Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 142: Lời Gợi Mở Nhẹ Tựa Sương Khói
Khánh bước ra khỏi văn phòng chìm trong đêm, tiếng bước chân anh vang vọng trên hành lang trống vắng, đơn độc và mỏi mệt. Mùi cà phê nguội, mùi giấy in và chút hương nước hoa của đồng nghiệp giờ đây đã nhạt nhòa, chỉ còn lại sự tĩnh mịch của đêm khuya bao trùm. Anh kéo cổ áo khoác, cảm nhận cái se lạnh của gió đêm lùa qua từng kẽ tóc. Những suy nghĩ về Linh, về ngôi nhà có vườn, về những ước mơ nhỏ nhoi của cô, cứ vương vấn mãi trong tâm trí anh, nặng trĩu hơn cả những tập tài liệu vừa lật dở. Anh biết, sự im lặng và né tránh của anh, dù không cố ý, đang tạo ra một vết nứt vô hình, một khoảng cách ngày càng lớn giữa anh và Linh. Nó sẽ dẫn đến những cuộc tranh cãi nhỏ lẻ, những hiểu lầm không thể tránh khỏi. Và anh, trong sâu thẳm, đã bắt đầu tự hỏi liệu anh có còn đủ sức để yêu cho đúng, để mang lại hạnh phúc cho cô gái mà anh yêu hơn tất cả. Anh bước vào thang máy, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong lớp kính tối, đôi mắt sâu hõm và vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt góc cạnh.
Khi Khánh về đến căn hộ của Linh, ánh đèn vàng dịu đã hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền đêm. Một bản nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vọng ra, như một lời mời gọi êm đềm. Linh đã chuẩn bị sẵn bữa tối, hương thơm của món cà ri gà yêu thích của Khánh thoang thoảng trong không khí. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, mái tóc dài buông xõa mềm mại, trông thật thanh thoát và dịu dàng. Nhìn thấy Khánh bước vào, Linh nở một nụ cười, nụ cười ấy vẫn đẹp, nhưng trong ánh mắt cô, Khánh chợt nhận ra một sự chờ đợi, một chút ưu tư không thể giấu.
“Anh về rồi,” Linh nói, giọng cô nhẹ như gió thoảng. Cô bước đến, khẽ ôm lấy anh. Cái ôm của cô vẫn ấm áp như mọi khi, nhưng Khánh cảm thấy cơ thể mình có chút cứng nhắc, như thể anh đang gồng mình chống đỡ một điều gì đó vô hình. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc cô lướt qua cánh mũi anh, gợi lên những ký ức về những buổi hẹn hò đầu tiên, khi mọi thứ còn đơn giản và nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Sau bữa ăn tối, hai người ngồi trên sofa, cùng xem một chương trình TV về du lịch. Trên màn hình, những ngôi nhà nhỏ xinh xắn với vườn cây xanh mướt hiện lên, rồi những cặp đôi đang cùng nhau khám phá thế giới. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đứng ở góc phòng hắt lên, tạo nên một không gian ấm cúng, nhưng bầu không khí giữa họ lại có một chút gì đó chùng xuống, một sự tĩnh lặng không hoàn toàn dễ chịu.
Linh tựa đầu vào vai Khánh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. Cô đưa tay, khẽ đan những ngón tay mình vào tay anh. Khánh không rụt lại, nhưng sự đáp lại của anh chỉ là một cái siết nhẹ, gần như vô thức. Ánh mắt anh vẫn dán vào màn hình TV, nhưng cô biết, tâm trí anh đang trôi dạt ở một nơi nào đó rất xa.
“Bạn em mới cưới, nhìn hạnh phúc ghê anh nhỉ?” Linh khẽ nói, giọng cô có chút mơ màng. “Họ mua được một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, có một mảnh vườn xinh xắn. Tối tối về cùng nhau chăm sóc cây cối, cuối tuần lại rủ bạn bè đến nướng BBQ. Tự nhiên em cũng thấy… muốn có một tổ ấm nhỏ của riêng mình.” Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt long lanh đầy mong đợi nhìn vào Khánh. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên một niềm khao khát giản dị, một mong muốn mà cô đã ấp ủ từ lâu.
Khánh khẽ cười nhạt, một nụ cười không với tới khóe mắt. Anh vẫn nhìn về phía màn hình, đôi mắt sâu hõm dường như đang dõi theo một cảnh tượng nào đó rất xa xôi, vượt ra ngoài khung hình. “Ừm, chắc là vậy,” anh lẩm bẩm, giọng anh có chút lơ đãng. “Mà công ty bạn em dạo này làm ăn cũng tốt lắm hả? Anh nghe nói dạo này thị trường bất động sản đang sôi động lại, chắc họ cũng kiếm được kha khá.” Anh cố gắng chuyển hướng câu chuyện, như một phản xạ tự nhiên để né tránh những chủ đề quá nặng nề. Anh không muốn nói dối cô, nhưng anh cũng không biết phải nói gì để cô không thất vọng. Mỗi lời hứa, mỗi viễn cảnh tương lai mà anh vẽ ra lúc này đều có thể trở thành gánh nặng, thành một lời nói dối mà anh không đủ khả năng thực hiện.
Linh cảm nhận được sự né tránh của anh. Một chút hụt hẫng len lỏi trong lòng cô, nhưng cô không muốn bỏ cuộc. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên tay anh một lần nữa, lần này giữ chặt hơn. Cô muốn anh cảm nhận được sự hiện diện của cô, sự khao khát được kết nối của cô.
“Anh này,” Linh gọi khẽ, giọng cô trầm hơn, không còn vẻ mơ màng nữa. “Em chỉ muốn hỏi là… anh có nghĩ về tương lai của hai đứa mình không? Về một ngôi nhà, những đứa trẻ, về việc chúng ta sẽ cùng nhau già đi như thế nào?” Lần này, câu hỏi của cô trực diện hơn, không còn ẩn ý. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của Khánh, muốn tìm kiếm một tia hy vọng, một lời khẳng định. Cô không cần một kế hoạch chi tiết, chỉ cần một lời trấn an rằng anh vẫn còn nhìn thấy cô trong tương lai của anh.
Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Anh quay mặt đi, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như vô vàn gánh nặng đang đè nặng lên vai anh. Anh có chứ, anh nghĩ. Anh đã nghĩ rất nhiều, nghĩ đến mức gần như kiệt sức. Anh nghĩ về một tương lai mà anh có thể cho cô tất cả, một tương lai mà cô không phải lo lắng về tiền bạc, về những bữa ăn đạm bạc, về những áp lực vô hình. Nhưng cái tương lai ấy, giờ đây, lại quá đỗi xa vời.
“Anh có chứ,” Khánh nói, giọng anh khàn khàn. “Nhưng mà… em biết công việc của anh dạo này bận thế nào mà. Bao nhiêu thứ cần lo. Dự án mới chồng chất, deadline dồn dập, rồi những cuộc họp không hồi kết. Anh không có thời gian để thở nữa là. Để từ từ đi em.” Anh nói, như thể đang trấn an chính mình hơn là trấn an cô. Anh biết cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng cái "ở bên cạnh thực sự" đó, đối với anh, lại là một điều xa xỉ lúc này. Anh không thể san sẻ những gánh nặng nội tâm của mình, không thể nói ra những lời yêu thương, những lời trấn an mà cô khao khát. Anh chỉ biết cắm đầu vào công việc, như một con thiêu thân, hy vọng một ngày nào đó sẽ thoát ra khỏi cái guồng quay này, để có thể quay lại và nắm chặt tay Linh, nói với cô rằng mọi thứ sẽ ổn.
Linh nhìn theo ánh mắt Khánh, nhìn thấy sự mệt mỏi và lo âu ẩn sâu trong đáy mắt anh. Cô cảm nhận được sự bất lực của anh, nhưng cô cũng cảm thấy một nỗi cô đơn trống trải dâng lên trong lòng. Cô không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây, cô muốn nói. Nhưng lời nói đó lại nghẹn lại ở cổ họng. Cô hiểu áp lực của anh, cô thấy anh cố gắng mỗi ngày, nhưng cô cũng khao khát được anh chọn, được anh đặt cô lên trên những bộn bề công việc. Cô không muốn anh phải gồng mình vì cô, nhưng cô cũng không muốn cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau.
Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc điện thoại anh đặt trên bàn, một sự trống rỗng khi cô cố gắng nắm tay anh mà không nhận được sự đáp lại trọn vẹn. Cô khẽ rút tay lại, một cách vô thức. Một khoảng lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó lại nghe như một bản nhạc u hoài, man mác buồn. Linh biết, cô đã không thể gợi mở được điều gì. Sự im lặng của anh, sự né tránh của anh, đã nói lên tất cả. Cô cảm thấy hụt hẫng, như thể cô đang cố gắng xây một cây cầu mà một mình cô phải đặt từng viên gạch.
Khánh nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt Linh, thấy sự hụt hẫng và nỗi buồn thoáng qua. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong trái tim anh. Anh biết anh đang làm cô thất vọng, nhưng anh không biết phải làm gì khác. Anh không muốn cô phải chịu đựng sự thiếu thốn, sự chờ đợi. Anh muốn một khi đã hứa, anh phải làm được. Nhưng hiện tại, những lời hứa ấy chỉ là những gánh nặng không tưởng. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy, dù chưa thốt ra thành lời, đã bắt đầu hình thành trong suy nghĩ của anh, như một lời biện hộ đau đớn cho chính mình. Linh đứng dậy, đi vào bếp dọn dẹp. Bóng lưng cô mảnh mai, có chút đơn độc trong ánh đèn vàng. Khánh nhìn theo, cảm thấy mình thật nhỏ bé, bất lực trước những gánh nặng vô hình đang đè nén anh.
Linh tiễn Khánh về, nụ cười trên môi cô đã nhạt đi rất nhiều. Cô đứng nhìn theo bóng anh khuất dần trong đêm. Gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc cô, mang theo chút hương hoa nhài còn vương vấn. Cô cảm thấy một nỗi cô đơn bao trùm, một sự hụt hẫng lớn dần trong lòng. Cô biết Khánh yêu cô, nhưng tình yêu ấy dường như đang bị che lấp bởi quá nhiều áp lực, quá nhiều gánh nặng mà anh không thể hoặc không muốn chia sẻ. Cô cần sự hiện diện cảm xúc hơn vật chất, nhưng anh lại đang cho cô sự vắng mặt cảm xúc, dẫu anh đang cố gắng vì vật chất. Linh thở dài, khép cửa lại, trả lại căn phòng cho sự tĩnh mịch và những suy tư miên man của riêng mình. Cô bắt đầu suy nghĩ, liệu có phải cô đang đòi hỏi quá nhiều, hay tình yêu của họ đang thực sự đi vào một ngõ cụt mà cô không muốn đối mặt? Cô cần một lối thoát cảm xúc, một nơi mà cô có thể là chính mình, được lắng nghe và thấu hiểu.
***
Khánh về đến căn hộ của mình. Căn phòng tối om, lạnh lẽo chào đón anh. Anh không bật đèn lớn, chỉ bật một chiếc đèn bàn nhỏ ở góc phòng khách, ánh sáng hắt xuống xấp tài liệu công việc đang nằm ngổn ngang trên bàn. Mùi cà phê nguội còn ám trong không khí từ sáng sớm, trộn lẫn với mùi giấy và mực in, tạo nên một không gian làm việc khô khan, vô vị.
Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế xoay, vứt chìa khóa lên bàn một cách mệt mỏi. Lời nói của Linh cứ văng vẳng trong đầu anh: *“Anh có nghĩ về tương lai của hai đứa mình không? Về một ngôi nhà, những đứa trẻ, về việc chúng ta sẽ cùng nhau già đi như thế nào?”* Anh khẽ nhắm mắt lại, cố gắng đẩy đi những hình ảnh và âm thanh đó, nhưng chúng cứ luẩn quẩn, không ngừng quấy nhiễu tâm trí anh. Anh muốn có một ngôi nhà, anh muốn có những đứa trẻ, anh muốn cùng Linh già đi, nhưng tất cả những điều đó giờ đây lại quá sức với anh. Anh cảm thấy mình đang bị mắc kẹt, bị trói buộc bởi những kỳ vọng của chính mình, của gia đình và của xã hội.
Anh mở màn hình điện thoại, nhìn vào tấm ảnh chụp Linh đang cười rạng rỡ dưới ánh nắng chiều, mái tóc bay nhẹ trong gió. Cô trông thật hồn nhiên, thật xinh đẹp. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong trái tim anh. Anh đã không thể giữ được nụ cười rạng rỡ đó cho cô tối nay. Anh đã không thể cho cô một câu trả lời mà cô mong muốn.
Đúng lúc đó, điện thoại anh rung lên. Tên “Mẹ” hiện rõ trên màn hình. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Anh biết, cuộc gọi này sẽ không hề dễ dàng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh rồi ấn nút nghe.
“Alo, con nghe mẹ ơi.” Giọng anh cố gắng giữ sự nhẹ nhàng, nhưng v��n không giấu được vẻ mệt mỏi.
Đầu dây bên kia, giọng Bà Hoa vang lên, chậm rãi, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự lo lắng và có phần trách móc. “Khánh đó hả con? Dạo này con làm gì mà bận rộn thế? Không thấy dắt con bé Linh về nhà ăn cơm nữa. Mẹ gọi hỏi thăm mấy lần mà con bé cứ nói con bận tối mắt tối mũi. Cứ đi làm mãi vậy rồi khi nào mới lo chuyện vợ con? Thấy thằng Bình hàng xóm nó mới cưới vợ, có con rồi kìa. Thằng bé còn kém con mấy tuổi đó chứ.” Giọng bà nghe có vẻ thong thả, nhưng từng câu chữ lại như những mũi kim châm vào tâm trí Khánh, nhắc nhở anh về những bổn phận mà anh đang cảm thấy không thể gánh vác.
Khánh nhắm mắt, day day thái dương. Anh biết mẹ anh quan tâm, nhưng sự quan tâm ấy đôi khi lại trở thành một áp lực vô hình, đè nặng lên vai anh. “Dạ con biết rồi mẹ. Công việc con đang nhiều quá, con đang cố gắng hết sức đây mẹ. Con sẽ cố gắng sắp xếp thời gian để đưa Linh về thăm mẹ. Mẹ đừng lo lắng nhiều quá.” Anh cố gắng trấn an mẹ, nhưng giọng anh lại nghe như đang trấn an chính mình. Anh biết, những lời nói này chỉ là tạm thời, mẹ anh sẽ không ngừng nhắc nhở cho đến khi anh thực sự “yên bề gia thất.”
Bà Hoa thở dài thườn thượt, tiếng thở dài của bà vọng qua điện thoại nghe rõ mồn một. “Con đừng có nói cố gắng sắp xếp rồi lại để lỡ dở tuổi xuân con gái nhà người ta. Con bé Linh nó hiền lành, chịu khó, lại biết điều. Con phải biết lo cho tương lai chứ, cái danh phận nó quan trọng lắm đó con. Con gái có thì, con ạ. Mẹ với ba con, rồi ông nội, ai cũng mong con sớm ổn định, có vợ có con, để mẹ còn bế cháu.”
Lời nói của mẹ như một tảng đá đè nặng lên ngực Khánh. Cái danh phận, cái tương lai mà mọi người nhắc đến, nó không chỉ là tình yêu, nó còn là sự nghiệp, là tiền bạc, là một cuộc sống ổn định mà anh đang phải vật lộn để xây dựng. Anh yêu Linh, nhưng tình yêu đó giờ đây lại đi kèm với quá nhiều gánh nặng, quá nhiều trách nhiệm mà anh cảm thấy mình chưa sẵn sàng.
“Dạ, con hiểu rồi mẹ. Con sẽ cố gắng. Thôi mẹ nghỉ sớm đi ạ, con còn chút việc cần giải quyết,” Khánh nói, cố gắng kết thúc cuộc gọi. Anh không muốn nghe thêm nữa, không muốn phải đối mặt với những kỳ vọng mà anh biết mình không thể đáp ứng ngay lúc này.
Sau khi cúp máy, Khánh đặt điện thoại xuống bàn. Màn hình điện thoại vẫn sáng lên tên “Mẹ” một lúc rồi tắt lịm, trả lại sự im lặng cho căn phòng. Anh vò đầu bứt tóc, cảm thấy mình đang bị kẹt giữa những kỳ vọng và thực tế phũ phàng. Một bên là Linh với khao khát về một tổ ấm, một bên là mẹ với áp lực về hôn nhân, danh phận, và ở giữa là anh, với gánh nặng công việc, tài chính đang bóp nghẹt anh từng ngày. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như vô vàn những gánh nặng, những trách nhiệm không tên.
“Con biết, nhưng con phải làm sao đây?” Khánh lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc, chỉ đủ nghe thấy trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Anh thở dài, một tiếng thở dài sâu hơn, nặng hơn, như thể anh đang cố gắng đẩy hết những muộn phiền, những giằng xé ra khỏi lồng ngực. Anh cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Anh yêu Linh, yêu rất nhiều, nhưng anh không còn đủ sức để mơ mộng cùng cô ấy lúc này. Anh không muốn cô phải chịu khổ, không muốn cô phải đợi chờ một tương lai không rõ ràng. Anh không muốn làm Linh thất vọng, nhưng anh cũng không muốn dối lòng mình về thực tại. Anh biết, sự hụt hẫng của Linh sẽ ngày càng lớn, và áp lực từ mẹ sẽ ngày càng gia tăng, trở thành một yếu tố ngoại cảnh đẩy anh vào tình thế khó khăn hơn. Cái “vết nứt vô hình” đó, anh cảm thấy nó đang ngày càng rộng ra, sâu hơn, nuốt chửng dần những hy vọng cuối cùng của anh về một tương lai hạnh phúc trọn vẹn bên Linh. Anh gục mặt xuống bàn, giữa những tài liệu công việc và ánh đèn lờ mờ, cảm thấy mình đang lạc lối trong mê cung của chính cuộc đời mình.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.