Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 141: Tiếng Lòng Thầm Kín Và Gánh Nặng Vô Hình
Khí trời rạng sáng se lạnh, một chút sương đêm còn đọng trên những tán lá cây ven đường đã thấm vào từng thớ thịt Khánh khi anh trở về căn hộ. Căn phòng chìm trong bóng tối và sự tĩnh mịch, chỉ có tiếng chuông đồng hồ điểm sáu giờ sáng vang lên khô khốc, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng với anh, nó chỉ là sự tiếp nối của một đêm dài mệt mỏi. Anh bật đèn, ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên bức tường, phản chiếu hình ảnh một người đàn ông tiều tụy. Sau đó, anh đã ngồi phịch xuống mép giường, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, không còn nước mắt để khóc, chỉ còn lại một sự bất lực đến tột cùng. Anh vẫn yêu Linh, yêu rất nhiều, nhưng tình yêu đó, giờ đây, không còn là lý do đủ mạnh để kéo họ lại gần nhau. Nó đã trở thành một gánh nặng, một sự giằng xé.
Cùng lúc đó, Linh vùi mặt sâu hơn vào gối, không phải để khóc, mà để hít thở, để chấp nhận một sự thật nghiệt ngã: có những tình yêu, dù còn nồng nàn, vẫn phải buông tay. Một sự kiện lớn sẽ phải xảy ra để thay đổi hoàn toàn mối quan hệ này, cô cảm nhận rõ điều đó. Cả hai, ở hai không gian riêng biệt, cách nhau chỉ vài con phố, nhưng lại xa cách nhau vạn dặm trong tâm hồn, cùng lúc nhận ra một điều: họ vẫn yêu, nhưng không còn đường để đi tiếp. Con đường chung của họ đã đến ngõ cụt. Một sự chấp nhận đau đớn, nhưng cũng đầy trưởng thành. Đó là khoảnh khắc mà tình yêu không còn đủ mạnh để chống lại sự bào mòn của cuộc sống, của những khoảng cách vô hình và những lời yêu lặng câm. Nó báo hiệu cho một giai đoạn xa cách hoặc chia ly sắp tới, dù chưa phải là hành động chính thức, nhưng đã là một quyết định ngầm trong tâm khảm của cả hai.
***
Trong căn hộ nhỏ của Linh, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên bộ bàn ăn nhỏ, nơi hai người đang ngồi đối diện nhau, giữa một bữa tối giản dị nhưng được cô chuẩn bị rất tỉ mỉ. Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống, mang theo cái mát dịu của gió nhẹ cuối thu, thỉnh thoảng một chiếc lá khô khẽ cọ vào kính, tạo nên âm thanh xào xạc rất khẽ. Không gian vẫn còn vương vấn mùi hoa nhài phai nhạt từ chiếc nến thơm Linh vừa thổi tắt, hòa quyện với hương thơm nhẹ của món súp bí đỏ mà cô đặc biệt nấu cho Khánh. Linh, với dáng người thanh mảnh trong chiếc váy cotton màu be, mái tóc dài buông xõa mềm mại, đôi mắt to tròn, long lanh, ánh lên vẻ thư thái hơn sau một ngày làm việc, nhưng vẫn ẩn chứa một niềm khao khát khó gọi tên. Cô khẽ đặt đôi đũa xuống, nhìn Khánh đang lơ đễnh khuấy chén súp.
“Hôm nay Trâm kể chuyện bạn cô ấy sắp cưới,” Linh thủ thỉ, giọng cô dịu dàng, mang theo một chút mơ màng, như đang vẽ ra một viễn cảnh nào đó. “Nhìn họ hạnh phúc ghê. Cứ hình dung được cảnh cô dâu mặc váy trắng, chú rể đứng đợi ở lễ đường… Tự dưng em cũng muốn một ngôi nhà nhỏ có vườn, có em và anh, sáng sáng cùng nhau tưới cây… Chiều về lại cùng nhau đọc sách trên chiếc ghế bành cũ, cạnh cửa sổ ấy.” Nụ cười của cô nở rạng rỡ, nhưng lại phảng phất một nỗi buồn man mác, như thể cô đang cố gắng bám víu vào những điều đẹp đẽ trong tưởng tượng. Cô khẽ đưa tay, đặt lên bàn tay Khánh đang đặt trên mặt bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo nơi đầu ngón tay anh.
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh sâu hõm, ẩn chứa vẻ mệt mỏi mà anh đã cố giấu kín cả ngày. Anh nhìn Linh, cố gắng mỉm cười đáp lại, nhưng nụ cười đó chỉ là một cái nhếch mép nhẹ, không đạt tới đáy mắt. Đôi mắt anh lảng tránh, không dám đối diện trực tiếp với ánh nhìn đầy hy vọng của cô. “Ừm… nghe cũng hay đấy,” anh nói, giọng nói khàn khàn và có phần miễn cưỡng. Anh vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Linh, hành động có vẻ máy móc, như một thói quen hơn là một cử chỉ chứa đựng cảm xúc. “Mà anh hôm nay có cuộc họp với đối tác mới, căng thẳng ghê. Dự án này mà không xong thì… chắc anh phải ở lại công ty thêm vài đêm nữa mới kịp deadline.” Anh chuyển hướng câu chuyện một cách vội vã, như một người đang cố gắng thoát khỏi một áp lực vô hình.
Linh cảm nhận được sự né tránh đó. Nụ cười trên môi cô tắt dần, như một ngọn nến bị thổi tắt bởi một làn gió vô hình. Cô rụt tay về, ánh mắt buồn bã nhìn vào chén súp đang nguội dần. *Anh ấy có nghe mình nói không? Hay anh ấy đang cố tình né tránh?* Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, gặm nhấm sự bình yên vừa tìm thấy. Cô biết, Khánh mệt mỏi. Cô hiểu anh đang phải gánh vác nhiều áp lực. Nhưng cô cũng khao khát được anh lắng nghe, được anh cùng mơ về một tương lai chung, dù chỉ là một giấc mơ nhỏ nhoi. Cô thở dài một tiếng thật khẽ, gần như không thể nghe thấy, không muốn Khánh nhận ra sự thất vọng đang dâng trào trong lòng cô. Cô không cần anh phải hoàn hảo, không cần một căn nhà to lớn hay cuộc sống xa hoa. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, bằng cả tâm trí và trái tim, chứ không phải một thể xác mệt mỏi, một ánh mắt xa xăm.
Căn phòng nhỏ bỗng chìm vào một khoảng lặng nặng nề. Tiếng gió khẽ rít ngoài cửa sổ dường như cũng trở nên rõ ràng hơn, nhấn chìm những lời không nói, những cảm xúc bị kìm nén. Linh biết, đây không phải lần đầu tiên. Những câu chuyện về tương lai, về những ước mơ giản dị của cô, thường xuyên bị chặn lại bởi những gánh nặng công việc của Khánh. Anh luôn cố gắng làm việc để xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng có lẽ, anh đã vô tình quên mất rằng tương lai đó cần được xây dựng từ những viên gạch cảm xúc, từ những sẻ chia nhỏ bé nhất. Cô muốn hỏi anh, muốn níu kéo anh lại khỏi những suy nghĩ xa vời đó, nhưng cổ họng cô như nghẹn lại. Những lời cô muốn nói, những điều cô muốn anh thấu hiểu, cứ mắc kẹt lại, hóa thành những tiếng thở dài vô vọng. Anh đã từng nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," và giờ đây, mỗi lần cô cảm nhận được sự xa cách này, câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí cô, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Linh đứng dậy, dọn dẹp bàn ăn trong im lặng, cảm giác cô đơn bủa vây lấy cô, lạnh lẽo hơn cả cơn gió đêm. Cô cảm thấy mình như đang đi trên một con đường không có đích đến, một mình, và cái bóng của Khánh cứ mờ dần, mờ dần phía sau lưng cô. *Liệu mình có thể tiếp tục mối quan hệ này khi cảm thấy quá cô đơn?* Câu hỏi đó, một lần nữa, lại hiện lên trong đầu cô, nặng trĩu.
***
Đêm càng về khuya, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi, đọng trên tấm kính lớn của tòa nhà cao tầng, nơi đặt văn phòng của Công ty Thiết kế 'DreamWeaver'. Khánh trở lại đây sau khi rời căn hộ của Linh, bước vào không gian văn phòng rộng lớn, hiện đại và giờ đây vắng lặng đến lạ thường. Chỉ còn tiếng gõ bàn phím lạch cạch của vài đồng nghiệp còn nán lại, tiếng máy pha cà phê rì rầm trong góc, và một bản nhạc không lời nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ treo trên tường. Mùi cà phê nguội, mùi giấy in và một chút hương nước hoa còn vương vất của đồng nghiệp quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí có phần căng thẳng, dù đã không còn nhịp điệu hối hả ban ngày.
Khánh ngồi phịch xuống chiếc ghế xoay, bật màn hình máy tính. Ánh sáng xanh lạnh lẽo hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, càng làm nổi bật vẻ tiều tụy, đôi mắt sâu hõm và quầng thâm rõ rệt. Anh nhìn chằm chằm vào những dòng code, những bản vẽ kiến trúc phức tạp trên màn hình, nhưng tâm trí anh lại không ngừng tua lại lời Linh vừa nói. *“Ngôi nhà có vườn… có em và anh, sáng sáng cùng nhau tưới cây…”* Những lời nói ngọt ngào đó, lẽ ra phải mang lại cảm giác ấm áp, giờ đây lại như những gánh nặng vô hình đè nặng lên vai anh. Chúng không phải là ước mơ, mà là những mục tiêu xa vời, những lời hứa mà anh cảm thấy mình không thể thực hiện được vào lúc này.
Anh xoa hai thái dương mệt mỏi, cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt căng cứng dưới đầu ngón tay. Áp lực từ vị trí Trưởng nhóm dự án mới, những dự án chồng chất, những deadline không ngừng đeo bám, tất cả như một bức tường vô hình ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, với cả Linh. *Bao giờ mình mới lo nổi đây?* Anh tự hỏi. *Sếp Hùng cứ thúc deadline, dự án mới còn chưa đâu vào đâu.* Anh nhớ lại cuộc gọi sáng nay của Bà Hoa, mẹ anh, giọng bà đầy lo lắng hỏi: “Khi nào thì con tính yên bề gia thất, Khánh? Con trai con đứa, lớn rồi, phải có vợ có con chứ!” Rồi lời của Ông Nội, luôn vang vọng trong đầu anh từ thuở bé: “Con trai phải làm rạng danh gia đình, phải có sự nghiệp vững vàng.” Những kỳ vọng đó, dù xuất phát từ tình yêu thương, giờ đây lại trở thành những sợi dây vô hình trói buộc anh, khiến anh cảm thấy nghẹt thở.
Anh yêu Linh, yêu rất nhiều. Tình yêu đó chưa bao giờ vơi cạn. Nhưng anh không còn đủ sức để mơ mộng cùng cô ấy lúc này. Anh không muốn cô phải chịu khổ, không muốn cô phải đợi chờ một tương lai không rõ ràng. Anh không muốn làm Linh thất vọng, nhưng anh cũng không muốn dối lòng mình về thực tại. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn lấp lánh của thành phố về đêm trải dài vô tận, như những vì sao rơi xuống mặt đất. *Mình có đang làm đúng không?* Anh tự hỏi. *Liệu mình có phải là người khiến Linh hạnh phúc?* Mỗi lần Linh nói về tương lai, về một gia đình nhỏ, anh lại thấy hình ảnh mình thật nhỏ bé, bất lực trước những gánh nặng khổng lồ. Anh muốn cho cô tất cả, nhưng anh cảm thấy mình không có gì. Anh không thể san sẻ gánh nặng nội tâm của mình, không thể nói ra những lời yêu thương, những lời trấn an mà cô khao khát. Anh chỉ biết cắm đầu vào công việc, như một con thiêu thân, hy vọng một ngày nào đó sẽ thoát ra khỏi cái guồng quay này, để có thể quay lại và nắm chặt tay Linh, nói với cô rằng mọi thứ sẽ ổn.
Cảm giác bất lực dâng trào trong lồng ngực anh, nặng hơn cả những dự án, những deadline. Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu muộn phiền, bao nhiêu sự giằng xé. Anh tắt màn hình máy tính, ánh sáng lạnh lẽo vụt tắt, trả lại không gian cho bóng tối và sự tĩnh mịch. Anh lấy điện thoại ra, mở mục ảnh, và nhìn vào tấm ảnh chụp Linh đang cười rạng rỡ dưới ánh nắng chiều, mái tóc bay nhẹ trong gió. Cô trông thật hồn nhiên, thật xinh đẹp. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong trái tim anh. Anh đã không thể giữ được nụ cười rạng rỡ đó cho cô. Anh thở dài thêm một lần nữa, tiếng thở dài lần này dài hơn, sâu hơn, như thể anh đang cố gắng đẩy hết những gánh nặng ra khỏi lồng ngực. Anh cất điện thoại vào túi, đứng dậy, bước ra khỏi văn phòng đang chìm trong đêm khuya. Tiếng bước chân anh vang vọng trên hành lang trống vắng, đơn độc và mỏi mệt. Anh biết, sự im lặng và né tránh của anh, dù không cố ý, đang tạo ra một vết nứt vô hình, một khoảng cách ngày càng lớn giữa anh và Linh. Nó sẽ dẫn đến những cuộc tranh cãi nhỏ lẻ, những hiểu lầm không thể tránh khỏi. Và anh, trong sâu thẳm, đã bắt đầu tự hỏi liệu anh có còn đủ sức để yêu cho đúng, để mang lại hạnh phúc cho cô gái mà anh yêu hơn tất cả.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.