lơ lửng trong sự chờ đợi và phỏng đoán. Ánh mắt cô, đôi mắt to tròn, long lanh thường ngày, giờ đây ánh lên một vẻ quyết tâm pha lẫn chút lo âu. Cô vẫn giữ vẻ ngoài thanh mảnh, nhẹ nhàng, nhưng sâu bên trong, một nguồn năng lượng mới đang trỗi dậy, thúc đẩy cô đối mặt.

Tiếng chuông cửa vang lên, dứt Linh khỏi dòng suy nghĩ. Cô hít một hơi thật sâu, cố nén lại nhịp tim đang đập dồn dập. Khi mở cửa, Khánh đứng đó, dáng người cao ráo hơi gầy, khuôn mặt góc cạnh nhưng rõ ràng là đang mệt mỏi sau một ngày làm việc dài. Đôi mắt sâu của anh có vẻ hơi trũng, nhưng anh vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười nhẹ, cố che giấu đi sự kiệt sức. Anh khoác trên người chiếc áo sơ mi công sở màu xanh than, quần tây chỉnh tề, vẫn toát lên vẻ nghiêm túc và có phần hơi cứng nhắc.

“Anh đến rồi à?” Linh cất tiếng, giọng cô cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể, nhưng vẫn không giấu được chút run rẩy.

“Ừ, anh vừa xong việc.” Khánh đáp, giọng anh trầm ấm nhưng có chút khàn nhẹ. Anh bước vào, đặt chiếc cặp da xuống ghế, rồi vòng tay ôm nhẹ lấy Linh. Cái ôm không còn đủ ấm như những ngày đầu, nó chỉ là một cử chỉ quen thuộc, mang theo sự mệt mỏi và chút gì đó xa cách. Mùi nước hoa nam tính quen thuộc của Khánh thoang thoảng, trộn lẫn với mùi giấy tờ và áp lực từ công việc.

Linh cố gắng đáp lại cái ôm, đầu cô tựa vào vai anh, cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ anh. Cô cảm thấy một nỗi buồn man mác xâm chiếm, nhưng hôm nay cô sẽ không để nó lấn át mình. Cô đẩy nhẹ anh ra, kéo anh vào bàn ăn. “Anh ngồi đi, em dọn nốt.”

Bữa tối diễn ra trong một bầu không khí khá yên lặng. Khánh ăn một cách chậm rãi, thỉnh thoảng liếc nhìn Linh, dường như cảm nhận được điều gì đó khác lạ từ cô. Linh cố gắng bắt chuyện về những chuyện vụn vặt trong ngày, về công việc, về thời tiết, nhưng tất cả đều chỉ là những câu nói hời hợt, không chạm đến chiều sâu. Những chiếc cốc sứ đôi hình mèo trên bàn dường như cũng đang chờ đợi, chờ đợi một điều gì đó sẽ được nói ra.

Khi món tráng miệng – một đĩa hoa quả tươi mát – được dọn ra, Linh đặt tay lên bàn, hai bàn tay đan vào nhau, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Khánh, không còn né tránh. Khánh đang nhấp một ngụm nước, cảm thấy ánh mắt cô, anh từ từ đặt cốc xuống, chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt sâu của anh gặp ánh mắt long lanh của cô, và anh hiểu rằng khoảnh khắc anh vẫn luôn né tránh đã đến.

“Khánh à,” Linh bắt đầu, giọng cô hơi nghẹn lại, nhưng cô vẫn kiên định. “Em muốn nói chuyện nghiêm túc. Anh nghĩ sao về… chuyện của chúng mình trong tương lai?” Cô dừng lại một chút, như để lấy thêm dũng khí. “Em… em muốn một đám cưới, một gia đình nhỏ của chúng ta.”

Những lời nói của Linh vang lên trong không gian tĩnh lặng, rõ ràng và đầy khao khát. Bầu không khí ấm cúng ban nãy bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Khánh nghe thấy từng từ một, rõ ràng đến nhói lòng. Anh không đáp lời ngay. Anh chỉ nhìn Linh, ánh mắt vô định, chứa đựng một sự giằng xé nội tâm mãnh liệt. Khuôn mặt góc cạnh của anh càng trở nên căng thẳng, đường nét nam tính hiện rõ sự mệt mỏi, áp lực. Anh siết chặt tay lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, như thể đang cố gắng nắm giữ một điều gì đó vô hình đang tuột khỏi tầm với. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực anh, nặng trĩu như thể nó mang theo tất cả gánh nặng của cuộc đời anh.

Linh chờ đợi. Mỗi giây trôi qua đều dài như một thế kỷ. Cô nhìn anh, từng tia hy vọng trong lòng cứ thế lụi tắt dần theo từng khoảnh khắc im lặng kéo dài. Đôi mắt cô dần ngấn nước, nhưng cô vẫn cố nén lại, không để nước mắt rơi. Cô cần một câu trả lời, dù là gì đi nữa.

“Anh không định nói gì sao? Một lời thôi cũng được…” Linh thì thầm, giọng cô run rẩy, gần như là một lời khẩn cầu. “Anh có còn muốn cùng em xây dựng những điều đó không?” Cô biết mình đang đẩy anh vào chân tường, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô đã quá mệt mỏi với những lời không nói, với những khoảng trống giữa hai tâm hồn. Trâm đã nói đúng, cô cần phải sống cho chính mình, nhưng sống cho mình thì không thể cứ mãi lơ lửng trong mối quan hệ này. Cô cần một điểm tựa, một sự chắc chắn.

Khánh vẫn im lặng. Anh cúi đầu xuống, ánh mắt né tránh, không dám đối diện với ánh mắt đẫm nước của Linh. Anh biết cô đang đau khổ, và chính sự đau khổ của cô càng khiến anh cảm thấy tội lỗi, bất lực. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn ôm cô vào lòng và hứa hẹn mọi điều. Nhưng những lời đó cứ mắc kẹt lại nơi cổ họng, bị chặn đứng bởi những nỗi sợ hãi, những gánh nặng vô hình đang đè nén anh. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, anh không còn đủ tự tin để nói ra những lời hứa hẹn mà anh không chắc mình có thể thực hiện. Tiếng thở dài nặng nề lại thoát ra, lần này còn nặng hơn, như một lời thú nhận thầm lặng cho sự bất lực của chính mình.

Linh nhìn anh, đôi môi cô khẽ run rẩy. Cô hiểu sự im lặng đó. Nó không phải là sự tức giận, không phải là sự thờ ơ. Đó là sự bất lực, là một bức tường kiên cố hơn bất kỳ lời từ chối nào. Nước mắt cô cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, chúng lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát. Căn phòng ấm cúng bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và ngột ngạt. Cô cảm thấy mình như đang chìm dần, chìm dần vào một hố sâu của sự cô đơn, của những ước mơ tan vỡ. Cô vẫn yêu Khánh, nhưng tình yêu lúc này không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ cô ở lại trong một mối quan hệ thiếu vắng sự chia sẻ và cam kết. Cô đã bắt đầu tìm kiếm một lối thoát cảm xúc cho riêng mình, và giờ đây, sự im lặng của Khánh càng củng cố thêm quyết định đó. Cô cuộn mình lại, cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào từng thớ thịt, từng tế bào, như thể một phần nào đó trong cô đang dần chết đi.

***

Đêm đã khuya. Gió nhẹ lùa qua những ô cửa kính lớn của căn penthouse, tạo nên những tiếng rít khe khẽ, như lời than thở của màn đêm. Khánh mở cửa căn hộ của mình, bước vào trong bóng tối. Anh không bật đèn. Ánh sáng duy nhất lọt vào từ khung cửa sổ lớn, hắt lên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, tạo thành những vệt sáng mờ ảo. Căn phòng rộng lớn và sang trọng, với nội thất tối giản, gam màu trầm lạnh, giờ đây chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô độc, trống trải. Mùi gỗ và mùi nước hoa nam tính đặc trưng của anh hòa quyện vào không khí, nhưng không mang lại chút ấm áp nào.

Anh thả mình xuống chiếc ghế sofa da màu đen, tiếng da ghế kêu khẽ một tiếng. Toàn thân anh rã rời, như thể vừa gánh vác một tảng đá khổng lồ. Anh gục mặt vào hai lòng bàn tay, những ngón tay siết chặt lấy mái tóc cắt ngắn gọn gàng. Những lời nói của Linh vẫn vang vọng bên tai anh, rõ ràng và đau đớn như một vết cứa. "Em muốn một đám cưới, một gia đình nhỏ của chúng ta." "Anh có còn muốn cùng em xây dựng những điều đó không?"

Làm sao anh có thể nói ra được? Làm sao anh có thể hứa hẹn khi anh còn chưa đủ tự tin vào bản thân? Anh yêu em, Linh à, nhưng liệu tình yêu có đủ để che lấp đi mọi gánh nặng này không? Anh tự hỏi. Anh đang kẹt giữa những kỳ vọng của gia đình, những áp lực từ công việc, từ dự án mới đang đứng trước bờ vực khó khăn, và cả nỗi sợ hãi về một tương lai bất định. Bà Hoa, ông nội, những người đã đặt tất cả hy vọng vào anh, đang chờ đợi anh gây dựng sự nghiệp vững chắc, chờ đợi anh đủ mạnh mẽ để gánh vác cả một gia đình lớn. Làm sao anh có thể đưa Linh vào một cuộc sống mà chính anh còn chưa thể kiểm soát?

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không trước mặt. Căn phòng rộng lớn, tiện nghi, nhưng lại trống rỗng đến lạnh người. Nó là minh chứng cho thành công, nhưng cũng là biểu tượng cho sự cô độc của anh. Anh gánh trên vai quá nhiều thứ, đến nỗi đôi khi anh quên mất cả bản thân mình. Anh đã cố gắng, cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng có vẻ như càng cố gắng, anh lại càng lạc lối, càng xa rời khỏi người con gái anh yêu.

Khánh nhìn sang chiếc bàn trà nhỏ bên cạnh sofa. Ở đó, một chiếc hộp nhung màu xanh đậm nằm im lìm. Anh đưa tay ra, chậm rãi nhấc nó lên. Chiếc hộp mát lạnh trong lòng bàn tay anh. Anh mở nắp, để lộ ra một chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài. Viên kim cương nhỏ, tinh xảo, phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt, như một ngôi sao đơn độc trong màn đêm. Anh đã mua nó từ vài tháng trước, trong một khoảnh khắc tưởng chừng như đã sẵn sàng để tiến thêm một bước. Nhưng rồi, những áp lực lại ập đến, những nỗi lo lắng lại nhấn chìm anh, khiến chiếc nhẫn này trở thành một vật vô tri, bị giam cầm trong chiếc hộp nhung, không bao giờ được trao ra.

Anh ngắm nhìn nó một lúc lâu, ánh mắt chất chứa nỗi buồn và sự bất lực. "Giá như anh có thể nói ra. Giá như anh không yếu đuối như vậy," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc tan vào không gian tĩnh mịch. Anh muốn giải thích cho Linh, muốn cô hiểu rằng không phải anh không yêu cô, không phải anh không muốn một tương lai với cô. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh không thể hứa hẹn một tương lai mà anh không chắc chắn có thể giữ vững, không thể đưa cô vào một cuộc sống mà anh sợ rằng sẽ chỉ mang lại cho cô thêm gánh nặng. Sự im lặng của anh không phải là sự thờ ơ, mà là một lời thú nhận đau đớn về sự bất lực của chính mình.

Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn bao giờ hết. Anh khép hộp nhẫn lại, đặt nó về chỗ cũ, như thể cất giấu đi một bí mật, một lời hứa chưa thể thực hiện. Chiếc nhẫn lấp lánh trong bóng tối của chiếc hộp, một biểu tượng của tình yêu bị k��m nén, của những ước mơ bị trì hoãn. Anh biết, sự im lặng của anh đã làm tổn thương Linh sâu sắc, và có lẽ, vết thương đó sẽ không bao giờ lành. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang chìm trong ánh đèn đêm, một thành phố hối hả, tấp nập, nơi mỗi người đều đang vật lộn với những gánh nặng riêng. Anh chỉ là một phần nhỏ trong đó, một người đàn ông đang mắc kẹt giữa tình yêu và trách nhiệm, giữa khao khát và nỗi sợ hãi. Anh biết, những khoảng cách giao tiếp giữa anh và Linh đã trở thành một vết nứt sâu, và nó sẽ ngày càng rộng ra, báo hiệu những cuộc tranh cãi nhỏ lẻ về sự thiếu quan tâm, thiếu chia sẻ sẽ trở nên thường xuyên hơn. Nhưng lúc này, anh không còn sức để nghĩ đến điều đó. Anh chỉ muốn chìm vào bóng tối, để nỗi cô đơn nuốt chửng lấy mình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free