Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 136: Tình Yêu Còn Đó, Lối Đi Mờ Dần

Đêm đã về khuya, những âm thanh cuối cùng của thành phố dường như cũng đang ngủ vùi, chỉ còn lại tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt sau cơn mưa vừa tạnh. Trong căn hộ của Khánh, ánh sáng yếu ớt từ chiếc điện thoại vẫn còn hằn trên nền tường trắng, như một vết sẹo nhỏ trong màn đêm tĩnh mịch. Anh vẫn ngồi đó, trên chiếc sofa quen thuộc, nơi anh thường ngả lưng sau những ngày dài mệt mỏi, nơi anh từng mơ về một tương lai có Linh ở bên. Giờ đây, chỉ còn một mình anh, một mình đối diện với màn hình điện thoại đã tắt ngúm, nhưng những dòng tin nhắn vô cảm ban nãy cứ lởn vởn trong tâm trí, tựa như một thước phim quay chậm của sự hờ hững.

Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh, không phải là sự nhẹ nhõm khi kết thúc một cuộc trò chuyện không đầu không cuối, mà là một hố sâu thăm thẳm của sự bất lực. Anh đã gõ ra từ "Ok" một cách máy móc, vô hồn, như một cách để chấm dứt sự ngượng nghịu, nhưng cũng là một cách để khép lại một cánh cửa hy vọng mong manh. Anh biết Linh sẽ buồn, anh cảm nhận được điều đó qua từng câu chữ ngắn ngủi của cô, qua cái cách cô không cố gắng níu kéo thêm một lời nào. Và chính sự hiểu biết ấy lại càng nhấn chìm anh vào một nỗi day dứt khôn nguôi.

Khánh thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo cả mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần. Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn kính, nơi còn vương lại mùi cà phê nguội ngắt từ ly cà phê anh đã uống từ chiều, lẫn với mùi giấy tờ công việc còn vương vất khắp căn phòng. Công việc. Luôn là công việc. Nó đã chiếm lấy từng ngóc ngách trong cuộc sống của anh, bào mòn anh từng chút một, khiến anh trở nên khô cằn, vô cảm. Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố về đêm chìm trong những đốm sáng lập lòe, xa xăm và lạnh lẽo. Anh nhớ đến những lời Minh đã nói về sự cân bằng, về việc không nên để công việc nuốt chửng cuộc sống. Nhưng làm sao để cân bằng, khi gánh nặng tài chính, trách nhiệm với gia đình, với sự nghiệp cứ đè nặng lên vai anh từng ngày? Anh vẫn yêu Linh, tình yêu đó vẫn nằm sâu trong trái tim anh, không hề phai nhạt. Nhưng anh đang làm gì thế này? Làm sao để cô ấy hạnh phúc khi chính anh đang kiệt sức đến nỗi không thể tự mình đứng vững?

Anh đứng dậy, cơ thể rã rời, rót một ly nước nguội. Vị nước lạnh lẽo chảy qua cổ họng, mang theo một chút tê tái, nhưng không thể xua đi cảm giác nặng trĩu trong lòng. Anh ngồi phịch xuống ghế sofa, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không trước mặt. Bàn tay anh vô thức lướt qua ngăn kéo nhỏ dưới bàn. Anh mở ngăn kéo, và trong đó, nằm gọn gàng là một chiếc hộp nhung màu xanh đậm. Anh nhẹ nhàng mở chiếc hộp, để lộ ra chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh dưới ánh đèn mờ.

Chiếc nhẫn. Biểu tượng của một lời hứa, của một tương lai mà anh và Linh từng cùng nhau vẽ nên. Anh cầm nó lên, xoay xoay giữa các ngón tay. Chiếc nhẫn nặng trịch, không phải vì vật chất, mà vì ý nghĩa của nó, vì lời hứa mà anh cảm thấy mình đang ngày càng xa rời. Nó lấp lánh, nhưng ánh sáng đó dường như chỉ làm nổi bật thêm bóng tối bao trùm tâm hồn anh. *Chiếc nhẫn này... liệu có còn ý nghĩa gì khi chúng ta đang xa cách đến vậy?* Anh tự hỏi, một câu hỏi không lời đáp, một vết cứa sâu vào tận cùng nỗi day dứt. Anh đã từng hình dung ra khoảnh khắc anh sẽ trao nó cho Linh, trong một buổi tối lãng mạn, dưới ánh nến lung linh. Nhưng giờ đây, khoảnh khắc ấy dường như chỉ còn là một giấc mơ xa vời, một mục tiêu mà anh không biết liệu mình có còn đủ sức lực để chạm tới.

Anh nhớ lại ánh mắt của Linh, cái cách cô nhìn anh những ngày đầu yêu nhau, tràn đầy tin tưởng và hy vọng. Anh đã hứa với cô rất nhiều điều, đã hứa sẽ là chỗ dựa vững chắc, sẽ mang lại hạnh phúc cho cô. Nhưng giờ đây, anh lại đang là người mang đến cho cô sự cô đơn, sự thất vọng. Anh sợ hãi. Sợ hãi sự yếu đuối của chính mình, sợ hãi rằng anh sẽ không bao giờ có thể trở thành người mà cô cần. Anh biết cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây. Nhưng anh, ngay cả điều giản dị ấy cũng trở nên quá khó khăn. Anh không thể chia sẻ áp lực và mệt mỏi thực sự của mình với Linh, không phải vì anh không tin tưởng cô, mà vì anh sợ sẽ làm cô lo lắng thêm, sợ rằng cô sẽ nhìn thấy một khía cạnh yếu đuối của anh, sợ rằng anh sẽ không còn là chỗ dựa vững chắc mà cô từng tin tưởng. Sự giữ kín này, vô hình chung, lại càng làm tăng thêm sự cô lập cảm xúc giữa hai người.

Anh nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn, rồi lại nhìn ra khoảng không vô định. Tình yêu vẫn còn đó, sâu đậm và day dứt, nhưng anh lại lạc lối, không biết phải làm gì để giữ lấy nó, không biết phải làm gì để không làm tổn thương cô thêm nữa. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một bức tường cao ngất, không lối thoát, bị mắc kẹt giữa tình yêu và trách nhiệm. Mỗi cố gắng của anh để vun đắp tương lai, để đảm bảo một cuộc sống tốt đẹp hơn cho Linh, lại vô tình đẩy cô ra xa anh hơn, tạo nên một khoảng cách vô hình, một vết nứt nhỏ nhưng sâu hoắm. Anh đã hy vọng rằng khi anh vững vàng hơn, anh sẽ có thể mang lại cho cô tất cả. Nhưng anh quên mất rằng, điều cô cần nhất không phải là những thứ vật chất xa hoa, mà là sự hiện diện của anh, sự thấu hiểu và sẻ chia.

Khánh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ nặng nề. Anh biết, anh và Linh, cả hai đều cảm thấy sự trống rỗng và nỗi buồn sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi này. Đây không phải là dấu hiệu của sự kết thúc, mà là sự chấp nhận thực tế về một khoảng cách không thể vượt qua, một ngõ cụt mà tình yêu của họ đang dẫn đến. Anh cất chiếc nhẫn trở lại vào hộp, rồi đặt hộp vào ngăn kéo, như thể cất giấu một phần hy vọng và cả nỗi sợ hãi. Anh quay lưng lại với màn hình điện thoại, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để chìm vào giấc ngủ, nhưng tâm trí anh vẫn đầy những lo toan, những nỗi buồn đang giày vò anh. Anh biết, ngày mai, mọi thứ vẫn sẽ ở đó, và khoảng cách giữa anh và Linh, có lẽ, sẽ còn xa hơn nữa.

***

Cùng lúc đó, trong căn hộ của Linh, một bầu không khí ấm áp giả tạo đang cố gắng xua đi nỗi cô đơn lạnh lẽo. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ, bài hát quen thuộc mà cô và Khánh từng cùng nghe, giờ đây lại càng khiến lòng cô thêm nặng trĩu. Mùi hương nến thơm nhẹ nhàng thoảng khắp phòng, mùi hoa nhài từ ban công hòa quyện vào không khí, tạo nên một không gian tưởng chừng như thanh bình, nhưng lại ẩn chứa một nỗi u hoài sâu sắc.

Linh ngồi co ro trên ghế sofa, ôm chặt chiếc gối vào lòng, đôi mắt cô nhìn ra ban công, nơi những hạt mưa li ti còn đọng lại trên tán lá cây, lấp lánh dưới ánh đèn đường mờ ảo. Chiếc điện thoại nằm úp trên bàn kính, giống như một vật thể vô tri, không còn sức sống. Những dòng tin nhắn cuối cùng với Khánh cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, những câu chữ cụt ngủn, hờ hững, như một lời khẳng định cho tất cả những gì cô đã cảm nhận bấy lâu nay. "Vâng. Anh cũng nghỉ sớm đi nhé." – đó là lời đầu hàng của cô, một sự chấp nhận đau đớn cho khoảng cách vô hình đang ngày càng lớn dần giữa họ.

Cô nhớ lại cuộc trò chuyện với Trâm đêm qua, những lời khuyên chân thành, những câu chuyện về những cặp đôi đã tan vỡ vì áp lực cuộc sống. Trâm đã nói rằng đôi khi, tình yêu không đủ để giữ hai người ở lại bên nhau. Lúc đó, Linh đã cố gắng phủ nhận, cố gắng tin rằng tình yêu của cô và Khánh đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Nhưng giờ đây, sau cuộc trò chuyện tin nhắn vô nghĩa này, cô lại cảm thấy những lời của Trâm như một lời tiên tri nghiệt ngã.

*Anh vẫn yêu em, em biết... nhưng anh không còn ở đây với em nữa, không phải theo cách em cần.* Linh thầm nghĩ, giọng nói trong tâm trí cô tràn đầy sự tuyệt vọng. Cô không nghi ngờ tình yêu của Khánh dành cho cô. Cô biết anh vẫn yêu cô theo cách của anh, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng cô cần một tình yêu khác, một tình yêu có sự hiện diện, có sự thấu hiểu, có những lời sẻ chia. Cô cần anh ở đây, thực sự ở đây với cô, chứ không phải một Khánh xa cách, mệt mỏi và im lặng. Cô không cần một Khánh hoàn hảo, cô chỉ cần một Khánh ở đây, chia sẻ cùng cô, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt nhất. Nhưng dường như, ngay cả điều giản dị ấy cũng trở nên quá xa vời.

Đôi mắt cô lướt qua kệ sách nhỏ bên cạnh, dừng lại ở một cuốn sổ tay cũ kỹ. Đó là cuốn sổ mà cô và Khánh đã cùng nhau ghi chép những ước mơ, những kế hoạch cho tương lai của cả hai. Những chuyến du lịch mà họ từng hứa sẽ đi, căn nhà nhỏ với khu vườn xinh xắn mà họ từng mơ ước, những cái tên cho con cái mà họ từng đùa giỡn nhắc đến. Cô vươn tay lấy cuốn sổ, vuốt ve bìa sách đã hơi sờn. Từng trang giấy là từng mảnh ghép của một tình yêu đẹp đẽ, của một tương lai rạng rỡ mà họ từng tin tưởng.

Linh nhẹ nhàng lật mở cuốn sổ. Những dòng chữ nắn nót của cả hai, những hình vẽ nguệch ngoạc, những sticker dễ thương... tất cả hiện ra như một thước phim quay ngược thời gian. Cô đọc lại những dòng chữ của Khánh, những lời hứa hẹn, những câu nói yêu thương mà giờ đây anh không còn nói ra nữa. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, không phải là tiếng nấc nghẹn ngào, mà là một sự tĩnh lặng đau đớn, một nỗi buồn thấm thía đến tận xương tủy. Giọt nước mắt rơi xuống trang giấy, làm nhòe đi một câu nói của Khánh: "Anh sẽ luôn ở bên em, Linh." Sự tương phản giữa những ước mơ ngày ấy và thực tại im lặng, xa cách hiện tại quá lớn, khiến trái tim cô như bị bóp nghẹt.

Cô gập cuốn sổ lại, ôm chặt vào lòng, như thể đang ôm lấy một phần quá khứ đẹp đẽ nhưng đã không còn tồn tại. Nỗi cô đơn và sự bế tắc đang xâm chiếm lấy cô, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn gió mùa đông nào. Cô cảm thấy mình như đang lạc lối trong chính tình yêu này, một tình yêu vẫn còn đó, nhưng không biết phải đi về đâu, không biết phải tìm kiếm lối thoát ở đâu. *Chúng ta đang đi đâu, Khánh? Em không thấy lối đi của mình nữa.* Cô tự hỏi, một câu hỏi không lời đáp, một tiếng lòng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng.

Linh biết, cô không thể ép buộc anh nói ra những điều anh không muốn. Cô biết anh đang mệt mỏi, nhưng cô cũng mệt mỏi. Cô không cần một Khánh hoàn hảo, cô chỉ cần một Khánh ở đây, thực sự ở đây với cô, chia sẻ cùng cô, dù chỉ là những điều nhỏ nhặt nhất. Nhưng dường như, ngay cả điều giản dị ấy cũng trở nên quá xa vời. Cô cảm thấy mình như đang đứng giữa một hoang mạc rộng lớn, một mình, và gào thét tên anh, nhưng chỉ nhận lại được tiếng vọng của chính mình.

Sự chấp nhận thực tại về khoảng cách từ cả hai phía, dù đau lòng, là bước đầu tiên cho một quyết định lớn hơn trong tương lai. Linh nhắm m���t lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc điện thoại úp trên bàn, và sự nặng trĩu trong lồng ngực. Cô biết, đêm nay, lại là một đêm dài nữa cô phải đối mặt với nỗi cô đơn của chính mình. Tình yêu vẫn còn đó, nhưng con đường phía trước của họ dường như đang dần mờ đi, và cô không biết liệu mình có còn đủ sức để đi tiếp trên con đường ấy nữa hay không. Cô khao khát được kết nối, nhưng những nỗ lực của cô dường như chỉ gặp phải một bức tường vô hình, một sự im lặng đầy đau đớn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free