Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 140: Ngõ Cụt Của Tình Yêu: Khoảnh Khắc Chấp Nhận

Trâm đã về được một lúc lâu, nhưng Linh vẫn ngồi bất động trên chiếc sofa quen thuộc trong căn hộ của mình. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách hắt lên khoảng tường trắng, tạo thành một vệt sáng yếu ớt, không đủ xua tan cái lạnh lẽo đang xâm chiếm không gian. Ngoài cửa sổ, tiếng mưa đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên tấm kính, phản chiếu những vệt sáng lờ mờ từ đèn đường xa xăm. Cô đặt chiếc điện thoại úp xuống mặt bàn kính, như thể muốn cắt đứt mọi kết nối với thế giới bên ngoài, hay chính xác hơn, với một người nào đó đang ở rất xa.

Tâm trí Linh như một thước phim quay chậm, tua đi tua lại những mảnh ghép vụn vỡ của mối quan hệ kéo dài bốn năm. Lời nói của Trâm, dù đầy thiện ý, giờ đây chỉ như những tiếng vọng xa xăm. Cô nhớ lại những lần mình đã cố gắng kết nối, cố gắng kéo Khánh lại gần hơn. Những tin nhắn dài đầy tâm sự gửi đi mà chỉ nhận lại vài ba chữ khô khan. Những lần cô chủ động tìm kiếm một cuộc trò chuyện sâu sắc, để rồi chỉ nhận về sự im lặng nặng nề, hay những câu trả lời lạc đề, đầy mệt mỏi từ anh. Cô cảm thấy mình như đang giằng co với một sợi dây vô hình, càng kéo càng thấy đứt đoạn, càng cố gắng càng thêm đau đớn.

Khánh không phải không yêu cô. Linh biết điều đó hơn ai hết. Tình yêu của anh thể hiện qua những hành động thầm lặng, qua sự nỗ lực không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Anh nhớ cô thích trà nóng mỗi khi trời trở lạnh, nhớ cô hay đau đầu khi làm việc quá sức. Nhưng những điều đó, giờ đây, không còn đủ. Chúng như những mẩu bánh mì khô khan trong một cơn đói cồn cào, chỉ khiến cô thêm khát khao một dòng nước mát lành của sự thấu hiểu và sẻ chia. "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói ấy của Khánh, đã từng khiến cô đau đớn tột cùng, giờ đây lại vang lên trong tâm trí cô, như một lời lý giải xót xa cho tất cả. Nhưng anh không bỏ cô, liệu cô có đang bỏ anh không? Hay chính cuộc sống này đã bỏ rơi cả hai?

Lời khuyên của Chị Mai, người đồng nghiệp cũ từng kể về một cặp đôi khác cũng đã chia tay vì áp lực công việc, vì sự bào mòn của cuộc sống, giờ đây không còn là một câu chuyện buồn của ai đó nữa. Nó đã trở thành một lời tiên tri, một tấm gương phản chiếu chính mối quan hệ của cô. "Anh Hùng đã đúng, công việc này sẽ giết chết mọi thứ...", Linh thì thầm, nhưng không thành tiếng. Cô nhớ lại những lời Chị Mai đã nói, về cách mà công việc có thể biến một người đàn ông từ người yêu thành một cỗ máy, quên đi những cảm xúc, những kết nối thiêng liêng nhất. Khánh đang dần trở thành như vậy, dù cô biết anh không hề muốn.

Cô vuốt ve chiếc cốc sứ đôi hình mèo còn lại trên bàn, một kỷ vật từ chuyến đi Đà Lạt hai năm trước. Chiếc cốc kia, đã ở bên Khánh, có lẽ đang nằm lặng lẽ trong góc bếp của căn hộ anh, giống như tình yêu của họ, vẫn còn đó, nhưng đã nguội lạnh và chia đôi. Ánh mắt Linh xa xăm, nhìn xuyên qua lớp kính cửa sổ, về phía thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Những ánh đèn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ nhoi, lẻ loi giữa màn đêm rộng lớn. Cô cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường, đơn độc giữa biển người hối hả mà cô đã từng mơ ước được cùng Khánh xây dựng tổ ấm.

"Em không còn đủ sức chờ đợi một tương lai không rõ ràng nữa rồi, Khánh à...", cô thầm nhủ. Giọng nói của cô yếu ớt, lạc đi giữa không gian tĩnh mịch. Cô đã từng là một cô gái tràn đầy năng lượng, lạc quan, tin tưởng vào tình yêu, vào sức mạnh của sự kiên nhẫn. Nhưng bao nhiêu kiên nhẫn mới là đủ? Bao nhiêu thấu hiểu mới có thể lấp đầy những khoảng trống vô hình giữa hai người? Cô đã cạn kiệt. "Chị Mai đã nói đúng, có những tình yêu không thể vượt qua được áp lực cuộc sống..." Lời thì thầm cuối cùng như một sự chấp nhận đau đớn. Cô không thể phủ nhận sự thật đang hiện hữu. Cô không phải hết yêu, mà là không còn hy vọng. Không còn hy vọng vào việc có thể chạm tới anh, không còn hy vọng vào việc có thể cùng anh vượt qua bức tường vô hình kia.

Linh đứng dậy, bước chậm rãi ra ban công. Khí trời đêm se lạnh phả vào mặt, mang theo một chút hơi ẩm của những hạt mưa còn vương. Cô hít thật sâu, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong lồng ngực. Nhưng dường như, khoảng trống đó quá lớn, không khí cũng không thể lấp đầy. Cô nhìn xuống con đường vắng vẻ bên dưới, nơi thỉnh thoảng có vài chiếc xe lướt qua. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, hối hả và vô tình, chẳng đợi chờ ai. Cô tự hỏi, liệu cô có thể tiếp tục mối quan hệ này khi cảm thấy quá cô đơn như vậy không? Hay cô cần một con đường khác, một phiên bản khác của hạnh phúc, không có anh? Câu hỏi đó như một mũi kim châm vào trái tim, đau nhói nhưng chân thật. Sự chấp nhận ngõ cụt của mối quan hệ này không phải là dấu chấm hết cho tình yêu, mà là dấu chấm hết cho một hy vọng đã cạn kiệt, báo hiệu cho một giai đoạn xa cách hoặc chia ly sắp tới, dù chưa phải là hành động chính thức. Cô vẫn yêu Khánh, nhưng tình yêu đó, giờ đây, không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chịu đựng sự cô đơn và những khoảng cách vô hình này.

***

Cùng lúc ấy, trong văn phòng lạnh lẽo của công ty DreamWeaver, Khánh vẫn ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt sâu hoắm, vô hồn. Tiếng gõ bàn phím đã ngớt từ lâu, chỉ còn lại tiếng điều hòa phả hơi lạnh đều đều và thỉnh thoảng là tiếng chuông đồng hồ điểm khuya từ đâu đó vọng lại. Mùi cà phê nguội ngắt quyện với mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp đã về từ lâu, tạo nên một bầu không khí u uẩn. Anh đã hoàn thành bản thiết kế cuối cùng cho dự án của Tập đoàn X, một công trình kiến trúc phức tạp và đầy thử thách, nhưng không hề cảm thấy chút nhẹ nhõm nào. Thay vào đó, một sự trống rỗng choáng ngợp len lỏi vào từng ngóc ngách tâm trí anh.

Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, hình ảnh những đường nét kiến trúc khô khan hiện ra, nhưng tâm trí anh lại mông lung ở một nơi rất xa. Anh nhớ về tin nhắn cụt lủn mà anh đã gửi cho Linh cách đây vài giờ, một câu trả lời qua loa, hời hợt, không hề mang một chút cảm xúc nào. Một thoáng cảm giác tội lỗi len lỏi, như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào lòng. Anh biết Linh đã mong chờ điều gì, nhưng anh đã không thể cho cô. Anh đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức để có thể nặn ra dù chỉ một lời nói dịu dàng, một câu hỏi thăm chân thành. Áp lực từ Anh Hùng, những lời nhắc nhở không ngừng về deadline và kỳ vọng cao ngút, sự cạnh tranh ngấm ngầm từ Hoàng, và cả những kỳ vọng không thành lời từ Bà Hoa ở quê nhà – tất cả như những xiềng xích vô hình trói buộc anh, siết chặt lấy tâm hồn anh, khiến anh không thể thở, không thể nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài công việc.

"Mình đang làm gì thế này? Đang cố gắng vì cái gì?", anh tự hỏi. Giọng nói nội tâm của anh khản đặc, mệt mỏi. Anh đã lao đầu vào công việc như một con thiêu thân, hy vọng rằng thành công sẽ mang lại cho anh và Linh một tương lai vững chắc, một cuộc sống không còn lo toan về vật chất. Nhưng đổi lại, anh đang đánh mất điều quý giá nhất – chính là Linh, và cả tình yêu của họ. Lời Minh đã nói về việc anh đang tự hủy hoại bản thân, về cách anh đang dần biến thành một con người khác, không còn biết đến cảm xúc, giờ đây lại vang vọng bên tai anh, như một lời cảnh tỉnh muộn màng.

Khánh nhìn vào chiếc điện thoại trên bàn, một vật thể tĩnh lặng, không một tiếng chuông, không một tin nhắn mới từ Linh. Cô đã im lặng. Sự im lặng đó nặng nề hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó cho anh biết rằng, cô đã từ bỏ việc cố gắng. Cô đã không còn hy vọng. Anh nhớ lại câu nói của mình, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, anh tự hỏi, liệu mình có đang biến câu nói đó thành sự thật một cách tàn nhẫn không? Anh đang không còn đủ sức để yêu, đến mức anh đã vô tình đẩy cô ra xa, đẩy cô vào một góc cô đơn mà cô không đáng phải chịu đựng. "Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa...", anh thì thầm, câu nói đó đau đớn làm sao, nhưng anh có phải đang biến nó thành sự thật không? Anh đã từng hứa sẽ là chỗ dựa, là niềm hạnh phúc của cô, vậy mà giờ đây, anh lại chính là nguồn cơn của sự cô đơn, của những giọt nước mắt không lời.

Anh tắt máy tính, màn hình tối sầm, mang theo cả những hình ảnh kiến trúc và những dòng suy nghĩ hỗn độn. Anh đứng dậy, vươn vai mỏi mệt, những khớp xương kêu răng rắc. Cơ thể anh rã rời, tinh thần anh kiệt quệ. Anh bước đến cửa sổ kính lớn của văn phòng, nhìn xuống thành phố đang ngủ yên bên dưới. Những tòa nhà cao tầng sừng sững, những con đường vắng vẻ, và những ánh đèn yếu ớt. Một sự cô độc xâm chiếm lấy anh, lạnh lẽo hơn cả khí trời điều hòa đang phả ra. Anh cảm thấy mình như một chấm nhỏ li ti lạc lõng giữa màn đêm rộng lớn của đô thị.

Bàn tay anh vô thức đưa vào túi áo vest, chạm vào một vật kim loại lạnh lẽo và nặng trĩu. Đó là chiếc nhẫn đính hôn, vẫn nằm yên trong hộp nhung nhỏ. Anh đã định trao nó cho Linh vào một buổi tối lãng mạn, sau khi dự án này kết thúc, sau khi anh có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng giờ đây, nó như một gánh nặng. Anh không thể trao nó cho Linh trong tình trạng này, khi mà anh còn không thể cho cô một tin nhắn trọn vẹn, một lời chia sẻ chân thành. Và có lẽ, anh cũng không còn đủ tư cách. Chiếc nhẫn là lời hứa cho một tương lai, nhưng tương lai đó, giờ đây, đã bị trì hoãn vô thời hạn, và có thể sẽ không bao giờ được thực hiện. Anh vẫn yêu Linh, một tình yêu sâu đậm, nhưng nó đã bị vùi lấp dưới gánh nặng của trách nhiệm và áp lực. Anh đã đạt đến giới hạn chịu đựng, không phải vì tình yêu cạn kiệt, mà vì anh không biết phải làm gì để giữ lấy nó, để vượt qua những rào cản vô hình mà cuộc sống đã dựng lên.

***

Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu le lói phía chân trời, xua đi màn đêm tĩnh mịch, Linh trở về giường. Căn phòng vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của đêm khuya. Cô không khóc, không một giọt nước mắt nào còn có thể tuôn rơi. Chỉ còn lại một sự trống rỗng đến cùng cực, một cảm giác chấp nhận nghiệt ngã đang lan tỏa khắp cơ thể. Cô nằm xuống, vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, hít một hơi thật sâu. Mùi hoa nhài phai nhạt từ chiếc nến thơm đặt trên đầu giường thoang thoảng, nhưng không thể xoa dịu được nỗi đau âm ỉ trong lòng. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm hình ảnh Khánh trong tâm trí, nhưng anh cứ mờ dần, mờ dần, như một bức tranh phai màu theo thời gian.

Cô biết, rất rõ ràng. Tình yêu của họ đã không còn đủ sức mạnh để vượt qua những rào cản vô hình mà cuộc sống đã dựng lên. Không phải vì tình yêu đã cạn, mà vì sức lực đã cạn. Sức lực để chiến đấu, để hy vọng, để tin tưởng vào một tương lai chung. "Cô đơn nhất là khi ở trong một mối quan hệ, em đã hiểu rồi, Khánh." Lời nói đó, cô chỉ có thể giữ trong lòng, không thể thốt ra thành tiếng. Nó là sự thật phũ phàng nhất mà cô phải đối mặt. Cô đã từng khao khát được anh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng cái "ở bên cạnh thực sự" ấy không phải là sự hiện diện vật lý, mà là sự hiện diện của cảm xúc, của sự thấu hiểu, của những sẻ chia. Điều mà anh, trong guồng quay của cuộc sống, đã không thể cho cô. Linh vùi mặt sâu hơn vào gối, không phải để khóc, mà để hít thở, để chấp nhận một sự thật nghiệt ngã: có những tình yêu, dù còn nồng nàn, vẫn phải buông tay. Một sự kiện lớn sẽ phải xảy ra để thay đổi hoàn toàn mối quan hệ này, cô cảm nhận rõ điều đó.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, Khánh cũng vừa trở về căn hộ của mình sau một đêm dài trắng đêm ở văn phòng. Khí trời rạng sáng se lạnh, một chút sương đêm còn đọng trên những tán lá cây ven đường, thấm vào từng thớ thịt anh. Anh mở cửa, căn hộ chìm trong bóng tối và sự tĩnh mịch, chỉ có tiếng chuông đồng hồ điểm sáu giờ sáng vang lên khô khốc. Anh bật đèn, ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên bức tường, phản chiếu hình ảnh một người đàn ông mệt mỏi đến cùng cực. Anh bước vào phòng tắm, nhìn vào gương. Hình ảnh phản chiếu của anh hiện ra: đôi mắt sâu hõm, quầng thâm rõ rệt, mái tóc rối bời, khuôn mặt góc cạnh lộ rõ vẻ tiều tụy, vô hồn. Anh không còn nhận ra chính mình. Anh đã biến thành một con người khác, một người chỉ biết đến công việc, những con số, những bản vẽ, mà quên đi những cảm xúc, những kết nối con người.

Anh hiểu Linh đã chịu đựng quá nhiều. Anh biết cô đã cô đơn đến nhường nào trong mối quan hệ này. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói đó của Linh từng vang vọng trong tâm trí anh, giờ đây lại như một lời buộc tội. Anh đã không thể ở đây, ngay cả khi anh muốn. Anh tự hỏi, liệu tình yêu có phải lúc nào cũng cần sự hoàn hảo, hay chỉ cần sự hiện diện? Nhưng anh, ngay cả sự hiện diện cảm xúc cũng không thể cho cô. Anh đã không thể san sẻ gánh nặng nội tâm của mình, không thể nói ra những lời yêu thương, những lời trấn an mà cô khao khát. "Anh xin lỗi, Linh. Anh đã không thể..." Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong không gian im ắng. Một gánh nặng vô hình đè nén lấy anh, nặng hơn cả những dự án, những deadline.

Khánh ngồi phịch xuống mép giường, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Anh không còn nước mắt để khóc, chỉ còn lại một sự bất lực đến tột cùng. Anh vẫn yêu Linh, yêu rất nhiều, nhưng tình yêu đó, giờ đây, không còn là lý do đủ mạnh để kéo họ lại gần nhau. Nó đã trở thành một gánh nặng, một sự giằng xé. Cả hai, ở hai không gian riêng biệt, cách nhau chỉ vài con phố, nhưng lại xa cách nhau vạn dặm trong tâm hồn, cùng lúc nhận ra một điều: họ vẫn yêu, nhưng không còn đường để đi tiếp. Con đường chung của họ đã đến ngõ cụt. Một sự chấp nhận đau đớn, nhưng cũng đầy trưởng thành. Đó là khoảnh khắc mà tình yêu không còn đủ mạnh để chống lại sự bào mòn của cuộc sống, của những khoảng cách vô hình và những lời yêu lặng câm. Nó báo hiệu cho một giai đoạn xa cách hoặc chia ly sắp tới, dù chưa phải là hành động chính thức, nhưng đã là một quyết định ngầm trong tâm khảm của cả hai.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free