Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 143: Khoảng Trống Giữa Những Lời Không Nói

“Con biết, nhưng con phải làm sao đây?” Khánh lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc, chỉ đủ nghe thấy trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Anh thở dài, một tiếng thở dài sâu hơn, nặng hơn, như thể anh đang cố gắng đẩy hết những muộn phiền, những giằng xé ra khỏi lồng ngực. Anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Anh yêu Linh, yêu rất nhiều, nhưng anh không còn đủ sức để mơ mộng cùng cô ấy lúc này. Anh không muốn cô phải chịu khổ, không muốn cô phải đợi chờ một tương lai không rõ ràng. Anh không muốn làm Linh thất vọng, nhưng anh cũng không muốn dối lòng mình về thực tại. Anh biết, sự hụt hẫng của Linh sẽ ngày càng lớn, và áp lực từ mẹ sẽ ngày càng gia tăng, trở thành một yếu tố ngoại cảnh đẩy anh vào tình thế khó khăn hơn. Cái “vết nứt vô hình” đó, anh cảm thấy nó đang ngày càng rộng ra, sâu hơn, nuốt chửng dần những hy vọng cuối cùng của anh về một tương lai hạnh phúc trọn vẹn bên Linh. Anh gục mặt xuống bàn, giữa những tài liệu công việc và ánh đèn lờ mờ, cảm thấy mình đang lạc lối trong mê cung của chính cuộc đời mình.

***

Tối muộn, ánh đèn vàng dịu hắt ra từ căn hộ nhỏ của Linh, vẽ nên một vầng sáng ấm áp trên con hẻm yên tĩnh. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại, nghe như một bản nhạc nền u hoài của thành phố về đêm. Mùi hoa nhài từ ban công nhà hàng xóm thoảng đưa theo làn gió mát, quyện cùng chút hương cà phê rang xay còn vương vấn trong không khí. Bầu không khí vốn dĩ luôn ấm cúng này, hôm nay lại mang theo một chút gì đó nặng nề, căng thẳng mà Linh không thể gọi tên. Cô khẽ thở dài, đặt cốc sứ đôi hình mèo xuống bàn trà, nơi nó nằm lặng lẽ bên cạnh cuốn sổ tay ghi chép chung của hai người, vốn dĩ thường được dùng để ghi lại những ước mơ, những kế hoạch nhỏ nhặt của họ. Giờ đây, cuốn sổ ấy đã phủ một lớp bụi mờ của sự lãng quên.

Khánh ngồi trên chiếc sofa đối diện, đôi mắt anh dán chặt vào màn hình điện thoại, ngón tay cái lướt nhẹ một cách vô thức. Dáng người cao ráo của anh có vẻ hơi gầy đi một chút, khuôn mặt góc cạnh giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi công sở màu xanh than, cổ áo hơi nhàu, và mái tóc cắt ngắn gọn gàng cũng không thể che giấu đi sự rũ rượi, thiếu sức sống. Linh nhìn anh, cảm giác bất lực len lỏi trong lòng. Cô biết anh đang bận, biết anh mệt mỏi, nhưng cô cũng khao khát được chia sẻ, được lắng nghe.

“Anh này,” Linh khẽ gọi, giọng cô dịu dàng như thường lệ, nhưng ẩn chứa một chút ngập ngừng, “cuối năm mình đi đâu đó xa một chuyến không? Hoặc là… mình tính đến chuyện lớn hơn một chút?” Cô cố gắng mỉm cười, ánh mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo anh, tìm kiếm một sự phản hồi, một tia sáng của sự đồng điệu. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh chọn cô, chọn tương lai của cả hai.

Khánh không ngẩng đầu lên ngay. Anh khẽ thở dài, tiếng thở nghe nặng nề hơn cả tiếng xe cộ ngoài kia. Bàn tay anh đưa lên day day thái dương, một thói quen mỗi khi anh căng thẳng hay suy nghĩ. “Anh bận quá em ạ. Dự án mới đang dồn dập, anh không có tâm trí nghĩ đến mấy chuyện đó. Mà chuyện gì lớn hơn cơ?” Anh nói, giọng nói ngắn gọn, súc tích như thường lệ, nhưng thiếu đi sự nhiệt tình, sự kết nối mà cô hằng mong đợi. Anh không nhìn vào mắt cô, đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn dán vào màn hình điện thoại, nơi những con số, những dòng email dường như đang bủa vây lấy anh. Anh không bỏ em, nhưng anh đang không đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói đó, dẫu chưa thành hình, đã bắt đầu bám rễ trong tâm trí anh.

Linh cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. Nhưng anh lại vắng mặt ngay cả khi đang ngồi đối diện. Giọng cô trầm xuống, mang theo một nỗi buồn man mác khó tả. “Không có gì… Anh cứ làm việc đi.” Cô khẽ nói, rồi đặt nhẹ bàn tay thanh mảnh của mình lên mu bàn tay anh, một cử chỉ tìm kiếm sự an ủi, một kết nối dù chỉ là nhỏ nhoi.

Nhưng Khánh dường như không nhận ra. Anh nhẹ nhàng rút tay về, tự nhiên như một phản xạ, để cầm điện thoại lên cao hơn, lướt qua một tin nhắn vừa đến. Cử chỉ vô thức ấy của anh lại tạo thành một khoảng trống lạnh lẽo trong lòng Linh. Cô mím môi, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ ưu tư. Cô vẫn quan tâm anh, vẫn nhớ anh thích trà nóng, vẫn nhớ anh hay đau dạ dày. Nhưng anh quá mệt mỏi để hỏi han, và cô quá buồn để tiếp tục chờ đợi.

Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề hơn cả những lời không nói. Linh lặng lẽ đứng dậy, thu dọn bàn ăn. Từng tiếng lạch cạch của chén đĩa va vào nhau nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Cô cảm thấy một khoảng trống lớn đang hình thành, không phải giữa hai chiếc ghế sofa, mà là giữa hai tâm hồn, hai con người từng rất yêu nhau. Cô không biết phải làm sao để lấp đầy khoảng trống ấy, hay liệu có còn cách nào để kéo anh về phía mình nữa không. Mỗi cử chỉ vô tâm, mỗi lời nói né tránh của anh đều như một viên gạch, xây nên bức tường ngăn cách vô hình giữa họ. Cuốn sổ tay ghi chép chung và cặp cốc sứ đôi hình mèo trên bàn trà giờ đây trông thật lạc lõng, như những kỷ vật của một tình yêu đã từng rất nồng nhiệt, nhưng đang dần lụi tàn trong im lặng.

***

Đêm khuya, thành phố chìm vào giấc ngủ vội vã, chỉ còn lại những ánh đèn đường leo lét và tiếng còi xe hiếm hoi vọng lên từ đường phố vắng lặng. Trong văn phòng công ty, Khánh vẫn miệt mài bên bàn làm việc, một mình giữa không gian lạnh lẽo và tĩnh mịch. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch đơn độc, như một bản hòa tấu buồn bã của sự kiệt sức, hòa cùng tiếng máy lạnh rì rì đều đặn. Mùi cà phê nguội tanh và mùi giấy in mới trộn lẫn vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của những đêm dài làm việc.

Anh dán chặt mắt vào màn hình máy tính, nơi những con số nhảy múa, những biểu đồ phức tạp và những dòng code không ngừng chạy. Ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật thêm vẻ mệt mỏi, thiếu ngủ. Khánh cảm thấy kiệt sức, nhưng anh không thể ngừng lại. Gánh nặng tài chính, áp lực từ dự án mới, và mục tiêu phải “mua nhà, xe” trước tuổi 30 cứ như những tảng đá khổng lồ đè nặng lên vai anh.

Những lời của Bà Hoa, “Con phải biết lo cho tương lai chứ, cái danh phận nó quan trọng lắm đó con. Con gái có thì, con ạ. Mẹ với ba con, rồi ông nội, ai cũng mong con sớm ổn định, có vợ có con, để mẹ còn bế cháu,” cứ văng vẳng bên tai anh, xen kẽ với lời gợi mở nhẹ nhàng của Linh chỉ vài giờ trước: “mình tính đến chuyện lớn hơn một chút?” Anh day day thái dương, uống một ngụm cà phê nguội đắng chát. Họng anh se lại, vị đắng lan tỏa khắp khoang miệng, giống như vị đắng của chính cuộc đời anh lúc này.

“Làm sao mình có thể nghĩ đến chuyện đó khi mọi thứ còn chưa đâu vào đâu? Mình không thể hứa hẹn khi mình còn chưa đủ vững vàng,” Khánh thầm nhủ, giọng anh chỉ đủ nghe thấy trong tâm tưởng. Anh biết Linh xứng đáng với một tương lai tốt đẹp hơn, một người đàn ông có thể mang đến cho cô sự ổn định và niềm hạnh phúc trọn vẹn, không phải một người đàn ông đang chìm trong mớ bòng bong của những lo toan như anh.

Anh lấy điện thoại ra, lướt qua tin nhắn cuối cùng của Linh từ tối nay, chỉ là một biểu tượng trái tim nhỏ và lời chúc anh ngủ ngon. Anh đã không trả lời. Anh biết cô đang hụt hẫng, biết cô đang chờ đợi, nhưng anh không thể. Anh không có đủ sức để giả vờ rằng mọi thứ đều ổn, hay để vẽ ra một tương lai màu hồng mà anh biết mình chưa thể chạm tới. Ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố về đêm vẫn sáng đèn, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, nhưng trong mắt anh, chúng lại chất chứa sự cô đơn, sự vô vọng của một người đang gồng mình chống chọi.

Anh nhớ lại những lời mình đã nói với Linh khi họ mới yêu nhau, những lời hứa về một mái ấm nhỏ, về những chuyến đi xa. Giờ đây, những lời hứa ấy xa vời vợi, xa như những vì sao trên trời cao. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi xâm chiếm toàn bộ cơ thể, không chỉ là mệt mỏi thể chất mà còn là sự cạn kiệt về tinh thần. Anh không muốn cô phải chịu khổ, không muốn cô phải đợi chờ một tương lai không rõ ràng. Anh không muốn làm Linh thất vọng, nhưng anh cũng không muốn dối lòng mình về thực tại. Anh yêu Linh, yêu rất nhiều, nhưng anh không còn đủ sức để mơ mộng cùng cô ấy lúc này. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Ý nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu anh, như một câu thần chú nghiệt ngã, khắc sâu vào tâm trí anh. Anh gục đầu xuống bàn, giữa những tài liệu công việc và ánh đèn lờ mờ, cảm thấy mình đang lạc lối trong mê cung của chính cuộc đời mình.

Cảm giác bất lực cứ thế lớn dần, nuốt chửng anh trong một vòng xoáy không lối thoát. Anh biết sự im lặng và né tránh của mình đang tạo ra những vết nứt sâu hơn trong mối quan hệ, nhưng anh không biết phải làm gì. Anh không thể chia sẻ gánh nặng này với Linh, vì anh sợ cô sẽ lo lắng, sẽ thất vọng. Và anh cũng không muốn cô phải gánh vác cùng anh. Anh chỉ muốn một mình đối diện, một mình gồng gánh, dù biết rằng điều đó đang đẩy cô ra xa anh hơn bao giờ hết. Mỗi đêm trôi qua, anh lại cảm thấy mình cô độc hơn, và khoảng cách giữa anh và Linh dường như lại rộng ra thêm một chút.

***

Chiều muộn, quán cà phê “Hồi Ức” chìm trong ánh sáng vàng dịu, mang theo một vẻ đẹp hoài niệm đặc trưng của những ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo. Tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ kỹ, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng và vô số sách cùng vật trang trí cổ điển tạo nên một không gian ấm cúng, thanh bình. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng quyện vào tiếng ly tách chạm nhau, tiếng nói chuyện thì thầm của khách và tiếng mưa rơi lách tách trên mái hiên, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, rất thích hợp cho những buổi tâm sự hoặc suy tư. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và chút hương trà hoa thoang thoảng lấp đầy không gian, xoa dịu tâm hồn.

Trâm, với dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn và khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt biết cười của cô vẫn rạng rỡ như thường lệ. Cô khoác trên mình chiếc váy hoa trẻ trung, nữ tính, mái tóc dài uốn nhẹ nhàng. Cô nhìn Linh, người đang ngồi đối diện, với vẻ trầm tư hơn thường lệ. Linh vẫn giữ vẻ ngoài thanh mảnh, nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh của cô hôm nay lại ánh lên một nỗi ưu tư sâu sắc.

“Trông mày buồn vậy Linh? Lại cãi nhau với Khánh à?” Trâm hỏi, giọng cô nhanh nhẹn nhưng đầy sự quan tâm. Cô là bạn thân của Linh, luôn là người đầu tiên nhận ra những thay đổi nhỏ nhất trong tâm trạng của bạn mình.

Linh khẽ lắc đầu, tay cô khuấy nhẹ ly cà phê đen sánh, tạo thành những vòng xoáy nhỏ trên bề mặt. Ánh mắt cô xa xăm nhìn ra ô cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang nhảy nhót trên mặt kính, làm mờ đi cảnh vật bên ngoài. “Không… không hẳn là cãi nhau. Chỉ là… tao cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường vậy.” Giọng Linh trầm xuống, mang theo một nỗi buồn man mác. “Anh ấy cứ tránh né mọi thứ. Tao không biết phải làm sao để anh ấy chịu chia sẻ.” Cô không nói thẳng ra về những lời gợi mở tương lai bị Khánh phớt lờ, nhưng cảm giác cô đơn và bế tắc ấy thì không thể che giấu. Cô cảm thấy mệt mỏi khi cứ phải đoán mò, cứ phải chờ đợi một lời giải thích, một sự thấu hiểu từ anh.

Trâm chống cằm, đôi mắt biết cười của cô giờ đây mang vẻ suy tư. “Đàn ông mà, chắc áp lực công việc thôi. Mày cứ từ từ, đừng ép quá. Có khi anh ấy đang gặp chuyện khó nói, không tiện chia sẻ với mày. Mà sao mày không thử… làm gì đó cho bản thân mình trước đi?” Trâm gợi ý, cố gắng lái câu chuyện sang một hướng tích cực hơn, nhưng trong lòng cô vẫn đầy lo lắng cho cô bạn thân. Cô hiểu Linh, hiểu cái khao khát được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu trong mỗi khoảnh khắc.

Linh gật đầu, một cái gật đầu yếu ớt. Cô biết Trâm có ý tốt, nhưng trong lòng cô vẫn đầy bộn bề, băn khoăn về sự khác biệt trong cách cả hai đối diện với tình yêu và cuộc sống. Cô đã luôn cố gắng đặt mình vào vị trí của Khánh, thấu hiểu những áp lực mà anh đang gánh vác. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy mình đang dần lạc mất chính mình trong mối quan hệ này. Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh chọn cô, chọn cả hai. Nhưng nếu anh không chọn, thì cô biết phải làm sao?

“Tao hiểu… Nhưng cứ như thế này, tao thấy mình cứ lơ lửng, không biết điểm tựa ở đâu,” Linh thì thầm, giọng cô nhỏ dần, như tan vào tiếng nhạc jazz dịu nhẹ. Cô nghĩ đến cuốn sổ tay ghi chép chung trên bàn trà ở nhà, nơi từng lưu giữ những giấc mơ giản dị về một mái ấm, một chuyến đi, giờ đây lại trở thành biểu tượng của những mong muốn không được đáp lại. Cô bắt đầu cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết, không phải vì không có ai bên cạnh, mà vì người cô yêu nhất lại trở thành một người xa lạ trong chính cảm xúc của mình.

Trâm nhìn Linh, cảm nhận được sự bất lực và nỗi buồn sâu thẳm trong ánh mắt bạn mình. Cô đưa tay vỗ nhẹ lên tay Linh, an ủi. “Thôi, cứ để mọi thứ tự nhiên. Mình sống cho mình trước đã. Rồi mọi chuyện sẽ có cách giải quyết thôi.”

Linh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. Cô biết mình cần phải tìm một lối thoát cảm xúc cho riêng mình, một nơi nào đó để tựa vào khi Khánh không thể ở bên cô thực sự. Có thể là quay lại với đam mê vẽ vời ngày xưa, hay tìm một sở thích mới để lấp đầy những khoảng trống. Cô vẫn yêu Khánh, nhưng tình yêu đó giờ đây không còn là lý do đủ mạnh để cô cứ mãi chờ đợi, mãi hy vọng vào một tương lai mờ mịt. Khoảng cách giao tiếp giữa cô và Khánh ngày càng rộng, báo hiệu những cuộc tranh cãi nhỏ lẻ về sự thiếu quan tâm, thiếu chia sẻ sẽ trở nên thường xuyên hơn. Linh biết, cô đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, nơi cô phải lựa chọn giữa việc tiếp tục níu giữ một tình yêu đang dần nguội lạnh, hay tìm kiếm một con đường khác cho riêng mình. Cô vẫn không muốn hết yêu nên rời đi, nhưng cô cũng không muốn mãi mãi mắc kẹt trong nỗi cô đơn này.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free