Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 137: Vệt Ký Ức, Rào Cản Hiện Thực
Tiếng lách cách khẽ khàng của chùm chìa khóa vừa được đặt xuống bàn, đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm căn hộ. Khánh bước vào, thân hình cao ráo, hơi gầy đổ dài cái bóng mệt mỏi lên sàn gỗ. Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ lên những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt, không đủ sức xua đi sự u ám đang ngự trị trong từng góc nhỏ của không gian. Anh quẳng chiếc cặp da xuống sofa, một tiếng “thịch” nặng nề như thể chính gánh nặng trên vai anh cũng vừa được trút bỏ, dù chỉ là tạm thời. Anh gục xuống thành ghế, tựa đầu vào lớp vải lạnh lẽo, nhắm nghiền đôi mắt sâu thẳm đang hằn rõ những tia máu. Cả ngày dài làm việc căng thẳng, những con số nhảy múa trên màn hình, những cuộc họp kéo dài đến kiệt sức, tất cả đã vắt kiệt anh, chỉ còn lại một cơ thể rệu rã và một tâm hồn trống rỗng.
Mùi cà phê phai nhạt vẫn còn vương vấn trong không khí, chứng tỏ anh đã cố gắng giữ mình tỉnh táo bằng caffeine trong những giờ làm việc cuối cùng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác trống rải rỗng đến choáng ngợp đang đè nén lồng ngực. Anh nhìn quanh căn phòng, ánh mắt vô hồn lướt qua từng món đồ nội thất tối giản, không một vật dụng nào có thể níu giữ sự chú ý của anh quá vài giây. Mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của một mái nhà. Nó giống như một nơi để trú ngụ hơn là một chốn đi về.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực anh, hòa vào sự im lặng lạnh lẽo của đêm. Khánh đứng dậy, đôi chân rã rời bước về phía bếp. Anh cần một thứ gì đó nóng, một thứ gì đó có thể làm dịu đi cái lạnh lẽo đang lan tỏa từ bên trong. Anh vươn tay lấy ấm đun nước, động tác chậm chạp, máy móc. Khi ánh mắt anh vô tình lướt qua kệ chén đĩa, nó dừng lại, khựng lại thật lâu ở một cặp cốc sứ. Cặp cốc màu trắng ngà, trên mỗi chiếc vẽ một chú mèo con ngộ nghĩnh, một con đang vươn mình tinh nghịch, con còn lại đang cuộn tròn lim dim ngủ. Chúng được đặt cạnh nhau, tựa vào nhau, như thể đang tìm kiếm hơi ấm từ đối phương.
Ngón tay anh khẽ run, rồi từ từ vươn ra, chạm vào chiếc cốc có hình chú mèo đang cuộn tròn. Đó là chiếc cốc của anh. Chiếc cốc kia, với chú mèo tinh nghịch, là của Linh. Anh nhớ rất rõ, đó là món quà Linh đã tặng anh vào kỷ niệm hai năm yêu nhau, kèm theo lời nhắn nhủ rằng anh là chú mèo lười, còn cô là chú mèo tinh nghịch, sẽ luôn đánh thức anh dậy và khuấy động cuộc sống của anh. Anh còn nhớ cô đã nói, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, bây giờ nghe lại, nó như một lời tiên tri nghiệt ngã cho chính anh.
Anh cầm chiếc cốc lên, ngón tay miết nhẹ theo đường viền của hình vẽ. Cảm giác trơn nhẵn, mát lạnh của gốm sứ gợi về một dòng ký ức êm đềm, ngọt ngào. Anh nhớ lại buổi chiều hôm đó, Linh đứng trước mặt anh, đôi mắt to tròn lấp lánh nụ cười, hai má ửng hồng khi trao anh món quà. Cô đã nói rất nhiều về ý nghĩa của cặp cốc, về tình yêu của hai chú mèo luôn ở cạnh nhau, dù một đứa thì lười biếng, một đứa thì tinh nghịch. Anh khi đó, dù trầm tính, ít nói, vẫn cảm thấy trái tim mình ấm áp lạ thường, như có một dòng suối mát lành chảy qua. Anh đã ôm cô thật chặt, hít hà mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc cô, và thầm hứa sẽ luôn trân trọng cô.
Một nụ cười mệt mỏi, pha lẫn chút cay đắng, thoáng hiện trên khuôn mặt góc cạnh của Khánh. Nụ cười đó chỉ tồn tại được vài giây, rồi vụt tắt, như một tia lửa nhỏ vừa được nhen nhóm trong đêm tối và nhanh chóng bị dập tắt bởi cơn gió lạnh. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời của thành phố vẫn sáng đèn, lấp lánh như những vì sao nhân tạo. Ngoài kia, cuộc sống vẫn hối hả, vẫn nghiệt ngã, vẫn đòi hỏi anh phải là một cỗ máy không ngừng nghỉ. Những áp lực tài chính, những kỳ vọng từ gia đình, những trách nhiệm công việc nặng nề... tất cả lại ùa về, đè nén lên đôi vai anh, kéo anh trở lại thực tại tàn khốc.
Anh vẫn yêu Linh, anh biết. Tình yêu đó chưa bao giờ phai nhạt, nó vẫn âm ỉ cháy trong lồng ngực anh, dù yếu ớt. Nhưng tình yêu đó, giờ đây, không còn là lý do đủ mạnh để anh có thể vượt qua tất cả những gánh nặng này. Anh không còn đủ sức để yêu cho đúng, như chính anh đã từng nói. Anh mệt mỏi đến nỗi không còn năng lượng để thể hiện cảm xúc, để thấu hiểu những khao khát của cô, để lấp đầy những khoảng trống mà cô đang cảm thấy. Anh nhìn chiếc cốc sứ đôi trên tay, rồi nhìn sang khoảng không trống rỗng bên cạnh, nơi lẽ ra chiếc cốc của Linh phải đặt. Nhưng nó không ở đó. Linh không ở đây. Căn hộ của anh trống trải, và trái tim anh cũng vậy. Khoảng cách vô hình giữa họ đã không chỉ là khoảng cách cảm xúc, mà còn là khoảng cách vật lý, khoảng cách của những cuộc sống riêng lẻ mà họ đang gánh vác. Khánh nhìn chiếc cốc sứ đôi một mình trong căn hộ trống trải, không có Linh bên cạnh, càng nhấn mạnh sự cô độc của anh và khoảng cách không gian đã trở thành khoảng cách lòng người. Anh đặt chiếc cốc trở lại kệ, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ một ký ức mong manh. Hơi ấm từ tay anh vẫn còn lưu lại trên bề mặt sứ, nhưng chỉ là một chút ấm áp thoáng qua, rồi tan biến vào không khí lạnh lẽo. Anh lại thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn, chất chứa nhiều nỗi bất lực và tiếc nuối hơn.
Anh không biết liệu mình có thể tìm lại được con người ngày xưa, con người có thể vô tư yêu và được yêu hay không. Anh không biết liệu Linh có còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi anh nữa hay không. Anh chỉ biết, hiện tại, anh đang lạc lối trong chính cuộc sống của mình, và tình yêu của anh với Linh cũng đang lạc lối giữa bộn bề lo toan. Sự đối lập gay gắt giữa ký ức đẹp và thực tại khó khăn cho thấy tình yêu dù còn nhưng không thể tự nó hàn gắn mọi rạn nứt, báo hiệu cho sự chấp nhận ‘ngõ cụt’ ở Chương 140. Anh quay lưng lại với kệ chén, bước về phía phòng ngủ, bóng tối lại nuốt chửng lấy anh, và sự trống rỗng lại bao trùm. Đêm nay, lại là một đêm dài nữa anh phải đối mặt với nỗi cô đơn của chính mình.
***
Cùng thời điểm đó, trong căn hộ nhỏ ấm cúng của mình, Linh cũng đang chìm trong một nỗi cô đơn không kém. Ánh sáng dịu từ chiếc đèn ngủ đầu giường hắt lên trang sách đang mở, nhưng tâm trí cô lại không thể tập trung vào những con chữ. Mùi hoa nhài dịu nhẹ từ lọ tinh dầu đặt trên bàn phả vào không khí, hòa lẫn với hương trà hoa cúc thoang thoảng từ tách trà đã nguội lạnh. Cô ngồi trên sofa bọc nỉ màu xám, đôi chân co lại, ôm lấy chính mình, như thể đang tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an ủi mà cô không thể tìm thấy từ bất kỳ đâu khác. Mái tóc dài mềm mại buông xõa trên vai, che đi một phần khuôn mặt trái xoan đang mang vẻ ưu tư. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô nhìn xa xăm, phản chiếu nỗi buồn man mác.
Sau cuộc trò chuyện tin nhắn hời hợt với Khánh đêm qua, và những lời khuyên chân thành nhưng đầy chua chát của Trâm, Linh cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không biết đâu là bến bờ. Cô vẫn yêu Khánh, một tình yêu sâu sắc, chân thành. Nhưng tình yêu đó, giờ đây, lại đi kèm với một nỗi tuyệt vọng lớn dần. Cô khao khát được kết nối, được thấu hiểu, được chia sẻ. Cô cần anh ở đây, thực sự ở đây với cô, chứ không phải một Khánh xa cách, mệt mỏi và im lặng. Anh không bỏ em, nhưng anh không còn ở đây với em nữa, không phải theo cách em cần. Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một điệp khúc buồn.
Cô đặt cuốn sách xuống, đưa tay lướt trên màn hình điện thoại. Vô tình, ngón tay cô chạm vào thư mục ảnh cũ. Những bức ảnh chụp chung của hai người hiện ra, từng khoảnh khắc hạnh phúc được lưu giữ như một minh chứng cho một tình yêu từng rất đẹp. Cô dừng lại ở một bức ảnh đã hơi phai màu, chụp vào một buổi chiều mưa cách đây ba năm. Trong ảnh, Linh và Khánh đứng dưới một mái hiên nhỏ, cùng nép mình vào nhau, vai kề vai. Mưa vẫn tí tách rơi bên ngoài, nhưng nụ cười của cả hai trong bức ảnh vẫn rạng rỡ, trong trẻo, không chút lo toan. Khánh vòng tay ôm lấy cô, che chở cô khỏi những hạt mưa hắt vào, còn cô thì ngả đầu vào vai anh, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc.
Cô nhớ rất rõ cái ngày định mệnh đó. Đó là một buổi chiều cuối tuần, hai người đang đi dạo phố thì trời đổ mưa bất chợt. Họ chạy vội vào một mái hiên của một quán cà phê nhỏ, nép vào nhau để tránh những giọt mưa lạnh. Khi đó, Khánh vẫn chưa quá bận rộn với công việc như bây giờ. Anh vẫn còn nhiều thời gian để dành cho cô, để cùng cô cười đùa, để kể cho cô nghe những câu chuyện vụn vặt trong ngày, để lắng nghe những tâm sự của cô. Anh đã cởi chiếc áo khoác của mình ra, che cho cô khỏi bị lạnh, rồi tựa đầu vào đầu cô, thì thầm những lời yêu thương giản dị. "Anh sẽ luôn ở bên em, Linh." Lời hứa đó, giờ đây nghe lại, lại khiến tim cô quặn thắt.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Linh, không phải là tiếng nấc nghẹn ngào, mà là một sự tĩnh lặng đau đớn, một nỗi buồn thấm thía đến tận xương tủy. Giọt nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại, làm nhòe đi hình ảnh nụ cười rạng rỡ của cô ngày ấy. Cô vuốt nhẹ lên bức ảnh, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt kính. Cảm giác được Khánh che chở, sự vô tư và tình yêu nồng cháy của ngày xưa bỗng ùa về, như một cơn sóng lớn nhấn chìm cô trong nỗi nhớ. Sự tương phản giữa ký ức tươi đẹp đó và thực tại im lặng, xa cách hiện tại quá lớn, khiến trái tim cô như bị bóp nghẹt.
Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một hoang mạc rộng lớn, một mình, và gào thét tên anh, nhưng chỉ nhận lại được tiếng vọng của chính mình. Tình yêu vẫn còn đó, nhưng con đường phía trước của họ dường như đang dần mờ đi, và cô không biết liệu mình có còn đủ sức để đi tiếp trên con đường ấy nữa hay không. Cô khao khát được kết nối, nhưng những nỗ lực của cô dường như chỉ gặp phải một bức tường vô hình, một sự im lặng đầy đau đớn.
Linh nhắm mắt lại, một tiếng thở dài thoát ra khỏi môi. Cô đặt điện thoại úp xuống sofa, không muốn nhìn thêm những hình ảnh gợi nhớ về một quá khứ đã xa. Cô không nghi ngờ tình yêu của Khánh, nhưng cô lại nghi ngờ về khả năng của họ để vượt qua giai đoạn này. Cô không cần anh hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, chia sẻ cùng cô, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt nhất. Nhưng dường như, ngay cả điều giản dị ấy cũng trở nên quá xa vời. Việc cả Khánh và Linh đều nhanh chóng dập tắt tia hy vọng sau khi nhớ về kỷ niệm đẹp cho thấy họ đang dần chấp nhận sự thật rằng mối quan hệ của họ đã thay đổi không thể đảo ngược. Nỗi cô đơn và sự bế tắc đang xâm chiếm lấy cô, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn gió mùa đông nào. Trong không gian tĩnh mịch của căn phòng, chỉ còn lại tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng tiếp tục vang vọng, như một bản nhạc nền buồn cho câu chuyện tình yêu đang dần đi vào ngõ cụt. Cô biết, đêm nay, lại là một đêm dài nữa cô phải đối mặt với nỗi cô đơn của chính mình.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.