Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 139: Lời Yêu Lặng Câm, Khoảng Cách Vô Hình
Đêm khuya đã trôi qua, nhưng những dư âm của nó vẫn còn vương vấn trong không gian, đè nặng lên tâm trí Linh như một tảng đá vô hình. Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm vàng một góc phòng, Linh thức giấc với một cảm giác nặng trĩu. Cơn buồn ngủ đã bị đánh bật từ lâu, nhường chỗ cho nỗi thất vọng và sự trống rỗng từ cuộc gọi đêm qua với Khánh. Tiếng "tách" khô khốc từ đầu dây bên kia, sự im lặng đầy khó chịu của anh, và cả những lời thốt ra trong vô thức của cô – tất cả cứ lặp đi lặp lại trong đầu, như một đoạn nhạc buồn không hồi kết. Cô nằm đó, mắt nhìn trần nhà, cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo của chiếc giường đơn, không có hơi ấm của ai bên cạnh.
Căn phòng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, mỗi vật dụng dường như cũng mang theo một vẻ u buồn. Chiếc rèm cửa màu kem nhạt khẽ lay động trong gió, mang theo chút hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, nhưng mùi hương dịu nhẹ ấy giờ đây cũng không còn đủ sức xoa dịu trái tim đang cằn cỗi của cô. Linh chầm chậm ngồi dậy, vươn tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiển thị một vài thông báo từ đêm qua, nhưng không có tin nhắn nào từ Khánh. Cô biết, anh đã tăng ca, có lẽ đến tận khuya. Anh luôn vậy, vùi đầu vào công việc để quên đi mọi thứ, quên đi cả sự tồn tại của cô trong thế giới hối hả của anh.
Cô lướt nhẹ ngón tay trên màn hình, mở ứng dụng nhắn tin. Dòng chat cuối cùng là của cô, một câu hỏi vô vọng không được đáp lại. Đôi mắt Linh nhìn chằm chằm vào biểu tượng ảnh đại diện của Khánh, một tấm ảnh chụp anh lúc đang cười, nụ cười hiếm hoi và chân thành mà cô đã từng thấy rất nhiều, nhưng giờ đây lại trở nên xa vời vợi. Hơi thở cô khẽ run, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đấu tranh nội tâm dữ dội. Liệu có nên tiếp tục cố gắng? Liệu có ích gì khi cô cứ mãi níu kéo một sợi dây đã gần đứt, một tình yêu mà cô cảm thấy như đang tuột khỏi tầm tay? Nhưng rồi, một tia hy vọng mong manh lại nhóm lên, một niềm tin yếu ớt rằng chỉ cần cô không bỏ cuộc, chỉ cần cô vẫn ở đây, thì mọi thứ có thể sẽ khác. Cô không thể từ bỏ dễ dàng như vậy, không thể. Tình yêu này, những kỷ niệm này, đâu phải là thứ có thể vứt bỏ chỉ sau một đêm.
Ngón tay cô do dự gõ từng chữ. Cô muốn hỏi anh có ổn không, muốn nói rằng cô nhớ anh, nhưng lại sợ hãi những lời nói rỗng tuếch, những câu trả lời vô tâm sẽ lại làm cô tổn thương thêm. Cô cố gắng chọn lựa từng từ ngữ, sao cho nó vừa thể hiện sự quan tâm, nhưng không quá đòi hỏi, không tạo thêm áp lực cho anh. Cô biết, anh đang mệt mỏi, đang gánh vác quá nhiều. "Anh vẫn ổn chứ?" Cô gõ, rồi xóa. "Anh có mệt không?" Lại xóa. Cuối cùng, cô chọn một câu đơn giản nhất, gói gọn tất cả nỗi lòng của mình, một câu nói không cần anh phải trả lời dài dòng, chỉ cần một lời hồi đáp ấm áp, một sự hiện diện nhỏ nhoi thôi cũng đủ.
"Anh vẫn ổn chứ? Em nhớ anh."
Ba từ cuối cùng, "Em nhớ anh", cô đã phải lấy hết can đảm mới gõ xuống. Nó như một lời cầu cứu yếu ớt, một sự xác nhận về tình cảm vẫn còn nguyên vẹn trong cô, bất chấp mọi rào cản và khoảng cách. Cô đọc lại tin nhắn, rồi lại do dự. Gửi hay không gửi? Liệu nó có làm anh khó chịu, hay chỉ đơn thuần là một tin nhắn nữa chìm vào biển công việc của anh? Nhưng rồi, cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và nhấn nút gửi. Một tiếng "ting" nhỏ vang lên từ chiếc điện thoại, báo hiệu tin nhắn đã đi.
Linh đặt điện thoại xuống bàn cạnh cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên mặt bàn gỗ. Cô ngồi đó, ngón tay mân mê những cánh hoa trà khô trong một chiếc lọ thủy tinh nhỏ, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài khung cửa. Bầu trời trong xanh, những đám mây trắng lững lờ trôi, một ngày mới đang bắt đầu. Nhưng đối với Linh, ngày mới này lại mang theo một nỗi lo âu vô hình. Cô cố gắng đứng dậy, đi vào bếp pha một tách trà nóng, rồi bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Cô muốn mình bận rộn, muốn tâm trí mình được lấp đầy bởi những công việc lặt vặt, nhưng mọi thứ đều vô ích. Mỗi khi tay chạm vào một vật dụng quen thuộc, ký ức về Khánh lại ùa về. Chiếc cốc sứ đôi trên kệ bếp, chiếc ghế sofa nơi họ từng cuộn tròn xem phim, cả mùi hương của quyển sách mà Khánh đã đọc dở. Mọi thứ đều gợi nhớ về một quá khứ đã xa, một tình yêu từng nồng nàn đến vậy, mà giờ đây cô đang lạc mất.
Cô vẫn giữ thói quen cũ, bật nhạc jazz nhẹ nhàng. Giai điệu du dương, trầm bổng của tiếng saxophone vang vọng khắp căn phòng, nhưng không tài nào lấp đầy được sự trống rỗng trong lòng cô. Cô biết, cô đang chờ đợi. Chờ đợi một tin nhắn hồi đáp, một dấu hiệu nhỏ nhoi từ anh. Cô không mong đợi một lời xin lỗi, không mong đợi một lời hứa hẹn. Cô chỉ cần biết anh vẫn ở đó, vẫn quan tâm đến cô, dù chỉ là một chút. Nhưng chiếc điện thoại cứ nằm im lìm trên bàn, màn hình tối đen, không một tín hiệu nào. Mỗi tiếng chuông điện thoại từ xa vọng lại, mỗi tiếng còi xe ngoài đường đều khiến tim cô hẫng một nhịp. Cô tự trách mình quá nhạy cảm, quá yếu đuối. Cô tự nhủ rằng anh đang bận, anh đang làm việc. Nhưng rồi, giọng nói yếu ớt trong cô lại thì thầm, "Anh bận đến mức không thể dành cho em vài giây sao? Anh bận đến mức không thể hỏi em có ổn không sao?"
Nỗi cô đơn bắt đầu gặm nhấm. Nó không phải là một nỗi cô đơn đột ngột, mà là sự bào mòn âm ỉ qua từng ngày, từng giờ, từng tin nhắn chậm trễ, từng cái ôm hời hợt. Nó đã trở thành một phần của cô, một bóng ma vô hình luôn bám lấy cô trong mọi khoảnh khắc. Cô không nghi ngờ tình yêu của Khánh, mà cô nghi ngờ về khả năng của họ để duy trì tình yêu đó. Cô vẫn nhớ như in lời anh nói: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Giờ đây, cô hiểu hơn bao giờ hết ý nghĩa của câu nói đó. Anh không hết yêu cô, nhưng anh không còn đủ năng lượng để thể hiện tình yêu ấy, để chăm sóc nó, để nuôi dưỡng nó. Và điều đó, đối với Linh, còn đau đớn hơn cả việc anh nói lời chia tay. Nó là sự chấp nhận một thực tế phũ phàng: tình yêu vẫn còn, nhưng nó đang chết dần mòn vì thiếu sự quan tâm, thiếu sự vun đắp.
Linh ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào thành ghế sofa. Ánh nắng ban mai đã dịu đi, nhường chỗ cho một vẻ u hoài. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá phong đang đổi màu. Mùa thu đang đến, mang theo một vẻ đẹp buồn man mác. Cô tự hỏi, liệu tình yêu của cô và Khánh có giống như những chiếc lá phong kia không? Đẹp đẽ, rực rỡ một thời, rồi cũng sẽ úa tàn và rơi rụng, để lại một khoảng trống lạnh lẽo trong lòng? Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo cả sự bất lực và mệt mỏi. Cô không biết phải làm gì nữa. Mọi nỗ lực của cô dường như đều tan vào hư không, không chạm được đến trái tim đang bị công việc và áp lực vùi lấp của anh. Dòng tin nhắn "Anh vẫn ổn chứ? Em nhớ anh" vẫn nằm đó, như một lời thì thầm lạc lõng giữa những khoảng trống vô hình.
***
Trong văn phòng làm việc hiện đại và chuyên nghiệp của công ty 'DreamWeaver', không khí luôn căng như dây đàn, đặc biệt là vào những buổi sáng giữa tuần. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi dồn dập, và những giọng nói trầm thấp trao đổi công việc tạo nên một bản giao hưởng của sự hối hả. Mùi cà phê rang xay nhàn nhạt hòa cùng mùi giấy tờ mới và mùi điều hòa phả ra lạnh lẽo, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng đầy căng thẳng.
Khánh đang ngồi trong phòng họp, đối diện với Anh Hùng – vị giám đốc quyền uy, và Hoàng – trưởng phòng dự án, cả hai đều là những người có địa vị cao trong công ty. Cuộc họp đang diễn ra vô cùng căng thẳng, xoay quanh một dự án lớn mang tính sống còn. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa phản chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của Khánh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt anh. Anh vận một chiếc áo sơ mi xanh đậm, phẳng phiu, cà vạt thắt chặt, nhưng dường như nó không thể che giấu được sự kiệt sức đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể anh. Anh đang trình bày một phần quan trọng của kế hoạch, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, nhưng trong sâu thẳm, mỗi câu chữ thốt ra đều tiêu hao một phần năng lượng ít ỏi còn lại của anh.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn, cạnh tập tài liệu dày cộp, khẽ rung lên. Một tiếng "ting" nhỏ, gần như không thể nghe thấy trong không gian ồn ào của phòng họp, nhưng Khánh vẫn cảm nhận được. Anh liếc nhanh xuống màn hình. Tên của Linh hiện lên, cùng với dòng tin nhắn ngắn ngủi: "Anh vẫn ổn chứ? Em nhớ anh." Một tia ấm áp thoáng qua trong lòng anh, như một làn gió nhẹ lướt qua sa mạc khô cằn. Anh biết Linh đang lo lắng cho anh, biết cô vẫn quan tâm anh. Nhưng ngay lập tức, cảm giác ấm áp đó bị dập tắt bởi áp lực của thực tại. Anh Hùng đang nhìn anh, ánh mắt sắc như dao cau. Hoàng đang ghi chép, vẻ mặt nghiêm nghị. Không có chỗ cho sự yếu mềm, không có chỗ cho cảm xúc cá nhân trong khoảnh khắc này. Anh phải tập trung, phải dồn toàn bộ tâm trí vào dự án này. Tương lai của công ty, và cả tương lai của chính anh, đang phụ thuộc vào nó.
Khánh không có thời gian để suy nghĩ, không có thời gian để day dứt. Anh vội vàng cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Anh gõ một câu trả lời ngắn gọn, gần như vô thức, như một phản xạ tự nhiên để trấn an cô, để cô biết anh vẫn ổn, nhưng đồng thời cũng để anh có thể trở lại với công việc mà không bị phân tâm. "Anh ổn. Đang họp. Tối nói chuyện." Anh nhấn gửi, rồi cất điện thoại vào túi áo khoác, động tác nhanh đến mức không một ai trong phòng họp nhận ra.
Anh tiếp tục trình bày, ánh mắt tập trung cao độ vào màn hình trình chiếu. Những con số, biểu đồ, chiến lược marketing... tất cả đều xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi khủng khiếp đang kéo đến, như thể những sợi dây vô hình đang siết chặt lấy anh, rút cạn từng chút sức lực. Anh biết mình đang làm gì. Anh biết mình đang dần đánh mất Linh, đẩy cô ra xa mình bằng sự bận rộn, bằng sự thờ ơ vô tình. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác. Trách nhiệm, kỳ vọng của gia đình, gánh nặng tài chính... tất cả đè nặng lên vai anh, khiến anh không thể thở nổi. Anh phải thành công, phải xây dựng một tương lai vững chắc, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả hai. Đó là cách anh yêu Linh, bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để tạo ra một cuộc sống tốt đẹp cho cô. Nhưng anh lại quên mất rằng, điều Linh cần không phải là một cuộc sống xa hoa, mà là sự hiện diện của anh, sự thấu hiểu và sẻ chia.
Khánh cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Anh vẫn còn yêu Linh, sâu đậm. Nhưng tình yêu đó, giờ đây, giống như một ngọn lửa bị vùi lấp dưới lớp tro tàn của áp lực và trách nhiệm. Anh không còn đủ sức để thổi bùng nó lên, không còn đủ năng lượng để sưởi ấm cho cô. Anh đã cố gắng, đã nỗ lực hết mình, nhưng có lẽ, "yêu cho đúng" là một khái niệm quá xa vời đối với anh vào thời điểm này. Anh đã nói với Linh rằng anh không bỏ cô, chỉ là anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Và giờ đây, anh đang chứng minh điều đó một cách đau đớn nhất.
Anh Hùng chợt cắt ngang lời trình bày của anh: "Khánh, cậu có vẻ không tập trung lắm. Dự án này rất quan trọng, tôi mong cậu dồn hết tâm trí vào đó." Giọng nói của Anh Hùng tuy nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, như một lời nhắc nhở sắc lạnh. Khánh giật mình, vội vàng xin lỗi và cố gắng tập trung trở lại. Nhưng trong đầu anh, hình ảnh Linh với đôi mắt buồn bã, với lời thì thầm "Em nhớ anh" cứ hiện rõ mồn một. Anh biết, tối nay anh lại phải tăng ca. Lời hứa "Tối nói chuyện" có lẽ sẽ lại trở thành một lời hứa hão huyền. Và điều đó, anh biết, sẽ lại làm Linh tổn thương thêm. Anh cảm thấy mình như đang đứng giữa một ván cờ lớn, mà mỗi nước đi đều phải đánh đổi bằng một điều gì đó quý giá. Và Linh, cô ấy đang là cái giá mà anh phải trả. Anh không muốn, nhưng anh bất lực. Anh không có lựa chọn nào khác, ngoài việc tiếp tục lao vào guồng quay không ngừng nghỉ của công việc, để rồi nhận ra rằng, mình đang dần đánh mất đi những điều quan trọng nhất. Sự cằn cỗi trong tâm hồn anh, sự kiệt sức của cơ thể anh, tất cả đang dần giết chết tình yêu mà anh vẫn còn dành cho cô. Anh biết, Linh đang dần chấp nhận thực tế rằng anh không thể thay đổi lúc này, rằng anh không thể cho cô điều cô cần. Và điều đó, đối với anh, còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào.
***
Mưa lất phất rơi ngoài khung cửa sổ của Quán Cà Phê 'Hồi Ức', tạo nên một bản nhạc nền du dương cho buổi chiều tối ảm đạm. Những hạt mưa nhỏ li ti đọng trên mặt kính, rồi từ từ trượt xuống, vẽ nên những vệt dài mờ ảo. Bên trong quán, ánh đèn vàng dịu hắt ra, khiến không gian trở nên ấm cúng và hoài niệm. Mùi cà phê rang xay nhàn nhạt hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, cùng chút mùi gỗ cũ và trà hoa thoang thoảng, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ. Tiếng nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng vang vọng từ chiếc loa cổ điển, tiếng ly tách chạm nhau khẽ khàng, và những lời nói chuyện thì thầm của khách hàng tạo nên một bức tranh âm thanh êm đềm, rất thích hợp cho những buổi tâm sự hoặc suy tư.
Linh ngồi đối diện Trâm, tay mân mê chiếc điện thoại. Cô vận một chiếc váy len màu xám nhạt, mái tóc dài buông xõa qua vai, gương mặt trái xoan thường ngày rạng rỡ giờ đây mang một vẻ u buồn rõ rệt. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên sự thất vọng và mệt mỏi. Trâm, cô bạn thân nhỏ nhắn, xinh xắn, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, đang nhìn Linh đầy lo lắng. Trâm mặc một chiếc áo khoác denim trẻ trung, mái tóc dài uốn nhẹ, nhưng nụ cười thường trực trên môi cô hôm nay cũng không còn tươi tắn như mọi khi.
"Anh ấy... chỉ có thế thôi, Trâm." Linh khẽ nói, giọng cô trầm xuống, đầy sự hụt hẫng. Cô đẩy chiếc điện thoại về phía Trâm, màn hình hiển thị dòng tin nhắn ngắn gọn của Khánh. "Anh ấy thậm chí không hỏi em có ổn không."
Trâm đọc tin nhắn, rồi thở dài. Cô biết Khánh bận, cô biết anh không phải là người giỏi thể hiện tình cảm. Nhưng nhìn Linh đau khổ như thế này, cô cũng không biết phải nói gì để an ủi. Cô đặt tay lên tay Linh, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay cô bạn. "Thôi mà Linh, anh ấy đang áp lực mà. Em biết anh ấy không giỏi thể hiện mà." Trâm cố gắng tìm lời biện hộ cho Khánh, một cách vô vọng.
Linh lắc đầu nhẹ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang rơi. "Em biết chứ, Trâm. Em biết tất cả những điều đó. Em biết anh ấy đang gánh vác nhiều thứ, biết anh ấy đang mệt mỏi. Em chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu của anh ấy dành cho em. Nhưng... em mệt rồi, Trâm ạ." Giọng cô nghẹn lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má. "Em cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường. Em cố gắng đến mấy cũng không thể chạm tới anh ấy. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây, ở bên cạnh em thực sự."
Trâm nhìn Linh, cảm thấy bất lực. Cô muốn nói với Linh rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi, rằng Khánh sẽ thay đổi. Nhưng cô không thể. Cô đã chứng kiến mối quan hệ của Linh và Khánh dần rạn nứt như thế nào, đã nghe Linh tâm sự không biết bao nhiêu lần về sự cô đơn, về những nỗ lực giao tiếp thất bại. Cô biết, Khánh không phải là một người xấu. Anh yêu Linh theo cách riêng của anh, bằng sự cố gắng, bằng trách nhiệm. Nhưng có lẽ, cách yêu của anh không phải là điều Linh cần, và ngược lại. Trâm cũng từng nghe Chị Mai – một đồng nghiệp cũ của Linh – kể về một cặp đôi khác đã chia tay vì công việc, vì áp lực cuộc sống đã bào mòn tình yêu của họ. Lúc đó, Trâm chỉ nghĩ đó là một câu chuyện buồn, nhưng giờ đây, cô lại thấy nó giống với câu chuyện của Linh đến đáng sợ.
"Em hiểu cảm giác của cậu mà, Linh." Trâm khẽ nói, giọng cô cũng chứa đựng sự buồn bã. "Nhưng... cậu định làm gì đây? Cậu không thể cứ mãi như thế này được."
Linh không trả lời ngay. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên bàn, như thể nó là vật đã phản bội cô, đã từ chối lắng nghe những lời cô muốn nói. Cô nhớ lại những lời Khánh đã nói, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Nước mắt cô lại tuôn rơi. Cô không đau vì anh hết yêu, mà cô đau vì anh vẫn còn yêu, nhưng lại bất lực đến mức không thể thể hiện tình yêu ấy một cách trọn vẹn. Tình yêu đó, giờ đây, không còn là lý do đủ mạnh để kéo họ lại gần nhau, để xoa dịu những tổn thương hay vượt qua những rào cản vô hình mà cuộc sống đã dựng lên.
"Em không biết nữa, Trâm ạ." Linh thì thầm, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào. "Em đã cố gắng rất nhiều. Em đã tự nhủ rằng mình phải kiên nhẫn, phải thấu hiểu cho anh ấy. Nhưng càng ngày, em càng thấy mình cô đơn hơn. Cảm giác như... anh ấy đang dần quen với việc đặt công việc lên trên em. Anh ấy giữ kín nhiều chuyện hơn, và em thì cứ mãi chờ đợi một lời chia sẻ không bao giờ đến."
Trâm siết nhẹ tay Linh. Cô biết, Linh đang suy nghĩ về một tương lai xa hơn, một tương lai có lẽ sẽ không có Khánh. Sự bất lực của cô bạn thân, và cả sự bất lực của chính bản thân Trâm khi không thể giúp gì được cho Linh, khiến cô cảm thấy nặng lòng. Tình hình đã vượt quá khả năng của những lời khuyên thông thường. Mối quan hệ này, có lẽ, đã đến một ngõ cụt.
Cả hai chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng nhạc jazz du dương và tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ. Ánh sáng vàng dịu của quán cà phê Hồi Ức không đủ để xua đi sự u ám trong lòng Linh. Cô cảm nhận rõ sự nặng trĩu của chiếc điện thoại trong tay, như gánh nặng của cả một mối tình đang dần tan vỡ. Khánh, dù vô thức, đang dần quen với việc đặt công việc lên trên Linh, gieo mầm cho sự ưu tiên sai lầm sẽ dẫn đến hậu quả lớn. Còn Linh, cô đang bắt đầu suy nghĩ về việc liệu cô có thể tiếp tục mối quan hệ này khi cảm thấy quá cô đơn, báo hiệu cho quyết định chia tay sắp tới. Cô ngẩng đầu lên, nhìn Trâm, ánh mắt chất chứa nỗi buồn sâu thẳm. "Có lẽ, chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu, là điều không thể tránh khỏi, Trâm nhỉ?" Cô thì thầm, câu nói đó như một lời tiên tri, một sự chấp nhận đau đớn cho một kết cục đã được định sẵn. Họ vẫn yêu nhau, nhưng tình yêu đó, giờ đây, không còn đủ mạnh để chống lại sự bào mòn của cuộc sống, của những khoảng cách vô hình và những lời yêu lặng câm.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.