Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 138: Giữa Những Khoảng Trống
Đêm dần buông xuống trên thành phố, mang theo thứ ánh sáng vàng vọt từ những ô cửa sổ và những vệt đèn xe lướt qua như dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc đời. Trong căn hộ quen thuộc của mình, Linh vẫn ngồi trên chiếc sofa êm ái, nơi mà chỉ đêm qua thôi, cô còn cuộn mình trong nỗi cô đơn lạnh giá. Tiếng nhạc jazz dịu dàng từ chiếc loa nhỏ giờ đây chỉ còn là một âm thanh nền mờ nhạt, dường như muốn hòa vào sự tĩnh mịch, nặng nề đang bao trùm lấy cô. Cô đặt cuốn sách xuống từ bao giờ, ánh mắt to tròn, long lanh lướt qua màn hình điện thoại đã úp xuống, rồi lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng bắt đầu lung linh trong ánh đèn đêm.
Một hơi thở dài, rất dài, thoát ra khỏi môi Linh, mang theo cả nỗi u hoài và sự bất lực. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ và cảm xúc hỗn độn trong lòng. Đêm qua, sau khi chìm đắm trong những ký ức ngọt ngào và đau đớn, cô đã ngủ thiếp đi với nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi. Nhưng sáng nay thức dậy, nỗi trống rỗng vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn dữ dội hơn. Những lời khuyên của Trâm, những đoạn tin nhắn hời hợt của Khánh, và cảm giác bị bỏ rơi dai dẳng cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô. "Anh không bỏ em, nhưng anh không còn ở đây với em nữa, không phải theo cách em cần." Câu nói đó, vốn là tiếng lòng của cô, giờ đây lại trở thành một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim.
Cô biết, mình không thể tiếp tục như thế này. Không thể cứ mãi chìm đắm trong sự im lặng và chờ đợi. Tình yêu vẫn còn đó, sâu đậm và chân thành, nhưng nó đang bị bóp nghẹt bởi khoảng cách vô hình, bởi sự vụng về trong giao tiếp, và bởi những gánh nặng mà Khánh đang mang trên vai. "Mình phải nói ra... Nếu cứ thế này, mình sẽ chết mất," Linh thì thầm với chính mình, giọng nói nhỏ đến mức gần như vô thanh. Cô sợ hãi, sợ một cuộc đối thoại không có hồi kết, sợ những lời nói sẽ trở thành lưỡi dao cứa sâu thêm vào vết thương. Nhưng cô còn sợ hơn, sợ mất Khánh, sợ mất đi cái sợi dây mỏng manh cuối cùng đang níu giữ họ lại với nhau. Nỗi sợ hãi đó lớn hơn cả những e ngại, thúc đẩy cô phải hành động.
Linh đưa tay run rẩy nhấc chiếc điện thoại lên. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt xanh xao, đôi mắt có phần trũng sâu của cô. Cô mở danh bạ, ngón tay lướt chậm rãi đến cái tên "Khánh yêu". Bao nhiêu kỷ niệm ùa về, những lần cô bấm số này với trái tim rộn ràng, những cuộc trò chuyện kéo dài đến tận khuya, những lời yêu thương ngọt ngào. Giờ đây, mỗi lần gọi cho anh, cô lại mang theo một nỗi lo âu, một sự bất an khó tả. Cô soạn một tin nhắn ngắn gọn: "Anh ơi, anh có rảnh không? Em muốn nói chuyện với anh một chút." Nhưng rồi, cô lại xóa đi. Tin nhắn, những dòng chữ khô khan, không thể truyền tải hết những gì cô muốn nói, những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Cô cần nghe giọng anh, cần cảm nhận sự hiện diện của anh, dù chỉ qua một cuộc điện thoại.
Linh hít thêm một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. "Anh ấy có nghe mình không?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu cô, như một lời cầu nguyện. Cô bấm nút gọi. Tiếng chuông điện thoại vang lên, đều đặn và dài vô tận. Mỗi tiếng "tút... tút..." như một nhát dao khứa vào trái tim cô, khiến nó đập mạnh hơn vì lo lắng. Cô cảm nhận rõ sự lạnh lẽo của chiếc điện thoại trong tay, như thể nó đang truyền cho cô một phần nào đó của sự vô vọng. Thời gian trôi qua thật chậm, mỗi giây phút đều như một gánh nặng. Cô tưởng chừng như anh sẽ không bắt máy, rằng cuộc gọi này cũng sẽ chìm vào im lặng như bao lần cô cố gắng kết nối khác.
Rồi, một giọng nói trầm, hơi khàn, xen lẫn chút mệt mỏi vang lên ở đầu dây bên kia. "Alo?"
Linh khẽ giật mình. Cổ họng cô nghẹn lại, phải mất vài giây cô mới có thể lấy lại được giọng nói của mình. "Khánh... anh đang ở đâu?" Giọng cô ngập ngừng, nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. Cô muốn hỏi anh đang làm gì, có mệt không, có ăn tối chưa. Hàng ngàn câu hỏi xoay vần trong đầu, nhưng tất cả chỉ đọng lại ở một câu duy nhất, đơn giản và đầy lo lắng.
Cô nghe thấy tiếng gõ bàn phím lách cách ở đầu dây bên kia, xen lẫn tiếng thở dài khe khẽ của anh. Điều đó khiến trái tim cô se lại. Anh đang làm việc. Lại là công việc. Nó đã trở thành bức tường vô hình, vững chắc ngăn cách hai người. "Em muốn nói chuyện với anh một chút..." Linh tiếp tục, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, không lộ ra sự yếu đuối. Cô muốn nói với anh về nỗi cô đơn của mình, về sự khao khát được anh lắng nghe, về những gì cô cảm thấy mình đang lạc mất. Cô muốn hỏi anh, liệu anh có còn đủ sức để yêu cô theo cách cô cần, hay không. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa phùn bắt đầu lất phất rơi, làm nhòe đi những ánh đèn thành phố. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công bay vào, hòa cùng mùi ẩm của đất, tạo nên một không khí man mác buồn. Cả căn phòng, và cả tâm hồn Linh, chìm trong sự chờ đợi, mong mỏi một tín hiệu, dù là nhỏ nhất, từ phía anh.
***
Trong một tòa nhà cao tầng cách đó không xa, ánh đèn văn phòng vẫn sáng trưng giữa màn đêm. Khánh đang vùi đầu vào một chồng tài liệu cao ngất, màn hình máy tính sáng rực chiếu vào khuôn mặt mệt mỏi và đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ của anh. Quầng thâm dưới mắt đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một minh chứng cho những đêm dài thức trắng và áp lực công việc đang đè nặng. Áo sơ mi của anh đã nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng, mái tóc cắt ngắn gọn gàng giờ đây cũng đã hơi rối.
Tiếng gõ bàn phím dồn dập, tiếng điện thoại rung nhẹ và những tiếng nói chuyện thì thầm của một vài đồng nghiệp vẫn còn ở lại làm việc muộn tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, căng thẳng. Mùi cà phê nguội, mùi giấy tờ mới in và mùi điều hòa lạnh lẽo trộn lẫn vào nhau, tạo thành thứ không khí đặc trưng của môi trường công sở vào đêm khuya. Deadline cho dự án lớn đang cận kề, và áp lực từ Anh Hùng – sếp trực tiếp của anh, một người cầu toàn và khó tính – đè nặng lên vai Khánh như một tảng đá khổng lồ. Anh biết mình không được phép sai sót, không được phép chậm trễ. Tương lai của công ty, và một phần nào đó là tương lai tài chính của gia đình anh, đều phụ thuộc vào sự thành công của dự án này.
Điện thoại anh rung lên một lần nữa trên bàn làm việc, tên "Linh" hiện lên trên màn hình. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, trái tim anh bỗng nhói lên một nhịp. Một thoáng do dự. Anh biết Linh muốn nói chuyện, biết cô đang cô đơn và khao khát được kết nối. Anh cũng muốn được nghe cô nói, muốn được ôm cô vào lòng và quên đi tất cả những mệt mỏi này. Nhưng anh không thể. Anh không có thời gian. Anh không có năng lượng. Cảm giác tội lỗi như một con dao cùn cứa vào tâm can anh, nhưng sự bất lực còn lớn hơn. Anh cảm thấy mình như một con robot, bị điều khiển bởi những con số, những bản hợp đồng và những deadline nghiệt ngã.
Sau một lúc chần chừ, Khánh nhấc máy. "Alo?" Giọng anh trầm, khàn, và rõ ràng mang đầy vẻ mệt mỏi. Anh cố gắng giấu đi sự cáu kỉnh, nhưng sự thiếu kiên nhẫn vẫn thấp thoáng trong từng lời nói. Anh nghe tiếng Linh hỏi anh đang ở đâu, giọng cô nhỏ nhẹ, ngập ngừng. Anh thở dài một tiếng không kiểm soát. "Anh đang ở công ty, đang làm việc đây. Có gì không em?" Anh cố gắng nói nhanh, như muốn kết thúc cuộc gọi càng sớm càng tốt, để có thể quay lại với núi công việc đang chờ đợi.
Anh nghe Linh nói cô muốn nói chuyện. Một cảm giác bất lực dâng trào trong lòng Khánh. Anh biết cô muốn gì. Cô muốn anh lắng nghe, muốn anh chia sẻ, muốn anh ở đây. Nhưng anh không thể. Tâm trí anh đang ở chỗ khác, đang chạy đua với thời gian, với những con số, với những lỗi sai tiềm ẩn trong bản thiết kế. Mắt anh vẫn dán vào màn hình máy tính, tay anh vẫn tự động di chuyển chuột và gõ những phím tắt. "Anh đang bận chút, có gì không em?" Giọng anh gắt gỏng hơn một chút, dù anh không hề cố ý. Anh không muốn làm tổn thương cô, nhưng anh cũng không còn đủ sức để che giấu sự kiệt sức của mình.
Anh nghe Linh thở dài ở đầu dây bên kia, một tiếng thở dài mà anh biết rất rõ, tiếng thở dài của sự thất vọng. Anh cảm thấy một nhát dao nữa cứa vào lòng. "Ừm... anh biết rồi. Em cứ ngủ trước đi." Anh nói, giọng cụt lủn, trống rỗng. Anh cố gắng trấn an cô, nhưng chính anh cũng không tin vào những lời mình nói. Anh biết cô sẽ không ngủ được, biết cô sẽ lại chìm trong nỗi cô đơn. "Đừng lo quá, anh sẽ về sớm." Lại một lời hứa sáo rỗng, một lời nói dối mà anh buộc phải thốt ra. Anh biết mình sẽ không về sớm. Anh biết đêm nay, cũng như bao đêm khác, sẽ lại là một đêm dài anh vật lộn với công việc.
Khánh cảm thấy sự lạnh lẽo từ chiếc điện thoại, như thể nó đang phản ánh chính sự lạnh lẽo trong mối quan hệ của họ. Anh ước gì mình có thể đặt công việc xuống, có thể ôm Linh vào lòng và nói với cô rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào. Nhưng anh không thể. Anh bị mắc kẹt. Bị mắc kẹt giữa trách nhiệm, giữa kỳ vọng, và giữa một tình yêu đang dần phai nhạt vì sự thờ ơ không chủ ý của chính mình. "Anh cúp máy đây, có việc gấp." Anh nói nhanh, giọng dứt khoát, gần như thô lỗ. Anh không đợi Linh nói hết câu, không đợi cô đáp lại. Anh cúp máy. Một tiếng "tách" khô khốc vang lên, cắt đứt sợi dây liên lạc mỏng manh giữa hai người. Anh đặt điện thoại xuống bàn, cảm giác tội lỗi và sự bất lực dâng trào, nhấn chìm anh trong một biển cảm xúc tiêu cực. Màn hình máy tính vẫn sáng rực, những con số và biểu đồ vẫn nhấp nháy, vô cảm, chờ đợi anh tiếp tục công việc. Anh nhìn chúng, đôi mắt mệt mỏi và trống rỗng, như thể không còn chút sinh khí nào.
***
Linh đặt điện thoại xuống sofa, cảm giác như một tảng đá đè nặng lên ngực cô. Tiếng "tách" khô khốc từ đầu dây bên kia vẫn còn vang vọng trong tai cô, như một hồi chuông báo tử cho nỗ lực cuối cùng của cô. Nước mắt không rơi, không có tiếng nấc nghẹn ngào. Chỉ có một sự trống rỗng và thất vọng tràn trề, một nỗi buồn thấm thía đến tận xương tủy. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, như thể nó là vật đã phản bội cô, đã từ chối lắng nghe những lời cô muốn nói. "Anh ấy không hiểu... anh ấy sẽ không bao giờ hiểu." Linh thì thầm, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào. "Mình phải làm sao đây? Mình không thể tiếp tục như thế này."
Căn phòng của Linh chìm trong sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nhạc jazz vẫn đều đặn vang lên, như một bản nhạc nền buồn cho câu chuyện tình yêu đang dần đi vào ngõ cụt. Mùi hoa nhài thoang thoảng giờ đây cũng không còn đủ sức để xoa dịu nỗi đau trong lòng cô. Cô cuộn tròn trên ghế sofa, ôm lấy chính mình trong sự cô đơn. Cái ôm lạnh lẽo, vô vọng, không có hơi ấm của Khánh, không có sự che chở của anh. Cô cảm nhận rõ sự lạnh lẽo của lớp vải sofa, như đang phản ánh chính sự lạnh giá trong tâm hồn cô. Linh nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén những dòng nước mắt đang chực trào. Cô không nghi ngờ tình yêu của Khánh, nhưng cô lại nghi ngờ về khả năng của họ để vượt qua giai đoạn này. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, chia sẻ cùng cô, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt nhất. Nhưng dường như, ngay cả điều giản dị ấy cũng trở nên quá xa vời.
Cùng lúc đó, trong văn phòng lạnh lẽo, Khánh vẫn ngồi trước màn hình máy tính, nhìn chằm chằm vào những con số và biểu đồ nhưng tâm trí anh lại đang ở rất xa. Anh gác hai tay lên bàn phím, gục đầu xuống. Đôi vai anh run rẩy, không phải vì khóc, mà vì mệt mỏi và áp lực. Anh cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lòng, một sự cắn rứt lương tâm khi đã gắt gỏng với Linh, khi đã cúp máy ngang xương. Anh biết cô đang tổn thương, biết cô đang cô đơn. Nhưng anh thực sự không còn chút năng lượng nào để làm khác. Anh biết mình đang đánh mất cô, đang đẩy cô ra xa mình, nhưng anh không biết phải làm sao.
"Mình đang làm gì vậy? Mình có đang hủy hoại tất cả không?" Khánh tự hỏi bản thân, giọng nói lạc lõng trong không gian văn phòng trống trải. Mùi cà phê nguội và giấy tờ cũ càng làm tăng thêm sự nặng nề trong không khí. Anh cảm thấy mình như đang đứng giữa một ngã ba đường, một bên là trách nhiệm, là kỳ vọng của gia đình, là tương lai mà anh đã cố gắng xây dựng. Một bên là Linh, là tình yêu mà anh vẫn còn dành cho cô, là những kỷ niệm ngọt ngào của ngày xưa. Nhưng con đường thứ nhất quá chông gai, quá khắc nghiệt, khiến anh không còn sức để nhìn về con đường thứ hai. "Nhưng mình phải... mình không có lựa chọn nào khác." Anh thì thầm, như một lời biện minh cho chính mình, một lời tự an ủi yếu ớt.
Khánh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu hoắm nhìn vào màn hình máy tính chói mắt. Anh thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đó, một người đàn ông mệt mỏi, tiều tụy, đang dần đánh mất chính mình. Anh biết, Linh đang dần chấp nhận thực tế rằng anh không thể thay đổi lúc này, rằng anh không thể cho cô điều cô cần. Và điều đó, đối với anh, còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào. Tình yêu vẫn còn đó, sâu đậm trong trái tim anh, nhưng nó đang bị vùi lấp dưới lớp bụi dày đặc của áp lực và trách nhiệm.
Trong hai căn hộ riêng biệt, cả Khánh và Linh đều chìm trong sự cô đơn và bế tắc, cách nhau chỉ vài kilomet nhưng lại xa cách như hai thế giới. Cuộc gọi thất bại đó không chỉ là sự thiếu giao tiếp, mà là một minh chứng rõ ràng cho khoảng cách cảm xúc đã trở nên quá lớn, quá khó để vượt qua. Nó báo hiệu rằng những cố gắng hàn gắn đã đi đến giới hạn, đẩy mối quan hệ của họ đến bờ vực của một 'ngõ cụt'. Họ vẫn còn yêu nhau, nhưng tình yêu đó, giờ đây, không còn là lý do đủ mạnh để kéo họ lại gần nhau, để xoa dịu những tổn thương hay vượt qua những rào cản vô hình mà cuộc sống đã dựng lên. Đêm khuya, sự im lặng đầy sức nặng bao trùm cả hai, chỉ còn lại tiếng thở dài nặng nề của nỗi thất vọng và sự chấp nhận đau khổ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.